Sẽ ra sao nếu Thế chiến II chưa từng nổ ra, và lịch sử loài người rẽ sang một lối đi hoàn toàn khác?
Trong một thế giới song song tồn tại đâu đó trong vũ trụ, nhân loại đã trải qua nhiều thập kỷ hòa bình, nhưng đó là một nền hòa bình nghẹt thở, bị bao phủ bởi làn sương lạnh của những cuộc chạy đua về ưu thế sinh học. Nơi Chủ nghĩa Hiệu Suất trở thành tôn giáo mới, mỗi con người đều bị đánh giá qua Chỉ số Sinh học Cá nhân (PBI). Một tập đoàn công nghệ sinh học mang tên Bio-Genesis đã âm thầm triển khai kế hoạch tuyệt mật: Dự án Tái Sinh – với mục tiêu cấy ghép gen biến đổi vào hàng triệu người mà không để lại dấu vết.
Tuy nhiên, tai họa ập đến khi một biến cố không lường trước xảy ra. Một chủng cúm tưởng chừng vô hại, sinh ra từ môi trường ô nhiễm, bất ngờ phản ứng với các mã gen biến đổi. Từ sự kết hợp kinh hoàng ấy, virus IS-Z ra đời – thứ đã hủy diệt gần như toàn bộ nền văn minh, và kéo cả thế giới vào kỷ nguyên của thây ma.
Cái gọi là văn minh giờ chỉ còn tồn tại trong ký ức. Hiệu ứng Zeta – hệ quả từ quá trình phân rã sinh học của virus – cùng với những biến đổi khắc nghiệt của khí hậu, đã gần như triệt tiêu mọi công nghệ từng là niềm tự hào của nhân loại. Những tàn dư còn sót lại của một thời đại vàng son giờ đây chẳng khác gì di tích, vừa quý giá, vừa vô dụng trong hiện tại.
Giờ đây, sự sống chỉ còn là một chuỗi ngày vật lộn để giành lấy những thứ tưởng chừng đơn giản: nước sạch, lương thực, thuốc men… và cả con người. Khái niệm “gia đình” đã không còn dựa trên huyết thống, mà được định nghĩa lại bằng sự gắn bó trong chiến đấu và năng lực sinh tồn. Tri thức trở thành báu vật truyền miệng, thứ chỉ tồn tại khi được nhớ và gìn giữ. Còn nghệ thuật – thay vì để giải trí – đã trở thành cách duy nhất để con người còn nhớ rằng họ từng có một quá khứ rực rỡ.
Truyện Đề Cử






