Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 12: Dường như có gì đó đã thay đổi

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Phồn Chi đứng sững lại, hai tai nhanh chóng đỏ bừng, anh hít một hơi thật sâu: "Tô Tinh Nam, đây là lần thứ hai rồi đấy."
Tô Tinh Nam ngẩng đầu: "Lần thứ hai gì cơ? Sao anh không trả lời tôi?"
"Rồi rồi, trả lời đây. Tôi sẽ không bỏ cô lại đâu."
Chẳng mấy chốc, một cái đầu nhỏ khẽ tựa vào lưng anh, hơi thở đều đều phả vào tai khiến lòng anh khẽ động.
Lục Phồn Chi nhỏ giọng hỏi: "Nhóc con, ngủ rồi à?"
Người trên lưng anh không đáp lại.
Đêm đã về khuya, cơn gió hè thổi đến se lạnh.
Lục Phồn Chi bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.
Anh nhẹ nhàng mở cửa, rồi đặt cô lên giường, tiện tay cởi giày giúp cô.
Anh nghĩ thầm, nếu cô nhóc này mà biết bản thân đi ra ngoài về chưa kịp tẩy trang, thay quần áo đã lên giường nằm, kiểu gì cũng khó chịu cho xem. Thậm chí có thể nổi giận với anh.
Anh cười bất lực, đi vào nhà vệ sinh nhúng khăn vào nước ấm rồi giúp cô lau mặt.
Sau đó đi đến chân giường, dùng một chiếc khăn khác lau chân cho cô.
Đang định rời đi, anh lại quay đầu về phía giường, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt đang ngủ say.
Anh tháo dây buộc tóc trên đầu Tô Tinh Nam, mái tóc xõa xuống tự nhiên, gương mặt nhỏ nhắn vùi trong chăn, đôi môi khẽ ửng hồng.
Yên tĩnh như một chú mèo con.
Chỉ khi ngủ mới trở nên ngoan ngoãn, dịu dàng.
Anh khẽ siết chiếc dây buộc tóc trong tay, rồi đặt lên tủ đầu giường.
Lại vươn tay, lơ lửng giữa không trung một lát, rồi khẽ gạt mái tóc sang một bên.
Ngay lúc tay anh rụt lại, Tô Tinh Nam chậm rãi mở hai mắt.
Anh giật mình, rồi lấy lại bình tĩnh ngay lập tức, vì cũng chẳng làm gì trái lương tâm nên anh thản nhiên hỏi: "Tỉnh rồi à?"
Ánh mắt Tô Tinh Nam mơ màng, giọng nói thều thào: "Muốn uống nước, khát quá."
Lục Phồn Chi vừa xoay người định đi ra ngoài, nhưng vừa bước được một bước đã bị nắm lấy cổ tay, bàn tay nhỏ nhắn, trắng mềm áp lên làn da anh.
Màu sắc đối lập rõ ràng, một trắng muốt, một rám nắng.
Anh quay đầu, Tô Tinh Nam đang ngồi nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, đáng thương: "Anh đã đồng ý không bỏ tôi lại mà."
Lục Phồn Chi xoa đầu cô vài cái, "Tôi đi lấy nước cho cô thôi chứ không có bỏ đi luôn. Ngoan nào."
"Vậy đi cùng đi."
Lục Phồn Chi nhìn cô, bất lực thở dài, xỏ dép vào chân cô.
Tô Tinh Nam nắm chặt góc áo anh, bước theo từng bước một.
Đi đến nhà bếp, anh bắt đầu đun nước, rồi cắt một lát chanh.
Cuối cùng rót nước ấm, vắt thêm chút chanh vào: "Này, uống đi."
Tô Tinh Nam giơ một tay cầm ly nước, đưa lên miệng.
Chưa kịp chạm môi, nước đã chảy tràn ra, đổ xuống áo. Lục Phồn Chi không kịp ngăn lại nên áo của cô bị ướt sũng một mảng.
Anh nhanh tay rút vài tờ giấy đặt vào tay cô: "Lau nhanh."
Cô thản nhiên lau qua quýt, rồi lầm bầm: "Đến cả ly nước cũng bắt nạt tôi, không cho tôi uống."
Lục Phồn Chi khẽ xoa trán, lại rót cho cô một ly khác.
Tô Tinh Nam định cầm lấy nhưng bị anh cản lại: "Đừng nhúc nhích, tôi đút cho cô."
Tô Tinh Nam ngoan ngoãn uống từng ngụm nhỏ. Một giọt nước lăn xuống từ khóe môi, trượt theo đường cong mềm mại bên dưới, rồi biến mất vào trong cổ áo.
Áo thun trắng bị thấm ướt, dính sát vào da cô.
Ánh mắt Lục Phồn Chi khẽ tối sầm lại, kéo cô về phòng: "Đi thay quần áo đi."
"Đi nhanh vậy." Tô Tinh Nam nhìn anh: "Mà quần áo ở đâu?"
Lục Phồn Chi tức mà bật cười: "Quần áo của cô mà lại hỏi tôi?"
Tô Tinh Nam nhìn anh bằng vẻ mặt ngơ ngác.
Một lát sau, Lục Phồn Chi đành thở dài: "Đứng im ở đây đi, để tôi tìm xem."
Lục Phồn Chi đi đến tủ quần áo, hoa mắt chóng mặt, nhiều quần áo váy vóc như vậy, biết cái nào là đồ ngủ? Cuối cùng, anh mở tủ đồ ra tìm mãi mới thấy được một cái áo thun.
Đi đến bên giường, Tô Tinh Nam vẫn ngoan ngoãn đứng đợi.
Ngoan thật.
Lục Phồn Chi đưa áo cho cô: "Thay cái này đi, tôi ra ngoài, thay xong thì gọi tôi."
Anh đứng ngoài cửa chần chừ một chút, rồi mới đi thẳng ra ban công. Ngắm nhìn cảnh sắc ban đêm.
Trên tay cầm một hộp thuốc lá, đã lâu không đụng đến thứ này, anh cầm trên tay xoay đi xoay lại vài lần, rồi lấy ra một điếu.
Một tay khác nghịch chiếc bật lửa một lát mới châm lửa, rít một hơi, chậm rãi nhả ra một vòng khói. Đốm lửa nhỏ nhoi bùng lên trong bóng tối.
Ngón tay anh vô thức vuốt nhẹ, như còn sót lại cảm giác mềm mại cùng hương thơm trên tóc cô.
Hút xong điếu thuốc, Lục Phồn Chi búng tàn, dập lửa rồi ném vào thùng rác.
Sau đó đi xuống bếp uống một chút nước để khử bớt mùi thuốc lá, mới quay lại gõ cửa phòng Tô Tinh Nam:
"Tô Tinh Nam? Thay đồ xong chưa?"
Không có tiếng đáp lại, Lục Phồn Chi lại gõ thêm vài lần, con nhóc kia đang làm gì bên trong vậy? Lỡ say quá có chuyện gì thì sao?
Anh lập tức đẩy cửa bước vào.
Cô gái với mái tóc rối xõa tung, ngồi yên lặng trên mép giường. Làn da trắng đến lóa mắt.
Thân hình cô đầy đặn ở những chỗ cần thiết, và thon gọn ở những nơi không.
Lục Phồn Chi nhanh chóng tắt đèn cái tách, đứng tại chỗ siết chặt nắm tay.
"Ơ? Sao mất điện rồi? Lục Phồn Chi, anh có ở đây không?" Giọng nói của Tô Tinh Nam có chút run rẩy.
"Cô đừng sợ. Tôi đây. Bây giờ cô ngoan ngoãn nghe lời tôi, đi lên giường nằm, đắp chăn cẩn thận rồi gọi tôi tới. Được không?"
"Được... Vậy anh nhanh lên nha."
Lục Phồn Chi đứng ngoài cửa thêm một lát rồi hỏi: "Xong chưa? Đắp chăn rồi chứ?"
"Rồi. Anh tới nhanh đi, tối quá, tôi hơi sợ."
Uống rượu mà có thể say đến mức này sao?
Lục Phồn Chi thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ không cho cô uống nhiều nữa.
Anh mím môi, dựa vào trí nhớ, mò mẫm đi đến bên mép giường, vén chăn đắp kín cho cô, đảm bảo cô không bị hở hang.
"Nhóc con. Ngủ đi. Tôi ở cạnh cô, đừng sợ." Lục Phồn Chi ngồi dưới sàn nhà, tựa vào tủ đầu giường, dịu dàng nói.
"Không được bỏ đi đó nha."
Cứ hễ say, Tô Tinh Nam liền mất đi cảm giác an toàn, sự yếu đuối giấu kín như muốn trỗi dậy bất cứ lúc nào.
Ngày thường hay ra vẻ mạnh mẽ như vậy, rốt cuộc đâu mới là con người thật sự của cô?
Hay có lẽ chẳng có cái gọi là thật nhất.
Con người vốn là những cá thể luôn biến đổi, không thể đóng khung trong một định nghĩa duy nhất.
Có lẽ tùy vào mỗi ngày, mỗi trải nghiệm mà để lộ những khía cạnh khác nhau.
Cũng có thể là tính cách đó của cô chỉ thể hiện trước mặt người ngoài.
Chẳng mấy chốc, tiếng hít thở đều đều vang lên.
Lục Phồn Chi đợi cô ngủ say mới đứng dậy.
Vốn định đi ra ngoài, nhưng anh chợt khựng lại, đi đến chiếc sofa trong phòng và nằm xuống.
Anh sợ nửa đêm tỉnh dậy cô lại nhõng nhẽo.
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên len qua rèm cửa, những hạt bụi li ti trôi nổi, nhẹ nhàng bay lơ lửng trong không gian.
Một bàn tay trắng nõn, thon thả vươn ra, mò mẫm trên tủ đầu giường, không biết đang định làm gì.
"Ưm? Điện thoại đâu rồi?" Giọng nói ngái ngủ phát ra từ trong chăn.
Tô Tinh Nam ngồi dậy, xoa huyệt Thái Dương vài cái, cô sững người vài giây, rồi chợt nhớ đến khung cảnh xảy ra trên phố vào đêm qua.
Hình ảnh in sâu nhất chính là giọng nói trầm ấm ấy.
Hình như mình đã ngủ gục trên lưng anh ấy?
Tối qua cứ thế ngủ gục trên lưng người ta sao?
Ngày thường chỉ một tiếng động nhỏ cũng không ngủ yên được, vậy mà có thể ngủ được khi đang ở ngoài đường.
Cô chậm rãi nhớ lại, không biết nghĩ đến cảnh gì mà cô bất giác cúi đầu nhìn xuống người mình. Mặt bỗng chốc đỏ bừng, cả người rúc tọt vào trong chăn.
Tối qua mình đã làm cái gì ngớ ngẩn gì vậy trời?
Hình như quần áo là do tự mình cởi nữa.
Sao cởi ra rồi không mặc lại? Tô Tinh Nam, mày là lưu manh hả?
Rồi còn chuyện uống nước nữa. Uống nước thôi thì không nói làm gì, nghĩ sao lại tự làm đổ hết lên người mình chứ.
Tô Tinh Nam chỉ muốn tự bóp cổ chết.
Phía sofa phát ra tiếng động nhẹ, Tô Tinh Nam lập tức ngừng thở, không dám nhúc nhích.
Một lát sau, cửa phòng mở ra rồi đóng lại.
Tô Tinh Nam trùm chăn, nằm trên giường thét lên một tiếng không thành lời, lăn lộn vài vòng.
Mặt mũi đâu mà nhìn người khác nữa đây.
Thôi kệ, chỉ cần mình không ngại, người ngại sẽ là đối phương.
Tô Tinh Nam liên tục tự nhủ mấy lời động viên trong đầu, rồi hấp tấp chui vào phòng tắm.
Tắm mãi mới xong cô mới đi xuống lầu.
Đúng lúc Lục Phồn Chi đang dọn bữa sáng, ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Dường như có gì đó đã thay đổi.
Lục Phồn Chi lập tức đánh mắt đi chỗ khác, anh khẽ ho một tiếng: "Dậy rồi?"
Đúng kiểu không biết nói gì nên cứ mở miệng nói bừa.
"Ừm..."
"Đến ăn sáng luôn đi."
Hai người ngồi xuống bàn, không còn không khí náo nhiệt như trước, cả hai đều im lặng.
Lục Phồn Chi ngập ngừng một lúc rồi mới nói: "Sau này ra ngoài đừng uống rượu nữa, cô thấy sao?"
Còn hỏi tôi thấy sao nữa à...
Tô Tinh Nam cúi đầu, càng lúc càng thấp.
Lục Phồn Chi nhìn cô, bật cười thành tiếng: "Đừng có trốn. Cúi nữa là chạm vào bát luôn rồi đó."
Tô Tinh Nam ngẩng đầu, trừng mắt liếc anh một cái: "Hôm qua là ngoài ý muốn thôi, trước đây tôi đâu có như vậy. Chẳng phải anh cũng có lợi sao?"
"Hửm, ai lợi dụng ai? Này nhóc con, là ai cứ nắm chặt không cho tôi đi nhỉ?"
"Tôi còn cởi đồ nữa đó." Tô Tinh Nam buột miệng thốt ra.
Nói xong liền chỉ muốn tự tát mình một cái thật mạnh. Mấy lời hổ lang gì thế này.
"Tôi kêu cô cởi à?"
"Ai biết được?"
Hừ. Còn dám trắng trợn đổi trắng thay đen nữa chứ.
"Yên tâm, không thấy gì đâu. Hôm qua tôi tắt đèn rồi."
Tô Tinh Nam lẩm bẩm: "Ai hỏi anh cái này."
Lục Phồn Chi ăn xong, lau miệng, ánh mắt lại dừng lại ở dáng vẻ cô chậm rãi đưa từng thìa cháo lên miệng.
Tô Tinh Nam lén lút liếc sang, bắt gặp ánh mắt anh thì lập tức tỏ ra thản nhiên.
Giống như một con công kiêu ngạo, tao nhã dùng bữa sáng xong, rồi ung dung rời khỏi bàn ăn: "Nhớ rửa chén nha."
"Hoá ra tôi chỉ là máy rửa chén cho cô thôi à?"
Lục Phồn Chi vừa nói vừa dọn dẹp bàn ăn rồi dọn bát đũa.
Tô Tinh Nam cong môi, đi về phía phòng tập đàn trên lầu.
Nếu mỗi ngày trôi qua đều bình yên thế này thôi cũng đủ mãn nguyện.
Trời xanh trong xanh, ngay cả không khí cũng trở nên ngọt ngào hơn, cái nắng oi ả mùa hè cũng chẳng còn quá khó chịu.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh.
"Luyện đàn xong chưa?"
Là Trần Tân.
"Nói đi." Giọng Tô Tinh Nam có chút lười biếng, cơ thể vẫn còn hơi mệt, nguyên nhân là do trận say đêm qua.
Tuy nhiên, Trần Tân đã quen với tính cách này của cô, đi thẳng vào vấn đề: "Vậy cậu luyện đàn tiếp đi. Lát nhớ xem tin nhắn WeChat, tôi vừa gửi cho cậu mấy tấm hình."
"Hình gì vậy?"
"Mặt trời mọc. Đi ngắm không?"
"Đi." Tô Tinh Nam đồng ý không chút do dự: "Ngày mai nha. Ngày mai đi luôn."
"Được. Tôi vừa tìm được một con đường mới. Khoảng sáu giờ chiều nay chúng ta lái xe đi thử trước, rồi tiện thể mua ít đồ cần mang theo."
Tô Tinh Nam khẽ gật đầu, rồi chợt nhớ ra Trần Tân bên kia không nhìn thấy động tác của mình, liền mở miệng: "Còn ai đi cùng không?"
"Tôi có rủ Sở Sở với bạn trai cậu ấy đi cùng, cả Trình Thần và Thẩm Nhất nữa."
"Duyệt."
"Đúng rồi. Cậu nhớ rủ thêm anh Lục nha." Trần Tân tranh thủ lúc cô chưa cúp máy, vội nói thêm.
"Ủa. Tự cậu rủ đi, tôi là người hầu của cậu chắc?"
"Đại tiểu thư ơi, cậu có nói nhầm không? Tôi đây nào dám đâu chứ." Trần Tân làm quá lên nói: "Không phải anh Lục là người của cậu sao? Tôi đâu thể tự ý quyết định thay được."
"Vớ va vớ vẩn. Đã có đóng dấu xác nhận gì đâu mà gọi là người của tôi."
Nghe như đang giấu đầu lòi đuôi.
Trần Tân ở bên kia tròn mắt: "Cứ vậy đi nha, cúp máy đây. Chiều nay tôi đến đón hai người."
"Ok."
Tô Tinh Nam cúp điện thoại, chẳng mấy chốc đã đến ba giờ chiều.
Cô mở cửa, đi về phía phòng tập gym, bên trong không có ai. Sau đó đi vào bếp, cũng chẳng thấy người đâu.
Kỳ lạ thế.
"Lục Phồn Chi?" Tô Tinh Nam khẽ gọi tên anh.
Không có tiếng đáp lời, trong lòng cô chợt se lại.