Đề Nghị Của Ma Cà Rồng

Bị Bạn Cùng Phòng Ma Cà Rồng Để Ý thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa dứt lời, Giang Bán Nhứ liền chú ý thấy sắc mặt của ma cà rồng trước mắt thay đổi.
Vẻ bình tĩnh, ôn hòa tan biến, niềm vui sướng tột độ dường như muốn trào ra khỏi mắt Ứng Điều.
Trong khoảnh khắc, cậu thậm chí thấy đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ như máu.
Nhưng chưa kịp nhìn rõ, cậu đã bị hắn nhanh chóng cúi xuống hôn lấy.
Đôi môi bị cắn mạnh một cái.
Lực ép quá mạnh mẽ, Giang Bán Nhứ buộc phải ngả người về sau, lưng cậu rất nhanh chạm vào đầu giường.
Không còn lối thoát, thanh niên bị ma cà rồng đang hưng phấn hoàn toàn bao trùm.
Ứng Điều chống một tay xuống bên cạnh cậu, tay kia siết chặt lấy eo, không cho cậu giãy giụa hay né tránh.
Cơ bắp hắn căng cứng, nụ hôn đầy khẩn thiết, ngay cả hơi thở cũng run rẩy.
Răng nanh hắn hé mở, nhưng lại cố kìm nén thu lại.
Khi đầu răng chạm vào môi để lại cơn đau nhè nhẹ, Giang Bán Nhứ theo phản xạ hé miệng, lập tức bị hắn giữ chặt cằm, rồi lại một lần nữa xâm nhập.
Ngực hai người gần như dán chặt vào nhau.
Đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau, dần dần khiến cậu tê dại.
Giang Bán Nhứ cảm thấy mệt mỏi, từ cổ họng bật ra tiếng rên nhỏ không thể kìm nén, nhưng Ứng Điều vẫn chưa chịu dừng.
Cậu chỉ có thể ngẩng cổ đón nhận, như thể hơi thở cũng bị cướp đi, khóe mắt ướt át ánh lên giọt lệ.
Trong cơn hoảng loạn, Giang Bán Nhứ cảm giác như quay về mấy buổi tối trước, khi bị Ứng Điều hút máu.
Không biết có phải vì độc tố ma cà rồng ảnh hưởng hay không, nhưng trong sự thân mật này, cậu và hắn lại vô cùng ăn ý.
Bàn tay lạnh lẽo luồn vào vạt áo, sống lưng cùng eo bụng bị vuốt ve đến tê dại như có dòng điện chạy khắp toàn thân.
Những giọt mồ hôi mỏng nhanh chóng phủ kín người Giang Bán Nhứ, gương mặt cậu đã sớm đỏ bừng.
Đôi mắt long lanh nước, trong cơn mê loạn cậu theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Cái ôm chủ động cùng hơi ấm cơ thể cao hơn thường ngày khiến toàn thân ma cà rồng cứng đờ.
Một thoáng lý trí quay về, cuối cùng hắn buông ra đôi môi sưng đỏ không chịu nổi của cậu.
Chóp mũi hai người chạm vào nhau, hơi thở nóng rực giao hòa, ánh mắt cậu dần trở nên mơ màng.
Ứng Điều khẽ hôn lên khóe môi, rồi trượt xuống vành tai.
Nụ hôn lạnh lẽo và ướt át men dọc cổ, nhưng khi sắp đi xa hơn, hắn kịp thời dừng lại.
Hắn cuối cùng nhớ ra, vài giờ trước Giang Bán Nhứ vừa mới hạ sốt, giờ vẫn còn hơi sốt.
Ứng Điều ngừng hôn, ôm cậu vào lòng, để cậu tựa đầu lên vai mình.
Ngón tay run run xoa sau gáy, thỉnh thoảng vuốt ve sống lưng.
Cả hai dần bình tĩnh lại.
Khi ngẩng đầu khỏi ngực hắn, tai và cổ Giang Bán Nhứ đã ửng hồng.
Nhưng lần này không phải vì dục vọng, mà vì cậu xấu hổ với phản ứng của cơ thể mình.
Cậu nghĩ, nhất định là do Ứng Điều quá đáng.
Vừa kịch liệt… lại còn quá dài.
Khoảng cách được nới ra đôi chút, Giang Bán Nhứ cúi đầu, chậm rãi kéo tấm chăn bị vò nát, che kín đôi chân mình.
Ngay khi ấy, gương mặt cậu lại bị bàn tay ma cà rồng nâng lên.
Ứng Điều khẽ vuốt khóe mắt ửng đỏ, nhẹ nhàng lau đi những vệt nước còn sót lại.
“Đây là lần đầu tiên em chủ động hôn anh.” giọng hắn khàn khàn, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu.
“Có phải nghĩa là em bằng lòng cùng anh yêu nhau?”
Mặt Giang Bán Nhứ đỏ bừng, trong ánh mắt giao nhau, cậu gật đầu nghiêm túc.
Yết hầu Ứng Điều khẽ nhấp nhô, hắn đặt một nụ hôn run rẩy lên đôi mắt cậu.
Hắn cúi xuống, chỉnh lại mái tóc rối và cổ áo cho cậu, rồi ôm cậu lần nữa vào lòng.
Trái tim đang loạn nhịp của Giang Bán Nhứ như tìm thấy sự yên ổn.
Hai người ôm nhau thật lâu.
Ứng Điều không muốn buông, Giang Bán Nhứ cũng ngoan ngoãn để mặc, dần chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, vì vừa ra mồ hôi lại tựa vào thân thể lạnh lẽo của hắn, khi sắp ngủ cậu bỗng chống vào vai hắn, khẽ đẩy ra.
Cậu xoay đầu sang một bên, lấy khuỷu tay che mặt, rồi hắt hơi hai tiếng.
“……”
Cánh tay Ứng Điều thoáng cứng đờ.
Vào lúc sức đề kháng thấp, gương mặt cậu lập tức tái nhợt, trông đáng thương vô cùng.
Hắn đưa khăn giấy qua, Giang Bán Nhứ dụi mũi xong thì bắt gặp ánh mắt chăm chú của hắn.
Sắc mặt hắn vẫn bình thản, chỉ đơn giản muốn đưa tay ôm lại cậu.
Nhưng lần này cậu đã né tránh.
Giang Bán Nhứ cúi người vứt khăn giấy xuống, tự bọc mình vào chăn rồi lắc đầu nói:
“Không thể ôm, người anh lạnh lắm.”
Cậu không thể vừa mới hạ sốt xong lại bị cảm thêm lần nữa được.
Ứng Điều: “……”
May mắn là thể chất Giang Bán Nhứ không quá kém, sáng hôm sau nhiệt độ cơ thể thuận lợi hạ xuống dưới 37 độ, cũng không bị cảm thêm nữa.
Đầu học kỳ đều là những tiết học mới, trễ mất một ngày cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Sớm đã dậy sửa soạn, ăn sáng xong, hai người cùng nhau ra khỏi nhà như thường lệ.
Ngồi xe công cộng, cả đoạn đường đến trạm gần trường học dường như chẳng có gì khác biệt so với thường ngày.
Ứng Điều đưa cậu đi thẳng đến cổng trường, rồi dừng lại ở một góc khuất ít người.
Ma cà rồng đưa ba lô cho cậu, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Giang Bán Nhứ:
“Trưa nay anh đến đón em đi ăn, được không?”
Bình thường cậu đều ăn ở căng tin.
Ứng Điều sáng tối đã đưa đón, nay lại thêm buổi trưa thì có vẻ hơi phiền toái.
Giang Bán Nhứ lắc đầu: “Em đã hẹn với Đinh Tụng, ăn ở căng tin rồi.”
Ma cà rồng im lặng, thần sắc không đổi.
Cậu đeo ba lô, liếc nhìn đồng hồ.
Chỉ còn mười lăm phút nữa vào học, đã sắp muộn rồi.
Cậu ngẩng đầu, cười lấy lòng: “Em vào nhé?”
Ứng Điều gật đầu, nhưng khi cậu vừa xoay người thì hắn đã giữ chặt quai ba lô, kéo cậu trở lại.
“Khi chia tay, em hẳn là phải hôn anh một cái.” Hắn rũ mắt nhìn cậu.
“……”
Giang Bán Nhứ đỏ bừng mặt, lén liếc quanh rồi nhìn hắn, nhỏ giọng: “Ở đây ư?”
Xung quanh thỉnh thoảng có học sinh đi ngang qua.
Dù góc này hơi khuất nên ít khả năng bị chú ý, nhưng vẫn là ở ngoài trời, giữa ban ngày.
Ứng Điều bình thản: “Yêu đương vốn dĩ là như thế.”
Đó là điều hắn học được từ trên mạng.
Giang Bán Nhứ như đang giằng xé trong lòng.
Nhưng sắp đến giờ vào học, không còn nhiều thời gian để do dự.
Vài giây sau, cậu bước lên một bước, nắm lấy vạt áo hắn.
Nhắm mắt, khẽ chạm môi vào chóp mũi lạnh lẽo của Ứng Điều rồi vội vàng rời đi.
Sai chỗ.
Ma cà rồng nhíu mày, lộ vẻ không hài lòng.
Cậu mở mắt, ánh mắt chột dạ loạn cả lên, vừa lúc bắt gặp Đinh Tụng đang đứng ở cổng trường, trố mắt nhìn cậu.
Cả người Đinh Tụng cứng đờ tại chỗ.
Ứng Điều quay lưng về phía cổng, chưa thấy Đinh Tụng.
Nhưng khi nhận ra nét mặt cậu khác thường, hắn cũng quay đầu lại, liền thấy Đinh Tụng hoảng loạn che mắt rồi vội vã chạy vào trường.
“……”
Ứng Điều thu ánh mắt về, nhíu mày như còn muốn nói điều gì.
Chưa kịp mở miệng, Giang Bán Nhứ đã đỏ bừng mặt, kiên quyết đẩy hắn ra: “Em muộn rồi, tối gặp!”
Đến trưa, Ứng Điều vẫn ghé qua.
Mang theo hai ly trà sữa, thêm bánh kem và các món ăn vặt khác.
Đưa xong, hắn không nán lại lâu, sợ ảnh hưởng giờ ăn của cậu nên liền nhanh chóng rời đi.
Trong căng tin, Giang Bán Nhứ và Đinh Tụng ăn xong vẫn chưa ra ngoài.
Chiều tiết đầu cũng chưa có giờ học, người trong căng tin đã thưa thớt dần, điều hòa mát lạnh, hai người quyết định ngồi thêm chút nữa rồi hãy đi.
Đồ ăn ngon Ứng Điều mang tới gần như chất đầy bàn, hai người căn bản không ăn hết nên còn chia sẻ cho mấy bạn khác.
Đinh Tụng thì khỏi phải nói, từ lúc biết cậu thật sự quen Ứng Điều đã hưng phấn suốt cả buổi sáng.
Trưa nay cũng lải nhải mãi, giờ khát nước, liền mở trà sữa tu ừng ực.
Giang Bán Nhứ đang cắt bánh kem, cúi người, cổ áo trễ xuống một chút.
Đinh Tụng vừa thấy, suýt nữa thì phun cả trà sữa.
Cậu ta sặc đến ho khù khụ, Giang Bán Nhứ luống cuống đưa khăn giấy cho bạn mình.
Đinh Tụng chỉ thẳng vào cổ áo cậu: “Đây là cái gì thế?”
Giang Bán Nhứ cúi đầu nhìn, mới nhận ra trên làn da gần xương quai xanh có mấy dấu hôn đỏ rực và ái muội.
Trong tai cậu ù đi một tiếng.
Tối qua Ứng Điều quả thật đã lưu lại nơi này, cậu biết rõ.
Nhưng trước khi ngủ cậu đã kiểm tra kỹ, dấu vết rất mờ, đâu ngờ sáng nay lại đậm hơn, còn nhiều hơn nữa.
Giang Bán Nhứ xấu hổ đến cực độ, chỉ có thể giả vờ trấn tĩnh, chỉnh lại quần áo che kín.
Trước ánh mắt sững sờ của Đinh Tụng, cậu thì thầm: “Tớ nói là muỗi cắn thì cậu tin không?”
Đinh Tụng: “……”
Cậu ta túm vai Giang Bán Nhứ: “Hai người tiến triển nhanh quá rồi đấy!”
Mới vừa quen mà đã thân mật đến mức này!
Ban đầu cậu ta còn thật lòng chúc mừng, nhưng giờ lại thấy lo lắng.
Chợt nhớ ra, Giang Bán Nhứ và Ứng Điều vẫn luôn sống chung, nghĩa là mới yêu mà cậu đã tự chui đầu vào ổ sói.
“Cậu tốt tính quá, cái gì cũng gật đầu, nhưng chuyện này không thể vội vàng được.” Đinh Tụng nghiêm túc, nắm tay cậu mà khuyên: “Có những việc nhất định phải từ từ!”
Giang Bán Nhứ cảm nhận được sự lo lắng của bạn mình, chỉ có thể liên tục gật đầu.
Đinh Tụng nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của Ứng Điều mỗi lần nhìn cậu, càng thêm kiên định.
Cậu ta dặn dò: “Hai người mới quen thôi, yêu đương phải chậm rãi, tuyệt đối đừng dễ dàng đi đến bước cuối cùng nghe chưa?”
Giang Bán Nhứ: “……”
Cậu chột dạ gật đầu thêm lần nữa.
Đinh Tụng lúc này mới yên tâm.
Vừa cảm khái, vừa đưa tay chỉnh lại cổ áo cho cậu, che kín thêm một lớp.
Buổi tối chín giờ, cổng trường đã lạnh lẽo và vắng vẻ.
Giang Bán Nhứ đúng giờ đi ra, Ứng Điều đã đứng chờ cách đó không xa.
Cậu mang theo chương trình học hôm qua bị bỏ lỡ mà bổ sung, tuy có chút mệt mỏi nhưng tâm trạng vẫn rất tốt.
Cậu nhanh chân bước đến gần, vừa định mở miệng nói chuyện với Ứng Điều thì đã bị hắn đưa tay giữ lấy mặt, khẽ hôn lên khóe môi cậu.
Theo nụ hôn dịu dàng đó, mùi hương lạnh nhàn nhạt trên người ma cà rồng bao phủ lấy cậu.
Trong khoảnh khắc ngẩn người, Giang Bán Nhứ muốn mở miệng nói lại bất chợt nghẹn lời.
Ứng Điều đứng sát bên cậu, tự nhiên nắm lấy tay cậu, hỏi:
“Hôm nay mọi việc thuận lợi chứ?”
“…Ừm.” Giang Bán Nhứ lúc này mới ngơ ngác hoàn hồn.
Cậu có chút ngượng ngùng mà mỉm cười, bắt đầu kể cho hắn nghe những chuyện vui mình gặp phải trong ngày.
Cứ thế, hai người đi cùng nhau về nhà.
Về đến nhà, Giang Bán Nhứ đưa tay bật đèn, Ứng Điều đã cúi xuống đặt sẵn dép lê cho cậu.
Được hắn chăm sóc như vậy, dần dần Giang Bán Nhứ cũng không còn cảm thấy gượng gạo nữa.
Đổi giày xong, sắp xếp sơ qua một chút, cậu đứng ở cửa phòng ngủ của mình, ngáp một cái thật dài.
Cậu vốn định nói chúc ngủ ngon, lại thấy hắn rõ ràng đã đi đến cửa phòng phụ, rồi lại vòng trở lại.
Ma cà rồng đi đến trước mặt cậu, đưa tay sờ trán cậu rồi hỏi:
“Hôm nay cơ thể em thế nào?”
Giang Bán Nhứ còn nhớ rõ lúc mình sốt, hắn đã lo lắng đến nhường nào.
Cậu cho rằng hắn vẫn còn để tâm, vội vàng đáp lời:
“Đặc biệt tốt.”
Ma cà rồng khẽ gật đầu, chậm rãi nói:
“Thật ra tối qua sau khi em ngủ rồi, anh đã đi vào phòng em.”
Giang Bán Nhứ sững sờ.
Đêm qua cậu ngủ rất say, hoàn toàn không biết gì.
Lại nghe Ứng Điều bình thản tiếp lời:
“Nhưng anh nghĩ, chúng ta đang yêu nhau nên hành vi đó thật ra không cần thiết.”
Hắn hỏi cậu: “Người yêu vốn dĩ nên ngủ cùng một phòng, em thấy thế nào?”