Nhiều năm sau, số phận đưa tôi và Mạnh Thời Thanh trở lại cùng một nơi — một bệnh viện giữa cơn mưa xối xả. Anh vẫn như xưa, lạnh lùng và tinh tế trong chiếc áo blouse trắng tinh. Còn tôi, ướt sũng, tóc dính chặt lên trán, dáng vẻ chẳng khác nào kẻ lạc loài giữa thành phố rộng lớn. Chỉ một cái nhìn, anh đã nhận ra tôi — giọng nói khẽ run run: “Bị làm sao vậy?” Tôi bình thản kể về việc cần điều chỉnh máy trợ thính. Anh kiểm tra thính lực cho tôi, nhẹ nhàng, cẩn trọng như thể thời gian chưa từng trôi. Không có gì nghiêm trọng. Nhưng khi tôi quay người bước đi, anh bất ngờ nắm chặt tay tôi, siết đến đau: “Xin lỗi… Giản Sơ.” Lần đầu tiên, tôi không gỡ máy trợ thính ra. Lần đầu tiên, tôi để tiếng nói của anh vang rõ trong tai, trong tim, trong cả ký ức đã khép lại từ lâu. Có lẽ, đến tận lúc này, tôi mới thực sự buông tay. Và cũng có lẽ… là để bắt đầu lại.