34. Lời Thú Nhận Dưới Cơn Gió Tuyết

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí

Lời Thú Nhận Dưới Cơn Gió Tuyết

Bình Hoa Số Một Giới Giải Trí thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chỗ này..." Kha Dữ bị gió thổi đến mức mắt anh gần như không mở nổi, chỉ nói được nửa câu, nửa câu sau đã bị luồng khí lạnh lẽo bất ngờ nuốt chửng mất. Cây dù đen méo mó, biến dạng, khung dù bị gió bẻ cong oằn, bầu trời nháy mắt tối sầm. Kha Dữ nhìn không rõ đường, lảo đảo, lập tức bị gió cuốn ngã vào lòng Thương Lục.
Thương Lục ôm ngang eo anh, mặc cho chiếc dù bị gió cuốn bay vào màn đêm.
Hơi thở thoảng qua trong khoảnh khắc đó còn rõ ràng và ấm áp hơn cả băng tuyết lạnh lẽo. Một tay Thương Lục giữ chặt lấy anh, tay kia giơ lên che chắn gió tuyết. Bên tai, anh mơ hồ nghe thấy một câu: "Ngại quá."
Vất vả lắm mới chạy được vào nhà chính, Kha Dữ giậm mạnh chân xuống đất. Thương Lục giúp anh phủi tuyết trên người, rồi cởi áo khoác của mình đắp thêm cho anh. Mái tóc ướt, bàn tay anh khựng lại giữa không trung trong giây lát, rồi tiếp tục phủi phủi. Những sợi tóc bị khẽ khảy dưới mấy ngón tay làm bông tuyết rơi xuống lả tả.
Chỉ đi vài bước nói mấy câu mà thời tiết đã hoàn toàn thay đổi. Vừa rồi nói ra ngoài giải sầu còn nghe có lý, chứ giờ thì đúng là lúc cần lo lắng cho tính mạng rồi. Quả nhiên, điện thoại của Thịnh Quả Nhi lập tức gọi tới: "Anh, anh đang ở đâu thế? Áo phao của anh còn ở đây mà, để em mang đi cho anh nhé?"
Lò sưởi phát ra tiếng lách tách. Kha Dữ ngồi xổm xuống vừa hơ tay vừa liếc nhìn Thương Lục, trợn mắt nói dối cô trợ lý thân cận như tay như chân: "Không cần đâu, anh về phòng rồi."
"Hả? Nhanh thế?"
Cảm giác nói dối trước mặt người khác rất quái dị. Kha Dữ cố gắng tự thôi miên bản thân để phớt lờ ánh nhìn chăm chú của Thương Lục, bình tĩnh nói: "Anh muốn ngủ một lát, đừng vào quấy rầy."
"À được... Đạo diễn nói tiếng gió lớn quá, bọn họ đang nghĩ cách, nếu cứ như vậy mãi thì đêm nay phải hoãn quay."
Cả bộ phim đều yên tĩnh, cảnh quay chủ yếu mô tả những buổi chiều hè và ban đêm nặng nề, cùng cảm giác ngột ngạt ướt đẫm mồ hôi. Nếu để tiếng gió lọt vào thì ý nghĩa của cảnh quay sẽ thay đổi ngay lập tức. Với cấp độ gió như ngày hôm nay, e rằng thảm cách âm cũng chẳng ăn thua gì.
"Biết rồi."
Cúp máy xong, Kha Dữ truyền đạt thông tin lại cho Thương Lục: "Tối nay hoãn quay."
Người phụ nữ vừa rồi dẫn hai người vào nhà mang ra hai ly trà nóng. Kha Dữ cầm chiếc ly nhựa dùng một lần: "Vậy tôi... về trước nhé?"
"Là dời ngày quay chứ không phải hủy cảnh quay." Thương Lục chọc chọc vào chậu than hồng rực, cửa sổ kính bị gió thổi rung lên bần bật, "Chờ một chút, chờ gió dịu lại tôi đưa anh về."
"Đừng," Kha Dữ cự tuyệt, "Cậu sợ tôi hết nhiệt nhanh quá sao."
Một mình đi vào ngôi nhà này với hắn đã đủ điên rồ rồi. Nếu như bị ai bắt gặp, ngày mai chắc chắn sẽ bị giới săn tin khui ra ngay lập tức.
Thương Lục liếc anh một cái: "Anh không phải gay, còn sợ điều tiếng gì chứ? Huống hồ tôi chỉ là một trợ lý quay phim quèn, nếu việc lên giường với anh dễ dàng đến thế thì có lẽ anh nên xem lại danh tiếng của mình trước đã chứ?"
Kha Dữ chỉ thốt ra một câu cụt lủn: "Xem cái quần què."
Thương Lục bật cười, ném que cời lửa xuống, đứng dậy rồi ngồi xổm trước mặt anh. Kha Dữ đang ngồi trên băng ghế nhỏ, toàn thân lập tức căng thẳng: "Cậu lại gần như thế làm gì vậy?"
Thương Lục thân cao, ngồi xổm cũng không thấp hơn anh bao nhiêu. Đôi mắt hắn nhìn anh đầy bất đắc dĩ, bàn tay hắn thò vào túi áo phao —— "Lấy kịch bản."
Kha Dữ quên mất mình đang khoác áo của hắn, bàn tay anh theo phản xạ cũng thò vào túi định lấy. Đầu ngón tay chạm vào nhau khiến cả hai đều khựng lại động tác. Thương Lục thì thầm: "Lạnh thế."
Ngón tay thon dài thuận thế nắm lấy tay anh.
Đồng tử mở to, toàn thân Kha Dữ cứng đờ, vẻ mặt hoảng loạn ngơ ngác hoàn toàn lộ rõ dưới ánh mắt Thương Lục.
Kha Dữ cụp mắt muốn tránh: "Mau buông tay ra."
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang làm sắc mặt anh hơi thay đổi. Trước khi kịp lên tiếng lần nữa thì Thương Lục cũng giật mình buông tay anh, nhân tiện rút ra quyển kịch bản cuộn tròn trong túi áo.
Hắn vừa thản nhiên ngồi trở lại ghế thì cánh cửa gỗ khép hờ cũng vừa mở. Bà chủ nhà xách một cái ấm trà màu bạc tiến vào, cúi người nhìn chậu lửa rồi mỉm cười với cả hai.
Thương Lục đưa kịch bản cho Kha Dữ, không vòng vo mà nói luôn: "Thầy Đảo Nhỏ, xin lỗi anh."
"Không sao." Kha Dữ đáp rất nhanh, gần như là tiếp ngay lời hắn. Hoặc có lẽ cũng cảm thấy mình nói quá nhanh nên tay anh nắm chặt kịch bản, bối rối giải thích: "Không đến mức đó đâu, là tôi làm cậu bị lạnh lây thì đúng hơn..."
"Không phải."
Kha Dữ nghi hoặc nhìn hắn: "Không phải?"
Thương Lục ngẫm nghĩ: "Đúng là lỗi của tôi."
Kha Dữ im lặng.
Không đến mức không đến mức, thật sự là không đến mức gì cả.
"Chiều nay tôi nhìn anh đóng cảnh hôn..." Thương Lục cưỡng ép bản thân nhìn thẳng vào anh, khó khăn lựa chọn từ ngữ: "Không kiềm chế được..."
Không kiềm chế được...? Kiềm chế cái gì cơ chứ? Cứu tôi với!
Quyển kịch bản bị nắm chặt đến mức biến dạng. Mỗi dây thần kinh trong đầu Kha Dữ đều căng ra, anh hận không thể lập tức bỏ chạy thục mạng. Trong cơn kích động mãnh liệt, anh nghe Thương Lục thẳng thắn bộc bạch: "... Không kiềm chế tưởng tượng ra những hình ảnh kỳ quặc về anh."
Chiếc ghế gỗ ngã nhào lăn xa hai vòng. Kha Dữ đứng bật dậy: "Cậu, cậu..." Anh nuốt nước bọt, hung hăng nói: "Những chuyện này cậu không cần nói cho tôi nghe đâu!"
Thương Lục cũng đứng dậy theo. Hắn đã hạ quyết tâm nói thẳng nên tiếp tục bình tĩnh nói: "Tôi còn đi tìm thêm mấy đoạn phim khác nữa."
Kha Dữ ngẩn người: "Cái gì cơ?"
"Cảnh hôn."
Hắn tìm thấy đoạn phỏng vấn và cảnh hậu trường thời Kha Dữ đóng cảnh hôn đầu tiên, khoảng ba bốn năm trước. Anh xuất hiện trên màn ảnh ngây ngô hơn bây giờ rất nhiều, bị phóng viên hỏi nụ hôn đầu tiên diễn trước ống kính có cảm giác thế nào, anh không có thái độ bình thản như hiện tại, thậm chí còn cười lẩn tránh ống kính. Kha Dữ rất tôn trọng diễn viên hợp tác cùng nên cuối cùng không nói cảm giác gì cả, chỉ hy vọng mọi người chú ý nhiều hơn đến nội dung phim.
Kha Dữ không biết mình nên biểu cảm thế nào. Thương Lục vẫn nghiêm túc nói từng câu từng chữ: "Vì thế tôi cứ luôn tự hỏi anh có phải gay thật không, tôi cũng khẳng định bản thân mình là người thẳng, cho nên tôi cảm thấy chuyện này hẳn nên nói rõ ràng, nếu không... sẽ giống như tôi đang sỉ nhục anh, và cũng phụ lại lòng tin của anh nữa."
Kha Dữ nghiến răng nghiến lợi: "Hay là cậu nghĩ kỹ lại xem, mẹ kiếp, biết đâu cậu cũng không thẳng như mình tưởng thì sao!"
Thương Lục sửng sốt, sau đó phản bác theo phản xạ: "Làm gì có chuyện đó chứ."
"Đàn ông thẳng nhìn người cùng giới hôn môi làm sao mà cứng được!"
Vẻ mặt Thương Lục hơi cứng đờ, hắn thấp giọng: "... Tôi có nói tôi bị cứng đâu."
Kha Dữ: "...?"
"Tôi chỉ nói mình tưởng tượng ra mấy hình ảnh kỳ quặc thôi."
Kha Dữ bị tra tấn đến mức quên cả giận: "Được, thế bây giờ cậu nói đi, rốt cuộc là hình ảnh thế nào mà lại kỳ quặc ——"
"Muốn hôn anh."
Căn phòng lặng ngắt như tờ, tuyết vẫn vần vũ trong đêm tối, cửa sổ rung lên bần bật, ngọn lửa trong lò càng đốt càng sáng rực.
Miệng Kha Dữ khô khốc, sau một lúc lâu mới khó khăn lau mặt: "Thương thiếu gia, đôi khi cậu ngây thơ đến mức làm tôi muốn đấm cậu quá."
"Anh là diễn viên của tôi, tôi là đạo diễn của anh. Sau này chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian ở riêng cùng nhau, tôi không thể lừa dối anh. Tôi đã nói rõ rằng sẽ không gạ gẫm anh lên giường, nhưng nếu trong lòng cứ mang tâm tư này mãi thì sẽ không thể tập trung quay phim được. Hy vọng anh hiểu rõ điều này." Thương Lục nghiêm túc nói: "Trong lòng hiểu rõ mà không nói ra thì gọi là ỡm ờ, nhưng nếu tôi nói thẳng ra thì cảm giác đó sẽ biến mất, tôi mới có thể thản nhiên đối diện với anh được. Tương lai nếu có người nói vị đạo diễn này quay Kha Dữ tốt quá đẹp quá, tôi sẽ hãnh diện không thẹn với lương tâm, chứ không phải để người ta đồn rằng chắc ngủ với nhau rồi mới quay được như thế, mà tôi lại không có dũng khí đi phản bác."
"Chuyện chưa làm, sao lại không có dũng khí để phản bác?"
Thương Lục tiến một bước lại gần anh hơn, giọng nói bị hơi nóng của lửa làm khàn khàn: "Chúng ta đều là đàn ông, làm gì có chuyện mà anh không hiểu? Nếu muốn hôn, tôi sẽ tiếp tục muốn ôm anh, sau đó càng tưởng tượng càng quá đáng. Hôm nay tôi mà không nói ra, tương lai lỡ làm ra chuyện gì sai lầm khiến anh sợ mà chạy mất, tôi biết làm sao bây giờ?"
Đầu óc Kha Dữ nhão nhoét như hồ, chỉ có thể hỏi một cách máy móc: "... Thế cậu tính làm sao?"
Thương Lục lẳng lặng cong môi, nhìn chăm chú vào mắt anh: "Tôi sẽ mất đi người mà mình muốn quay phim nhất trên đời chứ còn gì nữa."
Ánh mắt bối rối dời sang chỗ khác, Kha Dữ lắp bắp: "Nếu tôi không bị dọa chạy thì sao? Ai nói tôi chắc chắn sẽ chạy chứ? ... Có khi tôi không chạy thật đâu."
Thương Lục ngẫm nghĩ: "Thế thì phải cảm ơn trời đất, như vậy chứng tỏ anh rất tin tưởng tôi đó."
Kha Dữ do dự: "... Là như thế sao?"
Thương Lục: "Đúng là như thế."
Kha Dữ đành phải hỏi: "Cậu đã yêu ai bao giờ chưa?"
Môi Thương Lục giật giật, còn chưa kịp lên tiếng thì Kha Dữ đã bổ sung: "Đừng có lừa tôi, cậu mà lừa là tôi chạy thật đấy."
Nuốt lời nói dối xuống bụng, Thương Lục đành phải thành thật: "Chưa."
"Quả nhiên."
"Quả nhiên?"
Ngón tay Kha Dữ chọc chọc vào ngực hắn, quả quyết kết luận: "Ngốc quá."
"Chỉ số thông minh của tôi là một trăm lẻ mấy ——"
"Không phải cậu nói mình dỗ con gái giỏi lắm sao?"
Thương Lục ngoan ngoãn đáp: "Dỗ Thương Minh Bảo thì rất giỏi."
Kha Dữ không nhịn được cười thành tiếng: "Rốt cuộc là gia đình kiểu gì mới dạy ra được tính cách như cậu vậy nhỉ?"
"Tính tôi ——"
"Rất tốt." Kha Dữ nghiêm túc nói: "Thật sự là quá tốt."
Quang minh lỗi lạc, nghiêm khắc với bản thân. Cho dù chỉ là ảo tưởng do bản năng không khống chế được, cậu ấy cũng cảm thấy mình đang khinh nhờn suồng sã, phải bóp chết tất cả từ trong trứng nước.
Yết hầu ngứa ngáy khó chịu, Kha Dữ lấy hộp thuốc rút ra một điếu, lưu loát ngậm vào miệng rồi ấn bật lửa: "Vừa rồi cậu nói đó là ảo tưởng mà đạo diễn dành cho diễn viên, vậy nếu như ——" Anh rít một hơi rồi rút điếu thuốc ra: "Là diễn viên có ảo tưởng với đạo diễn thì sao?"
Làn khói trắng phả ra còn mang theo hơi ấm, khẽ lượn lờ xung quanh ngọn đèn điện mờ nhạt. Trong đầu hắn không hiểu sao lại vang lên câu nói của lão Đỗ: "Thầy Kha thích hút Vân Yên, vị nhạt".
Vị nhạt, còn mang theo hương thơm thoang thoảng như có như không.
Kha Dữ ngước mắt nhìn hắn, tay kẹp điếu thuốc khoanh trước ngực: "Nếu diễn viên có ảo tưởng với đạo diễn thì cậu sẽ làm thế nào?"
Tim đập nhanh đến mức sắp nhảy khỏi lồng ngực, Thương Lục cụp mắt nhìn anh.
Bàn tay dài mảnh đặt lên ngực hắn, tay trái gảy gảy tàn thuốc. Kha Dữ cười nhạt, nhìn thẳng vào đối phương: "Tim cậu đập nhanh quá đấy, đạo diễn."
"Thầy Kha," Yết hầu khó khăn nhấp nhô, Thương Lục tìm lại được giọng nói của mình, khàn khàn, cháy bỏng: "Anh lại kéo không khí ỡm ờ về rồi."
Bàn tay chậm rãi theo cơ ngực di chuyển lên từng chút một, thong thả khắc sâu vào ý thức tỉnh táo của cả hai người. Cuối cùng Kha Dữ bám lấy vai hắn, môi kề sát, hơi thở quấn lấy nhau gần như là chạm vào.
Qua một hơi thở, trong lòng Kha Dữ thầm đếm năm giây —— Không có chuyện gì xảy ra cả.
Ngay cả tốc độ nhịp tim cũng từ từ chậm lại.
Kha Dữ cúi đầu giấu đi nụ cười không cảm xúc, anh nhẹ nhàng đẩy hắn ra, thong dong lùi về sau một bước: "Cậu xem, tôi giúp cậu thử rồi, cậu không muốn hôn tôi thật đâu." Anh lại bổ sung thêm: "Tôi cũng không muốn hôn cậu."
Trái tim thong thả trở lại vị trí cũ.
"Cậu yên tâm được rồi nhé, đạo diễn ——" Kha Dữ cười, "Ống kính của cậu sau này sẽ không mang theo bất kỳ sắc thái bất nhã, tục tĩu hay ẩn ức tình dục gì cả."
---
Lời tác giả:
Mau truyền oxy...