Biểu ca rời kinh đô du học phương xa, mang về một cô nương mồ côi từ gia tộc quyền quý đã sa sút. Tống Yến - người anh cả trong nhà - đã nâng niu, che chở cho nàng ta hết mực. Nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, và còn đặc biệt dặn dò ta: "A Ninh, muội tâm tư cẩn trọng, Thanh cứ giao cho muội chăm sóc nhé". Bọn nha hoàn trong phủ đều chế giễu ta: "Phù cô nương nhan sắc tuyệt đẹp, chỉ sợ vị kia sắp thất sủng rồi". Ta mím môi không dám nói nhiều, nhưng trong lòng lại thầm cảm thấy may mắn, vì lần này cuối cùng cũng được tự do rồi. Đêm xuống, cô mẫu gọi ta lại: "Yến nhi đã có người trong lòng, con...". Ta phủ phục trên mặt đất, che giấu niềm vui sướng trong lòng, thưa: "A Ninh nguyện rời phủ, gả cho người khác".