24. Chương 24

Beta Vạn Người Ngại Là Bánh Ngọt Nhỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Anh chống nạnh, vẻ mặt hung dữ:
"Ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi chúng ta à?! Ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu đấy!"
"Trước kia mọi chuyện đều ổn thỏa, sao gần đây ngươi cứ gây ra hết rắc rối này đến rắc rối khác? Ngươi đúng là sao chổi, gần đây khiến người ta gặp vận rủi chết tiệt rồi, cái đồ xui xẻo!"
"Ta mặc kệ, bà ấy là bà nội của ngươi, tiền làm tang sự ngươi phải bỏ ra!"
"Ngươi cũng đừng hòng lo xong tang sự rồi vứt bỏ cho người khác mà chạy trốn, lớn chừng này rồi, nợ nần cũng nên trả!"
......
Bên tai Diệp Ninh vang lên những lời la mắng inh ỏi, nhị thẩm, nhị thúc và cả đường ca đều hung hăng chỉ trỏ hắn.
Diệp Ninh hoàn toàn không nghe lọt tai, trong mắt hắn chỉ có duy nhất người đang nằm yên tĩnh trên giường.
Không biết bao lâu sau, thấy hắn ngơ ngác như mất hồn, chẳng đáp chẳng nói, Từ Anh không nhịn được bước lên, đẩy mạnh hắn một cái.
Diệp Ninh bất ngờ lảo đảo, lúc này mới bừng tỉnh.
"Nghe rõ chưa? Tiền tang sự cho bà nội ngươi, ngươi phải lo hết!"
Diệp Ninh ngây ngốc gật đầu — đó là điều đương nhiên.
Thấy hắn đồng ý, sắc mặt Từ Anh mới dịu đi đôi chút.
Từ trước đến nay chưa từng trải qua chuyện người thân qua đời, Diệp Ninh hoàn toàn không biết gì về các thủ tục tang sự.
May mà nhị thúc, nhị thẩm bọn họ biết, rất nhanh đã bắt tay vào lo liệu.
Diệp Ninh cứ lặng lẽ đi theo sau, ai gọi thì lại tiến lên phụ giúp, còn lại đa phần chỉ im lặng nhìn quan tài bà nội mà ngẩn ngơ.
Trong lòng hắn khó chịu vô cùng, như bị xé mất một mảng thịt sống lớn.
Trên đời này, người duy nhất đối xử tốt với hắn cũng đã ra đi rồi.
Hắn không còn ràng buộc, chẳng khác nào trước khi tới đây, một thân một mình sống, cô độc, trôi dạt bên lề thế giới, không ai để ý, không ai quan tâm.
Diệp Ninh ngồi xổm bên bậc thềm, nhìn dòng người ra vào phúng viếng.
Chợt có cảm giác gì đó, hắn lấy ra chiếc điện thoại đã bỏ quên bấy lâu, mở máy lên.
Phát hiện Phó Dư Sí đã gửi cho hắn rất nhiều tin nhắn.
【 Ngồi lên xe chưa? 】
【 Đến đâu rồi? 】
【 Vài giờ nữa sẽ đến thành phố S, tôi đi đón cậu. 】
【 Sao không trả lời? Không thấy điện thoại à? 】
【 Đồng chí Tiểu Ninh, nếu còn không trả lời tôi sẽ nghĩ cậu gặp chuyện ngoài ý muốn đấy. 】
Tin nhắn mới nhất gửi đi chỉ cách đây một phút.
Diệp Ninh cắn môi đến bật máu, nỗi đau cùng bi thương trong lòng bỗng nhân lên gấp bội, nhanh chóng bao trùm lấy hắn.
Ngón tay run rẩy gõ chữ:
【 Sí ca, hôm nay tôi không về 】
【 bà nội tôi qu·a đ·ời rồi 】
Gửi xong.
Diệp Ninh nhìn chằm chằm khung chat hiển thị tin mình vừa gửi, khóe mắt cay xè, nước mắt lập tức rơi xuống.
Khoảnh khắc này, tất cả cảm xúc dồn nén mới tìm được lối thoát.
Rất nhanh, Phó Dư Sí gọi điện tới.
Diệp Ninh siết chặt điện thoại, nhưng không bắt máy.
Hắn không muốn để Sí ca biết mình đang khóc, cũng không muốn dùng bộ dạng này đối diện anh.
Lau vội nước mắt, Diệp Ninh nhắn lại một dòng:
【 bên này bận, chưa tiện nói chuyện 】
Phó Dư Sí vừa mới xử lý xong chuyện công ty, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn từ Diệp Ninh.
Nhưng anh không ngờ lại là tin tức như thế này.
Từ những dòng chữ không thể nhận ra cảm xúc của đối phương.
Nhưng Phó Dư Sí có thể tưởng tượng ra, lúc này Diệp Ninh sẽ bất lực và tuyệt vọng đến mức nào.
Trước kia đối phương cũng từng nhắc đến bà nội với anh, khi ấy trên mặt luôn mang nụ cười, từ lời kể cũng đủ để Phó Dư Sí nhận ra bà nội quan trọng với Diệp Ninh đến mức nào.
Hôm qua đối phương mới gặp lại người mà mình luôn nhung nhớ, hôm nay người ấy đã vĩnh viễn rời xa hắn. Đổi là ai thì cũng khó mà tiếp nhận nổi.
Nghĩ đến cảnh Diệp Ninh giờ này một mình đau khổ, Phó Dư Sí liền thấy tim mình như thắt lại.
Anh gọi điện thoại, nhưng đối phương không nghe máy.
Thế là anh gõ một đoạn dài an ủi Diệp Ninh, ngay khoảnh khắc sắp gửi đi lại cảm thấy quá bất lực, vô ích, bèn xóa hết.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng anh chỉ gửi mấy chữ:
【 Tiểu Ninh, bây giờ tôi có thể đến tìm cậu không? 】
Diệp Ninh không xem điện thoại nữa, nên cũng không thấy được tin nhắn anh gửi.
Bận rộn cả ngày, đến khi lôi điện thoại ra thì phát hiện đã tắt máy vì hết pin.
Tìm quanh cũng không thấy chỗ sạc, Diệp Ninh đành mặc kệ.
Đêm ấy hắn bị nhị thẩm đuổi ra ngủ ở phòng chứa đồ.
Bên trong chất đầy đủ thứ đồ đạc linh tinh, bụi bặm bay mù mịt, còn thoang thoảng một mùi khó chịu quanh quẩn. Chiếc giường nhỏ duy nhất cũng không còn chỗ, bị chất đầy đồ và phủ một lớp bụi dày.
"Em à, hay là sang phòng anh ngủ chung đi?"
Diệp Ninh quay đầu lại, thấy đường ca của mình đang dựa vào cửa, ánh mắt khó lường nhìn hắn.
"Không cần."
Diệp Ninh lắc đầu. Có lẽ do lần đầu gặp mặt không mấy tốt đẹp, trong lòng hắn theo bản năng thấy mâu thuẫn với người này.
Ánh mắt của đối phương cũng khiến người ta chán ghét, vô cùng khó chịu.
Diệp Ninh không để ý tới hắn nữa, chuẩn bị dọn dẹp chỗ ở.
Đột nhiên, bỗng thấy Diệp Triệu Hưng giơ điện thoại về phía mình, tựa như đang chụp ảnh?
Hắn quay sang thì đối phương đã nhanh chóng cất điện thoại đi, khóe miệng cong lên cười, rồi xoay người bỏ đi.
Diệp Ninh cũng không để tâm Diệp Triệu Hưng vừa rồi làm gì. Hắn nhanh chóng thu dọn chiếc giường nhỏ, miễn cưỡng để có thể nằm ngủ.
Đêm nay, trong không gian chật hẹp, hắn trở mình mãi vẫn không sao chợp mắt.
Ngày hôm sau, Diệp Trì cùng Từ Anh mời đầu bếp, đặt mấy bàn tiệc rượu ở nhà, gọi họ hàng, hàng xóm đến.
Diệp Ninh lặng lẽ nhìn mọi người ăn uống, trò chuyện cười đùa, còn trước mặt hắn, đồ ăn thế nào cũng nuốt không trôi.
Đột nhiên, không biết ai đến, Từ Anh lập tức tươi cười nịnh nọt ra đón:
"Ai dà, Viên lão bản tới rồi, mau mời ngồi mau mời ngồi."
Diệp Ninh ngẩng đầu, thấy một người đàn ông trung niên mặc vest diêm dúa bước vào. Sau lưng ông ta là một người trẻ tuổi, dáng vẻ cũng kiêu ngạo chẳng kém.
Diệp Ninh nhanh chóng dời tầm mắt.
Người đàn ông trung niên kiêu ngạo liếc Từ Anh một cái, rồi theo nàng ngồi xuống.
Diệp Ninh nhận ra, bàn đồ ăn trước mặt ông ta dường như đặc biệt phong phú.
Hắn buông đũa, thất thần nhìn vào khoảng không trước mặt, bỗng cảm thấy có ánh mắt nóng rực dán chặt lên người mình.
Ngẩng lên thì đó là gã đi theo phía sau người đàn ông trung niên kia.
Tuy không béo như Diệp Triệu Hưng, nhưng dáng người cũng mũm mĩm, trên cổ đeo dây chuyền vàng to, trông vừa phô trương vừa rẻ tiền. Khuôn mặt hung dữ, đầy mụn, trên trán còn một vết sẹo rõ rệt kéo dài xuống gần mắt.
Bắt gặp ánh nhìn của Diệp Ninh, gã không những không thu lại mà còn tr*n tr** đánh giá, thậm chí còn nở nụ cười bỉ ổi.
Ánh mắt ghê tởm ấy khiến Diệp Ninh khó chịu, hắn vội thu hồi ánh mắt, đứng dậy đổi chỗ ngồi, giấu mình vào trong đám đông.
Chẳng bao lâu sau, Từ Anh tiến đến. Lần này trên mặt bà ta mang nụ cười ôn hòa chưa từng có khi đối diện với Diệp Ninh.
Ngay cả cách xưng hô cũng đổi khác:
"Ninh Ninh à, lại đây, nhị thẩm dẫn con ra mắt Viên lão bản."
Diệp Ninh thấy kỳ lạ, không hiểu bà ta làm vậy có ý gì:
"Vì sao?"
Người này là thân thích của hắn sao? Trong trí nhớ hắn không có chút ấn tượng nào.
Lúc này Từ Anh đã tới gần, bất ngờ bóp mạnh cánh tay hắn, nhỏ giọng quát:
"Bảo đi thì đi, nói nhiều làm gì!"
Nụ cười biến mất, giọng điệu trở nên hung ác:
"Đây chính là đại lão bản nổi tiếng trong thôn! Được gặp là phúc phận của ngươi."
Nói rồi lôi kéo hắn đến trước mặt "đại lão bản".
"Viên lão bản, đây là Ninh Ninh nhà chúng tôi." Bà ta lại tươi cười, đẩy Diệp Ninh một cái: "Mau, chào Viên lão bản đi."
Đã bị kéo tới trước mặt trưởng bối, trong lòng Diệp Ninh không thoải mái, nhưng vẫn cố giữ lễ phép:
"Cháu chào thúc thúc."
Thấy dáng vẻ hắn, Viên Phương Đức gật đầu hài lòng:
"Tốt, tốt... Đây là Diệp Ninh đúng không? Lớn lên không tồi."
"Đây là con trai tôi, Viên Thăng Thái." Ông ta vỗ vai người bên cạnh, "Hôm nay cho hai đứa gặp mặt, làm quen một chút."
Từ Anh cười rạng rỡ:
"Đúng đúng, Viên lão bản nói chí phải. Ninh Ninh à, mau tiếp đón Tiểu Viên cho tốt."
Mơ hồ nhận ra điều gì, mặt Diệp Ninh tối sầm:
"Không có thời gian. Ngài tự tiếp đi."
Nói xong liền quay người rời đi.
Một bàn tay mồ hôi nhễ nhại túm lấy cổ tay hắn, mang đến cảm giác ghê tởm.
Người kia cười hì hì:
"Sao đi vội thế? Nói chuyện một lát đã."
Diệp Ninh vùng ra:
"Không hứng thú, không có tâm trạng."
"Ôi chao, cậu bé này..."
Thấy hắn bỏ đi như thế, Từ Anh gượng cười giải thích:
"Đứa nhỏ này, từ nhỏ tính tình đã thẳng thắn, không biết giống ai nữa."
Sắc mặt Viên Phương Đức tối lại:
"Một Beta mà thôi, nếu không phải có gương mặt này, con trai tôi coi trọng chắc?"
"Này con à, sau này cưới về rồi, phải dạy dỗ cho ngoan. Không nghe lời thì cưới vợ về làm gì? Con là Alpha, phải quản cho chặt."
Tuy nói là Alpha, nhưng cả thôn đều biết con trai Viên gia chơi bời trác táng, từng gây họa cho không ít Omega và Beta. Trong thôn thường xuyên xảy ra tranh chấp tình cảm, đánh nhau liên miên, vết sẹo trên trán hắn cũng là từ đó mà có. Nghiêm trọng hơn là tuyến thể đã bị tổn hại, tin tức tố phóng thích chẳng được bao nhiêu, biến thành một Alpha tàn khuyết.
"Đương nhiên rồi." Viên Thăng Thái ngắm gương mặt tinh xảo, dáng người mảnh khảnh của thiếu niên, nở nụ cười đắc ý:
"Thủ đoạn của con, cha còn lạ gì, đảm bảo sẽ khiến hắn ngoan ngoãn nghe lời!"
Ba người đối diện nhau, cùng cười vang.
Ba ngày sau, Diệp Ninh làm xong tất cả thủ tục tang lễ.
Từ hôm điện thoại tắt máy đến nay, hắn vẫn chưa mở lại, không biết Sí ca có liên lạc với mình không.
Chắc chắn là có. Nhưng lúc hắn hỏi nhị thúc nhị thẩm chỗ sạc pin, bọn họ đều không chịu nói, còn bị Từ Anh mắng:
"Có gì mà sạc, bà nội mày còn chưa lạnh mà mày chỉ nhớ cái điện thoại, hay là bên ngoài có người thông đồng??"
Diệp Ninh thấy không thể nào hiểu nổi, cũng chẳng buồn hỏi nữa.
Hắn hơi hối hận vì ngày đầu tiên đã chuyển cho họ đủ tiền làm tang lễ, nếu không thì đã có cớ để tìm chỗ sạc pin rồi.
Giờ tang sự đã xong, nhìn bộ dáng nhị thúc, nhị thẩm và Diệp Triệu Hưng như đang tính toán chuyện gì, Diệp Ninh càng thấy bất an.
Hắn không muốn ở lại thêm, thật ra chủ yếu là không muốn đối mặt với ba người này.
Thế là lại hỏi chỗ sạc pin.
Lần này hắn khôn hơn, nói:
"Cảm thấy trước đó đưa tiền tang lễ chưa đủ, để cháu chuyển thêm."
Từ Anh còn nghi ngờ, nhưng cuối cùng cũng bị lợi ích dụ dỗ, chịu chỉ chỗ sạc.
Diệp Ninh mở điện thoại, quả nhiên thấy Phó Dư Sí đã gửi cho hắn rất nhiều tin nhắn, còn có mấy cuộc gọi nhỡ.
【 Tiểu Ninh, bây giờ tôi có thể đến tìm cậu không? 】
【 Không phải muốn làm phiền, chỉ là muốn ở bên cạnh cậu 】
【 Đừng quá đau lòng, còn rất nhiều người thích cậu sẽ ở bên cậu 】
【 Không trả lời tôi cũng không sao, chờ khi nào muốn thì hãy nhắn 】
【 Nhưng mà tôi hơi lo, nếu không cậu gửi cho tôi một cái icon cũng được? 】
......
【 Sao vẫn tắt máy thế, hết pin à? 】
【 Tôi chờ cậu. 】
......
Diệp Ninh không ngờ Phó Dư Sí lại gửi nhiều đến vậy, gần như mỗi tiếng đồng hồ đều có một tin nhắn. Trong khi hắn hai ngày nay không hề xem điện thoại, đối phương chắc chắn lo lắng lắm.
Hắn muốn gọi lại, nhưng ba người trong nhà không hiểu sao cứ đứng phía sau nhìn chằm chằm hắn, dường như không muốn để hắn dùng điện thoại.
Thế là hắn vội gõ tin nhắn:
【 Xin lỗi Sí ca, điện thoại tôi hết pin nên tắt máy, vẫn không tìm được cơ hội bật lại, hôm nay tôi sẽ về 】
Mới gửi đi chưa lâu, khung chat lập tức hiện lên [Đối phương đang nhập...], Diệp Ninh nắm chặt điện thoại chờ đợi.
Giây tiếp theo, điện thoại đột nhiên bị một bàn tay mập mạp phía sau giật lấy.
Diệp Ninh hoảng hốt:
"Trả lại cho tôi!"
Diệp Triệu Hưng chẳng thèm để ý, ngang nhiên cầm lấy xem, tặc lưỡi:
"Mẹ nó, đúng như tôi đoán, thằng nhãi này bên ngoài quả nhiên có thông đồng với một thằng đàn ông."