Chương 29

Biểu Muội Khó Chiều thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phía đông của kinh thành là một nơi sầm uất và nhộn nhịp, thuộc một trong những khu đất đắc địa của kinh thành Hoa Kinh. Ra khỏi cửa liền là phủ quan lớn, chợ búa tấp nập người qua lại.
Tô Đại nhìn cảnh người qua kẻ lại ở khu đất tốt trước mắt, trong lòng phức tạp mà nói: “Có lẽ ngươi đã đánh giá quá cao túi bạc của ta rồi.”
Nàng e rằng mình không có đủ tiền để thuê nơi này.
Chính vì biết đây là khu đất vàng nên nàng chưa từng nghĩ đến.
Hoắc Duy bí ẩn ra hiệu cho Tô Đại đi theo, cậu ta dẫn nàng xuyên qua những cửa tiệm ven phố.
“Ta đoán ngươi không đi tìm bọn môi giới nhà là vì sợ thấy ngươi là nữ tử, sẽ bị lừa.”
“Ngươi đoán đúng rồi. Theo ta biết thì ở Hoa Kinh chẳng có môi giới nào có lương tâm cả.”
Cậu ta bỗng dừng lại, quay đầu nhìn nàng với vẻ mặt nghiêm trang: “Người tốt như ta, giờ chẳng còn nhiều đâu.”
Tô Đại: …
Hoắc Duy lại nói: “Gần đây có một chợ buôn bán và cho thuê lừa ngựa.”
Vừa nói cậu ta vừa dẫn Tô Đại rẽ qua mấy ngõ nhỏ, quả nhiên dần dần nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của khu chợ.
“Dù rằng nhà cửa ở phía tây của kinh thành rẻ, nhưng qua một thời gian nữa sĩ tử lên kinh thì bên đó chắc chắn sẽ bị thổi giá. Còn chỗ này thì khác.”
“Nơi này quan lớn nhiều, chợ búa cũng nhiều, người thường không dám đến thuê nhà, còn kẻ có tiền lại chê khu đất phía sau này.”
“Chúng ta đúng lúc tìm được món hời rồi.”
“Ngươi xem, đến rồi —”
Tô Đại ngước mắt lên thì thấy một căn nhà dân trong ngõ nhỏ sau phố, dựa núi kề sông, bóng liễu rủ mềm mại. Bên bờ suối còn có những nữ tử đang giặt quần áo, cảnh tượng chẳng khác nào vùng ngoại thành. Không biết từ lúc nào nàng đã chẳng còn nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của chợ nữa.
Kinh thành Hoa Kinh vậy mà vẫn có một chốn như thế này!
Tựa như chốn bồng lai tiên cảnh vậy.
“Ủa, Hoắc tiểu lang quân?”
“Lưu đại nương, hôm nay sao người lại có thời gian ra phơi nắng thế?” Hoắc Duy cười hì hì.
Lưu đại nương ôm một cái rổ phơi củ cải khô, vừa cười vừa nói: “Hôm nay nắng to, nên ta đem củ cải khô ra phơi cho bay hết mùi ẩm mốc.”
Nói rồi Lưu đại nương nhìn sang Tô Đại, trong mắt lộ vẻ nghi ngờ: “Vị cô nương này là…”
Tô Đại sợ bà hiểu lầm quan hệ giữa mình và Hoắc Duy, đang định giải thích thì đã nghe Lưu đại nương vui mừng kêu lên: “Chính là vị thần y tiểu nương tử ở nhà bếp phát cháo!”
Bà ấy vội vàng đặt rổ xuống, xúc động nắm lấy tay Tô Đại rồi gọi vào trong nhà: “Ông nó, ông nó ơi, mau ra đây đi!”
Lưu đại nương hết sức nhiệt tình, Tô Đại chỉ mỉm cười khẽ, thật sự không nhớ mình đã gặp bà ở đâu.
Nàng nhìn sang Hoắc Duy.
Hoắc Duy bất đắc dĩ mỉm cười rồi nhỏ giọng nói: “Bà ấy và phu quân đã xa cách gần bảy năm. Sau này khó khăn lắm mới có tin tức phu quân ở Hoa Kinh, nên bà ấy một mình vất vả ngược xuôi tìm đến đây. Ta thấy bà ấy một thân một mình chẳng dễ dàng, vừa hay ta cũng lên kinh, nên đưa bà ấy đi cùng.”
Trong nhà có người vội vàng chạy ra, tưởng có chuyện gì nghiêm trọng. Thấy mọi người đứng đó chẳng giống xảy ra đại sự, liền ngạc nhiên nói: “Ta còn tưởng có chuyện gì…”
Chưa nói dứt lời, ông ấy đã nhìn thấy Tô Đại rồi vui mừng thốt lên: “Thần y nương tử!”
“Nào, nào, mau vào trong nhà ngồi đi.”
“Nếu không chê, thì mời hai vị vào nhà ta uống một bát rượu nếp nhé.”
Thì ra chính là vị đại bá mà Tô Đại đã gặp trong lần khám bệnh cuối cùng.
Hoắc Duy liếc nhìn Tô Đại, rồi nói với vợ chồng Lưu đại nương: “Vậy làm phiền hai vị rồi.”
Cậu ta còn lén nháy mắt với Tô Đại.
Lưu đại nương rót hai bát rượu nếp đã hâm nóng, rồi đưa cho hai người.
Hương gạo nồng nàn, hòa quyện với mùi rượu lan tỏa khắp nơi. Tô Đại khẽ nhấp một ngụm, vị thơm nồng, ngọt dịu, phảng phất men say nhẹ.
Quả là rượu ngon, có hương rượu mà không dễ say. Nhưng ở Đại Khởi, lúa gạo chỉ thu hoạch một vụ mỗi năm, loại rượu nếp này với người dân bình thường vốn rất quý hiếm, e rằng ngay cả bản thân bọn họ cũng hiếm khi được thưởng thức.
Tô Đại cảm tạ lòng tốt của bọn họ, khi Lưu đại nương muốn rót thêm thì nàng đã khéo léo từ chối không uống nữa.
Lý đại bá nói: “Nương tử chớ chê, rượu nếp này đã là thứ tốt nhất trong nhà rồi.” Sợ nàng thấy không sạch sẽ, ông ấy lại nói thêm: “Là do thê tử của ta tự tay nấu đấy.”
Ông ấy nhìn thấy Tô Đại xuất thân cao quý, lại có tấm lòng nhân hậu, lo nàng sẽ cho rằng rượu nếp kém xa trà thượng hạng hay rượu quý, khiến việc tiếp đãi trở nên không chu đáo.
Nhưng Tô Đại chỉ khẽ mỉm cười: “Ở Đại Khởi, lúa gạo mỗi năm chỉ thu hoạch một lần, sản lượng chỉ đạt sáu phần mười so với lượng hạt giống gieo xuống. Nếu gặp hạn hán thì chẳng thu được hạt nào. Rượu nếp hẳn phải quý hơn trà thông thường mới phải.”
Nàng đẩy nhẹ tay Lưu đại nương đang muốn rót thêm rượu: “Đừng vì chúng ta mà lãng phí đến thế.”
Hoắc Duy ngạc nhiên nhìn nàng một cái, rồi gật đầu lia lịa đồng tình.
“Thế này sao được?” Lý đại bá kinh ngạc thốt lên. Trong mắt giới quyền quý, rượu nếp vốn chỉ là thứ rượu không đáng giá, bởi trà thượng hạng và nguyên liệu rượu quý mới thật sự hiếm. Ngay cả bọn họ cũng cho rằng rượu nếp kém cỏi hơn. Hôm nay lại là lần đầu tiên nghe một vị cô nương nói ra lời như vậy.
Trong lòng ông ấy dấy lên một cảm xúc khó tả, cổ họng nghẹn lại, lần đầu tiên cảm thấy tay chân bỗng lóng ngóng.
Ông ấy nghe thấy chính mình nói: “Thế này sao được, hôm ấy may nhờ nương tử xem bệnh cho ta, ngay cả tiền thuốc cũng chẳng lấy…”
Ông ấy sở dĩ được ở nơi đất tốt như vậy trong Hoa Kinh là bởi khi còn trẻ từng tòng quân, trong một trận chiến bị thương, không thể tiếp tục ra trận nữa nên được Giang Âm Hầu cho hồi kinh, và được cấp một căn nhà.
Sau khi về kinh, ông ấy vẫn làm những việc nặng nhọc để mưu sinh, đồng thời tìm kiếm vợ. Về sau thê tử của ông ấy tìm đến, lúc đó hai người mới được sum họp.
Cũng coi như trong cái rủi có cái may.
Ông ấy vốn tưởng những nhân vật như mình, sẽ chẳng ai quan tâm đến…
Hoắc Duy nói: “Đại bá, nếu thật sự thấy áy náy, chi bằng giúp chúng ta tìm một căn nhà ở đây đi.”
“Nhà ư?”
Lưu đại nương vỗ tay: “Chỗ chúng ta vừa hay có một căn nhà đang muốn bán.”
Nơi này gọi là ngõ Thanh Loa, từ đây đi bộ ra phố chỉ mất chừng thời gian thắp một nén hương, đến chợ rau thì khoảng nửa nén hương. Vì địa thế tựa núi kề sông, lại giáp ranh ngoại ô kinh thành, nên giới quyền quý không mặn mà, còn dân nghèo thì chẳng tìm được chỗ này, thành ra nơi đây khá yên tĩnh.
Ốc suối ở ngõ Thanh Loa vốn nổi tiếng, mỗi ngày đều có ngư dân bắt về bán cho các tửu lầu lớn. Vài căn nhà dân nối tiếp nhau thưa thớt, cũng coi như có chút sinh khí.
“Cách đây không xa có vị Trương nương tử, nàng ta sắp tái giá về Kiềm Tây, sẽ không quay lại Hoa Kinh nữa. Hôm trước còn nhờ người môi giới nhà đất bán giúp căn nhà đó!”
Bà đặt chén rượu xuống, lấy vạt áo cũ lau tay, rồi nhìn ra ngoài cửa, xa xa đã thấy khói bếp từ mái nhà Trương nương tử bốc lên.
“Thật khéo, hôm nay nàng ta có ở nhà. Ta dẫn hai người đi tìm nàng ta.”
Lưu đại nương đưa Tô Đại cùng Hoắc Duy đi gõ cửa nhà Trương nương tử. Người ra mở là một thiếu phụ ngoài hai mươi tuổi, dù không trang điểm vẫn lộ rõ vẻ đẹp, chỉ là giữa hai hàng lông mày phảng phất nét u sầu, ánh mắt có phần thất thần, vẻ mặt hơi ngơ ngác.
“Trương nương tử, ta mang mối làm ăn đến cho cô đây!”
Trương nương tử mở cửa nhưng không mời họ vào nhà, trái lại còn bước ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Lưu đại nương nói: “Hai người đừng trách nhé, nàng ta góa bụa nhiều năm, một mình sống ở Hoa Kinh thật không dễ dàng, đây cũng là vì sợ bị người khác bắt nạt thôi.”
Tô Đại gật đầu tỏ ý thấu hiểu.
Ngược lại Hoắc Duy nghe xong lại có chút khó hiểu: “Đóng cửa lại thì có thể giúp phụ nữ tránh khỏi bị bắt nạt sao?”
Trương nương tử vừa khép cửa xong, khi quay người nghe thấy lời nói ấy cũng không giận, trái lại còn cúi người nói: “Công tử không biết, ta chỉ là một phụ nữ sống một mình, chỉ có thể làm được như vậy thôi.”
Chỉ có thế mới giảm bớt được phiền toái bị người khác quấy rầy.
Hoắc Duy nhíu mày suy tư.
Nhìn cử chỉ và lời nói của Trương nương tử, dường như xuất thân từ gia đình quyền quý, có lẽ cũng từng gặp biến cố gia đình, chỉ là Tô Đại may mắn hơn nàng ta một chút mà thôi.
Trong lòng Tô Đại dấy lên niềm cảm thông sâu sắc.
“Trương nương tử, nghe nói người muốn bán căn nhà này, có thể cho ta xem qua được không?”
Ánh mắt của Trương nương tử lúc này mới thực sự nhìn rõ Tô Đại, dường như mới định thần lại: “À, đúng vậy, ta muốn bán căn nhà này, vài ngày nữa ta sẽ đi Kiềm Tây.”
Nàng ta nhìn lần lượt ba người đến ngẩn ngơ, rồi mới quay người mở cửa: “Mời mọi người vào trong.”
Cửa vừa mở ra, nàng ta lại khựng lại rồi quay đầu chỉ vào Hoắc Duy: “Công tử không được vào.”
Hoắc Duy cảm thấy khó hiểu: “Vì sao?”
Tô Đại cũng ngạc nhiên nhìn Trương nương tử, nhưng thấy Lưu đại nương nhẹ nhàng kéo Hoắc Duy sang một bên: “Nàng ta đã không cho công tử vào thì thôi, công tử đừng vào nữa.”
“Vài năm trước nhà Trương nương tử từng bị đạo tặc đột nhập, lấy hết đồ quý giá, nàng cũng bị sỉ nhục, từ đó về sau hễ thấy đàn ông là tránh mặt…”
“Vậy nàng ta còn…”
“Hoắc Duy, ngươi cứ ở lại đây đi.” Tô Đại biết cậu ta muốn hỏi gì, chẳng qua là thắc mắc tại sao Trương nương tử vẫn muốn tái giá.
Nhưng đó vẫn là chuyện riêng của Trương nương tử.
“Vậy… được thôi.” Hoắc Duy chống nạnh, cảm thấy mình bị bỏ rơi nên bực bội xoa đầu rồi quay lưng đi không thèm nhìn bọn họ nữa.
Tô Đại theo Trương nương tử bước vào nhà, đó là một căn nhà nhỏ, không lớn lắm, nhưng đối với nàng thì rất vừa vặn. Bên trái cửa ra vào là một gian phòng nhỏ, bên phải là phòng bếp đầy đủ tiện nghi. Ở chính giữa, hai bên là Đông sương phòng và Tây sương phòng, đối diện là phòng khách, hai bên có thêm hai phòng nhỏ, không gian khá rộng rãi, được nối liền bằng hành lang có mái che. Trong sân còn có vài chậu cây cảnh nhỏ xinh.
Vị trí đắc địa, hướng nhà tốt.
“Nương tử muốn bán căn nhà này với giá bao nhiêu?”
Trương nương tử ngẩn người, giữa đôi mày hơi nhíu lại nhưng dường như không mấy để tâm: “Cô nương cứ xem rồi ra giá đi.”
“Cứ xem rồi ra giá sao?”
Lần này đến lượt Tô Đại nhíu mày.
Dù là tiểu thư khuê các nhưng nàng cũng biết một chút trong chuyện mua bán, câu “cứ xem rồi ra giá” là điều tối kỵ nhất. Không đoán được ý của đối phương, sợ nói cao quá thì chịu thiệt, nói thấp quá thì lại thất lễ.
“Vậy nương tử đã bàn với người môi giới nhà đất giá bao nhiêu?”
Trương nương tử nhìn Tô Đại: “Cũng là… cứ xem rồi ra giá.”
……
Lưu đại nương thấy vậy liền đứng ra làm người trung gian, bà nói với Trương nương tử: “Trương nương tử, cô đang muốn đi gấp, mà nhà cửa ở khu vực chúng ta cũng không dễ bán lắm. Căn nhà này cũng đã khá cũ, e rằng dọn vào ở còn phải sửa sang lại một lần nữa. Chi bằng, cô ra giá trọn gói năm mươi lượng bạc đi.”
“Năm mươi lượng cũng chẳng phải số tiền nhỏ.”
Giá này để mua đứt một căn nhà ở Hoa Kinh quả là hợp lý. Chỉ không biết có khiến Trương nương tử bị thiệt thòi hay không.
Tô Đại nhìn sang Trương nương tử, thấy đối phương không có phản ứng gì.
Lưu đại nương nói: “Hai vị thấy thế nào?”
Tô Đại đáp: “Năm mươi lượng ta không có ý kiến.”
Trong tay nàng vẫn còn hơn một trăm lượng, vốn tưởng sẽ phải tiêu sạch.
Trương nương tử cũng nói: “Vậy thì năm mươi lượng đi.”
Nàng ta ngập ngừng một lát: “Hai ngày nữa lập khế ước, xong xuôi ta sẽ dọn đi.”
Tô Đại và Lưu đại nương rời khỏi căn nhà, Hoắc Duy lập tức chạy đến hỏi: “Thế nào rồi?”
Tô Đại gật đầu, mọi việc đều thuận lợi.
Lưu đại nương nói: “Ba ngày nữa chúng ta sẽ là hàng xóm, đến lúc có việc gì cần giúp thì cứ gọi ta.”
Bà thật lòng yêu mến Tô Đại, cảm thấy nàng vừa xinh đẹp, nhân hậu, lại giỏi y thuật.
Hoắc Duy đắc ý nhìn Tô Đại: “Ta đâu có lừa ngươi đâu chứ?”
Tô Đại bật cười.
Từ biệt Lưu đại nương và Hoắc Duy, Tô Đại trở về Quốc công phủ.
Phương Nhã Các lại khác hẳn mọi ngày, không gian tối đen và u ám.
Nàng lấy làm lạ, chẳng phải vừa rời Vạn Phúc Các đã bảo Minh Hỷ về trước rồi sao? Sao lại chưa thắp đèn?
Nàng khẽ gọi hai tiếng Minh Hỷ, nhưng không thấy ai đáp lời. Nàng thắp nến lên, liền thấy có một người không biết đã ngồi đó từ lúc nào, dáng vẻ lạnh lùng và u ám đến đáng sợ…