**Bản Mô Tả Mới:**
Đêm trước ngày đại hôn với công tử nhà họ Triệu, ta đã trở thành nạn nhân của sự phản bội từ chính muội gái Thẩm Thanh Sơ. Ả ta bất ngờ hạ độc ta bằng thuốc mê, rồi nhẫn tâm ném tôi vào khoang tàu chật hẹp, ngập tràn hàng hóa. Giam giữ cùng với một gã phu khuân vác nhơ bẩn, tôi không chỉ bị tước đoạt tự do mà còn bị hủy hoại danh dự—một tội ác mà không ai đứng ra bênh vực.
Khi sự thật vỡ lở, gia đình không những không trừng trị kẻ thủ ác, mà còn ép tôi phải nhường lại mối hôn sự quý giá cho Thẩm Thanh Sơ. Ánh mắt của mẫu thân lạnh như băng: *"Danh tiếng đã vấy bẩn, làm sao dám đứng ra kết hôn với nhà họ Triệu. Đổi lấy Thanh Sơ đi."*
Huynh trưởng, vốn lạnh lùng, cũng lên tiếng: *"Thanh Sơ từ nhỏ đã nết na, biết điều. Con thì không biết tự kiểm điểm, không thể gánh nổi trọng trách này."*
Phụ thân, tức giận, quẳng vỡ ngay trước chân tôi chiếc chén trà sứ quý báu: *"Mấy năm nay ra ngoài học toàn chuyện xấu. Đáng lẽ không nên đem cái họa này về nhà."*
Và rồi, lời cuối cùng như một nhát dao: *"Sau khi Thanh Sơ thành hôn, con hãy đến biệt trang trên đảo. Đừng bao giờ quay lại, kẻo mang nhục cho họ Thẩm."*
Ta đứng đó, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, tim đau nhói. Những kẻ gọi là thân thích này liệu có hiểu được nỗi thống khổ của ta? Nếu họ không chịu để lại cho ta một con đường sống, thì ta sẽ tự tìm lấy.
Truyện Đề Cử






