Bí Mật Nguệch Ngoạc - Ngôn Ngôn Phu Tạp
Chương 17: Pháo hoa và sự xuất hiện đột ngột
Bí Mật Nguệch Ngoạc - Ngôn Ngôn Phu Tạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Tô Ninh Phỉ gọi điện thoại đến, Thư Kiều đang ăn sáng.
Bên kia đại dương trời vẫn sáng trưng, còn nơi đây đã chìm trong bóng tối.
Màn hình điện thoại của Tô Ninh Phỉ hướng thẳng về phía pháo hoa rực rỡ trên đỉnh lâu đài Disney, xung quanh là tiếng cười vui vẻ, nhưng không át nổi giọng cô ấy đầy hứng khởi: "Kiều Kiều, mau ước đi!"
Thư Kiều không biết nói gì, chỉ thầm nghĩ nếu cô ấy đang ước sao băng thì thôi, sao lại ước với pháo hoa nhân tạo chứ.
Nhưng Tô Ninh Phỉ bên kia vẫn thúc giục: "Cậu ước chưa! Nhanh lên! Còn ba phút nữa là hết rồi! Tớ đã ước hai điều rồi! Điều đầu tiên là chúng ta cùng thi đậu một trường đại học! Điều thứ hai là someday, hai chúng ta sẽ cùng nhau đến Disney đốt pháo hoa!"
Xem pháo hoa mà cô ấy toàn biến thành những động từ khác, nghe cứ như là hoạt động quy mô lớn gì đó.
Thư Kiều chẳng ước gì cả, dù có nói gì đi nữa, Tô Ninh Phỉ bên kia cũng chẳng nghe thấy, cô chỉ cười nhìn màn hình.
Ba phút trôi qua nhanh chóng, Tô Ninh Phỉ chạy đến một góc yên tĩnh hơn, cuối cùng tiếng ồn cũng lắng xuống, cô thở hồng hộc hỏi: "Cậu ước chưa? Tớ nói cho cậu biết, pháo hoa ở đây linh lắm đấy!"
"Tớ chỉ nghe nói hương khói ở chỗ linh thiêng nhất, lần đầu nghe nói pháo hoa linh nghiệm." Thư Kiều không nhịn được càu nhàu: "Có phải cậu bị review lừa rồi không? Điều ước nói ra rồi sẽ không linh nữa."
Tô Ninh Phỉ bỗng nghẹn lời, lâu sau mới òa khóc: "A! Có phải cậu không còn yêu tớ nữa hay không? Cậu không muốn học chung trường đại học với tớ! Tớ hiểu, tớ hiểu hết rồi! Bên cạnh cậu chắc chắn là có—"
"Có cái gì?" Bỗng nhiên một bóng người xuất hiện trong màn hình, một gương mặt lướt qua, chỉ thoáng trong tích tắc.
Tô Ninh Phỉ định nói là có "người mới", nhưng khi nhìn thấy gương mặt đó, cô nghẹn họng, không hiểu sao đột nhiên buột miệng: "—Chó con mới?"
Rồi cuộc gọi video đột nhiên bị ngắt kết nối.
Tô Ninh Phỉ đứng ngây người dưới pháo hoa ở Disney.
Cô nhìn thấy gì vậy?
Video còn có thể chuyển kênh được sao? Ảo giác à?
Sao cô lại nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Thương Thời Chu trong cuộc gọi video với Thư Kiều chứ?!
Lâu lâu cô hít hà.
Lúc nãy cô vừa nói cái gì nhỉ?
"Chó con mới?"
Bên kia, Thư Kiều nắm chặt điện thoại, tức giận đối diện với Thương Thời Chu.
Cô không ngờ Thương Thời Chu đột nhiên xuất hiện vào lúc này, còn chạy đến nhà ăn trường THPT Bắc Giang để xem cô ăn sáng.
Đúng, là xem.
Anh không có thức ăn, đi vòng từ phía sau lưng cô rồi ngồi xuống đối diện.
Giá cả thức ăn trường Bắc Giang số 1 rất phải chăng, dù nghỉ học vẫn có nhiều giáo viên và học sinh đến đây ăn cơm. Lúc này Thương Thời Chu đến đây, gương mặt đẹp trai quá mức ấy không hợp chút nào với không khí nhà ăn, vô số ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
Bánh bao trên đũa của Thư Kiều rơi xuống: "Sao anh lại đến đây."
"Đến ăn sáng đó." Anh nói vô cùng tự nhiên: "Dù sao tôi cũng từng học trường số 1, không lẽ không cho tôi đến đây nhớ lại quá khứ sao?"
Thư Kiều im lặng.
Không thể cãi lại được.
"Vậy anh ăn đi?"
Thương Thời Chu nhún vai: "Tôi mới nhớ ra tôi không còn thẻ mua cơm nữa, ăn cái gì?"
Thư Kiều im lặng một lúc, lấy thẻ cơm của mình đẩy về phía anh.
Điện thoại rung liên tục trên bàn.
Thương Thời Chu cúi mắt nhìn thoáng qua, hệ thống thẻ trường Bắc Giang 1 đều dùng tên thật, bên trên còn có ảnh, mọi người đều chụp hình xếp hàng tại chỗ. Ảnh chụp của Thư Kiều rất sơ sài, nhưng vì cô có lợi thế về dung mạo nên trông vẫn xinh đẹp.
Anh nhìn chằm chằm một lúc rồi đột nhiên hỏi: "Không trả lời hả?"
Thư Kiều không cần nhìn cũng biết Tô Ninh Phỉ gửi tin nhắn gì, cô hỏi lại: "Anh không đi múc cơm sao?"
Thương Thời Chu cầm thẻ cơm lên, không đứng dậy, nhìn thoáng qua các món ăn trên bàn cô, cười khẽ: "Cô ăn khỏe ghê nhỉ."
Thư Kiều không thèm để ý, trong lòng đầy tức giận, cắm đầu ăn cháo tiếp.
Nhờ ơn của anh tối qua, sau khi cô nói sung sướng xong, không ngờ Thương Thời Chu còn chở cô chạy thêm hai vòng nữa, thành công khiến cô nôn thốc nôn tháo, dạ dày không còn giọt nước.
Sao cô có thể ngờ được tốc độ của anh còn có thể nhanh hơn nữa chứ. Khi vòng chạy cuối cùng kết thúc, chân cô cũng run lên.
Đến lần thứ ba vịn thân cây nôn khan, Thư Kiều cảm thấy những cảm xúc tim đập nhanh và đỏ mặt trước đó đơn giản chỉ là cô tự mình tưởng tượng quá nhiều mà thôi.
Tại sao trong nháy mắt, cô lại cảm thấy có lẽ anh hơi thích cô vậy chứ?
Đó chắc chắn là ảo giác của cô rồi!!!
Lúc đó dạ dày quặn lên, không ăn gì, nửa đêm cô lại đói đến mờ mắt. Sau sự kiện gà xiên nhúng kia, đây là lần thứ hai cô cảm thấy ảo não vì sao mình không có thói quen để đồ ăn vặt trong ký túc xá.
Khó khăn lắm mới chờ đến sáng nhà ăn mở cửa, không lẽ cô không thể ăn nhiều hơn sao?
Thư Kiều chưa kịp nói gì thì giáo viên đã nâng tách trà đến gần: "Ui cha, lúc nãy thầy tưởng mình nhìn nhầm rồi, đây không phải là thần tượng của trường chúng ta sao? Hiếm khi rảnh rỗi, nghỉ hè về thăm trường à?"
Thầy nhìn Thư Kiều, mang theo chút trêu ghẹo: "Học sinh giỏi nhất khối chỉ chơi với học sinh giỏi nhất khối thôi hả?"
Thương Thời Chu vô cùng ngoan ngoãn chào thầy Trần: "Thầy nói gì thế, thầy Lộ cố ý nhờ em dạy kèm cô ấy, tranh thủ làm bảng vàng danh dự trường thêm một trạng nguyên nữa thôi."
Lời này không có vấn đề gì, ngoại trừ Thư Kiều lộ ra vẻ mặt quái dị, các giáo viên khác đều mỉm cười.
Mãi đến khi giọng lạnh buốt của Lộ Trình từ phía sau anh vọng đến: "Vậy đó hả? Sao thầy không biết nhỉ?"
Lộ Trình nóng tính, giọng điệu lạnh lẽo chắc chắn không có chuyện tốt lành.
Các giáo viên đều thông minh, lập tức giải tán, trước khi đi còn vỗ nhẹ lên vai Thương Thời Chu, thở dài nói anh đã học năm hai đại học mà còn phải chịu khổ trong tay Lộ Trình.
Trong lúc này, Thư Kiều nhanh chóng cầm điện thoại lên nhìn.
Quả nhiên Tô Ninh Phỉ bên kia đại dương sốt ruột dậm chân.
[Tô Ninh Phỉ]: ???
[Tô Ninh Phỉ]: Ông già xem điện thoại trên tàu điện ngầm.jpg
[Tô Ninh Phỉ]: Mẹ nó, tớ vừa nhìn thấy cái gì thế này?
[Tô Ninh Phỉ]: A a a a a!!! Tớ có nhìn nhầm không? Người đứng sau lưng cậu là Thương Thời Chu đúng không? A a a a a a lá gan của tớ đúng là lớn thiệt đó, tớ còn dám nói thần tượng của tớ là chó nữa.
[Tô Ninh Phỉ]: Khoan đã! Cậu khai báo ngay đi! Hai người đang ở đâu thế! Sáng sớm tinh mơ hai người đang làm gì!!!
[Tô Ninh Phỉ]: Thư Kiều, Thư Kiều, cậu đừng có trốn sau điện thoại không nói tiếng nào, tớ biết cậu đang xem mà!!!
Lộ Trình kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Thư Kiều, dùng nắp tách trà gẩy đẩy, phát ra tiếng "roẹt roẹt" chói tai, rồi dựa lưng ra sau, nhìn chằm chằm Thương Thời Chu nói: "Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì thế này."
Thương Thời Chu vẫn hời hợt: "Có chuyện gì đâu chứ, thầy nghe được khúc nào?"
Lộ Trình hít hà: "Sao, còn định trách thầy nghe lén nữa hả?"
"Em chỉ muốn biết phải bắt đầu giải thích từ khúc nào thôi." Thương Thời Chu nhún vai, thấy sắc mặt Lộ Trình bắt đầu đen đi mới tiếp tục: "Những lời em nói đều là thật mà."
Lộ Trình đặt tách trà xuống, phát ra tiếng "bốp".
Mọi người từng đến văn phòng Lộ Trình đều biết đây là dấu hiệu ông ấy muốn hoạt động gân cốt, chuẩn bị trận giáo dục tư tưởng như mưa rền gió dữ.
Thương Thời Chu nhanh chóng chuyển lời: "Hứa Thâm đang bận mà, không giống em, siêu cấp rảnh, có vài việc em làm thay cậu ấy cũng được."
Lộ Trình trợn mắt: "Em nghĩ thầy tin sao? Tối hôm qua Hứa Thâm còn chơi cờ tướng với cha thầy nè, nó bận lúc nào hả? Còn chạy đến nhà ăn ôn lại chuyện xưa, em nói cho thầy nghe coi em ôn chuyện xưa gì hả? Chắc là đến ngày hôm nay em mới biết cửa nhà ăn trường mình mở cửa hướng nào đúng không?!"
Thương Thời Chu đảo mắt nhìn quanh: "Chơi cờ với cha thầy mà còn chưa đủ bận sao? Ông cụ mà nghiện cờ rồi, đến Thư Kiều cũng bị kéo đi đánh cờ."
Lộ Trình nghẹn lời.
Dù sao đây cũng là chuyện cha ruột ông ấy làm ra, ông ấy không cãi được.
"Với lại có phải thầy không biết, từ trước đến nay em đều thích giúp đỡ người khác, coi đó là niềm vui." Thương Thời Chu vô cùng bình tĩnh bổ sung.
Không nhắc đến, nhắc đến chuyện này, Lộ Trình lập tức vỗ mạnh bàn, trước khi mắng khó khăn lắm mới nhớ ra thằng nhóc trước mặt đã tốt nghiệp, ông hít sâu, nhìn về phía học trò cưng ngồi bên cạnh, dặn dò thấm thía: "Thư Kiều à, em cách xa thằng nhóc này ra, em có biết thằng nhóc này đã làm những gì không?"
Thư Kiều vừa xem xong ba mươi chín tin nhắn của Tô Ninh Phỉ, điện thoại vẫn rung liên tục với hàng loạt dấu chấm than và chấm hỏi, đột nhiên bị gọi giật thót mình, cô lắc đầu: "Không biết."
"Thầy không nói mấy chuyện khác." Lộ Trình đau đớn nói: "Lúc trước đến cả danh ngạch tuyển thẳng mà thằng nhóc này nói không cần là không cần ngay, em nói coi còn có chuyện gì mà nó không làm được hả?"
Thư Kiều chưa từng nghe chuyện này, trong lòng cô cũng có chút ngạc nhiên.
Danh ngạch tuyển thẳng đều phải chém giết trong kỳ thi đua mới giành được, thi qua các kỳ thi đến đầu váng mắt hoa, áp lực không nhỏ hơn thi đại học.
Thật sự sẽ có người nói bỏ là bỏ ngay sao?
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Thương Thời Chu, người đàn ông ngồi đối diện đang chăm chú lắng nghe, khóe miệng cong lên nụ cười nhẹ, anh cũng không phản bác, cứ thế dung túng nghe Lộ Trình nói mãi.
Dáng vẻ ấy đúng là giống hệt trời đất bao la, Thương Thời Chu anh là lớn nhất.
Chuyện bỏ danh ngạch này đúng là rất giống chuyện anh có thể làm được.
Sau đó lại nghe Lộ Trình nói mãi: "Còn nói là thích giúp đỡ người khác, coi đó là niềm vui nữa, thầy thấy em là thấy cô bé nhà người ta khóc đáng thương quá thì có? Thầy còn chưa hỏi em đây, em và Thái Nguyệt Nguyệt có mối quan hệ như thế nào hả? Còn có thể giúp đỡ người khác đến mức này nữa? Trong lễ tốt nghiệp người ta còn tỏ tình với em trước mặt mọi người nữa kìa, em đừng tưởng hai ba năm trôi qua là thầy sẽ quên."
Thương Thời Chu cười rung kịch liệt, lúc nãy có nhiều người nên anh gọi ông ấy là thầy Lộ, lúc này lập tức lộ ra nguyên hình: "Lão Lộ à, chuyện xưa bé tí như hạt gạo mà sao thầy còn nhớ rõ thế?"
Ồ.
Thư Kiều âm thầm rũ mắt xuống.
Cô thu hồi suy nghĩ lúc nãy.
Được, được lắm.
Nhường danh ngạch tuyển thẳng cho cô gái tỏ tình trước mặt mọi người rồi khóc sướt mướt à.
Lúc ở với cô thì lại chở cô đua xe trên núi Lê Đài làm cô nôn hết mật xanh mật vàng ra ngoài.
Càng nghĩ càng giận, cô tranh thủ lúc Lộ Trình và Thương Thời Chu giằng co, buông tay đặt xuống dưới bàn mở khóa điện thoại ra.
Tin nhắn của Tô Ninh Phỉ vẫn tiếp tục được gửi đến.
[Tô Ninh Phỉ]: Có phải hai người còn đang ngồi chung với nhau không? Rốt cuộc có tình huống gì thế này? Cậu mau nói đi.
[Tô Ninh Phỉ]: Kiều Kiều, Kiều Kiều, cậu mau giải thích cho anh ấy đi, tớ không có ý đó! Tớ không phải cố ý mắng anh ấy là chó! Là cái chữ kia nó tự nhiên nhảy ra ngoài! Không liên quan gì đến tớ cả.
Disney cũng chẳng còn thú vị gì nữa, không biết thứ trong mắt Tô Ninh Phỉ là ánh sáng hay lửa nữa, cô cảm thấy mình vừa đi ra ngoài mấy ngày mà đã long trời lở đất.
Cô trông ngắn trông dài, cuối cùng trong khung thoại tin nhắn cũng hiện lên dòng chữ [Đối phương đang soạn tin nhắn...].
Tô Ninh Phỉ căng thẳng nhìn chằm chằm điện thoại, sợ Thư Kiều đưa ra câu trả lời chấn động trời đất gì đó.
[Thư Kiều]: Tên cặn bã.
Tô Ninh Phỉ: ...?
... Đúng là, rất chấn động trời đất.