Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý
Gặp lại cố nhân, phá tan âm mưu
Biểu Muội Khó Chiều - Kim Mộc Lý thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bức họa được trình lên, chỉ thấy nét bút tài hoa và khí phách, mực đen phác họa vài cành hoa, trên cành muôn sắc sơn trà rực rỡ khoe mình. Bầy chim đậu xuống, sống động như thật, như một cảnh tượng chân thực hiện rõ trước mắt.
Dưới bức họa đề câu: “Bẻ nhành ngọc giao trao gửi ai đây, phàm trần phấn son trang điểm quá chậm rồi..”
“Quả thật là một tác phẩm tuyệt vời.” Trưởng công chúa khen ngợi, trong mắt thoáng lộ vẻ tán thưởng, liên tục ban thưởng nhiều món đồ quý giá.
Các nữ quyến khác xì xào bàn tán, trong đó có không ít người đã thay đổi cách nhìn về nàng.
Lý Vân nén giận, nhận được mấy lời khen chiếu lệ của Trưởng công chúa, cô ta cố gượng cười, khóe môi kéo căng rồi trở về chỗ ngồi.
Ngược lại Tô Đại vẫn thản nhiên, nàng nhận thưởng mà sắc mặt không đổi khiến Lý Vân hừ một tiếng khinh thường.
Không biết nàng ta còn giả vờ điều gì nữa!
Nhưng Tô Đại thực sự không hề giả vờ. Trong lòng nàng đang bận nghĩ đến chuyện khác, tự nhiên chẳng hứng thú gì với mấy món ban thưởng. Sau khi nhận xong thì nàng trở lại chỗ ngồi, chuyện này coi như kết thúc.
Chuyện xảy ra trong yến tiệc chóng vánh. Dưới sự dẫn dắt của Trưởng công chúa, nam nhân và nữ quyến ở hai bên bình phong đối thơ. Tô Đại không muốn chen vào cuộc vui này, nàng ngồi tại chỗ ăn mấy miếng bánh cho đỡ đói. Nửa nén nhang trôi qua nhưng Trần Uyển Thanh và Thẩm Trác Nhiên vẫn chưa quay lại.
Diêu thị ngồi cũng không yên, trong lòng luôn lo lắng vì vẫn chưa tìm thấy Nguỵ Cẩm Vân, ngay cả mục đích ban đầu của chuyến đi là muốn giúp Tô Đại xem mắt thì bà cũng tạm thời bỏ qua, chỉ muốn tìm cơ hội rời đi sớm.
Tô Đại nhìn ra sự lo lắng của Diêu thị. Dù sao nàng cũng không thích những nơi đông người thế này, bèn mượn cớ ra ngoài hóng gió, nàng nhỏ giọng trấn an dì: “Dì ơi, để con đi tìm thử.”
Khu vườn xuân nói rộng thì không rộng lắm, nhưng đi từ đây ra ngoài cũng mất nửa khắc trà. Lúc này, đám nha hoàn và bà tử đều tụ lại ở tiền sảnh, khiến phía ngoài khá vắng lặng, tách biệt hẳn với không khí rộn ràng bên trong tựa như hai thế giới khác nhau.
Tô Đại rẽ vào con đường nhỏ, trở lại nơi lúc nãy nàng và Nguỵ Cẩm Vân chia tay trong không vui.
Nói thật là nàng cũng chẳng biết phải tìm nàng ta ở đâu, chỉ có thể đi lang thang vô định mà thôi.
Khi đi đến ngoại viện thì bước chân của Tô Đại bỗng khựng lại, nàng nghe loáng thoáng có tiếng động.
Nàng lần theo hướng phát ra âm thanh, đến sau một hòn núi giả.
“Việc xong rồi chứ?”
“Xong rồi, xong rồi. Tiểu mỹ nhân, gia nhớ nàng sắp chết rồi đây…”
Một chuỗi âm thanh kỳ lạ vang lên, kèm theo tiếng quần áo cọ xát vào nhau, tiếp đó là những tiếng rên rỉ khiến người ta đỏ mặt…
Tô Đại đứng sững người, tiến lên không được mà lùi cũng không xong.
Sau núi giả người nữ kia đột nhiên dừng lại, giơ ngón tay ngọc ngà chống lên lồng ngực người đàn ông béo mập đang nhào tới, vẻ quyến rũ mê hoặc, đôi môi hé mở đầy vẻ dụ hoặc: “Nếu xảy ra chuyện thì ngươi biết phải nói thế nào rồi chứ?”
Người đàn ông đang hứng thú bị buộc dừng lại nên có chút không vui, nhưng vẫn nhẫn nhịn mà dỗ dành:
“Biết rồi, biết rồi…”
“Nếu có ai hỏi, thì là Thẩm đại nhân tự mình muốn theo tới…”
“…..”
Thẩm đại nhân?
Thẩm Trác Nhiên!?
Tô Đại đang định bước tới thì bất chợt bị một bàn tay kéo lại. Nàng quay đầu nhìn, hóa ra là thiếu niên cưỡi ngựa mất kiểm soát lúc sớm.
Thiếu niên đã thay một bộ trang phục cưỡi ngựa đen tuyền điểm xuyết ánh vàng, tóc đuôi ngựa được buộc cao, trên ống tay áo bó sát có buộc một cặp đai bảo vệ cổ tay màu xanh đen, trông thật oai phong, sáng láng, hoàn toàn khác biệt với vẻ hoảng loạn khi con ngựa bị mất kiểm soát lúc sáng sớm.
Hoắc Duy giơ tay làm động tác “suỵt”, đôi mắt cậu thiếu niên sáng như sao trời.
Bên kia đôi nam nữ vẫn đang cuồng nhiệt như lửa, bên này Hoắc Duy kéo Tô Đại đi xa hơn một chút mới chịu buông nàng ra, khoanh tay trước ngực, ra vẻ già dặn, người lớn: “Một cô nương như ngươi, chạy sát lại đó làm gì!”
Cậu ta rõ ràng chỉ tầm mười tám mười chín tuổi, vậy mà cứ thích bày ra bộ dạng lão luyện.
Cái vẻ trẻ con của cậu ta khiến Tô Đại cũng bật cười: “Liên quan gì đến ngươi chứ!”
Hoắc Duy nghe nàng nói vậy thì xích lại gần, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu như thể đang nghiêm túc quan sát.
Tô Đại bị ánh mắt đó nhìn đến khó chịu, nàng bất an hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”
Hoắc Duy vòng quanh nàng hai vòng, không còn giả vờ già dặn nữa mà ủ rũ nói: “Ngươi vẫn chưa nhận ra ta sao?”
“Ta đã nhận ra ngươi từ lúc ở trên phố rồi đó!”
Tô Đại thành thật lắc đầu: “Ta không quen biết ngươi.”
Hoắc Duy tức đến mức nhảy dựng lên, vừa gãi đầu vừa lẩm bẩm, Tô Đại lắng nghe kỹ thì nhất thời cạn lời.
Hóa ra cậu ta đang nói: Không thể nào! Dung mạo tuấn tú của ta đáng lẽ từ nhỏ đến giờ chẳng thay đổi mới đúng!
Tô Đại nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc…
Hoắc Duy vội vàng giải thích: “Là ta đây!”
Cậu ta lau mặt hai cái quẹt để lộ làn da màu lúa mì, đường nét gương mặt rõ ràng, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sáng trong nhìn chằm chằm nàng, nói: “Thành Cô Tô, hẻm Liễu Loan, nhà bên cạnh nhà ngươi đó!”
Thấy Tô Đại vẫn mờ mịt, cậu ta thốt lên một tiếng “hây”, chống nạnh, ngửa mặt lên trời rồi tự than vãn: “Ta! Man Hắc Tử đây!”
“Phụt—”
Cái này thì nàng nhớ.
Năm ấy phụ thân nàng bị giáng chức đến Cô Tô, từ một đại học sĩ trong nội các thành một chủ bộ nhỏ bé. Nhà lại nghèo, không thuê nổi một căn viện lớn hơn, quan phủ cũng chẳng phân cho chỗ ở.
Đành phải thuê một căn viện ở hẻm Liễu Loan bên rìa thành, giá vừa túi tiền, diện tích cũng đủ cho mấy người họ ở, cuộc sống tuy eo hẹp nhưng lại rất đỗi yên vui.
Nhà bên cạnh họ là một đôi vợ chồng vừa đỗ tiến sĩ, rất mực ân ái. Trong nhà có một đứa con trai, từ nhỏ đã đen thui, người lớn nói đùa trông như man tử, từ đó có luôn biệt danh là Man Hắc Tử.
Vì tuổi tác xấp xỉ nên thuở nhỏ hai người họ thường xuyên chơi đùa cùng nhau. Đến khi Tô phủ bị tịch thu, đêm nàng rời đi, Man Hắc Tử còn vừa khóc lóc vừa chạy đến tìm, nhưng bị cha mẹ cậu ta giữ lại. Từ đó về sau, Tô Đại chưa từng gặp lại cậu nữa.
“Bây giờ không thể gọi ta là Man Hắc Tử nữa đâu!” Cậu ta cố sức giải thích. “Ta tên là Hoắc Duy.”
“Được, Hoắc Duy.”
Quả thực trước đây nàng không biết tên cậu ta, chỉ biết gọi cậu là Man Hắc Tử mà thôi.
“Vài hôm trước cha ta được điều vào kinh, nên cả nhà chúng ta dọn vào đây. Ta còn nghĩ không biết có gặp lại ngươi không, vậy mà hôm nay lại gặp rồi!”
Hoắc Duy cười hớn hở.
Cố nhân tương phùng, Tô Đại cũng không nhịn được mà cong khóe môi. Nhưng đúng lúc ấy, mọi hành động phía sau hòn núi giả bỗng nhiên dừng lại.
Nàng lập tức kéo Hoắc Duy tránh đi, chui vào một góc khuất nhỏ ở đầu kia của núi giả.
Người phụ nữ uể oải khoác lại y phục, chỉnh lại mái tóc bên thái dương, chắc chắn mọi thứ đã chỉnh tề rồi mới nói: “Đi nhanh đi, đừng để Thẩm đại nhân chờ lâu.”
Gã đàn ông còn chưa thỏa mãn, hắn kéo quần lên rồi cười đùa: “Nàng ta sao sánh được với nàng chứ?”
Hắn hận không thể chìm đắm trong nàng thì mới cam lòng, tiếc rằng mỹ nhân quyến rũ như thế chỉ có thể lén lút mà vui thú, muốn cưới làm vợ thì không thể. Hắn thầm nghĩ ngày mai nói với biểu tỷ của nàng một tiếng, cưới nàng làm thiếp cũng được.
Hoắc Duy kinh ngạc: “Sao lại là hắn?”
Tô Đại hỏi: “Ngươi quen à?”
Hoắc Duy đáp: “Hắn là tam công tử của Trần phủ ở Hà Tây, tên Trần Thuật. Cha hắn là Thị lang bộ Hộ, các vị thúc phụ cũng đều làm quan trong triều. Cả nhà bọn họ đều từ hàn môn mà đi lên mới được như ngày hôm nay. Chỉ tiếc hắn ham chơi lười biếng, ngày ngày ăn chơi trác táng, chẳng được điểm nào giống cha hắn cả.
Tô Đại ngạc nhiên: “Ngươi rõ thế cơ? Không phải ngươi mới đến Hoa Kinh sao?”
Hoắc Duy đặt hai tay sau gáy, ung dung dựa vào tảng đá của hòn núi giả: “Hoa Kinh đâu có đơn thuần như Cô Tô. Gần vua như thế, chỉ cần sơ suất một chút là mất mạng. Ta đương nhiên phải chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi đến chứ?”
“Huống hồ —” Ánh mắt cậu ta kiên định: “Ta muốn đi tòng quân, nếu muốn tiến vào triều đình thì phải sớm tìm hiểu rõ lai lịch của những người này!”
Cậu ta nói một tràng dài, chỉ cần có một câu chuyện gợi mở là cậu ta lại không nhịn được kể hết cho người khác nghe, vẫn như hồi còn bé, chẳng hề đề phòng chút nào…
Tô Đại âm thầm thở dài.
Ở bên kia, người phụ nữ đã rời đi. Trần Thuật quan sát xung quanh, thấy không có ai phát hiện liền đi về hướng ngược lại.
Tô Đại âm thầm đi theo phía sau hắn, còn Hoắc Duy thì âm thầm đi theo phía sau Tô Đại.
Tô Đại dừng lại, liếc nhìn Hoắc Duy một cái.
Hoắc Duy cũng dừng lại theo, cậu ta gãi gãi sau gáy vẻ không hiểu gì: “Ta cũng xem xem hắn định làm gì…”
Thế nhưng lại thấy Tô Đại kéo vạt váy bị Hoắc Duy giẫm, rồi quay người bỏ đi.
“Ơ?”
Thấy Tô Đại không để ý đến mình, cậu ta không nhịn được gọi một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng lại, tự vỗ vào gáy mình một cái và lén lút đi theo.
Trần Thuật vô cùng quen thuộc với phủ công chúa, hắn vừa đi vừa quan sát xung quanh, sợ bị người khác phát hiện. Cho đến khi đi qua mấy hành lang, từ xa đã thấy một căn khách phòng hẻo lánh, Tô Đại chợt có linh cảm và đột nhiên nhớ đến Trần Uyển Thanh.
Nàng đột nhiên hỏi: “Thúc thúc của Trần Thuật có phải là người đang giữ chức Thái Phó trong triều không?”
Hoắc Duy suy nghĩ một lát, rồi dứt khoát đáp: “Đúng vậy!”
Không ổn rồi!
Nàng nhớ đến ánh mắt của Trần Uyển Thanh nhìn Thẩm Trác Nhiên lúc trước, e rằng đã xem đối phương là tình địch rồi.
Nàng vội vàng nói với Hoắc Duy: “Giúp ta đánh ngất hắn đi.”
Chậm nữa thì không kịp mất, ai biết hắn đã làm gì Thẩm Trác Nhiên, mục tiêu của hắn rõ ràng là đi đến căn khách phòng kia, không thể để hắn ra tay thành công.
Hoắc Duy gật đầu, ngay lập tức ba bước thành hai vòng ra sau lưng Trần Thuật. Trần Thuật giật mình cảm nhận được âm thanh phía sau, chưa kịp kêu lên thì đã bị một nhát chặt bằng cạnh tay khiến hắn ngất đi, toàn bộ động tác nhanh gọn, chuẩn xác và dứt khoát!
Tuy nhiên, không khí ngưng đọng lại vài giây.
Hoắc Duy nhìn Trần Thuật, Trần Thuật nhìn Hoắc Duy, hai người mắt đối mắt trong im lặng.
Trần Thuật cảm thấy cổ bị đau, lập tức phản ứng lại rồi giãy giụa kêu lên một tiếng “Cứu mạng—”
Hoắc Duy luống cuống bịt miệng hắn lại, rồi lại chặt thêm một phát nữa!
Lần này thì thực sự không còn tiếng động nào.
Tô Đại đưa tay xoa trán, không đành lòng nhìn thẳng.
Hoắc Duy cười ngượng, mái tóc đuôi ngựa ngoan ngoãn rủ xuống một bên, dường như cũng cảm nhận được sự xấu hổ đang bủa vây.
Hiện trường còn chưa kịp dọn dẹp thì đã nghe thấy một giọng nói ngày càng đến gần. Tô Đại và Hoắc Duy vội vàng kéo lê, lôi tuột Trần Thuật đi giấu, nhưng tiếc là thân hình của Trần Thuật quá mập mạp, nặng như đá, hai người họ hợp sức cũng chỉ dịch chuyển được một đoạn ngắn.
Trần Uyển Thanh dừng lại từ xa rồi hỏi nữ tử bên cạnh: “Chắc chắn Trần Thuật đã đến đó rồi chứ?”
Nữ tử đó cúi đầu: “Nô tỳ đã tận mắt nhìn thấy rồi ạ.”
Nữ tử tự xưng là nô tỳ kia ngước lên, hóa ra lại chính là người phụ nữ vừa rồi đã tư tình với Trần Thuật ở phía sau núi giả.
Sau khi Tô Đại và Hoắc Duy phải tốn bao nhiêu sức lực mới kéo được Trần Thuật vào bụi cây, cả hai người họ cùng lúc bỏ Trần Thuật lại, rồi tự mình tìm chỗ trốn.
Thế nhưng lại nghe Trần Uyển Thanh nói: “Nếu hắn đã vào trong rồi thì chúng ta tạm thời đừng làm phiền nữa, lát nữa hãy dẫn mọi người cùng đến xem trò hay!”
Trần Uyển Thanh che miệng cười khẽ, không uổng công nàng đã khổ công mua chuộc hạ nhân trong phủ công chúa từ trước, rồi lại cố ý khen ngợi Thẩm Trác Nhiên trước mặt công chúa, khiến Trưởng công chúa có ấn tượng sâu sắc với nàng ta, đặc biệt mời nàng ta vào phủ. Vừa rồi Thẩm Trác Nhiên đã uống thuốc mê, lúc này e rằng vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh trong khách phòng!
Gần đây triều đình đều đồn rằng Thẩm Trác Nhiên và Ngụy Ngọc Niên qua lại thân thiết, nói họ là trai tài gái sắc như một cặp trời sinh!
Thật nực cười, ngôi vị Thế tử phi này chỉ có thể là của Trần Uyển Thanh nàng mà thôi!
Ai bảo nàng ta dám cản trở chuyện tốt của mình, vậy thì đừng trách nàng ra tay độc ác.
Trần Uyển Thanh âm thầm đắc ý. Đợi khi nàng rời đi thì Tô Đại lại gọi Hoắc Duy đến, hai người hợp lực kéo Trần Thuật vào khách phòng.
Tốn bao nhiêu sức lực cuối cùng cũng kéo được đến cửa, Hoắc Duy cõng hắn lên bậc cửa, Tô Đại vừa định mở cửa ở phía trước thì cánh cửa liền từ bên trong mở ra—
Chỉ thấy Ngụy Ngọc Niên dáng người cao lớn, dáng đứng thẳng tắp như cây tùng, ánh mắt trầm tĩnh. Phía sau hắn, Thẩm Trác Nhiên đang yếu ớt, không còn chút sức lực, khoác trên mình chiếc áo choàng của nam nhân.