Bị Bạn Cùng Phòng Ma Cà Rồng Để Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng ngày thứ tư của kỳ nghỉ hè, Giang Bán Nhứ tỉnh táo và sảng khoái thức dậy, thu dọn ba lô rồi đến bệnh viện bắt đầu thực tập.
Ứng Điều đã đổi thuốc bổ máu cho cậu thành một loại sữa dinh dưỡng. Nghe nói có thành phần khá phức tạp nhưng mùi vị và hương thơm gần giống sữa bò, chỉ là phải uống nhiều hơn bình thường một chút thôi, nhưng so với vị tanh của thuốc bổ máu thì dễ chịu hơn hẳn.
Giờ đây, Giang Bán Nhứ mỗi sáng đều mang theo một lọ, coi như bữa sáng.
Khoa khám bệnh bắt đầu làm việc từ tám giờ, vì là ngày đầu tiên đến nên cậu có mặt trước nửa tiếng.
Ngồi ở ghế hành lang chờ hơn mười phút, các bác sĩ và thực tập sinh cũng lần lượt đến.
Thẩm Khánh Ngôn bước ra từ thang máy, vừa thấy Giang Bán Nhứ từ xa đã vẫy tay gọi.
“Chào thầy Thẩm, em đến báo danh.” Giang Bán Nhứ đứng dậy bước tới.
“Chốc nữa tôi đi họp giao ban buổi sáng, em cứ làm quen với phòng trước,” Thẩm Khánh Ngôn vừa mặc áo blouse trắng vừa dặn.
“Chờ tôi họp xong rồi sẽ dẫn em đi kiểm tra phòng cùng.”
“Được ạ.” Giang Bán Nhứ đáp lời khi đi theo sau.
Thẩm Khánh Ngôn lại chỉ tay về phía một thực tập sinh đứng sau: “Đây là học trưởng của em tên Lương Lục, sinh viên năm năm đang thực tập, lát nữa để cậu ấy đưa em đến phòng nghỉ cất đồ.”
Vừa dứt lời, nam sinh liền cười nói với Giang Bán Nhứ: “Chào đàn em, em tên là gì?”
Đối phương cao hơn Giang Bán Nhứ một chút, dáng người rắn chắc, tuy khuôn mặt có phần sắc sảo nhưng lúc cười lại trông rất thân thiện.
Thái độ nhiệt tình của Lương Lục khiến Giang Bán Nhứ bớt căng thẳng.
“Chào Lương học trưởng, em tên Giang Bán Nhứ.” Cậu nói xong liền chào thầy Thẩm, sau đó đi theo Lương Lục đến phòng nghỉ.
“Cứ thoải mái, đừng quá gò bó,” Lương Lục vừa đi vừa quay đầu cười.
“Anh cũng mới chuyển đến khoa thần kinh này, cũng chỉ đến trước em vài ngày thôi, sau này hai anh em mình cùng giúp đỡ nhau nhé.”
Thấy tính cách đối phương thân thiện dễ gần nên Giang Bán Nhứ cũng thả lỏng hơn và mỉm cười: “Cảm ơn học trưởng.”
Phòng nghỉ không lớn, gần như bị những dãy tủ san sát nhau chiếm hết chỗ.
Lương Lục tiến lên tìm một cái tủ, rồi mở ra một ngăn tủ trống hơi cao, xoay người nói với Giang Bán Nhứ: “Em dùng cái này đi, mấy chỗ khác đều có người rồi.”
“Ừm.” Giang Bán Nhứ cũng lấy áo blouse trắng mặc vào, nhét giấy bút sẵn vào túi áo rồi cất ba lô vào tủ.
Tuy ngăn tủ khá cao nhưng cậu cao gần một mét tám, việc cất đồ cũng không khó khăn.
Nhưng ngay khi cậu giơ tay, Lương Lục từ phía sau cũng đưa tay ra giúp đẩy ba lô vào bên trong.
Chỗ hẹp như vậy, lúc Lương Lục tiến lại gần để hỗ trợ, nửa người trên gần như dán sát vào cậu.
Giang Bán Nhứ thậm chí còn cảm nhận rõ hơi thở phía sau, liền vội vàng rụt tay lại, lùi sang một bên.
“Anh thấy em gầy gò, sợ em không với tới.” Lương Lục thu tay, cười giải thích.
Đối phương vẫn rất nhiệt tình, nhưng Giang Bán Nhứ không hiểu sao lại cảm thấy hơi khó chịu.
Để tránh bầu không khí ngượng nghịu, cậu nhanh chóng cảm ơn rồi đề nghị:
“Chắc thầy họp giao ban sáng xong rồi, chúng ta qua đó đi.”
……
Mấy ngày tiếp theo, Giang Bán Nhứ dần quen với nhịp độ công việc bận rộn của khoa.
Bệnh nhân rất đông, gần như giường nào cũng có người.
Thẩm Khánh Ngôn là chủ nhiệm, ngoài việc trực tiếp điều trị còn phải mỗi tuần dành ra hai ngày để kiểm tra toàn bộ khoa, ngoài ra còn tham gia phẫu thuật và khám bệnh ngoại trú. Giang Bán Nhứ theo sau một ngày, đều vô cùng bội phục thể lực và sự dẻo dai của thầy.
Là thực tập sinh, phần lớn cậu chỉ đứng bên cạnh quan sát, học cách ghi chép bệnh án, đôi khi chạy việc vặt giúp các thầy trong văn phòng cũng là chuyện thường tình.
Tuy rất mệt nhưng học được nhiều kiến thức mà trường lớp không dạy, Giang Bán Nhứ cảm thấy trải nghiệm này còn phong phú hơn cả việc đi học.
Buổi tối hôm đó, Thẩm Khánh Ngôn tăng ca, Giang Bán Nhứ cũng ở lại theo đến tám giờ tối mới về nhà.
Vừa mới bước vào cửa, Ứng Điều lập tức nhận ra người bạn cùng phòng loài người của mình sắc mặt không tốt.
Giang Bán Nhứ uể oải, bước đi nặng nề, vừa vào cửa liền ngã vật xuống sô pha, ba lô cũng chẳng buồn treo lên.
Trong ấn tượng của Ứng Điều, Giang Bán Nhứ luôn là người hay cười, dù chẳng có chuyện gì quá vui vẻ hay lớn lao thì đôi mắt ấy cũng vẫn sáng rỡ. Đây là lần đầu tiên hắn thấy cậu ủ rũ đến vậy.
Không biết đã xảy ra chuyện gì, ma cà rồng nhanh chóng đi đến bên cạnh, nâng cằm cậu lên một chút.
Lúc này hắn mới thấy rõ, trông Giang Bán Nhứ như vừa chịu ấm ức hay một cú sốc nào đó.
Ứng Điều nhíu mày, giọng trầm xuống:
“Có ai bắt nạt cậu sao?”
Không hỏi thì còn đỡ, vừa hỏi xong Giang Bán Nhứ lập tức vành mắt đỏ hoe, vài giọt nước mắt uất ức rơi xuống, lộp bộp trúng ngón tay tái nhợt của quỷ hút máu.
Ứng Điều thoáng sửng sốt, bàn tay đang đặt bên má cậu cứng lại, một lúc sau mới chậm rãi nâng tay lên, giúp cậu lau đi nước mắt.
Cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo từ ngón tay hắn truyền đến, Giang Bán Nhứ mới ý thức được mình thật đáng xấu hổ, vội vàng quay đi, đưa tay tự mình lau lấy.
Ứng Điều thấy vậy hơi rũ mắt, thu tay lại.
“Khóc cái gì chứ.” Hắn vẫn cau mày hỏi.
“Không sao đâu,” Giang Bán Nhứ đáp, giọng rầu rĩ.
“Chỉ là ban ngày làm việc không tốt nên bị thầy trách mắng.”
——
Sáng nay, khi cả khoa đều đang bận rộn, có một bệnh nhân mới được chuyển từ khoa khác đến. Bệnh nhân đã lớn tuổi, nửa người trái liệt, được người nhà đẩy xe lăn đưa đến.
Thẩm Khánh Ngôn đang đi cùng nghiên cứu sinh để hội chẩn ở tầng trên, các bác sĩ khác cũng đều bận rộn.
Thực tập sinh đưa bệnh nhân đến thấy Giang Bán Nhứ ngồi ở ngoài hành lang đọc sách liền gọi lại, giao phó công việc sơ qua rồi vội vàng đi.
Giang Bán Nhứ theo đúng quy trình dẫn bệnh nhân đến văn phòng bác sĩ, gọi điện cho thầy Thẩm để báo cáo. Thấy chưa có ai ở đó, cậu nghĩ tranh thủ thử hỏi khám cơ bản một lần.
Ai ngờ vừa mở miệng thì người nhà bệnh nhân đã gạt phắt cậu ra:
“Bác sĩ đâu?”
Người đàn ông kia chắc hẳn là con trai bệnh nhân, vóc dáng cao lớn, vì lo lắng nên giọng điệu bực bội:
“Cậu là học sinh thì biết gì? Bệnh nặng thế này cậu chữa được không? Mau gọi bác sĩ đến đây!”
Giọng nói quá lớn, nghe như đang cãi nhau. Một phó chủ nhiệm đang kiểm tra khoa gần đó bị kinh động vội chạy đến.
Ông ta đẩy Giang Bán Nhứ ra, giới thiệu mình với người nhà rồi tự mình hỏi tình trạng bệnh, sau đó mới quay sang bảo cậu:
“Cậu đi y tá trực lấy bệnh án chuyển đến.”
Giang Bán Nhứ thở phào nhẹ nhõm, chạy đi lấy ngay.
Nhưng khi trở lại, vừa đến cửa đã nghe thấy mấy bác sĩ đang bàn tán.
“Hôm nay người nhà bệnh nhân kia nóng nảy quá, làm ầm cả hành lang.”
“Chắc thấy là thực tập sinh nên khinh thường. Chuyện đó bình thường thôi.”
“Lý thuyết có giỏi đến đâu cũng vô ích.” Vị phó chủ nhiệm cười lạnh.
“Mới đi lâm sàng ai cũng vậy, cứ tưởng mình tài giỏi rồi cuối cùng chỉ gây rắc rối. Phải ăn mấy lần đòn nhớ đời mới khá lên được.”
——
Chỉ là một chuyện nhỏ như thế thôi.
Trước khi thực tập, Giang Bán Nhứ đã nghe nói những chuyện này vốn không phải là hiếm, thực tập sinh mới ai cũng gặp phải đủ loại tình huống. Cậu cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự đối mặt thì vẫn cảm thấy khó chịu.
Cả ngày tinh thần đều sa sút, vốn định về nhà tắm rửa rồi đi ngủ ngay để nhanh chóng quên đi, lại không ngờ chỉ vì bị hỏi một câu mà bật khóc trước mặt Ứng Điều.
Cậu rất ít khi khóc, hơn nữa từ rất lâu rồi chưa từng khóc trước mặt người khác.
Gia đình cậu chỉ có ông nội, sức khỏe ông không tốt nên cậu chưa từng dám để ông thấy mình rơi lệ. Bạn bè thân thì chỉ có Đinh Tụng, mà ở cạnh Đinh Tụng thì cậu luôn cố giữ lý trí và trưởng thành, không muốn mang cảm xúc tiêu cực đến cho bạn.
Không ngờ lần này chỉ vì vài câu hỏi han của Ứng Điều đã khiến cậu buột miệng kể hết ra, than thở xong thấy lòng nhẹ nhõm đi quá nửa.
“Kỳ thật tôi cũng biết cách hỏi khám mà, trước đây còn thử trên người ông nội nữa cơ. Mô phỏng kiểm tra thì thầy Thẩm cũng khen tôi làm rất tốt.” Giang Bán Nhứ đôi mắt vẫn đỏ hoe, nhưng giọng đã mang theo chút phản kháng rồi.
“Chỉ là tôi không giỏi giao tiếp với bệnh nhân và người nhà, đây là điểm yếu của tôi.”
Ứng Điều chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh nghe.
Hắn vốn hiểu biết về thế giới loài người không nhiều, lời cậu kể cũng mơ hồ khiến hắn không thể hoàn toàn nắm bắt được.
Hắn chỉ chăm chú nhìn nghiêng gương mặt Giang Bán Nhứ, khẽ cau mày nói:
“Cậu rất mệt, đừng làm nữa.”
Dù là ma cà rồng, hắn cũng hiểu rõ bây giờ vẫn đang là kỳ nghỉ của sinh viên.
Phần lớn bạn bè cùng lứa với Giang Bán Nhứ đều đang nghỉ ngơi, chỉ có mình cậu là trong kỳ nghỉ còn bận rộn hơn cả lúc đi học.
Rõ ràng đã uống dưỡng chất mà hắn đưa, vậy mà cậu vẫn gầy đi một chút.
Ứng Điều không thích nhìn thấy Giang Bán Nhứ vất vả như vậy, đôi khi còn chẳng hiểu nổi tại sao cậu lại phải bận rộn đến mức đó.
Nếu chỉ vì thiếu tiền thì hắn có rất nhiều.
“Không được.” Giang Bán Nhứ vốn đang uể oải, nghe thấy những lời này của Ứng Điều, lại bất chợt ngồi thẳng người dậy.
Cậu giơ tay vụng về lau đi nước mắt, bỗng như đã hạ quyết tâm:
“Càng phải làm.”
“Tôi muốn luyện cho thật thuần thục kỹ năng,” Giang Bán Nhứ giận dỗi như một đứa trẻ.
“Chỉ cần lần sau có cơ hội thực hành thì tôi nhất định sẽ làm thật tốt.”
Nói xong, cậu ngập ngừng một chút rồi ngước mắt nhìn về phía Ứng Điều, giọng nói nhỏ đi:
“Anh có thể giúp tôi không?”
Thanh niên vừa khóc xong, khóe mắt và sống mũi vẫn còn đỏ ửng, đôi mắt long lanh như vừa được rửa sạch, sáng trong và mềm mại.
Ứng Điều có một thoáng sững người.
Bị ánh mắt ấy nhìn, hắn cảm thấy mình có thể đồng ý bất cứ điều gì.
“Giúp thế nào?” Ma cà rồng hỏi.
Năm phút sau, thân hình cao lớn với khí chất ưu nhã của hắn lại đang nằm trên ghế sofa, vẻ mặt không chút cảm xúc nào.
Vì không gian quá hẹp nên đôi chân dài không thể không khó khăn mà duỗi ra ngoài, trông hết sức không phù hợp.
Giang Bán Nhứ đứng bên cạnh, nước mắt còn chưa khô hẳn trên má, nhưng đã cố gắng nở một nụ cười lễ phép, tiêu chuẩn và hiền lành.
“Chào Ứng tiên sinh, tôi là thực tập sinh Tiểu Giang. Sau đây tôi sẽ tiến hành kiểm tra thần kinh đơn giản cho ngài, ngài không cần căng thẳng mà cứ thả lỏng là được.”
Ứng Điều: “……”