Chương 15: Cảnh thân mật và bóng ma quá khứ

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Chương 15: Cảnh thân mật và bóng ma quá khứ

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kha Dữ im lặng không nói lời nào, Thang Dã cũng rất kiên nhẫn nhìn anh chằm chằm, ánh mắt đắm đuối dừng lại trên môi anh. Đôi môi ấy có thể nói những lời dí dỏm hoặc lịch sự tùy thích với bất kỳ ai, nhưng trước mặt ông ta thì luôn im lặng.
"Nhất định phải chấm dứt hợp đồng sao?" Thang Dã vươn tay vén lọn tóc đen rủ xuống bên tai anh ra phía sau, "Chắc em không nhớ rõ nhỉ, ngay cả cái tên 'Đảo Nhỏ' của em cũng là tôi đặt cho."
Trong căn phòng chiếu phim tối om với máy lạnh chạy vù vù của rạp phim nghệ thuật nọ, bộ phim nghệ thuật kén người xem trên màn hình thậm chí đã chiếu hết phần giới thiệu đoàn làm phim. Từng nhóm nhỏ khán giả lần lượt rời đi, ánh sáng huỳnh quang từ màn hình chiếu rọi lên gương mặt nghiêng đang ngẩng cao của anh. Anh cứ ngồi yên như thể đã quên chuyện phải đứng dậy rời đi.
Anh ngồi đó bao lâu, Thang Dã cũng ẩn mình trong góc tối nhìn anh bấy lâu.
Mãi đến khi nhân viên vệ sinh giục giã, Thang Dã mới thấy anh đứng dậy. Ông ta đứng tựa vào cửa, cúi đầu đốt thuốc lá, chờ người đi đến trước mặt mới duỗi tay ra ngăn lại, dùng vẻ lười nhác hỏi: "Cậu có hứng thú làm ngôi sao không?"
Ngày đó Kha Dữ hai mươi hai tuổi, mà ông ta cũng chỉ mới ba mươi hai. Ông ta lăng xê Kha Dữ bảy năm, biến "Đảo Nhỏ" trở thành cái tên mà toàn giới nghệ sĩ đều biết đến, cái tên vừa thốt ra đã mang theo sự thân mật, gần gũi.
Có lẽ những lời này cũng khơi gợi chút ký ức trong đầu đối phương, Thang Dã trông thấy vẻ mặt lạnh nhạt của anh hiện lên chút do dự, nhưng cũng chỉ là giây lát. Bàn tay dừng bên tai anh bị nắm không chút nể nang, Kha Dữ ngước mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ chán ghét: "Đừng đụng vào tôi."
Khoảnh khắc cứng đờ được che giấu rất nhanh, Thang Dã nở nụ cười bình thản: "Nếu tôi thật sự muốn chạm vào em..." Ông ta ghé sát tai Kha Dữ: "Em đã không thể trụ được đến ngày hôm nay đâu."
Móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay, Kha Dữ im lặng không đáp, ánh mắt hoàn toàn u ám.
"Nghe nói tối nay em phải diễn cảnh thân mật? Ra mắt bảy năm, đây là lần đầu của em đấy." Thang Dã chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng pha chút hài hước, tay siết chặt cằm anh, không cho anh từ chối: "Những gì tôi dạy, em đã nhớ kỹ chưa?"
Văn phòng chìm trong bóng tối và ánh đèn thành thị xa xa, ghế sô pha và thảm sàn bừa bộn, tâm trí anh kiên quyết bài xích nhưng tay chân lại vô lực, không thể chống cự.
Ký ức ùa về, đồng tử Kha Dữ chợt co rút lại, Thang Dã bật cười một tiếng, bóp cằm hôn lên môi anh.
Chiếc Bentley vốn nổi tiếng về độ êm ái mà cũng rung lên bần bật vì tiếng va chạm kịch liệt. A Châu canh giữ bên ngoài xe, khuôn mặt vô cảm ẩn hiện sau làn khói thuốc.
·
Một lọ nước súc miệng bị dùng hết sạch, Thịnh Quả Nhi khẽ xuýt xoa. Đây là sản phẩm có tính sát khuẩn mạnh, liên tục súc miệng nửa tiếng đồng hồ thì niêm mạc khoang miệng nào chịu cho thấu? Cô cẩn thận theo sau Kha Dữ, nhìn anh vô cảm ném cái chai rỗng vào thùng rác, sau đó tiếp tục súc miệng bằng nước máy. Vòi nước mở mức lớn nhất, anh không dùng cốc mà trực tiếp há miệng hứng nước. Năm phút sau, vạt áo trước ngực anh đã ướt sũng.
Trước kia Kha Dữ chưa từng diễn cảnh giường chiếu, nhưng cảnh hôn thì có rồi. Anh là diễn viên, không có gánh nặng hình tượng như các thần tượng nên cơ bản đều là hôn thật sự, rất hiếm khi lợi dụng góc máy để qua loa. Thịnh Quả Nhi nghĩ không ra, nếu chỉ là để tôn trọng diễn viên nữ hợp tác cùng, anh cũng không nhất thiết phải làm đến mức độ này.
Khoang miệng khô như lửa đốt, Kha Dữ đầu lưỡi đẩy nhẹ vào má trong, ánh mắt u ám và lạnh lẽo.
Đến giờ cơm tối, đoàn phim phát hộp cơm cho Kha Dữ. Tiêu chuẩn bữa ăn của anh không giống những người khác, nhưng dường như hôm nay anh cũng không thấy đói, chỉ ăn hai miếng đã buông đũa và đứng dậy. Chuyên viên trang điểm và stylist đang ở cùng phòng với bọn họ, thấy thế đều cười đùa chạy tới muốn xin chia phần ăn sang trọng của diễn viên chính. Thịnh Quả Nhi cũng chẳng khách sáo, thò đũa gắp một miếng thịt bò đưa vào miệng —— Cay quá! Ăn thêm mấy miếng cô nàng mới mãi mới nhận ra —— đầu lưỡi đã bị nước súc miệng kích thích quá nhiều thì làm sao chịu nổi món này.
Lúc người ta bắt đầu phát cháo, chuyên viên trang điểm ngạc nhiên hỏi: "Quả Nhi, cô ăn chưa no sao?"
Cháo đỉnh tử chính gốc ăn kèm với sủi cảo tôm, cô hâm lại cho nóng rồi mới mang về phòng nghỉ.
Cửa phòng bật mở, Thịnh Quả Nhi vừa bước vào đã trông thấy Kha Dữ đang ngồi trên sô pha, tai đeo tai nghe chống ồn, cúi đầu chăm chú nhìn màn hình điện thoại. Tiếng bước chân không đủ lớn để anh nhận ra, Thịnh Quả Nhi cầm hộp cháo đến gần, "Anh ơi, em ——"
Trên màn hình đang chiếu rõ cảnh hai thân hình đang quấn quýt lấy nhau.
Câu nói nghẹn lại trong cổ họng, mặt Thịnh Quả Nhi đỏ ửng. Chờ đến khi Kha Dữ tháo một bên tai nghe, cô càng thêm lắp bắp: "Em em em em cháo cháo cháo —— sủi cảo tôm —— anh, anh có đói không?"
Sắc mặt Kha Dữ vẫn bình thản, đưa tay tắt điện thoại và đặt lên bàn, tiện tay tháo luôn tai nghe và đặt vào hộp sạc: "Cảm ơn."
Thịnh Quả Nhi vẫn còn hơi run khi mở hộp, mắt cô dán chặt vào nắp hộp, sau đó nghe Kha Dữ bật cười một tiếng: "Bị dọa rồi à?"
Cuối cùng Thịnh Quả Nhi cũng được thở phào một hơi, cô nàng rên rỉ: "Em em em em em em không cố ý đâu."
Lỡ như Kha Dữ đang giải quyết nhu cầu riêng tư, chẳng phải cô phải cuống quýt bỏ chạy hay sao. Mắt cô như bị mù rồi. Không thể tin nổi hóa ra Kha Dữ vẫn có dục vọng ở phương diện kia —— Cô nàng luôn cảm giác anh chủ nhà mình chỉ cần chắp tay niệm A Di Đà Phật là có thể thành Phật ngay lập tức!
Kha Dữ nhận đôi đũa từ tay cô: "Tối nay quay cảnh giường chiếu với Tạ Miểu Miểu, cả anh và cô ấy đều là lần đầu tiên." Múc được nửa thìa cháo, anh dừng lại một chút, "Thơm thật." Lại nói tiếp: "Đừng sợ, không phải phim người lớn đâu."
Tạ Miểu Miểu là diễn viên chuyên đóng phim nghệ thuật, cô ấy nhỏ hơn Kha Dữ rất nhiều tuổi, con đường sự nghiệp đi theo hướng phim nghệ thuật, tranh giải. Cũng chỉ có duy nhất cô ấy ở độ tuổi này dám nhận vai có cảnh nóng. Trong phim cô đóng vai bạn gái đầu tiên, A Mỹ, của Phi Tử, một cô thợ làm móng xinh đẹp. Tuy cảnh thân mật diễn ra trong một căn phòng trọ nhỏ, nhưng phòng của A Mỹ rất gọn gàng và ấm cúng, giường trải ga họa tiết hoa nhỏ màu hồng nhạt, bậu cửa sổ đặt một chậu cây mọng nước nhỏ xinh.
Trước khi quay, Đường Trác rất cẩn thận cho tất cả nhân viên không cần thiết rời khỏi hiện trường, chỉ giữ lại những nhân viên quay phim quan trọng. Tạ Miểu Miểu đã hoàn tất trang điểm và tạo hình, cách trang điểm vừa trong trẻo vừa có chút gì đó hơi 'phèn', bộ váy ngắn ôm sát đôi chân dài, đi giày cao gót. Cô bắt đầu hôn Kha Dữ từ ngoài hành lang, tiếng cười đùa vang vọng từ bậc thang bê tông cho đến tận trong phòng. Hai người cùng ngã xuống giường, cười đùa vui vẻ như hai đứa trẻ.
Cảnh diễn này vừa dài vừa khó diễn, Đường Trác không thể không nhắc lại lời dặn dò: "Cảnh diễn tình dục nhưng phải thật trong sáng, hiểu rõ chưa? Là hai đứa trẻ lần đầu tiên khám phá tình yêu và những điều đẹp đẽ của cuộc sống."
Khung cảnh có phần chật chội nhưng vẫn phải đầy tính thẩm mỹ, ánh trăng chiếu lên chậu cây mọng nước nhỏ xinh trên bậu cửa sổ, tiếng thở dốc hổn hển vang lên giữa căn phòng yên lặng tựa như hai con thú non vừa bước vào thế giới này.
Tạ Miểu Miểu tới gần Kha Dữ, khẽ nói: "Thầy Kha, xin anh giúp đỡ."
Tiếng clapboard vang lên dứt khoát, Đường Trác đích thân cầm máy quay đi theo sát ở hành lang tối tăm. Tiếng cười đùa thân mật với giọng địa phương của Phi Tử và A Mỹ im bặt, bốn mắt chạm nhau, xung quanh hoàn toàn yên lặng chỉ còn tiếng dế kêu văng vẳng. Kha Dữ ôm lấy mặt Tạ Miểu Miểu và hôn cô.
Tim Tạ Miểu Miểu đập thình thịch, không rõ là cảm xúc gì, cô ngửi được mùi hương sạch sẽ, tươi mát từ khoang miệng Kha Dữ, chợt nhớ tới tin tức hot search "sáu lần hẹn hò" mới đây. Vào khoảnh khắc lưỡi anh chạm vào miệng mình, cô đỏ bừng mặt. Đường Trác yêu cầu hai người hôn nồng nhiệt nhưng không được lộ lưỡi, đôi môi phải luôn dán chặt vào nhau.
Hai người vừa hôn nồng nhiệt vừa bước vào trong, Kha Dữ táo bạo lột chiếc áo khoác denim của cô.
Tạ Miểu Miểu nghĩ thầm trong đầu, thầy Kha thật thành thạo.
"Cắt!" Đường Trác ngẩng đầu khỏi ống kính máy quay, "Miểu Miểu, phải có phản ứng phối hợp chứ." Nói xong nhìn sang Kha Dữ và nói: "Đảo Nhỏ làm rất tốt."
Tạ Miểu Miểu lập tức cúi gằm mặt: "Xin lỗi."
Kha Dữ cũng nói một tiếng xin lỗi cô, đồng thời nói với âm lượng vừa đủ cho hai người nghe và ngữ khí bình thản: "Hy vọng tôi không làm gì mạo phạm cô."
Tạ Miểu Miểu căng thẳng đến mức đờ người ra: "Không, không có, là do em diễn không tốt... Xin lỗi thầy Kha, lần này em sẽ cố gắng nhập vai. Anh, anh... kỹ năng của anh giỏi quá."
Vừa dứt lời, cô mới nhận ra mình thật ngốc nghếch, thế là càng vội cúi gằm mặt, giọng nói nghẹn ngào: "Ý em không phải thế đâu ạ."
Kha Dữ yên lặng nhìn cô, còn chu đáo đưa cho cô một cốc nước ấm do Thịnh Quả Nhi rót: "Không sao, đừng căng thẳng."
Sang lần diễn thứ hai, quả nhiên Tạ Miểu Miểu diễn tốt hơn rất nhiều, thế nhưng cô lại càng kinh ngạc trước sự thành thạo của Kha Dữ. Dường như anh hiểu rất rõ về ống kính máy quay, không cần nhìn cũng biết khi nào ống kính quay đi để thả lỏng cơ thể. Làm một diễn viên bình hoa nổi tiếng, anh vốn không nên quen thuộc với máy quay như vậy.
"A Mỹ, Mỹ Mỹ." Phi Tử rời môi cô, ghé sát vào thở dốc. Cậu ta gọi tên cô, nhìn cô đầy vẻ dịu dàng: "Em mềm quá."
A Mỹ còn ngượng ngùng hơn, thì thầm "Đáng ghét" rồi đánh nhẹ lên ngực cậu ta. Phi Tử cũng cười, tay nắm cổ tay cô, cắn nhẹ môi dưới cô. Bên trong phòng ngủ, tấm rèm ren tạo cho ống kính cảm giác mơ màng, tự nhiên, toàn bộ cảnh quay đều tập trung vào sự tự do, phóng khoáng. Hơi thở A Mỹ rất thơm, đôi môi lem son cắn nhẹ vào bắp tay Phi Tử.
Hình ảnh dừng lại ở chậu cây nhỏ khoảng năm giây, tiếng thở dốc dần nhỏ lại. Đường Trác hài lòng hô "cắt", đứng dậy khỏi vị trí máy quay: "Tốt, tốt lắm."
So với vẻ đờ đẫn buổi chiều, tối nay Kha Dữ quả thực như biến thành một người hoàn toàn khác.
"Tôi không ngờ đây là lần đầu tiên cậu diễn cảnh giường chiếu." Trong mắt Đường Trác tràn đầy sự tán thưởng và kinh ngạc. Gần đây kiểm duyệt bị thắt chặt, đạo diễn và diễn viên chịu quay cảnh nóng ngày càng ít đi, nhiều người còn yêu cầu diễn viên đóng thế hoặc nhăn nhó, NG hết lần này đến lần khác. Anh ta không nghĩ Kha Dữ lại có thể diễn trôi chảy, tinh tế và đúng chỗ như vậy, động tác cơ thể tràn ngập dục vọng và sự ám chỉ, khiến cho cảnh quay thêm phần sống động.
Tạ Miểu Miểu cũng phụ họa theo: "Thầy Kha đúng là rất lợi hại."
Cô từng được xem nhiều bình luận ác ý về Kha Dữ, lại tận mắt chứng kiến không ít cảnh diễn không thành công nên cũng cho rằng ít nhất mình cũng phải bị hôn mấy lần mới qua được, thậm chí còn mơ hồ nghi ngờ —— Có khi nào Kha Dữ cố ý NG để lợi dụng mình hay không.
Kha Dữ bình thản như mọi khi: "Quá khen rồi."
Cảnh này chủ yếu là diễn tả đúng bầu không khí là được, ánh đèn và khung cảnh kiều diễm có thể bù đắp cho vẻ lạnh lùng trời sinh của anh, hơn nữa anh còn cố ý thiết kế các động tác cơ thể nên mới biểu hiện được đúng chỗ như vậy. Nếu camera quay cận cảnh khuôn mặt, sẽ nhanh chóng phát hiện ra trạng thái của anh vẫn y như buổi chiều, tràn ngập sự xa cách và bình tĩnh.
Tạ Miểu Miểu cũng nhận ra có điểm không thích hợp, mãi đến tối đi tắm mới nhớ ra. Kha Dữ gần như chạm khắp cơ thể cô, thế nhưng không hề có bất kỳ phản ứng nào.
·
Phim trường được dọn dẹp sạch sẽ, náo nhiệt trở lại, phó đạo diễn ngồi sau màn hình vồn vã nói: "Đẹp quá, lão Đường ơi! Cảnh quay này đẹp tuyệt vời!"
Đường Trác trả lại máy quay cho quay phim, gật đầu, lúc này anh ta mới nhìn thấy Thang Dã đang đứng sau màn hình giám sát: "Sếp Thang cũng ở đây sao?"
Lão Đỗ, chủ nhiệm sản xuất, thầm nghĩ trong bụng, Ông Thang này đã đứng sau màn hình giám sát từ đầu đến cuối, có vẻ rất hứng thú nhưng khí chất lại âm trầm, khi cười lên còn lạnh lẽo đến rợn người.
Thang Dã đút hai tay vào túi quần, nói bằng vẻ điềm tĩnh, ôn hòa của tuổi bốn mươi: "An Ngôn nhà chúng tôi không yên tâm nhưng lại bận việc không đến được, tôi đành thay cậu ấy đến xem Đảo Nhỏ."
Kha Dữ đang bước đi, nhìn thấy ông ta thì đứng sững lại. Tạ Miểu Miểu không rõ nguyên do, "Thầy Kha?"
Thang Dã dùng âm lượng không lớn – nhưng đủ rõ ràng để nói: "Đảo Nhỏ, em học tập tốt đấy."
---
Lời tác giả:
Lặp lại lần nữa, Kha Dữ và Thương Lục đều là trai tân ngây thơ nhé.
Tôi cứ nhắc mãi chuyện này không phải vì để ý, hay có ám ảnh công thụ nhất định phải trinh nguyên trong trắng gì đó, ai đọc truyện tôi lâu ngày đều hiểu. Bởi vì ở phần giới thiệu tôi đã viết là hai cháu xử nam ngây ngô tán tỉnh nhau, bây giờ phải nhắc để tránh cho một vài độc giả cảm thấy mình bị phần giới thiệu lừa gạt.
Thang Dã đích xác không xuống tay, sau này sẽ có giải thích về nguyên nhân hành động của ông ta.
Lúc này Thương Lục vẫn còn rúc trong phòng tối cắt phim, cả ngày xem đi xem lại Kha Dữ.
Lão sếp chưa xuống tay thật nhưng mà hành động thì bị tính là xhtd rồi, trauma phết đó...