Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn
Chương 7
Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Trĩ thất thần bò lên xe, Ivan thấy cậu bất ngờ leo lên thì hỏi một câu: “Ăn hết chưa?”
Câu hỏi này khiến Đào Trĩ choáng váng, nhớ đến một núi đồ ăn Ivan đã ép mình ăn trước khi rời đi, cậu giật mình đáp: “Xong rồi.”
Ivan gật đầu, trong xe yên tĩnh. Ngay lúc Đào Trĩ tưởng Ivan đã quên mất chuyện ăn uống thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Sau này… đừng đến căng tin ăn nữa.”
“Đến ký túc xá của tôi, người hầu sẽ chuẩn bị đồ ăn cho cậu.”
“…Cảm ơn điện hạ.” Đào Trĩ rưng rưng nước mắt nói. Ivan vẫn không chịu buông tha cho cậu. Cậu vốn tưởng sự khác thường hôm nay chỉ là do điện hạ nhất thời cao hứng, không ngờ nó sẽ là một cuộc chiến dai dẳng.
Đào Trĩ liếc nhìn, phát hiện tâm trạng của Ivan đang khá tốt, anh đang lười biếng dựa lưng vào ghế da.
Thôi vậy, chỉ cần anh vui là được.
Xe đi xuống hầm gửi xe của học viện quân sự, Đào Trĩ đột nhiên chặn Ivan lại khi anh định xuống xe: “Điện hạ, hay là chúng ta tách nhau ra vào trường nhé.”
Nếu đi cùng người của hoàng thất vào học viện quân đội, nhất là Thái tử điện hạ Ivan, thì chẳng khác nào tự biến mình thành tâm điểm chú ý. Đào Trĩ không muốn quá nổi bật, cũng không muốn mọi người biết về cuộc hôn nhân của mình và Ivan.
Ivan dừng động tác, tâm trạng tốt lúc nãy tan biến ngay lập tức qua cửa xe như chim sổ lồng. Trong đầu anh đang đoán xem ý của Đào Trĩ là gì, không chú ý rằng giọng điệu của mình có chút hờn dỗi như người vợ nhỏ bị bỏ rơi: “Đi cùng tôi khiến cậu mất mặt?”
Ivan buồn bực, anh không biết Đào Trĩ đang nghĩ gì. Rõ ràng vừa nãy còn bày tỏ tình cảm với anh, bây giờ lại không chịu đi cùng anh, chẳng lẽ lại là chiêu lạt mềm buộc chặt?
Đào Trĩ nghe vậy là biết ngay Ivan không vui, vội vàng phủ nhận: “Không…”
“Vậy cậu đi đi.”
Ivan nói, khoanh tay dựa vào cửa xe, ra vẻ không quan tâm nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Đào Trĩ. Môi anh mím chặt, khuôn mặt tuấn tú lạnh nhạt, có chút dọa người.
Đào Trĩ không biết lời của anh nói là thật hay giả, chần chừ một chút: “Vậy em đi nhé?”
Vừa nói vừa bước chân lên, không khí xung quanh lập tức lạnh đi. Toàn thân Đào Trĩ cứng đờ, xem ra Ivan đang thử cậu.
Hai người giằng co một lúc, đột nhiên trong hầm gửi xe có người hô to: “Tiểu Trĩ! Cuối cùng mày cũng đến trường!”
Đào Trĩ quay đầu nhìn người đang đi về phía bọn họ. Là Tuấn Hạo – hàng xóm của cậu. Tuấn Hạo còn là người có số điểm đứng đầu khoa chiến đấu.
Cậu và Tuấn Hạo quen nhau gần năm năm. Là bạn học cấp ba và đại học. Ngoài An Khả thì đây là người duy nhất cậu có thể coi là quen biết.
Tuấn Hạo đến gần mới thấy bên cạnh Đào Trĩ còn có Thái tử điện hạ, hình như tâm trạng của Ivan không tốt, hắn kính cẩn chào: “Điện hạ.”
Ivan gật đầu không chút biểu cảm, không có ý định rời đi.
Tuấn Hạo đành phải ngập ngừng nói với Đào Trĩ: “Mấy hôm nay mày đi đâu? Không về nhà cũng không đến trường. Tao hỏi An Khả, nó cũng chỉ ấp úng vài câu rồi không chịu nói gì nữa, khiến tao lo lắng.”
Tất nhiên Đào Trĩ sẽ không nói chuyện mình và Ivan kết hôn, chỉ đành nói dối: “Bà nội nhập viện rồi, mấy ngày nay tao phải ở lại chăm sóc bà…”
Những lời này vừa nói ra, Ivan càng thêm u ám, không khí bây giờ còn lạnh hơn cả lúc trước. Đào Trĩ ngậm chặt miệng không dám nói thêm lời nào.
Hình như Ivan giận hơn rồi.
Tâm trạng của Ivan đang vô cùng bực bội, rõ ràng mấy ngày nay Đào Trĩ bận rộn chuẩn bị hôn lễ với anh, nhưng khi đối mặt với một tên Alpha từ đâu chui ra lại phải nói dối?
Ban đầu Ivan định giữ im lặng, nhưng sau cùng vẫn lên tiếng: “Hai người quen nhau?”
Tuấn Hạo được Thái tử hỏi han, thành thật nói: “Thần và Tiểu Trĩ là hàng xóm, cũng là bạn thân năm, sáu năm rồi.”
Tiểu Trĩ.
Bạn bè thôi mà, có cần phải xưng hô thân mật đến thế sao?
Ivan mím môi, không nói gì.
Đào Trĩ thấy đau đầu, mặc dù muốn nói chuyện thêm với Tuấn Hạo, nhưng bầu không khí không thuận lợi, cậu vẫn quyết định bảo hắn đi trước: “Tuấn Hạo, tìm tao có chuyện gì không?”
Tuấn Hạo gãi đầu, ngập ngừng nói: “À, định nhờ mày làm đồng đội cho tao. Tiểu Trĩ, mày đã có đội chưa?”
“Có rồi.” Ivan dứt khoát lên tiếng thay cho Đào Trĩ, nói xong nhìn chằm chằm vào cậu.
Từ trước đến nay, Ivan không bao giờ thèm cạnh tranh với một Alpha cấp thấp nào. Anh có tự tin và thực lực. Nếu Đào Trĩ là một người thông minh, muốn giành chiến thắng trong trận đấu thì chắc chắn phải chọn anh, họ có sự ăn ý ngầm với nhau.
Nhưng khi thấy dáng vẻ thân thiết mập mờ giữa Đào Trĩ và Alpha kia. Hơn nữa họ còn quen nhau nhiều năm như vậy. Anh và Đào Trĩ mới quen nhau vài tháng, anh hơi mất tự tin một chút.
Đào Trĩ vội vàng gật đầu: “Đúng, đúng, tôi và Ivan là một đội.” Nếu cậu còn không biết điều mà không nhanh chóng thừa nhận, Ivan chắc chắn sẽ nổi khùng lên mất.
Tuấn Hạo phát hiện bầu không khí quái lạ giữa hai người, nhưng không tiện nói ra: “Trừ chuyện này thì còn một chuyện khác nữa.” Nói xong, hắn đưa mắt nhìn Ivan, ý muốn nói có người ngoài ở đây nên không tiện nói.
Trong mắt Ivan không chút cảm xúc nào, thản nhiên lườm Tuấn Hạo một cái, lại nhìn Đào Trĩ giống như đang chờ cậu quyết định.
Đào Trĩ đã rất áp lực rồi, nhìn thái độ của Tuấn Hạo thì chắc chắn có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói cho cậu. Thôi vậy, haizz, cậu đành ngượng ngùng dỗ dành Ivan: “Điện hạ, chút nữa em đến tìm ngài nhé.”
Ivan không trả lời, bực bội nới lỏng cà vạt rồi bỏ đi.
Trong mắt Đào Trĩ, những người khác đều quan trọng hơn người chồng hợp pháp là anh sao?
Ivan vừa đi vừa như người vợ oán hận nghĩ, đột nhiên dừng lại bên đường, lúc này mới nhận ra cảm xúc và hành động vừa rồi của mình thật buồn cười, anh vừa… ghen vì Đào Trĩ?
Phát hiện này khiến trái tim Ivan chìm xuống đáy biển. Hình như từ khi nghe những lời bày tỏ của Đào Trĩ, anh thường xuyên nghĩ và chú ý đến cậu nhiều hơn. Bây giờ còn vì sự xuất hiện của một Alpha mà nảy sinh ý muốn chiếm hữu.
Đào Trĩ nhìn Ivan đi xa, quyết định nhanh chóng giải quyết hỏi Tuấn Hạo: “Có chuyện gì?”
Tuấn Hạo nhìn xung quanh một vòng, xác định không có ai mới kéo Đào Trĩ vào một góc thần thần bí bí nhỏ giọng nói: “Mấy ngày trước, vệ binh hoàng cung đột nhiên đến nhà mày rồi lục soát khắp nơi. Có phải mày đã đắc tội với người không nên đắc tội không?”
Đào Trĩ không đoán cũng biết người đó là ai. Còn ai ngoài Hoàng đế già nữa, chắc chắn là ngay khi cậu và Ivan nói muốn kết hôn ông ta đã cho người đi điều tra cậu. Sau đó lại nhớ đến ánh mắt sắc bén quan sát sáng nay, cậu rùng mình lo lắng, không biết Hoàng đế già đã điều tra được cái gì.
“Mà nhóm vệ binh không chỉ lục soát mỗi nhà mày, tao nghĩ bọn họ còn điều tra cả các mối quan hệ quanh mày nữa. Vì hôm sau có người đến tìm tao hỏi tình hình về mày.”
Tuấn Hạo tiếp tục nói, vẻ mặt lo lắng. Bọn họ chỉ là những dân đen bình thường, lần đầu tiên trải qua loại chuyện này. Khó có thể nghĩ tốt được, hơn nữa bầu không khí giữa Đào Trĩ và Ivan rất quỷ dị.
“Ivan điện hạ ép mày làm đồng đội à?”
Trong ấn tượng của hắn, Ivan không phải là người dễ gần.
Đào Trĩ nghe vậy thì nhanh chóng phủ nhận: “Ivan điện hạ không ép buộc tao. Ngài ấy rất tốt. Mày khỏi lo.”
Cậu nói cảm ơn với Tuấn Hạo xong thì hai người tách ra. Đào Trĩ chạy đến ký túc xá của Ivan, trên đường đi vẫn không ngừng suy nghĩ về những lời nhắc nhở của Tuấn Hạo.
Chắc chắn Hoàng đế già không thu thập được gì, nếu không sẽ không để cậu yên ổn ở bên cạnh Ivan như thế này.
Đào Trĩ an tâm một chút, khi hoàn hồn lại thì đã đến cửa biệt thự, đám vệ binh đã biết Đào Trĩ. Lần này không ngăn cản mà trực tiếp mở cổng cho cậu vào.
Đào Trĩ đứng ở cửa do dự, nhớ đến tâm trạng khi rời đi của Ivan không tốt lại thấy đau đầu. Đôi khi tâm tư của Ivan còn khó đoán hơn cả thiếu nữ mới lớn, một ngày có hơn tám trăm cái tâm tư. Vừa mới cười tủm tỉm giây trước, giây sau đã sầm mặt.
Không đợi cậu gõ cửa, cửa nhà đã mở ra,
Ivan cao lớn nhìn từ trên cao xuống Đào Trĩ: “Cậu muốn đứng ở ngoài đến bao giờ?”
Anh nhìn Đào Trĩ, trong lòng rất khó chịu. Từ khi còn bé mọi thứ đối với anh đều diễn ra thuận buồm xuôi gió, anh chưa bao giờ vướng phải bất kỳ vấn đề tình cảm nào. Vậy mà từ khi gặp Đào Trĩ, anh luôn luôn gặp phiền muộn.
Cánh cửa đột ngột mở ra khiến Đào Trĩ giật mình, ngại ngùng cười lấy lòng: “Điện hạ.”
Lại là cái kiểu này! Cuối cùng Ivan cũng phát hiện ra, mỗi lần anh tức giận là Đào Trĩ lại cười híp mắt nịnh nọt anh. Điều đáng nói nhất là anh lại tận hưởng cảm giác mà nụ cười này mang lại. Người đàn ông này chỉ cần cười một cái, anh thấy mình như đấm vào bông, những khó chịu và bực tức ban đầu đều biến mất sạch.
Ivan quay người, liếc nhìn Đào Trĩ đang ở phía sau một cái, ra vẻ không quan tâm, thản nhiên nói: “Có phải Alpha kia nhân lúc tôi đi để dụ dỗ cậu làm đồng đội cho hắn đúng không? Cậu đồng ý rồi?”
Đào Trĩ nhận ra, đôi khi Ivan thật ngây thơ. Rõ ràng không muốn cậu đồng ý, rõ ràng rất tò mò. Nhưng nhất định phải làm bộ làm tịch. Cậu suy nghĩ xem làm sao để dỗ dành anh.
“Không nhé.” Đào Trĩ đáp.
Ivan giống như một con mèo lớn kiêu ngạo. Ngồi trên ghế sofa, giả vờ thờ ơ hỏi: “Không phải hai người quen nhau à? Cũng đã quen biết năm sáu năm, tôi còn tưởng cậu sẽ đồng ý chứ.”
Tiểu Trĩ, Tiểu Trĩ, Tiểu Trĩ.
Mở miệng là Tiểu Trĩ, ngậm miệng cũng là Tiểu Trĩ.
Còn gọi thân mật như vậy.
Trong lòng Ivan cười thầm.
Tất nhiên Đào Trĩ không thể hùa theo lời nói của Ivan, cậu bước đến trước mặt Ivan, như đang dỗ dành một đứa trẻ. Mặt không đỏ, tim không đập mà nịnh nọt anh: “Từ sức mạnh, sự chuyên nghiệp, ngoại hình của Ivan điện hạ đều là số một toàn diện. Toàn bộ học viện không ai có thể vượt qua được ngài, tại sao em có thể bỏ một người đàn ông tuyệt vời đến mức siêu việt để lập đội với người khác chứ.”
Những người bên ngoài có thể nghe thấy không? Có thể nhận ra những lời tâng bốc sâu sắc đầy tình ý này không?
Không biết, không quan tâm, chỉ cần Ivan vui là được.
Không còn nghi ngờ gì nữa, toàn bộ sự bực tức và u ám trước đó của anh đã biến mất sau khi nghe mấy lời nịnh bợ của Đào Trĩ, trong lòng còn thầm nghĩ, mình trong lòng Đào Trĩ có thể hoàn hảo đến thế sao?