Chương 12: Hồi âm lạnh nhạt

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Chương 12: Hồi âm lạnh nhạt

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió nhẹ lướt qua, Kha Dữ sững sờ nhìn bốn chữ 'Tôi là Lục Địa' rồi khóe môi khẽ nhếch.
Anh không trả lời email mà chỉ nhét điện thoại vào túi, bước đi xuyên con hẻm tối lần cuối.
Về đến phòng trọ, ba lô và đàn bass đã được thu dọn xong. Đồ dùng sinh hoạt và quần áo là những thứ mua tại chỗ, chủ nhà muốn tận dụng nên đã dặn anh đừng vứt bỏ. Anh nhét chìa khóa nhà dưới đáy chậu hoa, khóa cửa lại rồi xoay người bước đi. Tất cả những gì còn lại chỉ là cơn gió thổi tung quần áo phơi trên giàn.
Thịnh Quả Nhi đã dừng xe chờ ở đầu ngõ. Đi thêm vài phút, Kha Dữ liên tục tìm từ ngữ. Đến khi mở hộp thư ra, anh vẫn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, cuối cùng chỉ hỏi: [Bệnh tình bạn cậu đã khá hơn chút nào chưa?]
Thương Lục không hồi âm. Bởi vì hắn đang nhốt mình trong phòng biên tập phim.
Tư liệu quay được trong mười ngày, hắn dự định cắt thành thành phẩm dài khoảng hai đến ba mươi phút, có thể mang đi dự thi hạng mục phim ngắn.
Hễ lao vào trạng thái làm việc là hắn sẽ tập trung đến mức đáng sợ, thường tự nhốt mình một chỗ, cắt đứt mọi liên lạc, thậm chí điện thoại di động cũng bị ném ra ngoài. Trừ quản gia được phép vào phòng đưa cơm, những ngày đó cả thế giới sẽ không một ai tìm được hắn.
Bùi Chi Hòa được mẹ gửi gắm ở cùng nhà với hắn, Thương Lục không có ý kiến gì. Dù sao thì cậu bạn thân từ nhỏ kia, ngoài việc kéo đàn ra, cũng không thể tự mình làm được chuyện gì nên hồn.
Quản gia Trịnh Thời Minh nhận xe lăn từ tay hộ lý, đích thân đẩy Bùi Chi Hòa vừa xuất viện đi dạo trong vườn hoa. Hôm nay ánh nắng rất ấm áp, cậu ta hỏi: "Thương Lục vẫn đang biên tập phim sao ạ?"
Trịnh Thời Minh là người của nhà họ Thương, thường được mọi người gọi là chú Minh. Năm anh chị em nhà họ Thương từ nhỏ đã có chuyên gia túc trực chăm sóc, bầu bạn cho đến khi trưởng thành. Trong số đó, chú Minh là quản gia riêng của Thương Lục. Bùi Chi Hòa không xem chú Minh là người ngoài, mở miệng sai bảo nhờ vả cũng không hề khách khí.
“Phải, được một tuần rồi.” Trịnh Thời Minh đáp.
“Chú đẩy cháu vào trong gặp anh ấy được không?”
Tuy chú Minh cảm thấy khó xử nhưng ngoài mặt vẫn tỏ thái độ ôn hòa, thậm chí lông mày cũng không nhíu lấy một cái, chỉ nói: "Cậu chủ sẽ giận đấy."
“Không có đâu, cháu là bệnh nhân mà.” Bùi Chi Hòa gặm xong một quả táo rồi ném lõi táo cho người hầu đứng chờ một bên, “Chú Minh, năn nỉ chú đấy, anh ấy không thể giữ cách làm việc thiếu khoa học như thế mãi được, đúng không?”
Câu này như chọc đúng tim đen Trịnh Thời Minh. Trạng thái mất ăn mất ngủ của Thương Lục đúng là đã khiến chú ta đau đầu từ lâu. Ông chủ Thương Kình Nghiệp xưa nay không đồng ý cho Thương Lục theo nghề đạo diễn cũng có băn khoăn tương tự. “Cắt mỗi bộ phim thôi mà còn bận rộn hơn cha nó quản lý công ty!” Thương Kình Nghiệp khinh thường châm chọc, chỉ nhận về một câu “Đúng thế” từ cậu con trai thứ nhà mình.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thương Lục không thèm chuyển mắt một cái, chỉ nói: "Cứ đặt lên bàn."
Hắn cho rằng lại đến giờ ăn cơm.
Bùi Chi Hòa bật cười, "Anh định đặt em lên cái bàn nào thế?"
Lúc này Thương Lục mới chịu dời sự chú ý ra khỏi bốn màn hình lớn, nhưng vẫn không ngoảnh đầu nhìn: "Đi ra ngoài."
Chú Minh lên tiếng kịp lúc: "Hôm nay Chi Hòa xuất viện, chúng ta có nên chúc mừng một chút không?"
Sắc mặt Bùi Chi Hòa rất kém, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Cơn xấu hổ và tức giận nguôi ngoai lập tức bị một cảm xúc vi diệu khác thay thế.
“Đánh đồng sự cảm thông với tình yêu là một sai lầm nghiêm trọng, không phải sao?”
Câu thoại điềm tĩnh vang lên từ loa ngoài. Ánh mắt dừng trên màn ảnh mang theo chút tự giễu và xa cách.
“Anh tìm thấy diễn viên này ở đâu thế?” Bùi Chi Hòa vừa nhìn màn hình vừa hỏi.
Lúc này Thương Lục không đuổi cậu ta nữa, nhàn nhạt trả lời: "Không phải diễn viên, gặp được trong làng đô thị thôi."
“Gặp được?”
“Bạn cùng phòng trọ.”
Sắc mặt Bùi Chi Hòa hơi biến đổi, nhưng chỉ trong thoáng chốc. "Các anh ở cùng nhau à?"
Thương Lục đáp một tiếng “Ừ” gọn lỏn.
Hình ảnh trên màn hình vẫn tiếp tục chạy. Bùi Chi Hòa trông thấy đôi mắt người nọ được ánh hoàng hôn rọi sáng, cùng hàng tóc mái dài bị gió thổi tung, bình tĩnh hỏi: "Làng đô thị mà còn có người như vậy, bộ mấy người săn lùng ngôi sao ở đại lục bãi công tập thể hết rồi sao?"
Cậu ta hoàn toàn xa lạ với giới giải trí, cũng không biết hiện giờ showbiz trong nước đã không còn nghề nghiệp gọi là săn tìm ngôi sao như trước kia nữa. Thương Lục nghe vậy cũng chỉ cười: "Đúng là lạ thật."
“Anh nói bộ phim kể về câu chuyện của một người hành nghề mại dâm, là anh ta đấy à?”
“Xem như thế.”
Nói xong những lời này, cõi lòng không chứa chấp vật ngoài của hắn đột nhiên muốn đào ngũ. Thương Lục nghĩ, không biết thầy Kha có phản hồi email của mình không nhỉ? Lần trước tin nhắn gửi đi nghe như trêu chọc, nếu khiến anh tức giận thật, bây giờ nghĩ cách xin lỗi đại khái cũng không kịp nữa rồi.
“Chú Minh, lấy hộ cháu điện thoại.”
Trịnh Thời Minh đưa điện thoại cho hắn. Trong lúc chờ máy khởi động, Thương Lục liếc Bùi Chi Hòa: "Vết thương thế nào rồi?"
Miệng vết thương vẫn còn hơi nhức nhối, nhưng Bùi Chi Hòa kiên cường đáp: "Đỡ hơn nhiều, anh không cần bận tâm."
Thương Lục "phổi bò" mà “Ừ” một tiếng như không nghe ra ẩn ý bên trong, ngược lại còn nói: "Khỏe rồi thì đàn cho anh bài nhạc nhé."
Hắn đã sao chép một phần bản nhạc kia để trở về tìm người phối nhạc kết thúc cho bộ phim. Nếu bây giờ Bùi Chi Hòa đã xuất viện thì đương nhiên không cần chọn người ngoài.
Bùi Chi Hòa tiếp nhận bản nhạc, cậu ta ngồi trên xe lăn không khác gì ngồi trên ghế concert master, sống lưng mảnh khảnh thẳng tắp, ánh mắt tập trung. Tính cách cậu ta vốn là như vậy, chỉ cần là chuyện liên quan đến âm nhạc thì cứ như thay đổi thành một người khác. So với dáng vẻ tùy hứng cậy sủng mà kiêu, Thương Lục càng thích nhìn thấy Bùi Chi Hòa ở trạng thái tỏa sáng vì âm nhạc thế này hơn.
“Chỗ này dùng bass ——” Bùi Chi Hòa chưa dứt lời thì trên màn hình trùng hợp chiếu đến cảnh Kha Dữ đánh đàn bass. Cậu ta hơi khựng lại, bàn tay siết chặt nhạc phổ, “Anh định kêu em làm gì?”
“Nửa đoạn sau cần violin đệm một chút.”
Bùi Chi Hòa kinh ngạc, "Đường đường là concert master mà anh kêu em đi đệm đàn cho đàn bass?"
Logic quá miễn cưỡng, Thương Lục bâng quơ hỏi: "Thì làm sao?"
Bùi Chi Hòa cười lạnh một tiếng: "Tiếng violin mà vang lên sẽ lập tức lấn át tiếng bass. Kiểu nhạc cụ như bass không xứng làm nhạc cụ chủ đạo đâu."
Nhạc phổ bị ném xuống một cách giận dữ, cậu ta không chờ chú Minh mà tự xoay xe lăn bỏ ra ngoài. Trong cơn thịnh nộ cất giấu đầy vẻ vụng về. Thương Lục đứng lên nhặt mấy tờ giấy rơi dưới đất, không đuổi theo mà chỉ ra hiệu bằng ánh mắt cho chú Minh.
Hắn bấm mở ứng dụng thư điện tử. Đã tròn một tuần không kiểm tra nên thư chưa đọc chất thành đống. Lướt hết hai trang đầu, Thương Lục phát hiện Kha Dữ có trả lời thư từ bảy ngày trước, hỏi thăm bệnh tình bạn hắn tốt hơn chút nào chưa. Có lẽ vì thấy hắn không trả lời nên bên kia không gửi thêm tin tức gì nữa.
Thương Lục do dự một lát, nhấn trả lời: [Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn anh quan tâm.]
·
Quay chương trình giải trí cũng không nhẹ nhàng hơn đóng phim là bao. Sau khi rời khỏi trường quay, Thịnh Quả Nhi lập tức đưa bình nước ấm ngâm nhân sâm Mỹ qua, sắc mặt khá hưng phấn.
Kha Dữ uống một ngụm nước, càng nhìn càng thấy sai sai bèn cầm ly bình tĩnh hỏi: "Em hạ độc vào nước của anh đấy hả?"
“Không phải —— cái gì, đương nhiên không phải!” Thịnh Quả Nhi ôm áo khoác đi theo anh vào phòng nghỉ riêng trong hậu trường, “Mấy hôm trước anh nhờ em xử lý hộp thư cá nhân, còn suốt ngày hỏi xem có email mới không. Cả tuần không có, nhưng hôm nay thì có nha!”
Kha Dữ hơi giật mình, nhưng không tỏ thái độ gì mà chỉ nói: "Con gái con lứa đừng treo ‘có nha’ bên miệng cả ngày như thế."
Mấy chữ “Có nha” là Thịnh Quả Nhi học theo ngữ điệu của đám nữ sinh nhỏ tuổi, sắc mặt cô đỏ bừng: "Thầy Đảo nhỏ, anh lại phạm quy rồi."
Kha Dữ chỉ lớn hơn cô nàng năm tuổi, nhưng không biết tại sao, cô luôn cảm thấy thầy Đảo Nhỏ dù đứng trước ai cũng rất có phong thái của người trưởng thành chín chắn. Ví dụ như Mạch An Ngôn vốn lớn tuổi hơn Kha Dữ, nhưng thi thoảng anh vẫn có thể dùng ngữ khí thờ ơ mà gọi anh ta một tiếng “Tiểu Ngôn”, khiến đối phương tức nghẹn họng mà không biết phải làm gì.
Trong lúc Kha Dữ ghi hình chương trình, Thịnh Quả Nhi đứng bên trong hậu đài chờ đợi. Đây là một chương trình giải trí về chủ đề quan sát tình cảm yêu đương, Kha Dữ là khách mời kỳ này. Chương trình mở đầu theo cách rất truyền thống: mấy vị MC cố định thi nhau đoán xem anh từng hẹn hò bao nhiêu lần. Mọi người viết con số suy đoán lên tấm bảng nhỏ để camera quay lướt qua từng cái một, khán giả trong trường quay cười nghiêng ngả ——
Không ai viết dưới năm lần.
Kha Dữ bình tĩnh thong dong, nở nụ cười bất đắc dĩ: "Trong mắt mọi người, tôi là người như thế thật à?"
Nữ khách mời cố định Thi Nhụy che ngực hô lên: "Mọi người xem đi, xem đi, lại thế nữa rồi! Chính là như vậy, quá tự nhiên!"
MC Sử Gia Văn hỏi: "Vậy Đảo Nhỏ có thể cho tổ chương trình chúng tôi chút mặt mũi, công khai đáp án số lần cậu từng hẹn hò yêu đương không ——"
“Sáu lần.”
Ống kính lướt qua, Kha Dữ vắt chéo chân, khóe môi nhếch lên một nụ cười hờ hững.
Sử Gia Văn che miệng: "Thẳng thắn quá."
Kha Dữ: "Không, vẫn còn chuyện tôi giấu giếm đấy."
Sử Gia Văn: "..."
Hiệu quả chương trình đã đạt mức tối đa. Thi Nhụy cười nghiêng ngả, Sử Gia Văn bất đắc dĩ nói: "Người ta đồn cậu là dũng sĩ diệt MC, bây giờ tôi phải đồng ý với lời đồn rồi nhé."
Thịnh Quả Nhi giúp anh kéo ghế dựa phòng nghỉ, miệng hỏi: "Sáu lần thật ạ?"
Kha Dữ hỏi lại: "Em thấy sao?"
Thịnh Quả Nhi thăm dò: "... Chẳng lẽ là mười hai lần?"
Thái độ của anh đích xác rất thong dong, đối phương là nam hay nữ cũng không có gì khác biệt.
Kha Dữ mỉm cười không đáp, chỉ ra lệnh: "Đưa điện thoại cho anh."
Có đôi khi chính Thịnh Quả Nhi cũng không quá hiểu biết về anh chủ nhà mình. Trước nay anh luôn tự quản lý hộp thư cá nhân, mấy ngày trước lại đột nhiên kêu cô cầm tài khoản, còn không cho cô xem nội dung mà chỉ kiểm tra xem có gì mới không. Thịnh Quả Nhi hỏi: "Điện thoại anh cũng cài ứng dụng mà?"
Kha Dữ nhẹ nhàng đáp: "Gỡ rồi."
Thịnh Quả Nhi dâng điện thoại ra, quả nhiên bên trong có một email chưa đọc.
Không cần bấm mở cũng nhìn được nội dung đại khái, chỉ có một hàng chữ lời ít ý nhiều: [Khá hơn nhiều rồi, cảm ơn anh quan tâm.]
Kha Dữ không nhấn vào, đọc xong hàng chữ cũng không trả lời, chỉ rời khỏi hộp thư, trả điện thoại lại cho Thịnh Quả Nhi.
“Sao thế ạ?” Trực giác Thịnh Quả Nhi rất nhạy bén, chỉ qua một cái chớp mắt mà cô nhận ra không khí trong phòng lạnh lẽo đi không ít.
“Em đăng xuất tài khoản đi.”
“Không theo dõi nữa?” Thịnh Quả Nhi ngẩn người.
“Không.”
Trong đầu như tua lại đoạn hội thoại vừa nãy trên chương trình. Các khách mời cùng thảo luận về đôi nam nữ là đối tượng quan sát, Thi Nhụy đột nhiên ngắt lời: "Mọi người xem, cậu trai kia chắc chắn là không có hứng thú gì với cô gái, tôi cảm thấy cậu ta thích cô gái số 2 hơn."
Lời vừa dứt, những người còn lại đều mau miệng hỏi lý do.
“Mỗi một câu nói với Tiểu Ngải đều giống như không muốn đối phương tiếp lời. Mỗi một câu —— xin chú ý là mỗi một câu, đều là câu kết thúc hội thoại. Nếu Tiểu Ngải muốn tiếp tục giao lưu với cậu ta thì phải đi tìm một đề tài mới, thật sự rất mệt mỏi đấy.” Thi Nhụy phân tích xong còn không quên nhắc đến vị khách tâm điểm của chương trình, người “đã hẹn hò sáu lần”, đắc ý hỏi: "Đảo Nhỏ thấy đúng không?"
Kha Dữ cảm thấy cô nói rất có lý.
Anh vừa trở về được một tuần, đầu tiên là phải tham gia lễ khánh thành cửa hàng mới của thương hiệu hoa cao cấp Eight Centimet Planet mà mình làm đại diện, sau đó bay sang Thượng Hải để ghi hình chương trình giải trí. Chưa kịp thở mấy hơi thì ngày mốt đã phải vào đoàn phim rồi.
Anh cố gắng dời sự chú ý ra khỏi Thương Lục, "Hẹn lịch với bác sĩ Thẩm chưa?"
Lòng Thịnh Quả Nhi hơi trầm xuống, cô liếc nhìn dáng vẻ anh dựa vào ghế sô pha, miễn cưỡng trả lời: "Hẹn rồi ạ."
Mu bàn tay đặt lên trán chắn ánh sáng đèn điện, cần cổ hơi ngửa hoàn toàn bị cổ áo che khuất, khuôn mặt Kha Dữ không có chút biểu cảm nào. Sau một lúc lâu, anh hơi cong khóe môi, dùng giọng điệu tự giễu bình thản nói: "Người làm nghệ thuật đúng là giỏi tự hủy hoại bản thân."