Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí
Chương 27: Lời mời đến Lệ Giang
Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửa sổ sát đất phản chiếu hình ảnh tấm ga trải giường hỗn độn. Chung Bình khỏa thân nằm phủ phục giữa giường, chịu đựng cơn khoái cảm vừa được thỏa mãn một nửa. Cậu ta đang chờ Thang Dã tiếp xong cuộc điện thoại bất ngờ giữa đêm khuya, thế nhưng mãi mà không nghe thấy ông ta đáp lại tiếng nào. Chung Bình không nhịn được quay đầu nhìn, chỉ trông thấy một khuôn mặt lạnh lẽo đáng sợ trong bóng tối.
Giữa căn phòng yên lặng, kính cửa sổ bị đập "choang" một tiếng nặng nề, toàn thân Chung Bình vô thức run lên, chiếc điện thoại di động rơi dưới đất vỡ vụn thành nhiều mảnh.
·
Thương Lục thức dậy từ 5 giờ sáng, sau khi chạy bộ sáu cây số thì dùng một ly cà phê và một phần bữa sáng kiểu Anh, sau đó bắn hàng chục mũi tên trong sân vườn. Mũi tên bằng chì xuyên thủng màn sương mù từ biển tràn lên lưng chừng núi, đuôi lông chim rung nhẹ theo tiếng chim hót. Làm xong xuôi mọi việc thì chú Minh cũng vừa pha trà xong, hắn bắt đầu một ngày làm việc mới.
Nhưng hôm nay lại không giống mọi ngày, chưa uống được một nửa tách trà thì điện thoại di động chợt rung lên, là một số điện thoại lạ.
Thương Lục gạt nút nghe: "Xin chào."
Tiếng Quảng Đông líu lo vang lên: "Chào anh, bất động sản Á Vận giá rẻ kịch sàn ——"
Hắn dập máy.
Chú Minh bật cười, "Đi làm sớm thế? Còn cần mẫn hơn cậu nữa."
Sắc mặt Thương Lục không mấy vui vẻ, qua một lát, dãy số lạ kia lại gọi tới. Hắn kiên nhẫn dùng tiếng Quảng Đông nói rõ từng chữ: "Xin lỗi, hình như anh gọi nhầm số rồi."
Giọng nói đầu dây bên kia lãnh đạm nhưng mang theo ý cười: "Thế à, vậy tôi cúp nhé."
Tách trà bị gác vội lên đĩa lót, bởi vì bàn tay cầm tách mất đi sự vững vàng nên khiến nó phát ra tiếng kêu lanh canh. Chú Minh nhìn Thương Lục đầy hứng thú, cảm thấy hôm nay mới được mở rộng tầm mắt. Thương Lục đẩy ghế đứng dậy, "Khoan đã." Cửa kính trượt qua một bên, chú Minh nhìn theo bóng dáng hắn từ từ đứng giữa khoảng sân mờ sương.
"Không gọi nhầm đâu." Thương Lục thấp giọng.
"Cậu biết tôi là ai không." Đối phương cố ý hỏi lại.
"Biết."
"Vậy sao, thế tôi là ai?"
"Thầy Kha."
"Học trò ngoan lắm, buổi sáng tốt lành."
Kha Dữ cười một tiếng mang theo chút vui vẻ. Thương Lục bị trêu mà không giận được, bất đắc dĩ cũng phải cười theo, "Kiếm đâu ra số của tôi vậy?"
"Mua chuộc luật sư của cậu."
"Đổi bằng gì?"
"Ký tên đặc biệt cho bạn gái của anh ta."
Thương Lục cười lớn thành tiếng, ung dung bước từng bước dọc con đường lát đá trong sân: "Sáng sớm anh gọi tới chắc không phải chỉ để nói với tôi chuyện này đâu, đúng không?"
"Sao có chuyện đó được, bây giờ cậu đang là khách hàng quý giá của tôi mà. Ngày mai tôi bay đi Lệ Giang rồi, chiều nay có lịch hẹn với bác sĩ, cho cậu hai tiếng đồng hồ xem nhà, có tới không?"
"Xem ra anh sốt ruột thật đấy."
"Sốt ruột muốn gặp cậu." Kha Dữ chậm chạp nói.
Thương Lục không mắc lừa, bước chân hắn dừng lại theo bản năng, tay giơ lên ngắt một chiếc lá trúc. Sương sớm chưa tan làm ướt đầu ngón tay, hắn lười nhác nói: "Nói cho hết câu đi."
"Sốt ruột gặp đống nhân dân tệ lấp lánh ánh vàng của cậu."
"Không thành vấn đề."
Chú Minh vừa cho chó Doberman ăn xong thì nghe Thương Lục hỏi lấy chìa khóa xe, chú ta tò mò hỏi: "Cậu ra ngoài làm gì sớm vậy?"
"Mua nhà."
Chú Minh: "?"
Vừa rồi không phải đã cúp máy sao? Gì chứ, nhân viên môi giới nhà nào mà có năng lực ghê gớm đến thế?
Chiếc Lamborghini Aventador màu xám chì chạy dọc theo đường núi rồi rẽ sang quốc lộ ven biển. Bờ biển lúc sáng sớm vẫn còn xám xịt, mặt trời vừa mọc để lại vệt sáng rực rỡ trên đường chân trời phía xa. Định vị hiển thị lộ trình khoảng 23km, toàn bộ đều đi qua đường cao tốc. Hắn đạp chân ga phóng vào nội thành, may mắn đang là cuối tuần nên khu trung tâm thành phố không quá đông đúc, hắn có thể lái xe với tốc độ cao, thậm chí đến nơi sớm hơn thời gian hẹn tận năm phút.
Kha Dữ vừa ăn được nửa lát bánh mì thì chuông cửa vang lên.
"..." Anh lặng lẽ nuốt bánh mì rồi mở cửa, "Cậu làm việc hiệu suất cao thật đấy."
Thương Lục mặc áo hoodie đen có mũ, trước ngực đeo dây chuyền Chrome Hearts trông rất trẻ trung, ngạo nghễ, "Làm đạo diễn không thể không nâng cao hiệu suất."
"... Ừ, cậu nói gì cũng đúng." Kha Dữ mời hắn vào nhà. Sáng nay anh mặc áo thun, quần thể thao, mái tóc đen không chải chuốt, buông rủ tự nhiên. Thương Lục nhìn chằm chằm vào đó vài giây, nghĩ thầm, chắc sờ vào sẽ rất mềm mại.
"Nơi này có tính bảo mật rất cao." Anh khẳng định rất đúng trọng tâm. Khách tới thăm phải để lại căn cước công dân mới được đổi thẻ ra vào, mỗi căn hộ một thang máy riêng lên thẳng tầng của mình, xác suất chạm mặt hàng xóm còn thấp hơn chạm mặt minh tinh —— Đương nhiên, cũng có trường hợp nhìn thấy hàng xóm đồng nghĩa với việc nhìn thấy minh tinh.
"Tôi đánh giá cao sự riêng tư nên mới mua đấy."
"Tại sao không mua nhà ở nơi nào xa hơn?"
"Không tiện, tôi thường xuyên gọi đồ ăn ngoài, còn phải đưa mèo đi khám thú y."
"Gọi đồ ăn ngoài? Anh không thuê giúp việc sao?"
"Không thích."
Ánh mắt Thương Lục liếc mắt, "Cho nên anh mới ăn thứ này sao?"
Hai miếng bánh mì nướng nguyên cám, một ly sữa bò, một chén ngũ cốc yến mạch không đường, một quả kiwi cắt đôi.
"Ngại quá, để đại thiếu gia chê cười rồi." Kha Dữ thản nhiên cầm cốc sữa lên, "Cứ xem tự nhiên, căn hộ nguyên tầng rộng 460 mét vuông, không thay đổi nội thất gì mấy, lúc mua thế nào thì bây giờ vẫn còn nguyên như thế."
Trắng tinh, trống trải, lạnh lẽo đến mức chỉ cần xách túi lên là có thể chuyển nhà được ngay.
Kha Dữ ôm con mèo Ragdoll ngồi xuống bàn ăn, chậm rãi ăn nốt bữa sáng ít calo còn dang dở của mình. Suốt một lúc không nghe thấy động tĩnh gì, anh quay đầu nhìn lại, thấy Thương Lục đang đứng trước ô cửa sổ sát đất, nhìn con thuyền du lịch Tây Giang mà mình chờ đợi suốt tối qua. Hai màu trắng đen đối lập quá mạnh mẽ, hắn chỉ đứng đó, dù chưa trả đồng nào nhưng lại khiến người ta cảm thấy toàn bộ không gian này thuộc về riêng hắn.
Khí chất cực kỳ ma mị.
Kha Dữ xúc nửa thìa kiwi: "Sông chẳng có gì đáng xem đâu, nếu cậu chuyển đến đây thì mỗi ngày sẽ xem đến phát chán. Xem mấy thứ khác đi, bố cục nhà, ánh sáng, thông gió, phòng tắm..."
Thương Lục quay đầu: "Tôi chờ anh mà."
Miếng kiwi tan trong miệng mang theo vị lạnh lẽo rùng mình. Kha Dữ nuốt một cái, ngẩn ngơ nghĩ, hóa ra hắn đang đợi anh dẫn đi. Chẳng lẽ hắn cảm thấy tùy tiện đi lại trong nhà người khác là quá thất lễ sao? ...Khó trách lúc ở làng đô thị hắn trông lạc lõng như thế, thì ra là vì được giáo dục quá tốt.
Kha Dữ đặt thìa xuống, bế mèo lên: "Tôi ăn xong rồi."
Thương Lục nhìn bàn ăn: "Không sao, tôi không vội."
Kha Dữ không thèm để ý đến hắn mà cất bước: "Đây là phòng khách, phòng ăn, bếp chia ra hai khu kiểu Trung và kiểu Tây, chưa nổi lửa lần nào; phòng làm việc, phòng chiếu phim, phòng sinh hoạt, phòng cho khách..." Bước chân dừng trước lối vào phòng ngủ chính, Thương Lục như cười như không cụp mắt nhìn anh: "Sao thế? Bạn gái ngủ chưa dậy sao?"
Cả căn hộ của anh không hề có chút dấu vết sinh hoạt nào, chỉ có phòng ngủ là nơi diễn ra hoạt động cá nhân thực sự. Không phải anh chưa từng dẫn khách xem nhà đi tham quan, ai cũng xem đủ mọi ngóc ngách nhưng không cảm thấy có gì không ổn. Chỉ trước mặt Thương Lục, không hiểu sao anh lại đánh mất dũng khí cùng hắn bước vào phòng ngủ.
Cảm giác kỳ lạ xen lẫn giữa xấu hổ và một chút...
Đồ điên, Kha Dữ thầm mắng trong bụng ——
Có gì phải xấu hổ?! Chỉ là dẫn khách đi xem phòng ngủ thôi mà!
"Ai nói tôi có bạn gái," Anh nghiến răng nghiến lợi quay lại, đẩy nhẹ cánh cửa, "Xem đi xem đi, cứ xem thoải mái."
"Đừng nói như thể tôi rất có hứng thú với phòng ngủ của anh vậy, được không?" Thương Lục đút hai tay vào túi quần, ánh mắt dừng trên mặt Kha Dữ.
Kha Dữ vốn dĩ đã chột dạ, bây giờ càng mất kiên nhẫn hơn: "Cho cậu xem nhà chứ không phải xem chủ nhà!"
Thương Lục bật cười, chỉ nhìn đúng vài giây rồi lập tức lui ra ngoài, tùy tiện hướng về phía phòng tắm: "Thế xin hỏi chủ nhà, hôm qua đã đọc email chưa?"
"Chưa đọc!"
Thương Lục dừng chân, "Thế à." Hắn lấy điện thoại bấm mở hộp thư, ấn vào mục Đã gửi, đưa ra trước mắt Kha Dữ: "Bây giờ đọc."
Kha Dữ: "..."
Anh giả vờ bình tĩnh lướt qua loa vài cái, lạnh lùng nói, "Văn vẻ lừa tình."
"Lời từ đáy lòng đấy."
Kha Dữ cười lạnh một tiếng: "Chắc cậu giỏi dỗ gái lắm nhỉ."
"Đương nhiên." Thương Lục cất điện thoại, "Còn một bức nữa."
Chính là email nói muốn đi Lệ Giang.
"Có đón tiếp không?" Hắn không còn thỏa mãn với câu chữ nữa mà muốn gặp trực tiếp hỏi thẳng, để chắc chắn rằng mình sẽ nhận được lời đáp khẳng định.
Kha Dữ ngập ngừng không muốn trả lời.
"Không đón tiếp cũng không sao, tôi sẽ đón tiếp anh." Cánh tay hắn thuận thế chống lên tường, giam Kha Dữ dưới tầm mắt mình, thành thạo nói: "Tôi có hai người bạn làm âm nhạc xây một nông trường nhỏ ở Đại Lý, trong đó nuôi ngựa, thỏ, chuột lang và sơn dương, thậm chí cả đà điểu nữa. Dây nho bò đầy trên giàn trúc, vào lúc hoàng hôn, bắp ngô xếp thành núi tỏa ánh vàng kim rất đẹp. Mỗi lần mấy bà lão người Bạch bẻ bắp luôn ngân nga ca hát, anh có biết các bà ấy hát gì không?"
*
Người Bạch
(chữ Hán: 白族), xưa còn được gọi là Dân Gia (民家), là một trong 56 dân tộc được Cộng hòa nhân dân Trung Hoa chính thức công nhận. Người Bạch sống chủ yếu ở các tỉnh Vân Nam (Đại Lý), Quý Châu và Hồ Nam.
Kha Dữ ngây thơ hỏi theo: "Những gì?"
Thương Lục cong môi: "Tôi cũng không biết." Thấy ánh mắt anh từ ngơ ngẩn chuyển dần thành giận dữ, hắn vội giữ chặt tay anh: "Nông trường của bọn họ chỉ tiếp khách theo số chẵn, làm ơn đi, một mình tôi không đi được."
"... Đồ thần kinh."
"Tôi cảm thấy chắc bọn họ bị thần kinh thật. Anh biết đấy, người làm nghệ thuật đầu óc lúc nào cũng lơ mơ." Thương Lục chỉ vào thái dương, bất đắc dĩ nhếch khóe môi.
Kha Dữ khoanh tay trào phúng: "Cậu cũng làm nghệ thuật đấy thôi."
"Tôi đâu có bảo đầu óc mình bình thường." Thương Lục nghiêm túc nói: "Bỏ 46 triệu ra mua một căn hộ giá thị trường 38 triệu, giá rao bán 28 triệu. Chuyên gia tư vấn bất động sản của tôi còn hỏi tôi có khùng hay không kìa."
"Cậu có thể..." Anh không có gan nói ra câu đừng mua, Thương Lục lập tức chặt luôn đường lui, "Đừng từ chối tôi."
Dưới cái nhìn dịu dàng nhưng đầy cường thế của hắn, Kha Dữ dần cảm thấy khó thở, cuối cùng phải hấp tấp dời ánh mắt: "Đoàn phim bận lắm..."
"Tôi biết, tôi có lịch trình của anh rồi. Cảnh quay ở Lệ Giang khó diễn đấy, nhưng tôi có thể giúp anh, thuận tiện xem anh thể hiện trước ống kính của người khác như thế nào."
"Cậu muốn vào đoàn?"
"Không tính, tôi chỉ đi thăm đoàn thôi." Có lẽ là sợ Kha Dữ căng thẳng, Thương Lục còn tốt bụng bổ sung thêm: "Đừng lo, tôi đã xem hết những tác phẩm trước kia của anh rồi," Hắn châm chước tìm từ ngữ, khéo léo nói: "Hẳn là không thể kém hơn mấy bộ trước được"
Kha Dữ: "..."
Cậu biết ăn nói thật đấy.
·
Nhà mới của chị Phỉ nằm ở một nơi tên là thôn Thạch Đầu, lưng dựa núi tuyết Ngọc Long*, trước mặt là một hồ tên Ngọc Hồ. Dãy núi phủ tuyết chạy dài, thảm thực vật thưa dần theo độ cao cho đến khi chỉ còn toàn cây bụi thảo nguyên. Mỗi khi có gió thổi qua sườn núi sẽ ngửi thấy thoang thoảng mùi phân dê bò phơi khô.
*
Núi tuyết Ngọc Long
:
là một khối núi gần Lệ Giang, tỉnh Vân Nam, tây nam Trung Quốc. Toàn bộ hệ thống núi có tất cả 12 đỉnh núi cao trên 5.000m quanh năm tuyết phủ. 12 ngọn núi này bao phủ khu vực rộng lớn giống như con rồng màu trắng bạc giữa trời nên gọi là "Ngọc Long".
Con đường vào thôn không dễ đi, đường hẹp, quanh co, gập ghềnh, mưa xuống chỉ toàn bùn đất lầy lội, bắn tung tóe vào lốp ô tô, hai bên đường là hàng rào bao quanh một khu đất rộng lớn trồng cây ăn quả thấp bé trơ trụi. Mấy chiếc xe việt dã lao như bay làm Kha Dữ đầu váng mắt hoa một trận, vào thời khắc trông thấy Thương Lục cao lớn mặc một thân đồ lao động, anh chợt cảm thấy một kẻ không có thiên phú nghệ thuật như mình cũng sắp lơ mơ theo hắn——
Đi kèm với tiếng lòng yếu ớt "Cậu thật sự tới rồi" còn có nhịp tim đập mạnh đến suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không phải, nhất định là do say độ cao.
---