3. Chương 3: Bước ngoặt

Biến Thành O Tể Tể Rồi, Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Phộn
Beta: JJiang
*****
Bữa tối hôm nay chẳng giống chút nào so với mọi ngày. Không có cơm, không có rau, càng không có thịt dị thú đắt tiền. Chỉ có một bịch dịch dinh dưỡng bổ sung năng lượng cho cơ thể.
"Nếu không dính dáng gì đến cơ giáp sinh kia nữa, thì cũng chẳng cần phải ăn mấy thứ đắt tiền đó nữa."
Lâm phụ mặt lạnh, dùng hết sức lực mở nắp dịch dinh dưỡng ra.
Lâm mẫu đem dịch dinh dưỡng đưa cho Lâm Hân, cậu nhận lấy, im lặng mà uống.
Trước đây, cậu là niềm hy vọng của cả gia đình. Dù không giàu có, cha mẹ vẫn cố gắng dành những thứ tốt nhất cho cậu. Bây giờ, hy vọng ấy đã tan biến. Một chút đồ tốt cũng không còn, vậy mà vẫn được cho một phần dinh dưỡng, đó đã là tốt lắm rồi.
Lâm Hân hơi chau mày, cố gắng nuốt xuống.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Dịch dinh dưỡng vị nhạt nhẽo, uống như cháo trẻ em, nhưng chỉ cần no bụng là được rồi.
Cả nhà ăn đến không biết vị.
Ăn xong, Lâm Hân trở về phòng, còn Lâm phụ và Lâm mẫu thì ngồi trong phòng khách bàn chuyện tiền nong.
"... Mọi người đều gọi điện thoại, ai cũng không có tiền." Lâm phụ buồn bực hút thuốc. "Bình thường thích phô trương giàu có lắm, đến khi cần vay tiền thì ai cũng thành kẻ nghèo đói. Phi!"
"Vậy bây giờ biết làm sao đây?" Lâm mẫu bất lực hỏi. "Thật sự phải bán nhà sao...?"
"Ngôi nhà này đáng bao nhiêu chứ?" Lâm phụ lắc đầu. Sau khi nhân loại tiến vào vũ trụ, khai phá vô số tinh cầu có thể sinh sống, đất đai trở thành thứ rẻ mạt nhất, nghèo đến đâu cũng có thể mua được.
"Ngôi nhà của chúng ta rộng 200m2, giao thông thuận tiện, lại gần học viện quân sự Hoa Đông, chắc cũng bán được 5 vạn tinh tệ?"
Lâm phụ đè tàn thuốc vào gạt tàn, tức giận nói: "Tôi đã thương lượng với môi giới, chỉ có 3 vạn 2, không thể cao hơn nữa."
"3 vạn 2?" Lâm mẫu không khỏi cao giọng. "Lúc trước chúng ta mua là 4 vạn, ở hơn 10 năm, sao có thể xuống giá thế chứ?"
Lâm phụ lại rút điếu thứ hai, châm lửa.
Lâm mẫu một bên kiểm tra tài khoản ngân hàng, lẩm bẩm nói: "Tôi để dành được 10 vạn, ông 20 vạn, thêm 32 vạn học phí của Tiểu Hân, bán nhà cũng chỉ có khoảng 35 vạn, còn thiếu tới hơn 160 vạn... Sớm biết đứa nhỏ là O nam thì đổ tiền bồi dưỡng làm gì chứ? Đổ sông đổ biển hết rồi!"
Lâm phụ buồn bực: "Được rồi, đừng nghĩ cái đó nữa, lo mà tìm cách khác còn hơn."
Lâm mẫu nắm tóc mà gào khóc: "Nào còn cách gì khác? Đã nghĩ hết mọi cách rồi! Cho dù bán hết đồ đạc cũng chẳng thu được tới 50 vạn!"
Lâm phụ im lặng hút thuốc, gương mặt anh tuấn trầm ngâm.
Lâm mẫu vốn là Omega, nhạy cảm, tâm tính kích động, không khống chế được mà cuồng loạn, khóc đến vô cùng thương tâm. Lâm phụ vốn đã phiền muộn, thấy vậy liền nổi giận: "Đủ rồi! Còn ngại chưa đủ mất mặt à? Muốn cho cả khu này đều nghe thấy hay sao?"
Tiếng khóc im bặt đi.
******
Trong phòng, trên giường bày hai chiếc mô hình cơ giáp tinh xảo, khéo léo: một là kim quang chói lói Grimm, một là màu trắng đáng yêu Đức Khắc. Grimm là cận chiến, bên hông đeo một trường kiếm sắc bén, Đức Khắc lại là bác sĩ, sau lưng có một đôi cánh đáng yêu. Hai chiếc mô hình này đương nhiên giá trị không nhỏ, là đồ mà đa phần học sinh hiện nay rất thích.
Lâm Hân ngồi xếp mô hình trên giường, tay trái tay phải mỗi bên cầm một cái điều khiển, cậu đem tinh thần lực truyền vào đó, mắt hai chiếc cơ giáp cùng sáng lên.
Dưới sự khống chế của tinh thần lực, mô hình bày ra đủ mọi tư thế. Đức Khắc dương cánh bay lên, trên tay cầm song kiếm, nhanh nhẹn tấn công Grimm.
Grimm rút trường kiếm bên hông, đón lấy, linh hoạt xoay người, vòng ra sau lưng Đức Khắc.
Dần dần tinh thần lực truyền vào càng nhiều, hai cơ giáp chiến đấu càng kịch liệt.
Sau mười phút, Đức Khắc bị Grimm đánh rơi xuống giường. (:))))
Lâm Hân buông điều khiển, ấn ấn mi tâm.
Tinh thần lực của cậu thật sự đã thăng cấp.
Trước khi phân hóa, cậu căn bản không thể điều khiển hai cơ giáp cùng lúc. Hiện tại không chỉ có thể điều khiển mà còn có thể cho chúng đối chiến, tinh thần lực lại tiêu hao không đáng kể.
Tinh thần lực của Omega rõ ràng không thua gì Alpha, dựa vào cái gì mà không thể học ở trường quân đội cơ giáp?
Đôi mắt Lâm Hân dần ảm đạm, nhưng lại thoáng hiện một tia sáng ngay sau đó, rồi nghĩ đến khoản nợ trên trời kia, tia sáng yếu ớt liền tắt ngúm.
Cậu lưu luyến mà vuốt ve hai chiếc mô hình.
Vì muốn mua chúng mà cậu đã nhịn ăn để dành tiền tiêu vặt và học bổng trong 3 năm, để được hơn 2 vạn, cuối cùng cũng ôm được về nhà.
Tuy rằng không thể so với mấy loại mô hình cao cấp 20 vạn kia, nhưng như vậy cũng đủ để đem khoe rồi, Lâm Hân vẫn luôn giữ gìn chúng rất kĩ càng.
Vậy mà giờ cậu sắp phải bán chúng, đổi tiền, trả nợ...
Mô hình cơ giáp thuộc loại để càng lâu thì giá trị càng lớn, nếu như không còn sản xuất, giá cả còn cao hơn nữa.
Hai chiếc này của Lâm Hân, giá hiện nay vào khoảng 3 vạn 5 tinh tệ, may mắn có thể bán được 4 vạn tinh tệ.
"Xin lỗi nhé, Tiểu Kim, Tiểu Bạch."
Thiếu niên lầm bầm, đem hai chiếc cơ giáp chụp rất soái khí, đăng lên chợ second-hand trên internet.
Cậu xuống giường, tìm hộp của cơ giáp, nghe cha mẹ nói chuyện trong phòng khách, cậu lén lút mà bỏ mô hình vào hộp, từ từ khép nắp hộp lại.
"... Ông xã à, tôi thật không muốn sống nữa, hức hức..."
Bị Lâm phụ tức giận mắng, Lâm mẫu nghẹn ngào mà khóc.
"Nói vớ vẩn gì vậy? Bà chỉ mới 40, chết cái gì mà chết hả?" Lâm phụ khuyên bảo. "Chúng ta còn trẻ, còn có thể sinh thêm mấy đứa mà. Còn Tiểu Hân..."
Lâm Hân ôm hộp quỳ xuống đất, quay đầu nhìn cửa đang đóng chặt, tinh thần lực không tự chủ mà tăng lên, thính lực mạnh lên.
Cho dù Lâm phụ có nhỏ giọng nói, Lâm Hân vẫn nghe rõ không sót một chữ của ông.
"Nó không phải là Omega sao? Tìm một Alpha tốt rồi gả đi là được, tiền cưới thì lấy 3, 5 triệu gì đó như vậy là có thể trả nợ, số tiền dư thì dùng để nuôi đứa nhỏ mới, sinh nhiều thêm mấy đứa liền có thể có một đứa Alpha chất lượng tốt, lúc đó, còn ai có thể xem thường chúng ta?"
"Chuyện này,... có thể sao?"
"Trên đời này thiếu gì người có sở thích khó nói, O nam còn là hàng hiếm, bà thử ngẫm lại một chút..."
Lâm Hân bên này đã nghe không lọt, hiện giờ cậu chỉ cảm thấy trong đầu ong ong hết cả lên, thái dương đau nhói, thân thể từng chút mà phát lạnh, mặt tái nhợt không chút máu, loạng choạng mà đứng dậy bước tới cửa, dùng sức mà nắm lấy khóa cửa, tay chuẩn bị mở nhưng lại đột nhiên buông xuống.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Một lúc sau, cậu run rẩy buông tay, lùi lại, tấm lưng đơn bạc mà dựa vào bức tường lạnh lẽo, hàm răng không nhịn được mà run lên, khí lực toàn thân giống như bị rút đi, cả người ngồi bệt xuống đất, co thành một đoàn.
"Ông xã à... Tôi thật sự không nỡ, thằng bé từ nhỏ đã ngoan ngoãn như vậy, đã thế còn rất nghe lời..."
"Đã không phải là A, nghe lời thì có ích gì? Được rồi, việc này bà không cần xía vào, tôi đi tìm bạn hỏi một chút."
"Ông xã, chờ một chút, không phải còn tới 10 ngày sao?"
"Ầm——"
Trả lời Lâm mẫu lại là tiếng đóng cửa vô tình.
Lâm mẫu ngơ ngác mà đứng đó, hồi lâu mới hoàn hồn, lau nước mắt trên mặt, vô lực mà ngồi trên ghế salon, tựa hồ nghĩ đến cái gì đó, bà mở ra thiết bị nhận dạng, gọi đến một số điện thoại.
"Xin chào..."
"A Cẩn, là tôi, là chị Lê của cậu đây, chị muốn nhờ cậu giúp chị một chuyện..."
"Chị Lê, thật xin lỗi, bây giờ em đang họp, tí nữa em sẽ gọi lại."
"Tút tút——"
Đối phương vội vàng mà cúp máy.
****
Lâm Hân mặt không biểu cảm mà ngồi trước quang não, cầm lấy mũ giả lập trên bàn đội vào, ngay lập tức mũ giả lập liên kết với thần kinh não, trong nháy mắt đem ý thức của cậu kéo vào thế giới giả lập.
"Chào mừng đến với thế giới giả lập——"
Thiếu nữ NPC xinh đẹp mà nở nụ cười ưu nhã, nhấc lụa mỏng trên làn váy, hướng Lâm Hân mà cúi chào.
"Kiểm tra số liệu của người chơi, có muốn đổi mới không?"
Nhìn về phía cột giới tính "Beta", Lâm Hân mở miệng nói: "Đổi mới."
"Đã tiếp nhận!" Ngón tay thiếu nữ kết ấn, một đạo ánh sáng lóe lên, bảng dữ liệu liền trở nên mới tinh như lúc đầu, nhân lập giả vật cũng lập tức có thay đổi.
Lâm Hân chớp chớp mắt, kinh ngạc mà nhìn về phía nhân vật giả lập đã được đổi mới.
Rõ ràng nhân vật này dựa trên diện mạo thật của cậu mà tạo thành, hiện tại người giả lập này ngũ quan giống như chính tay của thần điêu khắc vậy, càng thêm tinh xảo đến không thể soi mói, vóc người như ngâm nước, trở nên gầy gò mà tinh tế, bất quá tứ chi vẫn thon dài như cũ, khung xương cân xứng, tỉ lệ hoàn hảo. Làn da trắng nõn lộng lẫy, đôi mắt đen như mực, đôi môi thủy nộn hồng hào, mái tóc đen ngắn mà mềm mại, nhu thuận, cả người tản ra vẻ đẹp trung tính cực hạn, giống như Không Cốc U Lan, đẹp mà tĩnh lặng như tranh vẽ.
Đây chính là mình sau khi phân hóa thành Omega sao?
Lâm Hân sững sờ.
Sau khi về nhà, cậu vẫn chưa có thời gian soi gương, chẳng trách cha mẹ lúc thấy mình sau khi phân hóa, ánh mắt lạ kì lạ như vậy.
Lâm Hân thẫn thờ mà đảo mắt, ánh mắt rơi vào một loạt các dữ liệu.
—— Họ tên: Lâm Hân.
—— Tài khoản: Phá Quân.
—— Giới tính: Omega nam.
—— Cấp độ tinh thần lực: Cấp 5 bậc trung
*kiểu như là đang ở tầng giữa của cấp 5 ấy :V
...
Cấp 5 bậc trung!
Tinh thần lực của cậu đã vượt qua cấp 4, trực tiếp nhảy lên tới cấp 5 bậc trung!
Cái này so với đám Alpha kia còn cao hơn nha!
Cậu tính tình trẻ con mà xoa xoa mắt, một lần nữa nhìn về phía bảng dữ liệu, lặp đi lặp lại mà xác nhận, rốt cục khẳng định.
Tâm tĩnh như nước đột nhiên nổi gợn sóng, khôi phục sức sống, nhảy nhót tưng bừng~.
Cậu hơi nhắm mắt, hai tay nắm chặt, trong thâm tâm bùng cháy ý chí chiến đấu.
Từ trong cửa hàng giả lập mua một cái mặt nạ, che lên mặt, sau đó chọn " Thế giới Cơ giáp", không kịp chờ đợi mà đăng nhập.
"Chúc cậu đi chơi vui vẻ ~"
Âm thanh thiếu nữ nhẹ nhàng vang vọng bên tai, thân ảnh Lâm Hân nhoáng một cái liền xuất hiện bên trong đại sảnh tránh lệ.
"Tin nóng hổi! Tin nóng hổi đây! Chiến thần Lê Phượng khiêu chiến Vương giả! Trận đấu sẽ bắt đầu ngay lập tức, ai muốn coi thì nhanh mua phiếu nào——"
"Đại thần Tất Phương đang tiến hành thi đấu, có ai muốn khiêu chiến không đây?"
"Tìm người lập đội đánh phó bản, năm thiếu một, ưu tiên người chơi hệ cơ giáp Đức Khắc!"
*Đức Khắc là chiếc cơ giáp hệ bác sĩ ở đầu chương có nói á :V
...
Bên trong đại sảnh, người đông như đi trẩy hội, vô cùng náo nhiệt.
Lâm Hân tránh né người qua lại, đi đến khu tự động ghép trận ở phía trước, từ trong ví giả lập lấy ra một cái thẻ, cắm vào rãnh, không cần nghĩ là chọn đối thủ thi đấu là Alpha.
Hệ thống sắp xếp trả lại thẻ, đồng thời đưa ra thông báo: " Võ đài Ạ khu 00 số 49 đã mở, vui lòng di chuyển đến khu đã được yêu cầu."
Lâm Hân rút thẻ về, đang chuẩn bị rời đi thì có người giật mình hỏi cậu: "Uầy! Người anh em, cậu cũng trâu bò nha, dám khiêu chiến ở võ đài A5 luôn!!"
Lâm Hân lạnh nhạt "Ừ" một tiếng, quay người rời đi.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Người kia vò đầu bứt tóc, nhìn chằm chằm bóng lưng mảnh khảnh của Lâm Hân mà nói thầm.
"Chậc, mang mặt nạ, còn giả vờ thần bí, lẽ nào... là một nữ A!?"
Lâm Hân đi một mạch qua một cái thông đạo thật dài, tìm võ đài A5 khu 00 số 49.
Lôi đài chiến đấu sẽ có 3 lượt, thắng một lượt sẽ được thưởng 2 vạn tinh tệ, chỉ cần mỗi ngày thắng 10 trận, thì chẳng phải 10 ngày sau có 2 triệu tinh tệ rồi!
Cậu hít sâu một cái, thân thủ nhanh nhẹn mà nhảy lên võ đài.
Một phút sau, người đầu tiên liền bước vào sân.
Lâm Hân không tự chủ mà ngẩng đầu lên, bất ngờ khi thấy đối phương cũng mang mặt nạ giống mình.
"Hử? Một đứa nhỏ sao?"
Người khiêu chiến thanh âm trầm thấp giàu từ tính, vóc người cao to, cường tráng đứng trước mặt Lâm Hân. Ngay lập tức hắn liền hạ thấp người xuống, thời điểm lúc khom lưng, mái tóc dài màu bạc như thác nước buông xuống, có chút đẹp đẽ mà dính vào trên người thiếu niên.
Lâm Hân khó khăn mà ngước đầu, hai mắt đăm đăm...
Cao vãi linh hồn ạ!
Ngay cả bả vai hắn mà cậu cũng cao không tới!! :)))
------------------------