**Mở đầu cho một cuộc đời đầy sóng gió...**
Khi tôi và Cố Như Ý đặt chân đến Quốc công phủ, không ai ngờ rằng cánh cửa xa hoa ấy lại dẫn bước chúng tôi vào một cuộc đấu trí đầy hiểm nguy. Chỉ vừa mới đây, một vị tiểu thư xinh đẹp khác đã thất bại thảm hại khi dại dột muốn chiếm trọn trái tim của thế tử—và phải nhận về một sự sỉ nhục ê chề, bị đuổi khỏi phủ trong nhục nhã.
Với tôi và Cố Như Ý, sự cảnh giác lập tức được thắp sáng. Chúng tôi đều biết: nơi đây, dung nhan xinh đẹp chẳng phải là vũ khí lợi hại nhất—mà là sự khôn khéo, lòng trung thành và khả năng sinh tồn. Thế nhưng, trong khi Cố Như Ý khéo léo tỏa sáng giữa các phu nhân và thiếu gia, biến họ thành những kẻ ủng hộ mình, tôi chỉ biết cúi mình nơi góc khuất, cẩn trọng từng cử chỉ. Đọc kinh thư hay thêu kim chỉ—đều là những việc tưởng chừng vô nghĩa, nhưng đối với tôi, đó là cách để tồn tại.
Một năm trôi qua... Cố Như Ý thành hôn trong vui vẻ, rời khỏi phủ như một con chim được thả. Đến lượt tôi, lão thái thái—người đàn bà quyền uy trong phủ—bỗng đưa ra lời đề nghị không thể chối từ:
*"Con là người an phận, vậy thì hãy ở lại làm thiếp cho thế tử đi."*
Một sự lựa chọn tưởng chừng đơn giản, nhưng chính nó sẽ mở ra con đường đầy bão tố phía trước... Bởi trong cái vẻ ngoài bình lặng ấy, tôi biết rằng mình sẽ phải đối mặt với những âm mưu không thể tưởng tượng nổi.
Truyện Đề Cử






