Bị Bạn Cùng Phòng Ma Cà Rồng Để Ý
Đáng yêu nghĩa là gì?
Bị Bạn Cùng Phòng Ma Cà Rồng Để Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng Giang Bán Nhứ cũng hiểu vì sao lúc trước Ứng Điều lại nhắc cậu mang theo dù.
Từ nhà ăn khách sạn về phòng, có một đoạn hành lang dài hoàn toàn lộ thiên, không hề có bất kỳ vật che chắn nào.
Ứng Điều bảo bung dù, thế là Giang Bán Nhứ cầm dù đưa hắn về phòng, hai người vai kề vai bước đi.
Nếu chỉ một mình hắn che dù thì sẽ càng kỳ lạ, nên Giang Bán Nhứ dứt khoát chui vào cùng dưới chiếc dù đó.
Giữa mùa hè, ánh nắng gay gắt chói chang. Suốt quãng đường, Giang Bán Nhứ còn căng thẳng hơn cả Ứng Điều, sợ hắn sẽ bị lộ ra chỗ nào đó rồi lại xảy ra cảnh tượng đáng sợ.
Chiếc dù vốn chỉ đủ cho một người, hai người dùng chung vẫn thấy hơi chật.
Giang Bán Nhứ càng đi càng nghiêng người ra phía ngoài, cố gắng nhường thêm không gian cho Ứng Điều.
Ứng Điều khẽ nhíu mày: “Xa như vậy làm gì?”
Nửa người Giang Bán Nhứ đã thò ra ngoài, gương mặt phơi dưới ánh nắng gay gắt, bị chói đến mức phải nheo mắt lại.
Ma cà rồng lập tức định kéo chiếc dù lại che cho cậu.
“Tôi không sợ nắng mà.” Giang Bán Nhứ hoảng hốt giữ chặt cán dù, hạ giọng nói:
“Anh đừng làm loạn.”
Lòng bàn tay ấm áp của cậu đặt lên những đốt ngón tay tái nhợt, lạnh lẽo của hắn, hơi ấm bao phủ khiến Ứng Điều không kìm được mà cụp mắt xuống.
Hắn trầm mặc một lát.
“Chiếc dù này đủ rộng cho hai người.” Giọng hắn thản nhiên vang lên.
“Cậu đứng sát lại một chút là được.”
Giang Bán Nhứ nghe vậy sững người, rồi lập tức thấy có lý, bản thân vừa nãy thế mà không nghĩ ra.
Cậu vội vàng bước vào sát bên trong.
Từ góc nhìn của người ngoài, hai người cùng chung một chiếc dù, bờ vai đã chạm vào nhau.
Giang Bán Nhứ hoàn toàn không nhận ra có gì khác thường.
Để giữ thăng bằng, cậu đặt ngón tay lên cánh tay hắn, cảm giác mát lạnh rõ rệt trong cái nóng oi bức của mùa hè.
Hơn nữa, khi đứng gần như vậy, hơi lạnh từ cơ thể quỷ hút máu xuyên qua lớp vải mỏng truyền đến, giống như bên cạnh là một khối băng khổng lồ.
Giang Bán Nhứ mừng rỡ nói: “Người anh mát thật đấy.”
“Vậy sao.” Ứng Điều cúi mắt, trong ánh mắt thoáng hiện ý cười rất nhạt.
“Vậy thì cậu lại gần thêm chút nữa đi.”
……
Buổi sáng Giang Bán Nhứ theo thầy đi nghe giảng, buổi chiều chủ yếu tham gia các hoạt động, giữa chừng quen thêm được vài người bạn ở các trường khác.
Đã quen biết thì coi như có duyên, chạng vạng cả nhóm rủ nhau tổ chức liên hoan. Khách sạn có thể sắp xếp tiệc nướng BBQ ngoài trời, còn có hát hò, chơi trò chơi, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Hơn mười sinh viên tụ lại bàn chuyện chương trình và chia tiền, vài chị khóa trên bỗng nhiên nhắc đến Ứng Điều.
Lúc ăn sáng, mọi người đều đã thấy qua hắn.
Ấn tượng đọng lại chính là bạn của Giang Bán Nhứ có tính cách hơi lạ, nhưng dáng người cao ráo, gầy gò, trắng trẻo, gương mặt đẹp trai, khí chất đặc biệt nên khiến mọi người nhớ mãi.
“Tiểu Giang, ai cũng mang bạn đến, học trưởng của em còn mang cả người yêu theo.” Mấy chị khóa trên cười hì hì hỏi:
“Em gọi bạn cùng phòng ra chơi chung đi, cho náo nhiệt.”
Giang Bán Nhứ có chút ngại ngùng cười:
“Để em hỏi thử.”
Thực ra cậu cũng muốn Ứng Điều ra ngoài một chút. Cả ngày nay bận rộn, buổi trưa không có thời gian về, hắn chắc hẳn đã chán ngấy khi ở khách sạn một mình.
Nhưng nghĩ đến việc kéo một con quỷ hút máu đi dự tiệc, vừa không ăn được đồ ăn ở đó, lại không thích nơi đông người, Giang Bán Nhứ vẫn thấy không hợp lý lắm.
Cậu nhắn thử một tin qua WeChat, vốn không ôm hy vọng, ai ngờ Ứng Điều lại gọn gàng đồng ý.
Trời sập tối, bữa tiệc bắt đầu.
Như các chị khóa trên nói, số người tham gia còn đông hơn tưởng tượng. Dù đa phần không quen biết nhau, chỉ cần tụ tập vẫn rất náo nhiệt.
Lúc đầu mọi người ồn ào chơi trò chơi, chẳng ai để ý bọn họ. Giang Bán Nhứ sợ hắn không quen nên trước tiên dẫn hắn đi dạo quanh hồ và rừng trúc, đợi đến khi nướng BBQ mới quay lại.
Chạy cả buổi chiều, tuy đã ăn lót dạ vài miếng bánh mì nhưng giờ bụng cậu vẫn réo ầm ĩ.
Không khí náo nhiệt, đầu bếp khách sạn lo nướng, mọi người chỉ việc ăn thỏa thích.
Giang Bán Nhứ định tìm cho hắn một chỗ ngồi thoáng đãng rồi tự mình đi lấy đồ ăn, sau đó mới quay lại. Ai ngờ cuối cùng lại biến thành cả hai ngồi yên cùng một chỗ, cậu chuyên tâm ăn còn hắn ngồi bên cạnh giúp giữ đĩa thịt nướng.
Họ cố ý tránh chỗ đông, giữa chừng Giang Bán Nhứ khát nước nên hắn liền đi lấy đồ uống.
Cậu ăn vui vẻ, mải cảm ơn hắn liên tục.
Ngồi từ xa nhìn theo, Giang Bán Nhứ mới nhận ra dáng vẻ hắn thật sự nổi bật. Vóc dáng cao ráo, thân hình đẹp, rõ ràng xung quanh toàn người qua lại nhưng tầm mắt cậu lại luôn bị bóng lưng hắn hút lấy.
Cậu vừa ăn vừa nhìn, thấy Ứng Điều lặng lẽ lấy đồ uống và ống hút rồi quay về phía mình.
Giang Bán Nhứ mỉm cười, thậm chí định đứng lên đón, nhưng không ngờ hắn bỗng khựng lại rồi quay bước về phía khác.
Khoảng cách xa, cậu nhìn không rõ nét mặt, chỉ thấy hắn dừng lại trước vài chị khóa trên.
Những người đó đang cười nói vui vẻ, thấy hắn tiến tới thì ngạc nhiên đến ngẩn người.
Không biết hắn nói gì, chỉ mấy câu thôi đã khiến các chị cười phá lên.
Giang Bán Nhứ từ từ đặt que nướng xuống, lông mày cau chặt.
Từ khi nào hắn lại giỏi xã giao thế?
Bản thân cậu biết rõ hắn lạnh nhạt với người lạ đến mức nào, thậm chí gần như xa cách. Ngay cả để thân quen với cậu, hắn cũng cần rất nhiều thời gian.
Ấy vậy mà bây giờ lại thấy hắn chủ động bắt chuyện, hơn nữa còn lấy điện thoại ra trao đổi WeChat.
Giang Bán Nhứ sững sờ đứng bật dậy.
Trời tối, ánh sáng từ màn hình điện thoại càng nổi bật, cậu thấy rõ ràng đó là thao tác thêm bạn bè.
Sau khi quét mã, hắn gật đầu chào rồi xoay người rời đi.
Giang Bán Nhứ đứng đờ ra, mãi đến khi hắn đi tới trước mặt mình vẫn nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Ứng Điều vẻ mặt tự nhiên, lạnh nhạt, đưa qua ba chai nước: “Bọn họ nói mỗi loại có vị khác nhau, không biết cậu thích cái nào.”
Ứng Điều chu đáo như vậy khiến Giang Bán Nhứ nhận lấy chai nước, cúi người đặt lên ghế.
“Anh còn biết chủ động lại gần người khác nữa.” Cậu cố ép xuống cảm giác buồn bực trong lòng, khẽ lẩm bẩm.
Giọng cậu rất nhỏ, lại quay lưng về phía hắn, nhưng thính lực của ma cà rồng vốn nhạy bén nên tất nhiên nghe rõ.
“Lại gần?” Ứng Điều hơi nhíu mày, tỏ vẻ nghi hoặc, hỏi: “Có nghĩa là gì?”
“……”
Giang Bán Nhứ vội vàng cầm một chai nước, hút một ngụm thật to, coi như minh họa: “Chính là chủ động tìm người mà mình thấy hứng thú để trò chuyện, kết bạn. Giống như anh vừa làm đó.”
Cậu hoàn toàn không để ý giọng điệu mình lúc này chua lè.
Ma cà rồng nghe xong, im lặng một lúc rồi phủ nhận: “Tôi không tính là lại gần.”
Nói rồi hắn lấy điện thoại ra, mở tin nhắn của cô gái vừa thêm WeChat, trong đó là một loạt ảnh chụp.
“Mấy người đó chụp ảnh tôi và cậu.”
Giang Bán Nhứ ngẩn người, lập tức tò mò ghé lại gần.
Ứng Điều đưa điện thoại cho cậu.
Giang Bán Nhứ lật xem từng tấm một, hơn mười bức, tất cả đều là ảnh chụp hai người.
Có tấm chụp lúc cậu ăn xiên nướng, hắn ngồi cạnh mặt không cảm xúc đưa khăn giấy cho; có tấm cậu mải kể chuyện, cười híp cả mắt còn hắn cũng cười nhìn cậu; hay thậm chí còn có cả bóng dáng hai người cùng che một chiếc dù hồi sáng.
Nếu Giang Bán Nhứ chịu khó quan sát kỹ sẽ phát hiện, hễ mặt hắn lộ ra là ánh mắt đều dừng lại trên người cậu.
Dù thần sắc vẫn lạnh nhạt cao ngạo, nhưng ánh mắt đen thẳm ấy, khi nhìn về phía cậu lại chan chứa cảm xúc khiến từng bức ảnh đều mang theo không khí mờ ám, ái muội.
Chỉ là bản thân Giang Bán Nhứ không nhận ra.
Cậu thấy khó hiểu: “Mấy người đó chụp nhiều ảnh của chúng ta vậy làm gì?”
Ứng Điều cũng không thật sự hiểu tại sao người khác lại chụp hắn cùng Giang Bán Nhứ, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc hắn rất thích những bức hình này. Đây cũng là nguyên nhân hắn chủ động đưa WeChat cho người lạ chỉ để xin ảnh về.
Còn có một chuyện, do chưa hiểu rõ xã hội loài người nên hắn muốn hỏi:
“Lúc tôi đi ngang qua thì nghe họ nói chúng ta rất đáng yêu.”
Ứng Điều nghiêm túc quay sang hỏi: “Tiểu Nhứ, đáng yêu nghĩa là gì?”