7. Chương 7: Những vết thương lòng

Blowing In The Wind/Lời Thì Thầm Trong Gió

Chương 7: Những vết thương lòng

Blowing In The Wind/Lời Thì Thầm Trong Gió thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc ấy, họ đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học, vừa đặt chân vào thế giới của người trưởng thành, vừa muốn nếm trải trái cấm nhưng lại không dám làm thật, nên họ tìm đến nhau để an ủi nhau.
Khuất Ý Hành lần đầu tiên nghiêm túc suy nghĩ về chuyện tình cảm là vào năm đại học nhất của anh.
Trước đây, khi còn cùng Diêu Trạm trốn đi vuốt ve cho nhau, suy nghĩ của anh rất đơn giản, chưa từng suy nghĩ nhiều về những chuyện thể xác.
Anh nghĩ có lẽ cảm xúc của mình chậm chạp hơn người khác, nên sự thấu hiểu cũng đến muộn hơn.
Tại học viện Nghệ Thuật, đủ loại người hiện diện, tư tưởng của mọi người đều cởi mở, nhiều vấn đề đều được đem ra bàn tán thoải mái.
Chẳng bao lâu sau khi nhập học, anh đang cắn chiếc bánh crepe vừa mua ở căng tin để chuẩn bị đến phòng vẽ thì đột nhiên bị chặn giữa đường, sau đó nhận được lời tỏ tình đầu tiên trong đời.
Người tỏ tình anh, người đã trở thành mối tình đầu của anh, nói với anh rằng đàn ông yêu đàn ông là chuyện bình thường, hơn nữa có thể yêu một cách thật dễ thương.
Khuất Ý Hành tin tưởng theo đuổi mối tình này đến khi tốt nghiệp đại học. Khi yêu, mọi thứ thật dễ thương, nhưng khi chia tay, lại trở nên thật tồi tệ.
Anh dành bốn năm đại học để ngộ ra một sự thật: Tình yêu nào rồi cũng có điểm dừng.
Lần chia tay thứ hai, anh tỏ ra vô cùng dứt khoát và phóng khoáng, đồng thời bày tỏ sự khinh thường đối với đối phương.
Anh không cảm thấy đau khổ bao nhiêu, bởi anh đã sớm chuẩn bị tinh thần cho việc chia tay.
Nói vậy có hơi quá đáng, bởi có ai vừa yêu đã chuẩn bị sẵn chuyện chia tay? Nhưng anh thật sự không tin hai người đàn ông có thể bên nhau cả đời, đó chỉ là câu chuyện cổ tích đẹp đẽ để lừa gạt những chàng trai ngây thơ mà thôi.
Năm đó, khi Đậu Úc Thông vui vẻ dọn ra ngoài, anh thật sự lo lắng, nhưng dù lo lắng, anh cũng không thể nói xấu tình cảm của người ta, chỉ có thể dùng tư cách anh trai để nhắc nhở đối phương tuyệt đối đừng yêu người khác hơn bản thân mình.
Ghi chú:
Gốc là "Hát suy" [唱衰], từ tiếng Quảng Đông, bắt nguồn từ Hongkong, mang nghĩa nói xấu, chỉ sự không tốt. "唱" có nghĩa là tuyên truyền, "衰" chỉ sự suy bại.
Đậu Úc Thông là người thông minh, chí ít phần lớn thời gian đều thông minh hơn Khuất Ý Hành. Anh biết cách yêu một người như thế nào, hơn nữa lúc đó còn khẳng định đối phương yêu anh nhiều hơn anh yêu đối phương.
Mối tình này đã kéo dài sáu năm, khiến Khuất Ý Hành vô cùng bất ngờ, tưởng rằng sẽ phá vỡ được định kiến của mình, ai ngờ vẫn kết thúc trong thất bại, khiến anh rất đau lòng cho Đậu Úc Thông.
Đậu Úc Thông nói: "Đệ, chẳng phải em đã nói với anh rồi sao, cảm giác mặc đồ lót của người khác thật là khốn nạn."
Đậu Úc Thông uống nhiều là thích chửi thề, cậu dựa vào ghế sofa, nắm chặt lon đồ uống, vẻ mặt như sắp nôn ra.
"Lúc đó em mặc cái đồ lót ấy vào phòng ngủ, tên khốn kia còn trợn mắt. Ban đầu em tưởng nó quá gợi cảm, ai ngờ con mẹ nó lại nghĩ nhiều quá." Đậu Úc Thông đập bàn: "Ghê tởm, còn buồn nôn nữa."
Khuất Ý Hành không biết cách xoa dịu người khác, chỉ có thể vỗ lưng cậu, chạm cốc cùng cậu rồi uống rượu.
"Thật ra nếu nó lừa em, chuyện này chỉ cần dùng cái tát cho việc nói dối là xong, em cũng chẳng đến mức phải lấy kính lúp để điều tra."
Khuất Ý Hành cúi đầu nghe Đậu Úc Thông nói, không biết nên trả lời sao cho phải.
Tình yêu thật mệt mỏi.
Đậu Úc Thông trước mặt người khác luôn là chàng thanh niên có triển vọng, tràn đầy sức sống, nhưng lúc này lại dựa vào anh trai mình, nước mắt ròng ròng.
"Em khốn nạn lắm rồi, phí mất sáu năm, kết quả em lại là người mang hành lý ra đi."
Khuất Ý Hành hỏi cậu: "Em thật sự cảm thấy rất lỗ sao?"
Đậu Úc Thông im lặng một lúc, rồi trả lời: "Cũng ổn, tất cả mọi người đều lỗ."
Suốt đêm ấy, Đậu Úc Thông uống bia ầm ĩ không ngừng, Khuất Ý Hành vừa phải ứng phó cậu, vừa trả lời tin nhắn cho Diêu Trạm.
Đêm đó, Diêu Trạm không có ca trực nên điện thoại không rời khỏi người, lúc đun mì còn suýt làm rơi xuống nồi.
Hắn vẫn luôn trao đổi bằng tin nhắn văn bản với mọi người, không ngờ Khuất Ý Hành đột nhiên gửi đến một đoạn tin nhắn thoại. Hắn khá ngạc nhiên, tò mò, nhưng vừa mở ra đã nghe thấy tiếng ồn ào của người say.
Hắn không rõ Khuất Ý Hành đang nói gì, nhưng chắc chắn không phải điều hay ho gì.
Diêu Trạm có thói quen là người khác gửi tin nhắn văn bản thì hắn trả lời bằng văn bản, người khác gửi tin nhắn thoại thì hắn trả lời bằng tin nhắn thoại.
Tin nhắn thoại của Khuất Ý Hành, dù không biết ý định là gì, nhưng hắn vẫn trả lời theo đúng thói quen:
Cậu đang ở ngoài?
Hắn vừa gửi đi, Khuất Ý Hành đã nhận được, vẫn là tin nhắn thoại:
Ngại quá, em trai tôi say rượu nên vô tình đụng trúng điện thoại tôi.
Khiến hắn ngượng ngùng một hồi.
Diêu Trạm khá thất vọng, nhưng chỉ thoáng qua, rồi tiếp tục trò chuyện cầm hơi.
Trước đây, hắn chưa từng nghe Khuất Ý Hành có em trai, hơn nữa với tính cách của anh, việc biết chăm sóc một kẻ nghiện rượu còn khiến hắn ngạc nhiên. Hắn lắc đầu, cảm thấy quả nhiên tất cả mọi người đều thay đổi rồi.
Khuất Ý Hành vất vả lắm mới đưa được Đậu Úc Thông đang say sưa ra giường, rồi đứng bên cạnh thở dài.
Điện thoại trong túi áo đột nhiên rung lên, là tin nhắn của Diêu Trạm:
Vừa ăn được hai đũa mì đã nhận được điện thoại, phải đến đơn vị tăng ca rồi.
Anh nhìn những chữ trên điện thoại một lúc, rồi thoáng nhìn Đậu Úc Thông đang nằm trên giường, nhẹ nhàng đi ra ngoài. Lúc đóng cửa, anh không biết rằng Đậu Úc Thông đã lén lau nước mắt.
Chuyện thất tình và bị phản bội không phải cứ uống rượu rồi cuồng loạn là có thể vượt qua.
Suốt đêm, Khuất Ý Hành không ngủ, không buồn ngủ, cũng không thể ngủ được.
Sau khi gửi câu "Vất vả rồi" cho Diêu Trạm, anh đặt điện thoại xuống rồi bắt đầu vẽ.
Hai ngày nay, anh gần như không chạm đến bút lông, suốt ngày nghĩ về vấn đề đó.
Mấy hôm trước, thầy giáo thời đại học của anh gọi điện, hỏi gần đây anh có tác phẩm mới không. Triển lãm Nghệ Thuật quốc tế năm nay đã bắt đầu mời, thầy khuyên anh nên thử tham dự.
Triển lãm này năm năm mới tổ chức một lần, là cơ hội tốt để nâng cao tên tuổi. Năm năm trước, khi Khuất Ý Hành lên năm nhất, anh đã nộp tác phẩm, tuy rằng cuối cùng không tham dự được, nhưng anh là sinh viên duy nhất trong lớp vượt qua vòng tuyển chọn.
Thầy nói: "Người ta không thể thiếu nhuệ khí, thiên phú và linh khí đều nằm trong em, đừng phí phạm."
Khuất Ý Hành chỉ cười, nói với thầy rằng thầy đang coi trọng mình.
Thầy nói: "Em là học trò mà thầy vực dậy, thầy rất rõ em. Những chuyện trước đây đã qua rồi, tương lai vẫn còn dài, em xem, năm năm chẳng phải chỉ thoáng qua sao?"
Khuất Ý Hành biết thầy tức giận vì mình, cũng cảm thấy đáng tiếc. Nhưng tương lai vẫn còn dài, năm năm chỉ là thoáng chốc, mà trong năm năm ấy, những trải nghiệm của anh đã khiến anh thay đổi.
Nhuệ khí, thiên phú hay linh khí gì đó, cũng giống như chuyện của đời trước vậy.
Khuất Ý Hành hiện tại, chỉ là một họa sĩ vô danh, chỉ khi báo thiếu bài mới được nhà xuất bản nhớ đến.
Cuối cùng, anh nói với thầy sẽ cân nhắc tham dự, hơn nữa hiện tại vẫn chưa có tác phẩm nào.
Vì vậy, một lần cân nhắc kéo dài đến mấy ngày.
Nói thật, càng lớn tuổi, Khuất Ý Hành càng nhát gan, rất sợ thất bại.
Cả buổi tối, anh trốn trong phòng ngủ, cầm cọ vẽ bừa, mãi đến sáng mới ngừng.
Thật ra anh vẫn không có ý tưởng gì, chỉ đơn giản là muốn vẽ suốt đêm qua, nhưng bức tranh cây súng lại khiến anh không muốn nhìn.
Mùa hè trời sáng nhanh, 3, 4 giờ sáng đã hửng sáng.
Anh tắm rửa xong, sang phòng bên cạnh xem Đậu Úc Thông, hắn vẫn đang ngủ say.
Khuất Ý Hành yên tâm, trở về phòng nằm nghỉ.
Trước khi ngủ, anh lướt điện thoại, sau khi Diêu Trạm bảo tăng ca, vẫn không có động tĩnh gì, dù trong group lớp lúc nào cũng có người nói chuyện.
Mọi người đang lên kế hoạch cho chuyến du lịch ngày 1 tháng 10, anh chợt nghĩ mình có thể hỏi Diêu Trạm có đi không.
Nhưng dù Diêu Trạm có đi hay không, anh cũng không định đi.
Khuất Ý Hành ngủ thẳng đến chiều, sau đó bị đánh thức bởi tin nhắn của Diêu Trạm.
Lúc thường, anh để điện thoại ở chế độ rung, để dưới gối ngủ nên bình thường không ai tìm được. Chỉ khi có chuyện quan trọng mới tìm anh.
Lần này khác, bởi giờ đã có Diêu Trạm tìm anh, dù trước giờ chưa từng có chuyện gì quan trọng.
Diêu Trạm nói:
Dịch cúm gần đây rất nghiêm trọng, tụi tôi bận tới mức không có thời gian ngủ.
Khuất Ý Hành cầm điện thoại nhìn hồi lâu, mới hoàn toàn tỉnh táo, trả lời:
Cậu là bác sĩ?
Bên kia, Diêu Trạm đang ăn cơm ở căng tin, nhìn thấy tin nhắn liền mỉm cười.
Sao mình lại quên nhỉ, hiện tại hai người đã có thể xem là người quen hiếm hoi rồi.
Hắn định trả lời thì Phó viện trưởng gọi đến, bảo Diêu Trạm đến văn phòng tìm mình.
Mấy ngày nay, hắn cứ trốn Phó viện trưởng cả ngày, chỉ sợ lãnh đạo dẫn cháu ngoại đến làm quen, lúc đó không biết từ chối thế nào, cũng không thể nói thẳng mình là gay.
May mắn thay, lần này Phó viện trưởng tìm hắn không phải vì chuyện đó, mà cử hắn đến nơi khác học tập, thời hạn một tuần, về sau còn phải truyền đạt tinh thần.
Nếu là trước đây, Diêu Trạm tuyệt đối không muốn đi. Hắn ghét đi công tác, nhân lực của khoa vốn đã thiếu, hắn đi thì người đến khám bệnh sẽ xếp hàng dài.
Nhưng khi Phó viện trưởng nói ra địa điểm, hắn không nói hai lời đã đồng ý.
Bởi nơi ấy là thành phố hiện tại Khuất Ý Hành đang sống.
Diêu Trạm vốn không biết anh sống ở đâu, chuyện này là nhờ Thiệu Uy nói cho hắn biết.
Từ sau lần hai người ngủ cùng nhau, Diêu Trạm không thể quên.
Đàn ông hơn ba mươi tuổi, nhu cầu sinh lý rất mạnh, nhưng trước giờ hắn chưa từng hẹn người khác để giải quyết. Thứ nhất là không có thời gian, thứ hai là hắn có chút mắc bệnh khó chịu[2], đã nhiều năm không yêu đương, cũng không từng nảy sinh ý định tìm người, nhưng lần nào vừa tới cửa thì cuối cùng vẫn phải rút lui.
Ghi chú:
Gốc là "Cách ứng" [膈应], từ ngữ tiếng Trung. Có nghĩa là ghê tởm, không thoải mái nhưng không đến mức nôn mửa. Thường được sử dụng ở miền Nam và Bắc Trung Quốc.
Hắn nhận ra muốn tìm người hẹn hò một đêm, cũng phải có yêu cầu, phải hiểu rõ đối phương, phải sạch sẽ không bệnh tật, phải ôm thoải mái.
Người như thế thật khó tìm, những người hắn hiểu rõ đều là bạn bè, giữa bạn bè mà làm chuyện ấy sẽ không còn là bạn bè đơn thuần. Hơn nữa, hầu hết bạn bè của hắn đều là thẳng, người có thể ăn nhịp với hắn ở phương diện này chỉ có Dương Khản và Tiểu Mạc. Thế nhưng hai người đó căn bản không thể xét vào phạm vi cân nhắc, huống chi hai người họ đã bên nhau nhiều năm vậy rồi, hắn xen vào sẽ rất kỳ cục.
Thế là Diêu Trạm cứ bẻ bẩy như vậy, khiến yêu cầu tìm bạn tình vượt cả mức yêu cầu tìm đối tượng.
Hiểu rõ đối phương, phải sạch sẽ không bệnh tật, hơn nữa còn phải ôm thoải mái.
Hắn vẫn nhớ rõ hình ảnh khi Khuất Ý Hành vuốt ve cho mình, rất đẹp.
Lúc đó họ đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học, vừa đặt chân vào thế giới người trưởng thành, vừa muốn nếm trải trái cấm nhưng không dám làm thật, nên mới tìm đến nhau để an ủi lẫn nhau.
Từ góc độ nào đó, Khuất Ý Hành cũng được hắn khai sáng.
Khi ấy, Khuất Ý Hành trông rất đẹp, thân hình thiếu niên, da trắng mảnh khảnh, mặc chiếc áo đồng phục quỳ trước mặt hắn, đã nhiều năm như thế mà hắn vẫn không thể quên.
Mười lăm năm sau, hai người gặp lại, không làm lần thì không được.
Diêu Trạm rất thích cảm giác khi làm với Khuất Ý Hành, đối phương không hề suồng sã, mặc cho hắn chủ động, lúc có thể hé môi thì không gắng gượng, khiến hắn rất thích.
Không bạn tình nào thích hợp hơn Khuất Ý Hành, hơn nữa còn rất hiển nhiên, bởi đối phương cũng không kháng cự khi làm với hắn, bằng không lần đó sẽ không diễn ra suôn sẻ như thế.
Sau khi rời khỏi văn phòng của Phó viện trưởng, Diêu Trạm trực tiếp gửi Wechat cho Khuất Ý Hành:
Ngày mai tôi sẽ đi công tác, đến chỗ cậu đó.