Chương 34

Biểu Muội Khó Chiều thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng muốn gọi Minh Hỷ dậy, nhưng chân nàng như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích được.
Chắc là trời sắp mưa, một cơn gió mạnh thổi qua, rồi một tiếng đập cửa thật lớn vang lên–
Tim Tô Đại đập loạn xạ, nàng khó nhọc nuốt khan rồi cất tiếng hỏi: “Ai ở ngoài đó vậy?”
Bên ngoài vẫn là sự im lặng.
Gió lướt qua không để lại dấu vết, chỉ còn tiếng lá non xào xạc trên ngọn cây.
Tô Đại định quay nhanh vào phòng, nhưng vừa xoay người thì một tiếng “cạch–” thật mạnh nữa lại giáng xuống cánh cửa.
Nàng sợ hãi đánh rơi đèn lồng xuống đất, khi quay lại thì vẫn thấy bên ngoài tối đen như mực.
Trong ngõ Thanh Loa không có lấy chút ánh sáng.
Nàng đóng sập cửa lại, ngăn cách với tiếng gió và tiếng đập cửa bên ngoài, tay chân nàng trở nên tê dại.
Minh Hỷ ngủ ở phòng bên, chỉ cách nàng một bức tường, thậm chí nàng còn nghe rõ tiếng ngáy của nàng ấy.
Nghe thấy tiếng người quen, cảm giác có người sống bên cạnh, Tô Đại dần thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nhớ lại những câu chuyện kỳ lạ đã nghe hồi bé, cứ chần chừ mãi không dám chợp mắt.
Khoảng nửa canh giờ sau, bên ngoài cửa sân đột nhiên lại vang lên một tiếng động thật mạnh. Tô Đại giật mình, tiếp đó, cửa sổ phòng bị gió thổi bật tung, trong sân đột nhiên trút xuống một trận mưa lớn, ngay cả tiếng ngáy của Minh Hỷ cũng không còn nghe thấy.
Nàng run rẩy gọi khẽ: “Minh Hỷ?”
Nàng áp sát vào tường, lắng nghe xem có tiếng động gì từ phòng Minh Hỷ không.
Không ai trả lời.
Nàng hơi hoảng hốt, thắp đèn lồng lên rồi đẩy cửa sang phòng bên tìm nàng ấy. Khi thấy Minh Hỷ vẫn đang ngủ say, nàng mới dần yên lòng.
Tô Đại đóng cửa phòng lại, nhìn cơn mưa xối xả từ mái ngói xuống. Giờ đã không còn tiếng đập cửa nữa, có lẽ gió lớn đã thổi vật gì đó va vào, nên cánh cửa mới kêu lớn như vậy.
Nhìn sắc trời bên ngoài, có lẽ đã qua giờ Dần, chỉ nửa canh giờ nữa là trời sẽ sáng. Đêm nay nàng xem như không ngủ được rồi.
Nàng đang định bước vào nhà thì phát hiện then cài cửa không hiểu sao lại bị xê dịch. Trời mưa lớn như thế này, trong sân lại không có vẻ gì là có kẻ trộm đột nhập.
Nàng mở ô, chuẩn bị ra cài lại then cửa.
Cánh cửa này đã nhuốm màu thời gian, trên then cài có vài vết hằn, chắc là đã dùng rất lâu nên hơi mục nát. Khi nàng tháo then cài xuống để sửa lại, nó đột nhiên gãy đôi, nàng kinh ngạc nhìn chằm chằm.
Đột nhiên, một tiếng “kẽo kẹt” vang lên.
Cánh cửa bị gió thổi bật tung, có thứ gì đó đung đưa trước mắt Tô Đại, nàng không kìm được mà ngước nhìn lên–
Nhưng lại thấy một thi thể đang treo lơ lửng trên xà ngang cửa. Tóc cô ta xõa tung, sắc mặt xanh xám, đôi mắt trợn trừng đầy oán hận nhìn thẳng vào Tô Đại, bộ quần áo xanh biếc bay lượn theo gió–
Đôi chân cô ta buông thõng, gió thổi qua liền đung đưa, từng tiếng, từng tiếng đập mạnh vào cánh cửa.
Tô Đại vừa kinh hoàng vừa sợ hãi, vô thức lùi lại hai bước, rời khỏi mái hiên bên ngoài cổng sân. Mưa lớn trút xuống xối ướt cả người nàng. Toàn thân nàng như bị rút cạn sức lực.
Đầu óc nàng trống rỗng, mọi giác quan đều phóng đại đến cực hạn. Nàng muốn kêu nhưng không thành tiếng. Giữa không trung chớp giật sấm vang, còn nàng thì mất đi ý thức!
Nàng nhìn rõ ràng, người tự treo cổ trước mắt chính là Trương nương tử.
Thi thể Trương nương tử bị gió thổi đung đưa, giống như một hồn ma từ Hoàng Tuyền đến đòi mạng, hung dữ nhìn chằm chằm vào nàng!
Đột nhiên trời đất quay cuồng, tai nàng không còn nghe thấy gì, chỉ còn lại tiếng mưa lớn và hình ảnh Trương nương tử ngay trước mắt. Cổ họng nàng như bị bóp nghẹt, ý thức dần mơ hồ, cuối cùng nàng cũng thét lên một tiếng kinh hoàng–
Đầu óc choáng váng, khoảnh khắc trước khi Tô Đại bất tỉnh, hình như nàng nhìn thấy một bóng người vội vã chạy đến ôm lấy mình…
Ngụy Ngọc Niên đẩy xác chết ra, nhanh chóng bước tới đỡ lấy Tô Đại đang ngất xỉu. Hắn dùng áo choàng che phủ nàng rồi ôm chặt vào lòng. Hắn nhìn mấy người thuộc hạ đến chậm hơn mình. Vị quân tử luôn dịu dàng như ngọc cuối cùng đã nổi giận, gân xanh nổi lên trên trán: “Ai cho phép các ngươi treo thi thể cô ta lên cổng hả?”
Tiêu Viễn, người đứng đầu, chưa nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc, nhưng thấy Ngụy Ngọc Niên tức giận đến vậy, liền không nhịn được mà hỏi: “Không phải Người nói là tìm cách để Tô cô nương tự quay về phủ sao?”
Ngụy Ngọc Niên lạnh lùng nói: “Ngươi không nên hù dọa nàng ấy đến mức này.”
Tiêu Viễn sững sờ, Ngụy Ngọc Niên thực sự đã nổi giận. Vậy… cái mạng nhỏ này của y xem ra khó giữ.
Y lập tức quỳ một gối xuống: “Thuộc hạ biết lỗi rồi!”
Ngụy Ngọc Niên nhìn khuôn mặt trắng bệch của Tô Đại trong vòng tay mình. Nàng trông dễ vỡ như món đồ sứ quý giá mà hắn luôn trân trọng, không hiểu sao trong lòng hắn lại nhói lên một cơn đau. Hắn chỉ muốn siết chặt nàng vào lòng hơn nữa. Hắn nhẹ nhàng vén tóc nàng, trong mắt hiện lên một sự mơ hồ mà ngay cả bản thân hắn cũng không hề nhận ra.
Một lúc lâu sau, hắn bế Tô Đại lên, lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Viễn rồi nói: “Xử lý thi thể cho tốt, rồi về lĩnh phạt.”
Tiêu Viễn nhìn Ngụy Ngọc Niên ôm người đẹp rời đi, miệng y há ra rồi lại ngậm vào, ngậm vào rồi lại há ra, thầm chửi thề một câu đáng ghét. Mấy người khác đứng đờ ra nhìn Tiêu Viễn. Tiêu Viễn không phân biệt đối xử mà công kích tất cả: “Nhìn ta làm gì?”
“Không nghe thấy dọn dẹp xong thì về lĩnh phạt à? Ai cho phép các ngươi treo thi thể ở đây?”
Những người còn lại nhìn nhau, dùng ánh mắt ra hiệu, như muốn hỏi: Có phải đầu óc của người này có vấn đề không? Không phải chính y nói treo lên sao???
Tiêu Viễn thực sự không thể hiểu nổi. Nếu đã muốn Tô cô nương chủ động quay về phủ, vậy thì cứ hù dọa nàng chết khiếp đi, khiến nàng không dám ở bên ngoài nữa, đây chẳng phải là cách hiệu quả nhất sao?
Đúng là chưa từng thấy ai vừa muốn thế này, lại vừa muốn thế kia, còn muốn thêm cái nữa như vậy!
Y liếc nhìn cái xác vừa được đặt xuống với thái độ không mấy dễ chịu.
Xui xẻo! Đúng là xui xẻo quá mà!
“Á— Giết người rồi!!!!!”
Một tiếng thét kinh hoàng xé toạc bầu trời đêm, vang vọng chói tai ngay cả giữa cơn mưa.
Tiêu Viễn vội vàng quay đầu nhìn ngang ngó dọc, phát hiện Minh Hỷ đang khoác áo choàng ngủ, cả người run rẩy, tay chỉ về phía mình–
Minh Hỷ dùng giọng điệu yếu ớt nhất đời mình để nói ra câu cứng rắn nhất: “Các ngươi có thể đừng giết người trong sân nhà chúng ta được không?”
“Sẽ làm cô nương nhà ta sợ hãi đấy.”
Khuôn mặt Tiêu Viễn hiện đầy vạch đen, vô cùng không nói nên lời. Chỉ vài bước, y đã di chuyển đến trước mặt Minh Hỷ. Minh Hỷ trợn tròn mắt, đang định nói gì đó thì bị y dùng một chiêu nhẹ nhàng đánh ngất xỉu.
Y vác Minh Hỷ lên vai rồi gọi mấy huynh đệ khác đến: “Ta mang nàng ấy về trước, các ngươi dọn dẹp xong thì quay về đi.”
Nói xong, y cũng chẳng cần biết mấy huynh đệ kia có đồng ý hay không mà chạy đi mất.
……
Quốc Công Phủ, Thanh Phong Viện.
Ngụy Ngọc Niên gọi nha hoàn đến thay quần áo cho Tô Đại xong, rồi nhẹ nhàng đặt nàng lên giường. Hắn dặn dò An Lâm: “Đi mời một vị đại phu đến đây, càng nhanh càng tốt.”
An Lâm lĩnh mệnh rồi vội vã rời đi.
Thân thể của biểu cô nương vốn dĩ yếu ớt, mấy hôm nay lại là đợt rét muộn đầu xuân, còn bị dính mưa. Đến cả gã cũng không đành lòng nhìn. Chỉ đành nhanh chóng chạy đi mời đại phu.
Trong phòng, than củi làm căn phòng trở nên ấm áp. Sắc mặt Tô Đại dần hồng hào trở lại, nhưng đôi lông mày nàng cau chặt, dường như đang gặp ác mộng.
Tô Đại quả thật đã gặp ác mộng. Nàng mơ thấy Trương nương tử đến đòi mạng, hỏi nàng tại sao lại hại chết nàng ta.
Nàng cố gắng giải thích, nhưng đối phương không nghe. Móng tay dài siết chặt cổ nàng muốn bóp chết nàng. Nàng dường như không thể thở được, và khi nàng sắp sửa ngạt thở đến chết thì một hơi ấm truyền đến từ bàn tay nàng…
Không biết là ai đã nắm lấy tay nàng, nắm thật chặt. Rồi nàng dường như nghe thấy một giọng nói ôn hòa: “Đừng sợ, có ta ở đây rồi.”
Đôi lông mày cau chặt của nàng cuối cùng cũng giãn ra. Lông mày Ngụy Ngọc Niên cũng thả lỏng đi nhiều. Thấy nàng đã ngủ yên, hắn rời đi để đại phu bắt mạch, sau đó bước qua Tiêu Viễn đang ở phòng ngoài, không hề nhìn y một cái mà lạnh lùng nói: “Đi theo ta.”
Tiêu Viễn lập tức run sợ, rón rén bước theo hắn đến thư phòng.
Vừa đóng cửa lại thì một chén trà đã bay thẳng vào mặt y. Y theo phản xạ đưa tay ra đỡ lấy, nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Ngụy Ngọc Niên rồi tự bào chữa: “Ta vừa mang cả thị nữ của nàng ấy về và đưa đến Phương Nhã Các rồi ạ.”
“Đợi Tô cô nương tỉnh lại là có thể thấy thị nữ của mình cũng đã quay về.”
Ngụy Ngọc Niên cười lạnh: “Nói như vậy, ta còn phải cảm ơn ngươi nữa sao?”
Tiêu Viễn đành cắn răng nói: “Đây là việc mà hạ quan nên làm, nên làm thôi ạ.”
Ngụy Ngọc Niên hất tay áo ngồi xuống, xoa xoa thái dương: “Tự đi lĩnh ba mươi gậy đi.”
Tiêu Viễn nhìn ngang ngó dọc nhưng không hề nhúc nhích. Lông mày Ngụy Ngọc Niên giật một cái, nghiêng đầu nhìn đối phương.
“Không muốn? Đã tự tiện làm chủ như vậy thì ta không giữ ngươi ở đây được nữa.”
“Đừng đừng đừng—” Tiêu Viễn đành chịu số phận: “Ta đi lĩnh, ta đi lĩnh ngay đây. Lần sau ta nhất định sẽ bẩm báo trước với Thế tử, không bao giờ tự tiện làm chủ nữa.”
Hiện tại y còn chỗ nào để đi đâu chứ? Rời khỏi Ngụy Thế tử, e rằng y sẽ bị người của Lý Trường Chính và Lý Thanh Nguyên truy sát đến chân trời góc bể. Y không dám đánh cược mạng sống của chính mình.
Như thể sợ Ngụy Ngọc Niên đổi ý, y nhanh như chớp chạy đi lĩnh phạt.
Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Ngụy Ngọc Niên.
Hắn bực bội mở một quyển sách ra, nhưng lại không tài nào đọc vào được, bèn ném sách xuống bàn.
Hắn phải nghĩ cách để Tô Đại cam tâm tình nguyện ở lại phủ Quốc Công, ít nhất là cho đến khi công việc mà hắn cần làm hoàn thành…
Một canh giờ sau, Tô Đại dần tỉnh lại. Diêu thị đang lo lắng ngồi bên giường. Thấy nàng mở mắt, bà vội vã bảo nha hoàn bên cạnh: “Mau đi bẩm báo lão phu nhân, Đại nhi đã tỉnh rồi.”
Sau đó bà quay sang hỏi Tô Đại: “Có chỗ nào không khỏe không?”
“Con đỡ hơn rồi ạ.” Tô Đại nhìn quanh, thấy không phải ngõ Thanh Loa, cũng không phải Phương Nhã Các, mà là Thanh Phong Viện. Nàng nhỏ giọng gọi một tiếng: “Dì.”
“Con về đây bằng cách nào ạ?”
Không đợi Diêu thị nói, Ngụy Cẩm Vân đã bưng một chén thuốc bước vào: “Là được huynh trưởng mang về.”
A Thanh cũng lập tức sán lại, nước mắt lưng tròng nói: “Đại tỷ tỷ, sao tỷ lại đi mà không nói với đệ. May mà tỷ đã quay về rồi.”
“Tỷ đừng đi nữa nha.”
Ngụy Cẩm Vân ghét bỏ vì cậu nhóc nằm bò trước giường gây vướng víu, liền kéo cậu nhóc ra: “Đi ra nào, ta phải đút thuốc cho Đại tỷ tỷ của đệ đấy.”
Tô Đại khó khăn ngồi dậy rồi đỡ lấy chén thuốc: “Ta tự uống được.”
Ngụy Cẩm Vân cũng không để tâm, thấy nàng có chút sức lực nên đưa cả chén thuốc cho nàng.
“Hôm qua có người tự treo cổ ở chỗ con thuê nhà. Nghe nói người đó vốn định tái giá, phu quân sắp cưới định đưa nàng ta về Kiềm Tây, nhưng sau đó người đàn ông kia lại quay sang cặp kè với người phụ nữ khác. Nàng ta sau khi biết sự thật, nghĩ quẩn nên đã tự sát.”
“May mắn là huynh trưởng vẫn luôn phái người âm thầm bảo vệ con. Sau khi huynh trưởng biết chuyện thì đã đưa con về đây. Hiện giờ Kinh Triệu Doãn đã mang thi thể đi, nhưng con không thể quay lại căn nhà thuê đó được nữa, nó đã bị niêm phong rồi.”
Ngõ Thanh Loa đã có người chết, hơn nữa lại còn là treo cổ ngay trước cửa nhà nàng. Theo luật pháp của Đại Khải, thì Kinh Triệu Doãn phải niêm phong căn nhà đó cho đến khi vụ án kết thúc.
Căn nhà đó nàng mới dọn vào được một ngày, vậy mà đã xảy ra chuyện như vậy rồi.
Diêu thị nói: “Phong thủy của căn nhà đó không tốt chút nào, xem ra không hợp với bát tự của con. Con đừng quay về đó nữa, cứ ở lại phủ Quốc Công đi.”
Tô Đại không nói gì, chỉ im lặng uống thuốc.
Diêu thị lại nói: “Lão phu nhân cũng có ý này. Bà ấy nghe tin con bị bệnh, nên đã dặn đi dặn lại ta đợi con tỉnh lại thì báo cho bà ấy biết.”
“Có thể thấy bà ấy không hề ghét bỏ con, ít nhất việc giữ con ở lại phủ Quốc Công cũng là điều bà ấy muốn làm.”
Diêu thị hiểu rõ vấn đề của nàng, chỉ là hiện tại ngoài việc ở lại phủ Quốc Công thì nàng không có nơi nào tốt hơn để đi.
Tô Đại uống hết bát thuốc, cuối cùng cũng lên tiếng: “Dì, con sẽ suy nghĩ ạ.”
Vừa nói, nàng nhìn quanh một vòng rồi hỏi: “Minh Hỷ đâu rồi ạ?”
“Cô nương, em ở đây.” Minh Hỷ không biết từ đâu nhảy ra, rồi vẫy tay với nàng. Tô Đại lập tức yên lòng, nhưng lúc này nàng lại cảm thấy có chút mệt mỏi.
Diêu thị thấy nàng muốn nghỉ ngơi, nói: “Chúng ta đi trước đây, lát nữa sẽ quay lại thăm con.”
Tô Đại gật đầu: “Dì đi thong thả ạ.”
Sau khi đoàn người rời đi thì Tô Đại mới nằm xuống. Nàng nhìn Minh Hỷ đang đắp lại chăn cho mình: “Em cũng đi nghỉ đi.”
Chẳng bao lâu sau, Tô Đại lại chìm vào giấc ngủ. Không biết đã ngủ bao lâu, nàng đột nhiên nhớ lại đôi mắt trợn trừng của Trương nương tử lúc chết–
Không đúng, một người tự nguyện treo cổ tự vẫn, tại sao lại trợn mắt đầy vẻ hận thù như vậy?