5. Chương 5: Lời Cầu Hôn

Biến Thành O Tể Tể Rồi, Phải Làm Sao Đây? thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Phộn
Beta: JJiang
****
"Em là Lâm Hân phải không?" Hoàng tiên sinh nở một nụ cười dịu dàng, hỏi với giọng ân cần.
Lâm Hân đứng cạnh mẹ mình, không trả lời.
Thấy thế, bố Lâm quay sang con trai, trách mắng: "Sao không mau chào hỏi Hoàng tiên sinh?"
Lâm Hân nắm chặt hai bàn tay, cúi đầu không chịu mở lời: "Chào ngài, Hoàng thúc."
Nụ cười trên gương mặt hoàn mỹ của Hoàng tiên sinh thoáng hé lộ một chút lúng túng.
Bố Lâm trợn mắt, nhưng mẹ Lâm kịp thời nhẹ nhàng can thiệp: "Con, đứa nhỏ này... Hoàng tiên sinh còn trẻ, mau gọi anh đi."
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Lâm Hân làm như không nghe thấy lời mẹ, bỏ qua bố, đi thẳng đến bàn ăn, cầm lấy ly sữa, nhanh chóng trở về phòng.
"Bùm——"
Cánh cửa phòng đóng sầm lại, khiến cả phòng khách đều giật mình.
Gương mặt bố Lâm tối sầm, tức giận muốn vào phòng kéo con trai ra trách mắng, nhưng mẹ Lâm vội vàng kéo ông lại, áy náy nói với Hoàng tiên sinh: "Tiểu Hân chỉ là ngại ngùng thôi... mong Hoàng tiên sinh đừng để ý."
Hoàng tiên sinh chẳng hề tỏ ra tức giận, vẫn nhẹ nhàng nói: "Thiếu niên tuổi này thường có chút ương bướng mà."
"Đúng thế, đúng thế." Mẹ Lâm tiếp lời, "Thằng bé hồi nhỏ cười rất dễ thương, miệng lắm lời, càng lớn càng trầm tính, nhưng rất ngoan, hiếu thảo."
Mẹ Lâm khen ngợi liên tục, cố gắng để lại ấn tượng tốt với Hoàng tiên sinh, rồi trong góc khuất, bà bấm vào cánh tay của bố Lâm. Ông hiểu ý, nén giận, gượng cười: "Mẹ nói đúng lắm."
Mắt Hoàng tiên sinh sáng lên, nói: "Ít nói cũng không sao, miễn là xinh trai."
Về nhan sắc của con trai, hai vợ chồng luôn tự tin, thấy thái độ của Hoàng tiên sinh, họ biết hắn khá hài lòng.
Thỏa mãn rồi, có thể thương lượng tiền sính lễ.
"Mời Hoàng tiên sinh ngồi, tôi đi pha trà." Mẹ Lâm nhiệt tình mời.
Bố Lâm dẫn Hoàng tiên sinh ngồi vào ghế sofa, chà xát hai tay: "Hoàng tiên sinh, tôi là người thô lỗ, nói chuyện có phần thẳng thừng, nếu có gì không vừa ý, mong ngài bỏ qua."
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
"Không sao, không sao, tôi cũng không thích nói nhiều." Hoàng tiên sinh sau khi ngồi xuống, mỉm cười nói, "Bác cũng đã kể tình hình của gia đình với tôi, đúng là khiến người sốt ruột."
"Còn không phải sao?" Bố Lâm thở dài, "Xác suất một phần vạn mà gia đình chúng tôi lại gặp phải. Sớm biết là O nam, căn bản chẳng cần ồn ào như vậy, giờ thì khốn khổ rồi, bệnh viện đòi hai triệu."
Mẹ Lâm đặt trà xuống, ngồi cạnh. Nhớ lại chuyện này, bà không khỏi cay cay sống mũi, lấy khăn tay lau khóe mắt. "Chúng tôi chỉ là công nhân viên chức bình thường, vì nuôi dạy con, chẳng có tích trữ gì. Đột nhiên nợ hai triệu, nghèo mà còn xui xẻo."
Hoàng tiên sinh đồng tình gật đầu: "Đây là do sự cố, đáng lẽ hai bác không cần chịu trách nhiệm."
Bố Lâm lắc đầu: "Tôi đã hỏi qua luật sư, tuy là do sự cố chữa bệnh, nhưng chúng tôi cũng có phần sai, không tránh khỏi phải bồi thường."
Bệnh viện cũng nể tình, nếu kiện tụng, tiền bồi thường còn tăng gấp đôi.
"Như vậy à..." Hoàng tiên sinh nâng tách trà lên, thổi thổi, ung dung uống hai ngụm.
Mẹ Lâm dựa vào động tác lau nước mắt, ra hiệu cho bố Lâm.
Bố Lâm ho nhẹ hai tiếng: "Ý... Hoàng tiên sinh, nếu ngài vừa ý Tiểu Hân nhà chúng tôi, hôm nay... có thể đưa tiền sính lễ trước được chứ?"
Hoàng tiên sinh nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt của Lâm Hân, liếc mắt một cái, hỏi: "Các người muốn bao nhiêu?"
Bố Lâm và mẹ Lâm nhìn nhau, thốt lên: "Năm triệu, chốt giá."
Mẹ Lâm hồi hộp vặn vặn tay, tim đập thình thịch.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Hoàng tiên sinh nhướng mày: "Hai người không thiếu nợ hai triệu thôi sao?"
Bố Lâm nói: "Tiền nợ là tiền nợ, tiền cưới là tiền cưới, không thể gộp chung. Mọi người đều biết, O nam trên toàn tinh hệ chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng hiếm càng quý."
Mẹ Lâm gật đầu phụ họa: "Tiểu Hân nhà chúng tôi vừa ngoan vừa đẹp, lấy nó chẳng hề lỗ chút nào."
Hoàng tiên sinh nói: "Tình cảm của hai người tôi hiểu, nhưng..."
Hắn chỉ dừng ở đó, bố Lâm và mẹ Lâm liền nín thở nhìn hắn.
Hoàng tiên sinh cười cười nói: "Dù sao hôn nhân cũng là chuyện quan trọng, tôi về bàn bạc với gia đình, có quyết định sẽ liên lạc với hai người."
Nói xong, hắn đứng dậy rời đi.
Bố Lâm ngẩn người, cố gắng níu lại: "Lúc trước không phải đã nói rõ rồi sao?"
Hoàng tiên sinh nói: "Tôi tưởng bác chỉ muốn hai triệu."
Bố Lâm lúng túng: "Đó là tiền nợ..."
Mẹ Lâm nóng lòng, không nhịn được thương lượng: "Bốn... Bốn trăm vạn, bốn trăm vạn được không?"
Hoàng tiên sinh lắc đầu, bước về phía cửa.
Bố Lâm thấy hắn vẫn không đồng ý, quyết tâm cắn răng nói: "Ba triệu, không thể ít hơn nữa!"
Hoàng tiên sinh đứng cạnh cửa, lễ phép nói: "Lâm tiên sinh, hôn nhân không phải buôn bán, kỳ thực tôi càng mong có thể cùng cậu ấy tìm hiểu thời gian, nếu hợp nhau, bàn lại sính lễ cũng không muộn."
Bố Lâm và mẹ Lâm lộ vẻ khó xử, trơ mắt nhìn hắn rời đi.
Nhìn theo bóng hắn ra tới thang máy, hai vợ chồng ủ rũ trở về phòng khách. Bố Lâm nhìn chén trà trên bàn, liền cầm lên tàn nhẫn đập xuống đất.
"Quỷ nghèo!"
Người ta có tiền gì chứ? Năm triệu tiền sính lễ mà cũng không có!
Trong phòng, Lâm Hân thu chân lên ghế, uống xong ly sữa, mặt không đổi sắc, đội mũ giả lập tiến vào thế giới cơ giáp.
Hôm qua đấu võ đài chỉ thắng vài trận, hôm nay nhất định phải thắng nhiều hơn.
Đứng trong hàng chờ, cậu định đánh hai mươi trận.
"Tít tít, ngài có lời mời trò chuyện từ bạn tốt."
Tiếng thông báo vang lên bên tai, Lâm Hân lấy thẻ cơ giáp từ máy phân loại, tiến đến bên cạnh, nhìn vào không gian, xuất hiện khung chat chỉ mình cậu nhìn thấy.
Là bạn học của Lâm Hân, tên Lý Liền.
[Liên tục xem: Lâm Hân, cậu đang ở đâu?]
[Liên tục xem: Tớ nghe người ta nói cậu nghỉ học? Thật sao?]
[Liên tục xem: Tiếc thật! Cậu rõ ràng mạnh như vậy...]
Lâm Hân nhìn chằm chằm dòng chữ cuối, môi mím chặt.
Cậu mạnh sao?
Không!
Cậu chẳng mạnh chút nào!
Tại khu A5 bị người chơi ngược ngược xuôi xuôi,
Ngón tay dừng lại trên khung chat, định viết gì rồi lại xóa đi.
Cậu đóng khung chat, thẳng lưng đi về hướng khu A5.
Cậu không cần sự thương hại, chỉ cần trở nên mạnh hơn, mới có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Đứng trên võ đài, ý chí chiến đấu của cậu sôi sục chờ kẻ khiêu chiến.
"Ồ? Đúng lúc."
Giọng nam quen thuộc vang lên, người đàn ông cao lớn nhảy lên võ đài, tóc bạc bay tung.
Lâm Hân nhìn thấy hắn, toàn thân sững lại.
Lý Diệu nhìn ánh mắt thất vọng của đứa nhỏ, tiến lên vỗ đầu cậu.
"Còn muốn học kỹ thuật đánh lộn không?"
Lâm Hân chớp mắt, toàn thân phấn chấn.
"Có!"
Giọng chắc nịch.
Lý Diệu nhìn thời gian: "Hôm nay học hai giờ đi."
Hôm qua hắn tâm huyết vào thế giới cơ giáp, không ngờ tại khu A5 lại gặp đứa nhỏ có thiên phú cao, không nỡ phá vỡ tinh thần của đứa nhỏ, liền dạy mấy chiêu.
Đứa nhỏ học rất chăm chỉ, hai giờ ngắn ngủi cũng có thể học đến ra ngô ra khoai, so với thuộc hạ của hắn còn thông minh hơn.
Hôm nay đăng nhập, tiện thể đánh vài trận, không ngờ gặp lại đứa nhỏ.
Chắc là duyên phận chăng?
"Trước tiên thêm bạn tốt nhé?" Lý Diệu hỏi.
Lâm Hân ngẩn ra.
"Không muốn?" Lý Diệu kiên nhẫn giải thích, "Mấy ngày tôi rảnh, nếu cậu đồng ý, chúng ta mỗi ngày tập hai giờ ở sân huấn luyện."
Lâm Hân lập tức gửi lời mời kết bạn,
"Cám ơn anh." Cậu cảm kích nói.
Đại thần kỹ thuật đánh lộn so với HLV học viện Hoa Đông còn lợi hại hơn, không chỉ tận tâm dạy dỗ, mà còn miễn phí.
Đôi mắt đứa nhỏ quá sáng, long lanh như hai viên hắc diệu thạch được nước tẩy qua.
Khóe miệng dưới mặt nạ Lý Diệu hơi giương lên, nhấn [Chấp nhận].
Kết bạn, khoảng cách giữa hai người như được rút ngắn.
"Bây giờ bắt đầu sao?" Lâm Hân hưng phấn hỏi.
Lý Diệu lại muốn vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cậu.
Thiếu niên cùng với con mèo Ragdoll có huyết thống viễn cổ của hắn thật giống nhau, lúc yên tĩnh thì cao lãnh, chỉ thích ở một chỗ, muốn sờ nó phải cẩn thận móng vuốt sắc bén, chỉ có lấy ra cá khô nhỏ, tiểu tử mới hạ thấp kiêu ngạo, làm nũng là "Meow" một tiếng, chủ động co lại móng.
"Được." Hắn động tay, ra chiêu.
***
Trên đài xa xa, Hoàng tiên sinh áo mũ chỉnh tề, lười biếng dựa vào ghế sofa, để xe tự lái đến nơi.
"Bức ảnh tôi gửi cho anh, thấy thế nào?"
Người bên kia điện thoại nói.
"Vô cùng đẹp!" Đối phương tràn đầy hứng khởi tán thưởng, "Quả thực là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, khó trách Đế quốc Huyền Vũ đối với O nam bảo vệ kĩ, nếu cậu ta xuất hiện trong buổi đấu giá của Ám Tinh, nhất định sẽ làm bọn quan chức giàu phấn khích, điên cuồng!"
Hoàng tiên sinh cười híp mắt: "Tôi cũng cảm thấy như vậy."
"Giá cả thế nào?" Đối phương dứt khoát hỏi.
Hoàng tiên sinh sờ cằm bóng loáng, bình chân như vại: "Một trăm triệu."
Đối phương suýt bị sặc nước miếng, kinh ngạc thốt: "Sao cậu không đi cướp ngân hàng luôn?!"
Hoàng tiên sinh nói: "Đồ càng hiếm càng quý."
Đối phương trầm mặc.
Hoàng tiên sinh rót rượu, chậm rãi uống, kiên trì gấp mười phần.
Qua một lát, đối phương trả lời: "50 triệu."
"90 triệu." Hoàng tiên sinh mím môi rượu, hưởng thụ nhắm mắt.
"60 triệu."
"80 triệu."
"70 triệu! Không thể nhiều hơn!"
"Thành giao."
Hoàng tiên sinh lắc lắc ly rượu, nở nụ cười quái lạ.
Bỏ vài triệu "cưới" một nam O, bán 70 triệu, lời rất khá.
***
Lâm Hân khó khăn đánh xong hai mươi trận võ đài, mệt bở hơi tai.
Bỏ mũ giả lập xuống, sắc mặt hơi tái nhợt, ngồi phịch lên ghế dựa, ồ ồ thở dốc.
Đây là biểu hiện tinh thần lực cạn kiệt.
Điều khiển cơ giáp tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, chiến đấu càng kịch liệt, tinh thần lực tiêu hao càng nhiều. Hai mươi trận võ đài, đánh đến cuối cùng cậu suýt bị người khiêu chiến giết chết, lại còn bị châm chọc khiêu khích.
!!Truyện chỉ đăng tải tại quát pát và quộc rét của Bông Cúc Cute !!
Lâm Hân ngoài mặt không phản bác, nhưng tâm lý lại hồi hộp.
Hôm nay thắng ba trận, kiếm được 60 ngàn.
Đại thần thật lợi hại, dạy cậu kỹ thuật đánh lộn tinh diệu tuyệt luân, đúng như hắn nói, nâng cao tỉ lệ thắng của cậu.
Cơ giáp bây giờ khác xưa, khớp tinh xảo nhạy bén, có thể làm bất kỳ tác động nào em muốn, khi suy nghĩ của em và cơ giáp dung hợp, em chính là cơ giáp, cơ giáp chính là em, vì vậy, trình độ đánh lộn của phi công quyết định sức chiến đấu của cơ giáp. Em muốn thắng võ đài, trước hết phải nâng kỹ năng vật lộn lên cao nhất.
Lâm Hân thông qua thực tiễn, hoàn mỹ chứng minh lời của đại thần.
"Ùng ục ùng ục——"
Buổi trưa không ăn cơm, bụng liền phản đối.
Lâm Hân dùng hết sức, chống tay đứng dậy.
"Tiểu Hân, mở cửa." Mẹ Lâm gõ cửa, "Đến giờ ăn tối rồi, mau ăn thôi, đừng để đói."
"Nó không ăn thì kệ nó! Cả ngày trốn trong phòng, còn ra dáng gì? Omega nào mà không phải lập gia đình sinh con? Omega cũng không ngoại lệ!" Bố Lâm lớn tiếng mắng.
Mẹ Lâm không đồng ý: "Ông bớt nói đi, con không ngờ tới, tâm lý không tiếp thu được cũng bình thường."
Bố Lâm tức giận: "Nó không ngờ tới? Chả lẽ tôi ngờ được sao?"
"Cạch——"
Cửa mở, Lâm Hân bước ra không tiếng động.
Bữa tối hôm nay không phải sữa, mẹ Lâm hiếm thấy mới làm một bàn đồ ăn, tuy rằng đều là món bình thường nhưng so với sữa khó ăn thì tốt hơn rất nhiều.
Mọi người ngồi xuống ăn cơm.
Bố Lâm trợn mắt giận dữ nhìn Lâm Hân: "Bày cái mặt đó cho ai xem?"
Lâm Hân ngừng ăn, đặt đũa xuống.
Mẹ Lâm gắp thức ăn cho bố, động viên: "Tiểu Hân rất hiểu chuyện, sáng sớm đã chuyển cho tôi hơn 6 vạn tinh tệ."
Bố Lâm cau mày: "Nó lấy tiền ở đâu ra?"
Mẹ Lâm nói: "Thằng bé đem mô hình cơ giáp bán, còn kiếm lời 20 ngàn ở thế giới cơ giáp."
Bố Lâm nhìn thiết bị nhận dạng của con trai đang cúi đầu, nghiêm mặt: "Coi như còn có chút lương tâm, biết lo cho cha mẹ."
"Tít—— đã chuyển 60 ngàn tinh tệ." Thiết bị nhận dạng của mẹ phát thông báo.
Mẹ giật mình: "Đây là chuyện gì?"
Bà nhìn về phía Lâm Hân.
Lâm Hân ngẩng đầu, đôi mắt đen rõ ràng nhìn cha mẹ: "Đây là tiền con kiếm được ở thế giới cơ giáp hôm nay, ngày mai sẽ kiếm nhiều hơn."
Bố và mẹ nhìn nhau.
Lâm Hân nắm chặt hai tay dưới bàn, gương mặt lộ vẻ khẩn cầu: "Vậy... Baba, con không lấy chồng được không?"
****