Bức Lương Vi Phi
Chương 38
Bức Lương Vi Phi thuộc thể loại Khác, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện chưa từng làm, lại bị ép buộc đến vậy, Hứa ma ma thấy Hoàng đế đứng trước rèm với bóng lưng cứng đờ, cũng không giục giã mà chỉ đứng đợi ở cửa điện. Bà kiên nhẫn chờ một hồi lâu, thấy Hoàng đế lại đưa tay lên lần nữa, vén rèm nhìn vào bên trong.
Bà cụp mắt, cúi mình: "Nếu Quan gia không có gì căn dặn, nô tỳ xin cáo lui, sáng mai lại đến chúc mừng Quan gia."
"Ma ma, khoan đã." Hoàng đế lại buông tay xuống, quay người lại, trong đáy mắt không có chút ngượng ngùng hay giận dữ, giọng nói toát lên vẻ nhẹ nhàng và bình thản đến lạ thường: "Mấy hôm trước Trẫm được tổ tiên mách bảo trong mộng, chỉ thấy hơi kỳ lạ nên vẫn chưa nói ra, giờ mới hiểu ra là ứng nghiệm vào đúng ngày hôm nay. Giấc mộng này cũng có liên quan đến mẫu hậu, phiền ma ma thay trẫm tâu lại."
Trong cung có nhiều người sùng Phật, vốn không thiếu những chuyện thần linh hiển linh này, thấy Hoàng đế ra vẻ nghiêm túc, Hứa ma ma niệm một tiếng Phật, thầm nghĩ chẳng lẽ tổ tiên đã sớm biết Hoàng đế sẽ có những chuyện này nên đã ban mộng báo trước? "Nô tỳ nhất định sẽ tâu lại, không biết Quan gia đã mơ thấy gì?"
"Trẫm mơ thấy Thái Tổ Hoàng đế." Hoàng đế hơi cong khóe môi tựa đang cười nhưng ánh mắt lại không có chút ý cười nào: "Người mặc áo choàng đỏ, dung mạo vẫn hệt như trong bức chân dung ở Phụng Tiên điện. Trẫm hành lễ với người, rồi người lấy ra từ trong tay áo một cuốn sách để đưa cho trẫm xem, chỉ nói rằng thiên mệnh đã định, người sẽ đồng sàng cộng chẩm với trẫm ở Long Hỉ quán vào ngày mười lăm tháng mười chính là người có duyên với trẫm cả đời, phải lập người ấy làm Hoàng Hậu. Trẫm nghĩ Long Hỉ quán là nơi Trẫm ở, làm gì có ai dám ngủ cùng trẫm, huống hồ có muốn lập Hoàng Hậu thì cũng phải có ý chỉ của mẫu hậu mà cưới hỏi đàng hoàng, sao có thể tự dưng xuất hiện ở Thanh Hòa điện? Trẫm muốn thỉnh giáo thêm thì người lại đột nhiên biến mất, để lại cho trẫm trăm mối rối bời, lại lo rằng nói ra sẽ có kẻ tiểu nhân lấy cớ để bày trò xu nịnh, nên cũng chỉ ghi nhớ trong lòng, không nói với một ai. Không ngờ, hôm nay, giấc mộng này quả nhiên đã ứng nghiệm."
Hoàng đế lại nói thêm: "Tuy nói là tổ tiên phù hộ nhưng nếu không phải nhờ lòng nhân đức của mẫu hậu đã cảm động đến tổ tông, thì làm sao có thể mách bảo cho trẫm trùng hợp như vậy được?"
Hoàng đế nghiêm trang, chỉnh trang y phục, quỳ xuống hành lễ, vái vọng về hướng Phụng Tiên điện, rồi lại quay sang khấu đầu về hướng Ninh Thọ cung: "Giờ đây giấc mộng này chỉ mới ứng nghiệm một nửa, xin ma ma tâu lại với mẫu hậu rằng tổ tiên tại thượng đã phán, trẫm nguyện thuận theo ý trời mà lập người này làm Hoàng Hậu. Có điều, suy cho cùng đây cũng là người sẽ cùng trẫm kết tóc xe duyên trọn đời, là người sẽ sánh vai ngang hàng với trẫm, nếu hành sự ngay lập tức thì có vẻ quá đường đột, xin mẫu hậu hãy hạ ý chỉ, đợi khi tam thư lục lễ đủ đầy, trẫm sẽ cáo tế tông miếu rồi mới cử hành lễ hợp cẩn!"
Ngày thường Hoàng đế luôn cẩn trọng trong lời nói lẫn hành động, vậy mà giờ đây lại chẳng màng gì cả, ngay cả thần phật trên trời cũng không kiêng dè, lôi cả tổ tiên xuống, rõ ràng là đã hạ quyết tâm muốn đường đường chính chính lập một Tư tẩm làm Hoàng Hậu! Hứa ma ma sững sờ ngây dại, mắt tròn xoe miệng há hốc, mãi lâu sau mới hoàn hồn, liên tục niệm Phật, rồi lại thầm cầu nguyện tổ tông đừng giáng tội. Mắt thấy Hoàng đế vẫn hướng về Ninh Thọ cung mà quỳ nghiêm trang, rõ ràng là nếu không có ý chỉ của Thái Hậu tác thành thì sẽ không đứng dậy, bà chỉ thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, thầm nghĩ Quan gia đây là bị mê hoặc đến mất trí thật rồi!
Không dám chậm trễ, Hứa ma ma lập tức ra khỏi điện, lệnh Ngụy Phùng Xuân canh giữ chặt cửa, không cho phép để lộ dù chỉ một tiếng gió, rồi đến Nhật Tinh môn tìm Thôi Thành Tú, sai hắn đến Lưỡng Nghi cục lấy chìa khóa.
Nghĩ lại, bà nói thêm một câu: "Ngươi đi triệu Trịnh Tôn chủ và Lâm Đốc chủ đến, cứ nói là ý chỉ của Lão nương nương, đang có chuyện khẩn cấp vô cùng cần bàn bạc!"
Theo lệ cũ, hai vị tổng quản Ngự tiền sẽ luân phiên trực đêm, một người hầu hạ Ngự tiền ở Thanh Hòa điện, người còn lại sẽ lo việc chốn cấm cung. Thôi Thành Tú biết chuyện mấy người bên Cố Uyên phải chịu phạt ở Ninh Thọ cung liền trốn trong phòng trực Nhật Tinh môn, không dám lộ mặt, thầm mừng mình tránh được một phen sóng gió, giờ lại thấy Hứa ma ma mang vẻ mặt nghiêm trọng đi phân phó công việc rồi vội vàng đi thẳng về phía Ninh Thọ cung. Một người bình thường luôn cẩn trọng với tác phong như vậy mà giờ vạt áo vướng vào hoa đồng ở góc cửa cũng không hay, Thôi Thành Tú liền lạnh gáy: Luật lệ cấm cung nghiêm ngặt, cung nhân không có việc khẩn cấp và không có lệnh mở khóa thì không được tự ý đi lại, thế mà lần này lại còn triệu cả người của Lưỡng Nghi cục đến, e là thật sự tày trời rồi!
Lúc này Thái Hậu vẫn chưa nghỉ ngơi mà đang cùng mấy cung nhân già tán gẫu mấy chuyện phiếm, thấy Hứa ma ma đến, bà chỉ nhướn mày như thể đã đoán trước: "Hoàng đế làm loạn lên rồi phải không? Ta cũng đang nghĩ đến chuyện này, quả thật là hành sự như thế có chút nóng vội. Nếu Hoàng đế thực sự phật ý thì ngươi cứ nói rằng cứ để Hồ Uyển Nương kia chịu ấm ức một đêm, ngày mai ta sẽ hạ ý chỉ ban cho một danh vị Quý nhân. Nếu Hoàng đế thích thì cứ giữ bên mình, không thích thì cứ chọn một nơi ở Tây Lục cung mà an trí, ta cũng không cản trở chuyện của Hoàng đế làm gì." Nói đến thế rồi mà thấy Hứa ma ma vẫn tái mét mặt mày, chỉ quỳ rạp trên đất, trán dán chặt xuống sàn nhà, Thái Hậu bèn cho mấy cung nhân già lui ra rồi mới hỏi: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ Hoàng đế muốn phong cô ta lên một vị chủ chính thức? Ta đã từng nói rồi, ở trong cung thì chỉ cần hiểu quy củ và hầu hạ Hoàng đế chu đáo, việc cho Phi vị cũng không phải là khó, chỉ là phải theo thứ tự cấp bậc, cùng lắm là ban cho một đặc ân, chuyện này ngày mai ta sẽ đích thân nói với Hoàng đế."
Hứa ma ma không ngẩng đầu, cứ quỳ rạp trên đất mà thuật lại lời của Hoàng đế không sót một chữ nào, bấy giờ mới đứng thẳng lên: "Nô tỳ nghe mà sợ run người, tổ tiên có linh, sao có thể bất kính như vậy? Vừa rồi đi ngang qua Phụng Tiên điện, nô tỳ lại thay Quan gia thành tâm cầu khấn một lúc rồi mới về. Quan gia bây giờ vẫn còn đang quỳ trong điện đấy ạ, xưa nay ngài không phải là loại ăn nói hàm hồ, nô tỳ thấy dáng vẻ của người bình tĩnh lắm, có vẻ như đã thật sự quyết tâm rồi. Chẳng lẽ lại... thật sự được báo mộng?"
"Mộng thấy gì? Thái Tổ Hoàng đế?" Thái Hậu giận dữ đến bật cười: "Sao nó không mơ thấy Tiên đế, thấy Ai Hoàng đế, hay là thấy Ai gia? Chỉ vì một Cố Uyên mà nó chẳng màng gì cả, bản thân nó không màng, tổ tiên cũng không màng!"
"Cố Uyên?" Hứa ma ma ngạc nhiên: "Lúc nãy Quan gia cũng nói tên Cố Uyên, nô tỳ còn nghĩ có phải mình nghe nhầm không, chẳng lẽ Hồ Uyển Nương kia thực sự có điều bất thường?"
"Đoan Vương đã trực tiếp tố cáo tất cả với ta rồi!" Thái Hậu nhắm mắt, hít một hơi sâu mới nói tiếp được: "Tố rằng Hoàng đế mê đắm một nữ tử ngoài cung, đã đổi tên đổi họ rồi âm thầm đưa vào cung, cả Loan Nghi ti, Dụ Vương, Tuỳ Vương đều cùng nhau giấu giếm bao che, cấu kết lừa gạt người. Hồ Uyển Nương kia thực chất là một sĩ tử, danh tính thật sự chính là Cố Uyên! Lại nói Cố Uyên kia vốn không phải loại người đứng đắn đạo đức gì, cậy có nhan sắc và tài văn mà đã làm vài chuyện sai trái. Ta vốn không tin, nhưng tang vật đã được đưa đến đây." Bà chỉ vào chiếc hộp gỗ đàn hương khóa kín trên án: "Bên trong đó là bản văn bát cổ, ký tên rõ ràng là Cố Uyên. Ta đã phái người đến Thường Tĩnh đường tìm Lý ma ma để so sánh với nét chữ của Hồ Uyển Nương, kết quả là giống nhau như đúc! Lúc tra xét lý lịch ta đã thấy lạ rồi, sao Tẩy Y cục lại có người tài giỏi như vậy được? Đã thế ở An Lạc đường nửa năm mà vẫn trắng trẻo tinh tươm, không có chút bệnh tật nào? Đến cử chỉ, điệu bộ, phong thái cũng không giống người trong cung chút nào. Sau này nghĩ kỹ lại, chẳng phải là trò trộm long tráo phượng đấy ư? Ban đầu Hoàng đế bóng gió đòi lập Hoàng Hậu, ta đã nghi ngờ rồi, giờ lập Hoàng Hậu không thành thì dứt khoát đưa người vào cung luôn!"
Một đứa trẻ từng hiếu học và hiểu chuyện như vậy, sao lại có thể làm ra chuyện này? Chẳng lẽ thật sự là 'bé ngoan chưa chắc lớn đã ngoan' sao? Thái Hậu đau lòng đến tột cùng, giọng dần nghẹn lại: "Đoan Vương nói Hoàng đế mê đắm nữ sắc, làm loạn quy củ, ta thì bán tín bán nghi, nhưng vì thể diện của Hoàng đế, ta vẫn trách mắng Đoan Vương, dặn dò không được lớn tiếng, chỉ nghĩ sẽ lẳng lặng xử lý, dùng một tấm chăn gấm che lại là xong. Vậy mà nó lại tự làm loạn lên! Nó làm quân vương mà không nên thân như thế, tới ngày xuống suối vàng làm sao ta gặp mặt Ai Hoàng đế và Tiên đế được đây?"
Một trận sấm sét đánh ngang tai, Hứa ma ma sợ hãi đến mức cứng đơ như tượng gỗ, mãi đến khi tiểu cung nữ bên ngoài vào bẩm báo mới bừng tỉnh: "Nô tỳ đáng chết, vừa nãy nô tỳ tự ý cho người mời Trịnh Tôn chủ và Lâm Đốc chủ đến để cùng nhau bàn bạc tìm ra một cách giải quyết êm đẹp, giờ xem ra thì..."
"Bàn bạc cái gì? Bàn bạc rồi thì làm sao mà tiếp tục giấu ta rồi giấu cả thiên hạ?" Thái Hậu giận dữ không dứt, lạnh giọng nói: "Mời đến cũng tốt, chuẩn bị loan giá, gọi bọn họ đi cùng, cùng nhau đến Thanh Hòa điện một chuyến đi. Để ta xem khi đối mặt với quần thần Hoàng đế còn có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy được nữa không?"
"Xin Lão nương nương giữ lại chút thể diện cho Quan gia..." Hứa ma ma theo Thái Hậu xuống bậc thềm, một đường khuyên lơn khổ sở: "Theo ý kiến thiển cận của nô tỳ thì Quan gia chỉ là nhất thời nổi nóng mà thôi, có lẽ lúc này đã tỉnh ngộ rồi? Vả lại bây giờ đã là canh hai, canh tư đã phải chuẩn bị thượng triều, dù Quan gia có cố chấp đến đâu cũng sẽ không bỏ mặc việc triều chính, đến sau lúc đó rồi xử lý cũng không muộn!"
"Nếu nó thật sự cố chấp đến cùng thì sao?" Thái Hậu tựa vào loan giá, giọng nói toát lên sự bất lực đầy ảm đạm: "Năm xưa Bắc Vũ Vương, cô cô của Tiên đế, đã lập biết bao công lao trên sa trường cho Thế Tông Hoàng đế, kết quả thì sao? Vương phi mất, Bắc Vũ Vương tuyệt thực tuẫn táng, còn nói là không nỡ để Vương phi cô đơn một mình dưới suối vàng! Còn Thái Tổ Hoàng đế thì sao, Thánh Văn Hoàng Hậu có tốt đến đâu đi chăng nữa, thân là vua lại đi giữ bài vị mà sống hết nửa đời người thì có nghĩa lý gì? Sau đó lại có kết cục như vậy. Tiên đế lúc còn sống có nói rằng dân gian có lời đồn, Thái Tổ vong mạng oan uổng nên có oán khí với nhất hệ của Thành Tông Hoàng đế, thế nên từ Minh Tông trở đi nam đế đều bị căn cơ không vững, tỉ như Mục Tông đã chịu thiệt thòi nhiều như vậy. Nữ đế mà hiếu sắc thì cũng sẽ gặp nhiều trắc trở, như Bắc Vũ Vương là một ví dụ, giờ đây, lại đến lượt Nguyên Gia! Dù ta không đích thân nuôi dưỡng nó từ nhỏ, tình cảm không thể sánh bằng với Tiên đế nhưng ta biết tâm tính nó nhân hậu, lại hiếu thuận đến không có gì để chê, giờ đây mắt thấy nó đi sai đường mà ta không quyết tâm kéo nó lại thì còn ai có thể nói được những lời này, làm được những việc này nữa? Dù cho nó có vì thế mà ghi hận ta thì ít nhất ta cũng có thể tận trách với Tiên đế rồi!"
Thái Hậu là một thiện nhân ăn chay niệm Phật đã lâu, không dính khẩu nghiệp, mặc dù vẻ mặt có nghiêm túc nhưng giọng điệu luôn hòa nhã, giờ đây nói ra những lời như vậy, có thể thấy là đã nản lòng thoái chí đến tột cùng rồi. Hứa ma ma không dám khuyên thêm, đi theo loan giá, vừa đi vừa ra hiệu cho cung nữ cầm hộp hương ở cuối nghi trượng đỡ Trịnh Loan và Lâm Viễn đang quỳ dưới bậc thềm đến. Thế là cả đoàn người đi qua từng cánh cổng cung, đã nhìn thấy Thanh Hòa điện ở trước mắt.
Trong Thanh Hòa điện đèn đuốc sáng trưng.
Vì có người tự ý truyền tin ra ngoài, tất cả thái giám cung nữ trực ban hay không trực ban đều quỳ ở hành lang Đông Vi phòng. Ngụy Liên và Thôi Tam Thuận, mỗi người ở một đầu, mắt không dám chớp mà canh giữ, hễ có chút động tĩnh liền hạ giọng quát. Lúc này không ai dám coi thường mạng sống của mình, từng người trong đội cung nhân đều nín thở mà quỳ rạp trên đất, viền áo cung phục dính sương đêm, nhìn từ xa thực giống như một đống lá sen héo úa cong queo.
Loan giá của Thái Hậu dừng lại dưới bậc thềm, Thôi Thành Tú vội vàng chạy tới đỡ, nghe Thái Hậu hỏi, đầu hắn lập tức cúi thấp hơn: "Bẩm lão nương nương, nô tài đi Loan Nghi ti truyền lời rồi mới vào, vào thì nghe Ngụy Phùng Xuân nói Quan gia vẫn đang quỳ trước long sàng." Hắn chợt nhận ra mình nói sai, đưa tay tự vả một cái thật mạnh: "Quan gia vẫn đang hướng về phía Ninh Thọ cung mà quỳ, chúng nô tài dâng trà vào thì Quan gia chỉ bảo đặt xuống thôi. Giữa chừng ngài có một lần cho khẩu dụ, sai người mang y phục của Hồ tư tẩm đến, nghe nói cũng là có cung nhân đưa vào tận trong rèm, còn Quan gia vẫn quỳ ở đó không hề nhúc nhích... Lão nương nương minh giám, tẩm điện có địa long, Quan gia lại tiết kiệm, không cho trải thảm, cứ quỳ trực tiếp trên gạch vàng như thế đã một canh giờ rồi, sao mà chịu nổi ạ?"
Thái Hậu thở dài một tiếng: "Thế Cố Uyên đâu? Ta biết nó chính là Hồ Uyển Nương! Nó cũng quỳ cùng Hoàng đế à?"
Thôi Thành Tú lập tức đáp: "Ban đầu Cố cô nương cũng nhất quyết phải quỳ cùng, nhưng mà Quan gia cứ nói cái gì ấy ạ, nói cái gì mà mộng triệu... rồi nhất quyết đuổi nàng về giường. Nhưng mà nô tài mượn cớ dâng trà để vào xem, thấy nàng cũng không lên long sàng mà đang quỳ trên bệ gỗ đấy ạ!"
"Cũng còn chút quy củ." Thái Hậu cười lạnh. Ngay cả trong lúc này mà vẫn còn giả vờ hiền lương đoan chính, thao túng xúi giục Hoàng đế làm ra chuyện tày đình như vậy mà còn nghĩ người khác không nhìn ra bản chất thật của mình hay sao? Bà chỉnh lại Phượng bào trên người, sải bước vào Long Hi quán. Trên giá nến đồng to bằng bắp tay, nến vừa được sửa bấc, chiếu sáng cả tẩm điện như ban ngày. Rèm long sàng vẫn rủ xuống, bên trong có một bóng người thẳng lưng quỳ, còn Hoàng đế chỉ mặc một bộ trung y lụa trắng, lẻ loi quỳ gối ở ngoài rèm. Vì quỳ lâu quá, tay chân đã hơi tê cứng, Hoàng đế có chút khó khăn khi dập đầu với Thái Hậu: "Nhi thần tham kiến mẫu hậu."
Nơi mi tâm của Hoàng đế vẫn thanh minh sáng ngời, không có chút dấu hiệu hồ đồ mất trí, tại sao lại làm ra chuyện này chứ? Thái Hậu đau lòng không tả xiết, khàn giọng nói một tiếng "Đứng dậy", thấy Hoàng đế vẫn không nhúc nhích, bà giận dữ nói: "Nguyên Gia! Con muốn học theo Phế đế tiền triều hay là muốn bức chết ta?"
"Nhi thần không dám." Giọng Hoàng đế cũng đầy sự đau khổ: "Nhi thần biết mẫu hậu thiện lương nhân hậu, tuyệt đối sẽ không tự nhiên mà ép uổng áp bức người khác như vậy, chắc chắn là có kẻ đã dâng lời gièm pha đàm tiếu. Nhi thần đã từng hứa với nàng..." Hoàng đế khẽ nâng cằm nhìn về phía trong rèm: "Hứa sẽ trả cho nàng sự trong sạch. Thiên tử nhất ngôn cửu đỉnh, xin mẫu hậu hãy chấp thuận cho nhi thần!"
"Sự trong sạch gì?"
Người quỳ trong rèm hướng về phía Thái Hậu mà cúi người hành lễ, cử chỉ tác phong hoàn mỹ dường như không thể chê vào đâu được, nhưng lại càng làm dấy lên sự chán ghét trong lòng Thái Hậu.
"Cô ta khi ở ngoài cung đã mê hoặc con, muốn con đưa cô ta vào cung để leo lên cành vàng mà hưởng phú quý, giờ còn muốn trong sạch? Chẳng lẽ muốn ta cho nó một phán quyết ngay lập tức?" Bà quay sang Hứa ma ma, nâng giọng quát: "Đi lấy kéo, lụa trắng và rượu đến đây, ta sẽ lập tức cho nó ra đi một cách trong sạch!"
"Đều không phải lỗi của nàng!" Hoàng đế quát lên, lớn tiếng phân trần: "Không phải lỗi của nàng. Là do nhi thần, do nhi thần vừa gặp đã mê đắm, vừa quen đã muốn bách niên giai lão cùng nàng, từ đầu đến cuối nàng luôn một mực giữ bổn phận, không hề vượt quá giới hạn. Ngay cả việc tiến cung cũng là do có kẻ tính kế nhi thần mà liên lụy đến nàng. Ngọn nguồn sự việc nàng đã viết cung trạng, bấy lâu nay Lâm Viễn đang điều tra, mẫu hậu triệu Lâm Viễn đến hỏi một chút là biết ngay thôi. Còn nàng... còn nàng..." Hoàng đế cúi rạp người, trán chạm đất, hành đại lễ với Thái Hậu, giọng nói nghẹn ngào như muốn bật tơ máu từ cổ họng: "Nàng tuyệt nhiên chưa bao giờ quyến rũ nhi thần, tất cả đều là do nhi thần, tất cả đều là do nhi thần đơn phương si tâm vọng tưởng! Hôm nay nàng lại tiếp tục bị kẻ tiểu nhân gièm pha giá họa, lại tiếp tục vì nhi thần mà chịu nhục nhã đớn đau như vậy, nhi thần... nhi thần thực sự hổ thẹn vô cùng! Mẫu hậu muốn xử thế nào thì cứ xử một mình nhi thần đi!"
Gạch vàng trong nội điện đều là gạch đặc, bất kể dùng lực mạnh đến đâu, kể cả một cái dập đầu xuống thật mạnh thì cũng chỉ vang lên một tiếng trầm đục. Trán Hoàng đế sưng lên, đỏ gay, nhưng chính bản thân không cảm thấy một chút đau đớn nào.
Giọt nước mắt của Cố Uyên, tựa như giọt dung nham nóng bỏng rơi thẳng xuống cõi lòng Nguyên Gia, khiến cho nàng trải nghiệm thế nào là tim gan ngũ tạng đau đớn như bị xé nát. Dù sao Nguyên Gia cũng chỉ là một vị Hoàng đế còn chưa tự mình chấp chính, dù thân phận có là tôn quý nhất thiên hạ đi chăng nữa thì từng lời nói và cử chỉ cũng đều bị ràng buộc bởi khuôn vàng thước ngọc nghiêm khắc nhất thiên hạ, không được phép lệch đi một ly. Người khác có thể tùy hứng, còn có thể tính toán cho chính mình, còn nàng thì phải tính toán đề phòng khắp phía trong triều đình, chỉ cần bứt dây động rừng là ảnh hưởng đến toàn cục, khả năng phản kích trả đòn lại cũng không thể tùy ý muốn. Ngồi trên long ỷ, chính là tội lỗi lớn nhất của nàng, là khiếm khuyết bẩm sinh của nàng. Thế nhưng Cố Uyên rốt cuộc đã làm sai điều gì mà phải chịu liên lụy đến nông nỗi thế này đây?
Ngoài rèm, giọng Hoàng đế nghẹn ngào, từng giọt nước mắt rơi xuống, đáp trên nền gạch vàng. Trong rèm, những giọt nước mắt của Cố Uyên lặng lẽ, không một tiếng động, rơi trên bệ gỗ hoàng hoa lê. Nước mắt nàng dâng lên khiến cho bóng lưng mảnh khảnh kia dần mờ đi trong mắt, nhưng dáng ảnh ấy lại càng rõ nét hơn trong lòng nàng. Tâm ý của Hoàng đế đã rõ ràng, trực diện, không chút giấu giếm - Cố Uyên biết, trên đời này, sẽ không bao giờ còn có một người nào khác dốc hết tâm can, toàn tâm toàn ý, dùng tất thảy để bảo vệ nàng như vậy nữa.