Bức Lương Vi Phi
Chương 34
Bức Lương Vi Phi thuộc thể loại Khác, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đang ngẩn ngơ, nàng bỗng nghe một giọng nói khẽ khàng gọi từ phía sau: "Hồ... Cố tỷ tỷ? Cố tỷ tỷ!" Trong Thanh Hòa điện, ngoài Lý Uyển, nữ quan tư tẩm đồng cấp với nàng, chẳng còn ai khác gọi nàng như vậy. Cố Uyên cuộn bức họa trong tay, đặt vào ngăn kéo rồi xoay người hành lễ với người đứng sau lưng.
Nhìn rõ Lý Uyển Nương, nàng không khỏi nhíu mày kinh ngạc: "Uyển Nương, muội đây là... muội..." "Cố tỷ tỷ." Khuôn mặt gầy gò, tái nhợt của Lý Uyển Nương nở nụ cười thê lương. Nàng nắm chặt tay Cố Uyên rồi quỳ sụp xuống trước mặt nàng. Những ngón tay lạnh buốt bấu chặt lấy tay Cố Uyên đau điếng, như thể đang níu lấy một cọng rơm cứu mạng. "Muội biết thân phận mình không thể sánh với Cố tỷ tỷ, cũng không dám cầu xin gì nhiều. Muội chỉ xin Cố tỷ tỷ giúp muội cầu tình với Quan gia, xin ngài ban cho muội một chức vụ, dù chỉ là..." Nàng chỉ tay về phía một cung nữ đang quỳ lau ngưỡng cửa điện ở xa, nước mắt dâng đầy, tuôn rơi ướt đẫm vạt áo. "Dù chỉ là giống như mấy người ấy muội cũng cam lòng! Chỉ xin đừng để muội bị nhốt một mình trong Vi phòng nữa! Ngoài ba bữa ăn được mang đến đúng giờ, muội không nghe được lời nào khác, cảm giác thật giống như... như ngồi trong ngục vậy, muội thật sự không chịu nổi nữa rồi!"
Từ Vạn Thọ tiết đến nay, Cố Uyên không hề gặp lại Lý Uyển. Nàng cứ nghĩ Uyển Nương cũng đã được phân công chức vụ như mình, không ngờ nàng lại bị nhốt trong Vi phòng suốt bấy lâu. Vi phòng vốn là nơi để các phi tần hoặc thị quân cấp thấp nghỉ ngơi sau khi thị tẩm. Dù được sắp xếp gọn gàng, dọn dẹp tươm tất, nhưng đồ đạc lại vô cùng đơn giản, ngoài một chiếc giường, một cái kỷ và một chiếc tủ gương khảm xà cừ thì chẳng còn gì khác. Thậm chí, nếu so với phòng trực của cung nữ, nó còn thiếu thốn hơn. Một mình bị nhốt trong căn phòng trống rỗng như thế thì quả thật rất khó chịu.
Cố Uyên đang nhíu mày, định đáp lời thì chất giọng như vịt đực của Ngụy Phùng Xuân vang lên ở cửa điện: "Lý nữ sử, trước khi nói phải suy nghĩ cẩn thận! Từ khi Đại Tề khai quốc đến giờ, Vi phòng của Thanh Hòa điện từng là nơi ở của biết bao chủ tử, bao đời lịch đại làm gì có ai than phiền, đến lượt cô lại thành ra ngồi trong ngục tối? Nói những lời đại bất kính như thế mà cô còn mong bề trên ban cho một chức vụ để chường mặt ra Ngự tiền, không sợ vạ lây cả nhà mất đầu à?"
"Xin thành thật với Ngụy tổng quản, mấy năm trước cả nhà ta gặp nạn dịch bệnh, người nhà đều qua đời hết cả rồi, bây giờ chỉ còn một mình ta thôi, có mất đầu thì cũng là mất cái đầu của ta, không liên lụy đến ai cả!" Thỏ cùng đường cũng cắn người, Lý Uyển lau nước mắt, đứng dậy cúi đầu trước Ngụy Phùng Xuân, gương mặt toát lên vẻ quật cường. "Tổng quản nói ta đại bất kính, vậy hôm nay trước mặt Cố tỷ tỷ chúng ta hãy nói cho rõ ràng. Nữ quan tư tẩm thực tế không cần phải thị tẩm mà có thể ngay lập tức được đổi sang chức vụ khác, đó là lời Ngụy tổng quản đã đích thân truyền cho ta vào ngày 26 tháng 9, đúng không ạ? Tổng quản đảm nhiệm công việc này đã lâu, chữ 'ngay lập tức' có ý nghĩa gì chắc không cần ta phải giải thích, nhưng giờ đã là ngày 14 tháng 10 rồi mà ta vẫn ở trong Vi phòng trông ngóng đến mờ mắt mà cũng chẳng có ai để tâm! Cho dù chức vụ trước Ngự tiền tạm thời chưa có thì trước khi chính thức nhậm chức cũng phải có các ma ma dạy công việc chứ? Hơn nữa, đệ tử của Tổng quản là Ngụy Liên, nói rằng quy củ Ngự tiền rất nghiêm, không có việc gì thì không được đi lại hay nói chuyện. Hắn bảo ta phải ở trong Vi phòng, một bước cũng không được đi ra ngoài, nhưng hôm nay ta tự ý ra khỏi Vi phòng thì thấy mọi người ở đây có phải là như thế đâu?"
"Không phải làm lụng mà lại được ăn ngon mặc đẹp như Bồ Tát hưởng cúng dường mà Lý nữ sử còn chưa vừa lòng à?" Ngụy Phùng Xuân bị một tràng lời lẽ cứng rắn như vậy tuôn thẳng vào mặt, trong lòng lập tức ghi hận Lý Uyển mười phần. Chỉ là có Cố Uyên ở đây, không tiện nổi giận, hắn bèn nói lảng sang chuyện khác, cố tình khiêu khích: "Sao nào, còn mong chờ chức vụ Tư tẩm, muốn thượng vị, muốn trèo cao? Lòng dạ cô đúng là tham lam quá rồi, những công việc tay chân của bọn nô tỳ này sao có thể sắp xếp cho cô được đây?"
Đắc tội với tổng quản Ngự tiền thì sau này chắc chắn sẽ phải chịu khổ. Dù sao cũng đã trót liều, lại hiểu tính cách của Cố Uyên, Lý Uyển bây giờ dứt khoát đáp trả thẳng thừng: "Nếu thật sự được ăn ngon mặc đẹp như Bồ Tát hưởng cúng dường thì ta phải chạy đến đây làm gì? Tổng quản đúng là làm việc hết lòng thật, cho tiểu thái giám mang cơm canh lạnh ngắt đến cho ta rất đúng giờ nhưng lò than để sưởi thì lại quên mất. Đêm qua tuyết rơi, ta ở trong Vi phòng không bị chết cóng thì thật sự phải cảm ơn Tổng quản đấy!"
Ngụy Phùng Xuân không đáp, nheo mắt nhìn Lý Uyển chằm chằm, thầm nghĩ mình đúng là ở Thanh Hòa điện này lâu đến thế mà nhìn người sai lầm hết ráo. Cố Uyên thì không nói làm gì, còn vị này, giọng nói nhỏ nhẹ thanh nhã, hắn cứ tưởng là người hiền lành dễ bắt nạt, ai ngờ lại là kẻ dám gây chuyện như thế này? Thực ra, không phải hắn có tư thù mà bạc đãi Lý Uyển, đây vốn là một luật bất thành văn trong cung mà thôi. Bấy lâu nay, những người ở hậu cung, bất kể là phi tần, nữ sử hay thị quân, ngoài mặt thì thân thiết hòa ái nhưng trong lòng thì luôn muốn tính kế hạ bệ. Vì vậy, Vi phòng có một quy tắc ngầm là 'vương bất kiến vương': Khi một chủ tử đã rõ mười mươi được độc sủng, trừ khi chính Hoàng đế muốn truyền người khác, hoặc có thế lực quyết tâm muốn tranh hơn thua, ngoài ra thì chẳng ai dám tự ý đến Ngự tiền để câu kéo Thánh sủng. Một là, khi Hoàng đế đang độc sủng vị kia, ai khác đến gần cũng sẽ chỉ chuốc lấy sự hờ hững mà thôi; hai là, trong cung từng có rất nhiều tiền lệ, nhiều kẻ tiếp cận Thánh thượng cùng một lúc sẽ dễ dẫn đến một hồi âm mưu quỷ kế chốn hậu cung.
Cố Uyên là người theo nghiệp học hành, xuất thân từ chốn dân gian, không biết những lệ ngầm này cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Lý Uyển ở trong cung đã lâu mà nay lại chạy đến đây cầu cứu khóc lóc như vậy, Ngụy Phùng Xuân cảm thấy không cần phải nói thêm gì nữa, hắn cũng đã nhìn thấu tâm tư của nàng.
Hơn nữa, tuy Cố Uyên chưa được đưa lên long sàng để sủng ái, nhưng nhìn hành động và thái độ của Hoàng đế, thấy ngài còn để tâm đến mối quan hệ này hơn cả năm xưa Tiên đế đối đãi với các thị quân được sủng ái. Ngụy phó tổng quản tự vỗ ngực nhận mình là một nô tài tận tụy, thế nên, hỉ nộ ái ố của hắn cũng là theo hỉ nộ ái ố của Hoàng đế. Hoàng đế thương Cố Uyên, thì hắn dù có phải đội trên đầu nâng trên vai cũng phải vận hết sức mà đưa Cố Uyên lên Ngự tiền. Hoàng đế không đoái hoài đến Lý Uyển kia, vậy trong lòng hắn, Lý Uyển chẳng khác gì một hòn đá chướng mắt. Hắn ra tay gây chút khó dễ để nàng kia biết khó mà lui, đó chẳng phải cũng là một lòng trung thành vì chủ tử hay sao?
Tuy nhiên, lòng trung thành này không thể lộ rõ trước mặt Cố Uyên.
Thấy gương mặt Cố Uyên thoắt hiện vẻ bất bình, Ngụy Phùng Xuân mắt đảo một vòng, lập tức đổi giọng: "Đám ranh con này ham chơi lười biếng, đến cái chậu than mà cũng không chuẩn bị, để Lý nữ sử bị cóng cả ra như thế! Không cần nói nữa, ta sẽ dùng đại bản trượng để thưởng cho chúng nó! Sau này nếu còn có gì phục vụ không được chu đáo thì cứ nói với ta một tiếng, ta sẽ đánh gãy chân chúng nó cho Lý nữ sử vừa lòng! Nhưng còn về việc chức vụ..." Hắn tỏ vẻ khó xử, trầm ngâm. "Ngự tiền đúng là không có chức vụ nào trống, hơn nữa ta cũng không biết Lý nữ sử giỏi môn gì, sợ sắp xếp lung tung sẽ không phát huy được tài năng của Lý nữ sử trước Ngự tiền. Hay là thế này, mai ta sẽ đến Cung Chính ti để kiểm tra tư lịch của cô, sau đó sẽ bàn bạc tiếp nhé?" Hắn vừa nói vừa cười với Cố Uyên: "Cố cô nương, cô nương thấy cách này có được không? Quan gia của chúng ta kén chọn lắm, người nào mà ngài không vừa ý thì không được lại gần đâu, cũng phải hỏi ý Quan gia chứ?"
Thánh ý là một cái cớ vạn năng.
Lý Uyển biết rõ Ngụy Phùng Xuân đang dùng kế hoãn binh để cho qua chuyện, nhưng hiện tại nàng cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành nhìn Cố Uyên để cầu cứu. Thấy Cố Uyên gật đầu, nước mắt nàng lại lặng lẽ tuôn rơi, càng thêm vẻ yếu đuối đáng thương: "Cố tỷ tỷ, có phải muội vừa lỡ lời, nói lời nặng nề khiến tỷ tỷ không vui? Muội làm công việc gì cũng được..."
"Không sao đâu." Gương mặt Cố Uyên như chất chứa đầy tâm sự, nàng đưa tay vuốt lại vạt áo màu lam nhạt trên người Lý Uyển để trấn an, lại mỉm cười gượng gạo: "Muội cứ quay về chờ đi, ta tự có cách lo liệu."
Hôm ấy, Hoàng đế trở về khá sớm.
Chỉ chừng một nén hương sau giờ Ngọ, Ngự liễn đã về đến Thanh Hòa điện. Những chuyện như tâu bẩm hay tố cáo, đương nhiên là phải 'tiên hạ thủ vi cường'. Ngụy Phùng Xuân chạy tới chạy lui dẫn thái giám lo việc chuẩn bị Ngự thiện một hồi, thấy sắc mặt Hoàng đế không tệ, hắn mở lời hết sức cẩn thận: "Xin Quan gia chỉ thị, vị Lý nữ sử đến cùng đợt với Cố tiểu nương tử ấy ạ, giờ nên sắp xếp cho nàng ta chức vụ gì đây?"
Hoàng đế nghe vậy liền nhíu mày: "Sao, nàng ta vẫn còn ở Ngự tiền?"
Câu nói này thôi đã lộ rõ thánh ý, Ngụy Phùng Xuân lập tức tận dụng thời cơ mà châm ngòi thổi gió: "Chính là thế đấy ạ! Nô tài thấy tạm thời cũng không có chức vụ nào trống nên cho cô ta ở tạm Vi phòng, được ăn ngon mặc đẹp như Bồ Tát hưởng cúng dường, ai ngờ hôm nay nàng ta lại chạy thẳng đến trước mặt Cố cô nương để than nghèo kể khổ cứ như thể có ai đó bạc đãi cô ta không bằng. Một người như thế, nếu cứ ở lại Ngự tiền..."
Hoàng đế vốn không mấy bận tâm, nhưng khi nghe nhắc đến Cố Uyên thì cũng không muốn đưa ra quyết định vội vàng, chỉ nghe rồi gật đầu, lại cầm đũa lên dùng bữa.
Bởi trước đó Hoàng đế đã quyết định giảm bớt sự xa hoa của Ngự thiện nên dù là bữa trưa thì cũng chỉ có bốn món điểm tâm, bốn món canh và một bát cơm gạo nếp Ngự điền giống với bữa sáng, cộng thêm năm món chính gồm hai món mặn ba món chay. Hoàng đế vốn không kén ăn, xưa nay không bỏ món nào, thế mà bữa này đây, cho đến khi dùng xong bữa rồi, có một món ăn vẫn còn y nguyên như chưa hề động đũa.
Chẳng lẽ Hoàng đế muốn đổi khẩu vị? Ngụy Phùng Xuân mỉm cười, dò hỏi: "Thực đơn hôm nay không ngon lắm, toàn là mấy món cũ. Trời đổ tuyết thế này ăn lẩu là ngon nhất, hay là để nô tài nói Ngự thiện phòng làm hai món lẩu cho bữa tối?"
"Không cần." Hoàng đế điềm nhiên, chỉ vào món thịt kho tàu. "Món này trẫm thấy còn nóng, ngươi cho người mang đến cho nàng ngay đi."
Ngụy Phùng Xuân như chợt ngộ đạo, vừa ngộ đạo xong đã liền cảm thán. Hắn hướng về phía Hoàng đế, khẽ khàng khuyên nhủ: "Nếu Quan gia thấy ngon thì cứ dùng vài miếng đi ạ? Chỗ Cố cô nương, nô tài sẽ truyền chỉ Ngự Thiện phòng làm phần khác là được rồi."
Hoàng đế nhíu mày, liếc hắn một cái: "Trẫm không ăn vài miếng thì đã sao? Truyền chỉ thì sẽ phải ghi vào sổ, chẳng may lại rước thêm phiền phức tai tiếng cho nàng ấy. Ngươi cứ mang phần này đi đi, coi chừng nguội mà mất ngon. Đi nhanh lên!"
Đồ dùng ăn uống của Hoàng đế đều có màu vàng và chạm họa tiết rồng bay, vô cùng nổi bật. Ngụy Phùng Xuân bèn lấy một chiếc hộp đựng thức ăn từ phòng trà nhỏ, bỏ bát thịt kho tàu vào, rồi lại lặng lẽ đến phòng trà bánh lấy thêm một phần cơm, cũng bỏ nốt vào hộp, rồi đặt lên bếp lửa nhỏ để giữ ấm.
Thấy đã đến giờ dùng bữa của cung nhân, hắn mỉm cười gọi Cố Uyên: "Cố cô nương, hôm qua Thái y dặn rằng từ hôm nay trở đi thang thuốc an thần trước khi ngủ của Quan gia phải thay bằng một phương thuốc mới, lại có nhiều quy tắc phức tạp. Chỗ đông người ồn ào không tiện nói rõ, bây giờ vừa lúc thích hợp, chi bằng cô nương chịu khó đợi một chút, lát nữa rồi hãy dùng bữa?"
Cố Uyên không chút nghi ngờ, theo Ngụy Phùng Xuân vào phòng trà nhỏ.
Nàng thấy Ngụy Phùng Xuân lấy đồ ăn trong hộp ra, lần lượt bày lên bàn, ánh mắt nàng dừng lại trên bát thịt kho tàu, vẻ mặt không giấu sự ngỡ ngàng: "Ngụy sư phụ, thứ này là...?"
"Phải nói là Quan gia đối xử với người ta thật là tốt không còn gì để nói!" Ngụy Phùng Xuân tranh thủ ca ngợi Hoàng đế, "Bữa trưa nay Quan gia không hề động đũa tới món này, thì ra là đặc biệt để lại, ban cho cô nương đấy. Quan gia nói rằng sợ việc ban thưởng sẽ làm người không liên quan chú ý, thế không tốt cho cô nương, nên muốn nói rằng cô nương chớ chê, cứ dùng thoải mái. Tuy nói là ban thưởng nhưng cô nương cứ thoải mái, không cần tạ ơn, nếu không hợp khẩu vị cũng không cần phải ráng ăn mà kẻo làm hại tỳ vị."
Hắn vừa lẩm bẩm vừa nhanh tay nhanh chân bày biện bát đũa rồi quay người vén rèm cửa, đứng đó ngửa đầu nhìn lên trời, trong lòng lẩm nhẩm: Quan gia chu đáo đến thế, đến người có trái tim sắt đá thì sắt đá cũng phải tan chảy ra thôi!
Cố Uyên ăn cơm nhanh cũng nhanh, nhanh như Hoàng đế vậy. Chỉ một nén hương sau, nàng đã ra khỏi phòng trà nhỏ, đưa chiếc hộp cho Ngụy Phùng Xuân: "Ngụy sư phụ, những thứ đồ dùng này..."
"Không sao, không sao," Ngụy Phùng Xuân tươi cười đáp lời. "Cứ để ta lo liệu, cô nương cứ đi dạo cho tiêu cơm rồi nghỉ ngơi đi!"
"Bây giờ không biết Quan gia đã nghỉ ngơi chưa?" Cố Uyên hơi do dự. "Nếu chưa thì không biết ta có thể thỉnh kiến không?"
Ngụy Phùng Xuân nghe vậy mặt mày liền hớn hở, thầm nghĩ quả nhiên người ta vẫn thường nói món thịt ngon nhất trong Ngự thiện phòng là thịt kho tàu, xem ra quả là không sai. Mang một bát thịt đến mà Cố cô nương liền chủ động thỉnh kiến. Thời điểm nàng chọn cũng rất chuẩn, đây chính là lúc Hoàng đế nghỉ trưa, nếu hai người tâm sự rồi nảy sinh tình ý thì bát thịt kho tàu kia chẳng phải đã trở thành 'sợi chỉ đỏ' rồi sao?
Hoàng đế đã thay y phục, chuẩn bị đi ngủ. Khi Cố Uyên bước vào điện, khắp mọi ngóc ngách đều thoang thoảng hương an tức hương.
Hoàng đế đang ngồi khoanh chân trên chiếc giường La Hán, thấy Cố Uyên vào liền mỉm cười rồi đưa một cuốn sách đang cầm trong tay ra cho nàng: "Đây là 'Nam Hoa Kinh', chính tay Tiết Hiếu Thông Tiết tiên sinh chép bằng thể chữ Nhan, hôm nay trẫm tặng cho nàng, coi như là quà cảm ơn nàng vì hôm qua đã đọc sách cho trẫm nghe."
Tiết Hiếu Thông là một nhà thư pháp lẫy lừng của Đại Tề, đại nho luôn giữ thái độ khắc kỷ và lối sống kỷ luật, thế nên ông ta không bao giờ viết chữ để đem cho người khác. Một cuốn Nam Hoa Kinh như thế này gần như là bảo vật, có tiền cũng không mua được.
Cố Uyên lắc đầu: "Cuốn sách này quá quý giá, thần không thể nhận được." Nàng thấy nét cười trên mặt Hoàng đế lập tức nhạt nhòa và lộ ra vẻ thất vọng, không khỏi vô thức dịu giọng: "Hay là thế này, coi như thần mượn của Quan gia để đọc, vài ngày nữa đọc xong, thần sẽ hoàn trả nguyên vẹn."
"Được," Hoàng đế khẽ thở một hơi nhẹ nhõm. "Vậy nàng hãy chọn một phần thưởng khác đi."
"Thần thật sự không cần phần thưởng gì cả." Cố Uyên nghĩ một chút, "Thần có thể xin Quan gia một ân điển để dành cho người khác được không?"
"Cho người khác?" Hoàng đế ngạc nhiên, nét cười lại về. "Ân điển gì?"
"Chính là nữ sử Lý Uyển, người cùng đến đây với thần." Cố Uyên nói. "Quan gia có thể ban cho cô ấy một chức vụ được không?"
Lý Uyển không phải Cố Uyên, Hoàng đế không thể vô lo vô nghĩ để nàng ở lại bên cạnh mình. Ngài hơi chần chừ suy nghĩ rồi ngẩng đầu nhìn Cố Uyên: "Ngụy Phùng Xuân đã nói với trẫm rằng Ngự tiền hiện không có vị trí nào trống. Nàng thấy sao?"
"Ngụy tổng quản cũng nói với thần như vậy." Cố Uyên đối diện với Hoàng đế, thần sắc lẳng lặng. "Nhưng hắn đã quên mất rằng trong số các vị trí nữ quan Ngự tiền, thực ra vẫn còn một chỗ trống."
Giọng nàng bình tĩnh nhưng ngữ điệu chắc nịch, làm cho lòng Hoàng đế dâng lên một dự cảm chẳng lành, thế rồi vẫn phải thuận theo lời nàng mà hỏi: "Còn chỗ nào trống?"
"Vận Nương sẽ xuất cung vào tháng Chạp. Tuy thần tạm thời tiếp quản chức vụ của cô ấy nhưng cùng lắm thì đến trước kỳ thi Ân khoa năm sau, thần cũng sẽ phải rời cung. Vậy thì chỗ trống mà Vận Nương để lại đó, Quan gia ban cho Uyển Nương, chẳng phải là vẹn cả đôi đường đó ư?"
Vô thanh vô tức, Hoàng đế âm thầm siết chặt cuốn Nam Hoa Kinh trong lòng bàn tay. Ngẩng đầu lên lại thấy Cố Uyên vẫn hết sức bình thản, ánh mắt nàng trong veo không gợn như đang nói về một chuyện hết sức bình thường và dĩ nhiên phải thế. Thì ra, khi đau lòng đến tột cùng, con người ta lại chẳng thể nổi giận, bởi trong lòng chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo hư vô.
Hoàng đế khẽ mấp máy đôi môi, trong cơn mê mang, nghe thấy giọng nói của chính mình cất lên một cách thật bình thản: "Như ý của nàng."