19. Chương 19: Truyền Thuyết Trường Học

Bí Mật Nguệch Ngoạc - Ngôn Ngôn Phu Tạp

Chương 19: Truyền Thuyết Trường Học

Bí Mật Nguệch Ngoạc - Ngôn Ngôn Phu Tạp thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửa phòng cách âm tốt, Thư Kiều hoàn toàn không biết Thương Thời Chu đứng ngoài đang nói gì.
Lúc nãy cô quá nóng ruột, chẳng thèm gõ cửa mà quẹt thẻ xông thẳng vào.
May là vừa bước vào đã phát hiện trong phòng chẳng có dấu vết gì cho thấy có người khác ở cùng.
Cô chọn giường sát cửa sổ, đặt đồ xuống, vừa định đứng dậy thì cửa lại mở.
Thái Nguyệt Nguyệt bước vào, nhanh nhảu chào hỏi, rõ ràng trước đó không hề thấy cô: “Chào em, chị là đàn chị khóa trên, Thái Nguyệt Nguyệt. Em may lắm mới được phân vào phòng này, vì chị chỉ ở ba ngày rồi đi. Chín ngày còn lại, em tha hồ tận hưởng một mình.”
Thư Kiều: “...”
May thiệt, không thể nào may hơn được nữa.
Lúc nãy chỉ thoáng nhìn ở hành lang, giờ nhìn kỹ, Thái Nguyệt Nguyệt mặt mày thiên về đáng yêu, hơi thấp hơn cô một chút, nhưng tràn đầy sức sống, khiến người ta không kìm được mà vui lây.
Thư Kiều lễ phép quay người: “Chào đàn chị.”
Cô vốn trông lạnh lùng, xinh đẹp đến mức lần đầu gặp ai cũng nghĩ sẽ khó gần. Nhưng khi cất tiếng, giọng dịu dàng, ngoan ngoãn, không hề có chút sát khí nào.
Thái Nguyệt Nguyệt lập tức cảm thấy yên tâm, càng thêm thiện cảm, buông túi xách xuống liền tiến lại ôm tay cô: “Em đi ăn trưa với chị không? Chị vừa gặp một người bạn, đang đợi ngoài kia, mình đi chung luôn.”
Thư Kiều chẳng cần nghĩ cũng biết “bạn” đó là ai.
Nhưng Thái Nguyệt Nguyệt rõ ràng không cho cô cơ hội từ chối.
Cô ta đã nắm tay kéo cô đi mất rồi.
Quả nhiên, Thương Thời Chu đang đứng ngoài. Anh đồng ý quá nhanh, chẳng cầm theo gì, vào phòng chỉ rửa tay rồi ra ngay.
Trong khoảng thời gian ngắn ấy, anh đã suy nghĩ lại mọi chuyện.
Ban nãy còn sợ cô không ra, đang lười biếng tựa vào tường, định nhắn tin thì cửa phòng đột ngột mở ra.
Anh nhẹ cười, ngẩng đầu lên.
Đối diện là nụ cười rạng rỡ của Thái Nguyệt Nguyệt và gương mặt hơi ngơ ngác của Thư Kiều – người vừa bị đối xử quá nhiệt tình.
Thái Nguyệt Nguyệt nhìn thấy nụ cười của Thương Thời Chu thì khựng lại, tim đập mạnh, có chút ngỡ ngàng, thậm chí là sợ hãi.
Bạn học cũ của cô đã trải qua điều gì mà giờ đây thay đổi đến thế?
Anh đã gỡ bỏ hết những chiếc gai nhọn trên người rồi sao?
Cô đếm đi đếm lại trong đầu – hình như đây là lần đầu tiên Thương Thời Chu cười với cô?
Thư Kiều cúi mắt, làm như không thấy gì.
Cô đến đây làm gì? Đến đây quấy rầy cuộc đoàn tụ sau bao lâu mới gặp lại của họ sao?
Quả nhiên, ánh mắt anh khi nhìn người khác cũng tràn đầy thâm tình.
Ha.
Ban nãy Thương Thời Chu vào phòng trước, hoàn toàn không ngờ Thái Nguyệt Nguyệt lại được phân cùng phòng với Thư Kiều.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy mình cười nhầm người.
Thái Nguyệt Nguyệt liền thấy Thương Thời Chu thu lại nụ cười, trở về dáng vẻ lười biếng, lạnh lùng quen thuộc.
Như thể khoảnh khắc dịu dàng vừa rồi chỉ là ảo giác.
Thái Nguyệt Nguyệt cảm thấy thoải mái hẳn.
Vậy mới đúng chứ.
Cô ta thuận miệng trêu: “Anh đang tán tỉnh bạn gái à? Thế này đi ăn với hai cô gái xinh đẹp như bọn em, bạn gái anh có ghen không?”
Nếu không thì sao anh lại cười dịu dàng đến thế?
Thương Thời Chu bước theo sau, ánh mắt hướng về Thư Kiều: “Tôi chưa có bạn gái.”
Thư Kiều thầm chửi trong bụng.
Xem kìa, chưa gì đã vội vàng thanh minh mình chưa có người yêu.
Thái Nguyệt Nguyệt nhanh nhạy bắt lấy điểm then chốt: “Chưa có? Vậy là sắp có rồi hả?”
“Đang theo đuổi.” Thương Thời Chu nói thẳng, khóe môi nhoẻn cười nhẹ: “Có ghen hay không thì phải hỏi cô ấy thì mới biết.”
Thư Kiều: “...”
Ồ.
Vậy anh đi mà hỏi đi.
Cô nghĩ thế, nhưng không hiểu sao lại không dám quay đầu.
Cũng không biết có phải ảo giác không, cô cứ cảm giác như có một ánh mắt nóng rực đang đổ dồn về mình.
Máu tò mò trong người Thái Nguyệt Nguyệt trỗi dậy, nhưng cô ta cũng không dám hỏi nhiều, chỉ thì thầm chia sẻ với Thư Kiều: “Chắc em không biết anh ấy, nhưng chị nói cho em nghe nè, từ ngày đầu tiên anh ấy bước vào cổng Bắc Giang số 1, bàn học của anh ấy chưa bao giờ vắng thư tình – tính riêng loại viết tay thôi đó. Lời mời kết bạn trên mạng xã hội nhiều đến mức từ chối cũng mệt, số điện thoại thì đổi tới mười sáu, mười bảy lần vì bị quấy rối quá nhiều. Em biết số điện thoại của anh ấy có thể bán được bao nhiêu không?”
Thư Kiều lắc đầu.
Thái Nguyệt Nguyệt giơ tay ra hiệu: “Tám trăm! Em tin được không, tám trăm đồng lận!”
“Cây búa trong chương trình giao thừa mà phải gõ mười lần mới được tám trăm.” Giọng Thư Kiều bình thản, không phải kinh ngạc mà gần như đang càu nhàu: “Đắt vậy hả.”
Thương Thời Chu đi phía sau, nghe hết tất cả: “...”
Thái Nguyệt Nguyệt bật cười trước cách so sánh của cô: “Đàn em, em dễ thương thiệt đó.”
“Nhưng em nhìn mặt anh ấy đi.” Thái Nguyệt Nguyệt chậc lưỡi: “Tám trăm cũng không quá tệ, bình tĩnh mà xem, em thấy anh ấy có đẹp trai không?”
Thư Kiều rơi vào thế bí, đành cắn răng nhắm mắt: “... Đẹp trai.”
Nói ra thì hơi khó, nhưng cũng chẳng đến nỗi phản bội lương tâm.
Phía sau vang lên tiếng cười khẽ.
Thư Kiều cảm giác da đầu tê dại, cảm thấy ánh mắt kia nóng bỏng đến khó chịu.
Thái Nguyệt Nguyệt lại kề sát tai cô thì thầm: “Chị kể em nghe, hồi cấp ba anh ấy đã tham gia đua xe Rally, loại vận động cực hạn, lái nhanh điên cuồng. Đến cả thi đại học cũng tự lái xe đến trường, canh sát giờ chuông vào phòng thi mới tới. Vì tiếng động cơ quá lớn, nhiều phụ huynh còn mắng anh ấy. Nhưng anh ấy cứ như không có gì, cuối cùng còn đỗ trạng nguyên toàn tỉnh, hơn Hứa Thâm gần hai mươi điểm – đó là kỳ thi đại học đó! Em nói xem, anh ấy có kiêu ngạo không? Chị tò mò lắm, rốt cuộc là cô gái như thế nào mới khiến người như anh ấy cúi đầu theo đuổi? Hồi đó, người theo đuổi anh ấy xếp hàng từ Bắc Giang số 1 đến chân núi Lê Đài luôn. Chị không giấu em, chính chị cũng không chịu nổi nhan sắc của anh ấy, từng tỏ tình với anh ấy một lần.”
Thư Kiều bỗng dưng không muốn nghe nữa.
Cô dừng bước, thấy Thái Nguyệt Nguyệt nhìn mình đầy thắc mắc, đành nở nụ cười áy náy: “Đàn chị, xin lỗi, em bỗng thấy khó chịu, hai anh chị đi ăn đi, em không đi nữa.”
Thái Nguyệt Nguyệt do dự, nhưng dù sao cũng mới ngày đầu quen biết, không tiện quan tâm quá, đành buông tay, đưa số điện thoại: “Nếu khó chịu thì gọi lễ tân, hoặc gọi chị cũng được! Đừng ngại! Chị ăn xong sẽ về thăm em liền!”
Thư Kiều gật đầu cảm ơn rồi quay người đi.
Đi ngang qua, Thái Nguyệt Nguyệt gặp người quen nên dừng lại chào hỏi.
Thương Thời Chu đưa tay nắm lấy cổ tay Thư Kiều.
Tay cô nhỏ, nhỏ đến mức khi anh kẹp bằng ngón cái và ngón trỏ thì vẫn còn thừa một đoạn.
“Không đi thật à?” Thương Thời Chu cúi mắt hỏi.
Hành lang dùng đèn trần, ánh sáng chói từ trên cao chiếu xuống khiến hốc mắt anh càng sâu, đôi mắt xanh xám chứa đựng vẻ u ám khó dò, ánh sáng quyện vào đường nét hàm dưới sắc sảo, trông anh vừa xa lạ, vừa lạnh lùng.
Thư Kiều đáp lại: “Tôi có đi hay không liên quan gì đến anh?”
Hiếm khi cô nói với giọng sắc lạnh như vậy.
Nhưng giọng quá mềm, chẳng tạo được uy lực.
Càng nghe như đang dỗi hờn.
Ánh mắt Thương Thời Chu tối sẫm.
Thư Kiều nhẹ nhàng rút tay, nghênh ngang bước đi.
Cô nói khó chịu cũng không phải nói dối.
Hôm qua còn nôn mửa liên tục, như say rượu, làm sao phục hồi nhanh được? Mới ăn được nửa bữa sáng đã bị quấy rầy, giờ thật sự chẳng muốn ăn gì nữa.
Cô chỉ muốn ngủ, lấy lại tinh thần để chiều học tốt hơn.
Dĩ nhiên, trước khi ngủ, cô còn phải trả lời rõ ràng cho Tô Ninh Phỉ.
Thư Kiều cảm giác nếu có thể, cô ấy đã chui ra khỏi điện thoại từ lâu rồi.
Chênh lệch múi giờ, bên kia gần khuya, Tô Ninh Phỉ vẫn nhắn liên tục, bắt đầu thả trí tưởng tượng bay xa, lao thẳng vào mấy cốt truyện khó tả.
Cô tranh thủ trả lời.
[Mộc Kiều]: ... Cậu đang nghĩ cái gì vậy?
[Mộc Kiều]: Tớ chỉ nghe được vài chuyện cũ về anh ấy hồi đi học thôi.
Tô Ninh Phỉ trả lời liền:
[Thiếu nữ đang ngủ trường số 1]: Chuyện hồi anh ấy đi học á? Hử? Cậu nghe chuyện gì?
[Thiếu nữ đang ngủ trường số 1]: Là chuyện đua xe canh giờ thi đại học? Hay chuyện anh ấy tặng suất tuyển thẳng cho người khác? Hay chuyện bị chục đàn chị đàn em đuổi theo tỏ tình công khai ngày tốt nghiệp, cuối cùng phải trèo tường bỏ chạy? Cậu còn biết tin nóng nào nữa không?
Thư Kiều: “?”
[Mộc Kiều]: ...? Sao cậu biết hết vậy?
[Thiếu nữ đang ngủ trường số 1]: ...? Những chuyện đó chẳng phải đã thành truyền thuyết trong trường từ lâu rồi sao? Chỉ mỗi cậu không thèm để ý đến đời sống trường lớp nên không biết thôi! Cậu thử đi hỏi xem, trong cái trường số 1 này có ai chưa từng nghe mấy câu chuyện đó không!
[Mộc Kiều]: .
Một lúc lâu sau.
[Thiếu nữ đang ngủ trường số 1]: Cho nên cậu mắng anh ấy là đồ cặn bã vì mấy chuyện này à?
[Thiếu nữ đang ngủ trường số 1]: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.
Dòng tin cười lớn liên tục hiện lên, chói mắt đến mức không chịu nổi.
Thư Kiều: “...”
Cậu cười lớn quá, tớ thấy ồn tận óc.