Boss Cô Ấy Luôn Thích Ngủ
Chương 204: Chuyện cháu và Tiểu Từ ra sao rồi?
Boss Cô Ấy Luôn Thích Ngủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
——
“Lê Cửu!
Thật bất ngờ gặp cô ở đây!”
Giọng nói vang lên khiến Lê Cửu giật mình, cô quay đầu lại và nhận ra người bạn học cũ, Bạch Ngọc Tú.
“Ngọc Tú?
Sao cậu lại ở đây?”
Bạch Ngọc Tú cười tươi, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên lẫn vui mừng.
“À, tôi đang đi mua đồ thì thấy cô.
Cô trông vẫn như xưa!”
Lê Cửu cười đáp, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.
Gặp lại bạn cũ vào lúc này không phải là điều cô mong muốn.
“Cậu thì sao?
Sao trông vội vã thế?”
Ngọc Tú lắc đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn.
“Tôi đang vội đi gặp người thân.
Cô sao lại đứng đây một mình?”
Lê Cửu mỉm cười nhẹ, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên.
“Không có gì, chỉ đợi một người bạn thôi.”
Ngọc Tú nhíu mày, nhìn cô nghi ngờ nhưng không hỏi thêm.
“Thôi, tôi phải đi đây.
Lúc khác chúng ta nói chuyện nhé.”
Lê Cửu gật đầu, nhìn theo bóng dáng Ngọc Tú rời đi, lòng dần thả lỏng.
Cô biết mọi chuyện không đơn giản như vẻ ngoài.
Bước vào phòng làm việc, cô ngồi xuống chiếc ghế bành mềm mại, nhìn ra ngoài cửa sổ hướng về thành phố.
Ánh nắng buổi chiều chiếu qua kính, tạo nên những vệt sáng lung linh trên sàn nhà.
Một lúc sau, tiếng chuông điện thoại vang lên, cô nhấc máy.
“Alo?”
“Cửu à, cháu và Tiểu Từ tiến triển thế nào rồi?”
Giọng trầm ấm của ông nội vang lên từ đầu dây bên kia, khiến Lê Cửu giật mình.
“Ông nội, chúng cháu… vẫn ổn ạ.”
Ông nội khẽ cười, nhưng vẫn không giấu nổi lo lắng trong giọng.
“Thật không?
Cháu chắc chứ?”
“Dạ, chắc chắn ạ.”
Câu trả lời của cô khiến ông nội tạm yên tâm.
“Được rồi, nhớ chăm sóc tốt cho mình và Tiểu Từ nhé.
Nếu có chuyện gì, đừng ngần ngại nói với ông.”
Lê Cửu khẽ gật đầu, lòng dâng lên cảm giác ấm áp.
“Dạ, cháu sẽ nhớ.
Cảm ơn ông.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, Lê Cửu ngồi thừ ra, suy nghĩ về những gì đã trải qua.
Cuộc sống không bao giờ đơn giản, nhưng với sự chở che của gia đình, cô cảm thấy có thể vượt qua mọi khó khăn.
—
—
Cuối cùng, cô quyết định không suy nghĩ quá nhiều nữa.
Ngẩng đầu lên, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng buổi chiều vẫn rực rỡ.
Đôi môi khẽ nở nụ cười, cô tin rằng dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn sẽ tìm thấy ánh sáng trong cuộc đời mình.