Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 15: Che giấu sự rung động
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi trở về từ chuyến ngắm mặt trời mọc trên núi, Tô Tinh Nam nằm dài trên ghế sofa cả ngày.
Ba bữa cơm đều do Lục Phồn Chi mang đến tận nơi cho cô.
Tô Tinh Nam nhìn người đàn ông đang bước đến, vẻ mặt ảo não. Làn da anh rám nắng khỏe khoắn, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên những tia sáng lạ kỳ. Cô thở dài: "Giờ phải làm sao đây..."
"Sao thế?"
"Nếu sau này anh không còn ở đây nữa, tôi phải làm sao giờ?"
Lục Phồn Chi mỉm cười, ánh mắt lướt qua đôi chân trắng mịn của Tô Tinh Nam đang gác trên sofa, không để ý đến lời cô vừa nói.
Tô Tinh Nam duỗi thẳng chân, khẽ đá anh vài cái: "Này, tôi đang hỏi anh đó!"
"Tiếp tục ăn uống đủ bữa, sống thật tốt, luôn tràn đầy nhiệt huyết với đam mê của em."
Tô Tinh Nam trầm mặc một lát, rồi bưng bát cơm lên, hỏi lại: "Anh sẽ rời đi thật sao?"
"A Nam, tôi không thể nào chắc chắn được. Bởi vì tôi không biết tại sao bản thân lại xuất hiện ở đây."
Lỡ như đột nhiên tỉnh giấc, đây chỉ là một giấc mộng thì sao? Tô Tinh Nam cúi đầu, ăn từng miếng cơm lớn, không nói thêm lời nào.
Một lát sau, cô ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong, khóe miệng còn dính hạt cơm.
Cô nói: "Cùng tôi thực hiện những chuyện mà tôi rất muốn làm được không? Hoặc là chuyện anh muốn cũng được."
Lục Phồn Chi đáp lại dịu dàng: "Được."
Tô Tinh Nam lập tức bật dậy: "Để tôi đi lấy giấy ghi chú và bút viết chúng ra."
Lục Phồn Chi đưa tay ấn cô ngồi trở lại sofa: "Ăn cơm trước đã."
Tô Tinh Nam ai oán nhìn anh một cái.
Lục Phồn Chi rời đi, rất nhanh đã quay lại, trên tay cầm giấy ghi chú và bút mà cô vừa nhắc đến.
Tô Tinh Nam hiểu ý, tủm tỉm cười: "Tôi nói rồi anh viết nhé."
"Trước hết là leo núi đi, tôi nghe nói có một khu bật nhảy gì đó mới mở..."
Tô Tinh Nam nói một tràng dài.
Chiều tà, ánh nắng len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên hai người đang ngồi.
Hai bóng hình trên sofa kéo dài, tựa sát vào nhau thân mật.
Không khí trong phòng như đang sôi nổi, những bông hoa nhỏ ngoài cửa sổ lắc lư theo gió. Một người nói, người kia chép lại.
"Ngày mai chúng ta đi đến đó luôn nhé."
"Có chắc là cơ thể của cô chịu nổi không?"
"Ê này! Coi thường tôi hả?"
"Ồ. Cái này thì tôi không dám. Nhưng mà, ai là người nằm trên sofa cả ngày vậy ta."
-----
Như thường lệ, Lục Phồn Chi đảm nhận việc lái xe khi ra ngoài. Thiết bị định vị GPS dẫn họ vào một con đường nhỏ hẻo lánh.
Tô Tinh Nam nhìn ra ngoài cửa sổ, thắc mắc: "Sao chỗ này vắng vẻ thế? Đừng nói là anh định đem tôi đi bán nhé."
Lục Phồn Chi không buồn đáp lại câu đùa của cô, dừng xe bên đường: "Đi thôi. Xuống xe."
"Tới rồi hả?"
"Gần rồi, đi về phía trước thêm một đoạn là tới."
Tô Tinh Nam vừa tháo dây an toàn, vừa hỏi: "Không phải đều là lần đầu tới đây ư? Sao anh biết mà tôi thì không?"
"Chỉ cần anh trai ra tay, không cần lo bị lạc."
"Anh trai của ai?"
"Cô đó? Lần trước chính cô gọi vậy mà."
Tô Tinh Nam nghiêm túc nói: "Phiền anh hãy quên đi, đó không phải lời tôi nói đâu."
Ai thèm xem Lục Phồn Chi như anh trai.
Hai người lần theo chỉ dẫn, tìm được khu bật nhảy không trọng lực. Bên ngoài, nơi này trông khá độc đáo, giống một căn nhà gạch đỏ từ mấy thập niên trước, trên tường toàn những hình vẽ graffiti kỳ lạ.
Trông vô cùng độc đáo.
Cả hai đeo vòng tay, thay tất chuyên dụng rồi đi vào trong.
Nhìn thoáng qua, có không ít trò chơi như leo núi, trượt dây zipline, khu bật nhảy, tường nhện dính, khu bóng va chạm, cầu trượt khổng lồ...
Tô Tinh Nam vừa nhìn đã lập tức mê mẩn nơi này.
Nhân viên vừa dẫn đường vừa hỏi: "Trước đó hai quý khách có từng chơi những trò này chưa ạ?"
"Rồi."
"Chưa."
Mỗi người trả lời một ý.
Tô Tinh Nam kinh ngạc, liếc nhìn Lục Phồn Chi, hỏi anh: "Anh chơi rồi sao?"
"Ừm. Lúc trước có."
Nhân viên tiếp tục nói: "Chưa chơi cũng không sao. Mỗi khu đều có huấn luyện viên để đảm bảo an toàn cho quý khách. Cứ xem như cả hai đều lần đầu trải nghiệm nhé. Giờ thì xin mời quý khách xem trước những điều cần chú ý được chiếu trên màn hình."
Tô Tinh Nam vừa ngẩng đầu xem, vừa nhỏ giọng hỏi Lục Phồn Chi bên cạnh: "Lúc trước anh chơi cùng ai vậy?"
"Một người bạn của tôi có mở khu trò chơi kiểu này. Thỉnh thoảng sẽ đến chơi."
Tô Tinh Nam lại hỏi: "Là bạn..."
Lục Phồn Chi cắt ngang lời cô: "Tập trung xem đi, tránh lát nữa tự làm mình bị thương."
Tô Tinh Nam đúng lúc ngậm miệng.
Nhân viên sau đó hướng dẫn cả hai khởi động: xoay cổ tay, cổ chân, lưng và cổ.
Tô Tinh Nam quay sang nhìn Lục Phồn Chi đang đứng thẳng tắp, tư thế chuẩn mực, quả nhiên khí chất quân nhân đúng là khác hẳn.
Sau khi làm nóng người xong, Tô Tinh Nam trêu ghẹo nói: "Anh Lục, dẫn em bay nhé."
"Cô muốn chơi cái nào trước?"
Tô Tinh Nam nhìn quanh, rồi chỉ tay vào khu leo núi: "Muốn cái đó. Hồi trước rất muốn thử nhưng tiếc là không ai đi cùng."
"Trần Tân đâu?"
"Haha! Nói anh biết một bí mật, cậu ta bị sợ độ cao nên ghét mấy cái trò chơi kiểu này lắm."
Hai người đi tới khu leo núi. Hôm nay khách đến chơi khá ít, có lẽ do nơi này vừa mới khai trương.
Huấn luyện viên leo núi đi tới hỏi: "Hai bạn muốn chơi cái nào trước?"
"Bắt đầu từ cái đơn giản nhất đi."
Huấn luyện viên chỉ vào bức tường leo núi màu xanh phía trước: "Chỉ cần leo lên trên rồi từ trên đó nhảy xuống là được. Lúc nhảy xuống hai chân phải co lại, nhảy với tư thế ngồi để đáp xuống an toàn."
"Nghe rõ chưa?" Lục Phồn Chi hỏi cô.
"Rõ rồi."
Huấn luyện viên hỏi cỡ giày, rồi mang giày leo núi chuyên dụng đến cho cả hai.
Sau đó đưa cho họ đai an toàn kiểu ngồi và mũ bảo hộ: "Đeo cái này nữa."
Đúng như tên gọi, đai an toàn kiểu ngồi có tác dụng bảo vệ, chịu được trọng lượng và lực va đập khi người leo núi rơi xuống, giúp đảm bảo an toàn và sự thoải mái giữa người chơi và dây.
Lục Phồn Chi nhận lấy, nhanh nhẹn đeo vào, rồi nhìn về phía Tô Tinh Nam, thấy huấn luyện viên đang giúp cô đeo.
Anh cau mày, đi đến, tự nhiên cầm lấy đai an toàn: "Để tôi làm."
Huấn luyện viên nhìn động tác lưu loát của anh, bất giác nảy sinh cảm giác tin tưởng, không còn nghi ngờ anh đã chuẩn bị tốt hay chưa.
Lục Phồn Chi giúp Tô Tinh Nam đội mũ bảo hộ, chỉnh dây đeo cho vừa vặn, rồi vỗ đầu cô vài cái, nói: "Anh trai phục vụ có vừa ý không?"
"Hôm nay anh lớn nhất, mạng của tôi phó thác hoàn toàn cho anh nên sẽ không chơi mấy trò cãi nhau như con nít với anh nữa."
Lục Phồn Chi phì cười, lại vỗ đầu cô vài cái.
Vỗ xong liền xoay người đi đến trước tường leo núi.
Tô Tinh Nam thầm nghĩ, sớm muộn cũng có ngày bắt anh phải trả lại.
Huấn luyện viên cài móc khóa an toàn cho Tô Tinh Nam, kéo thử vài cái để kiểm tra độ chắc chắn.
Cứ thế, lần leo núi đầu tiên của họ bắt đầu.
Tô Tinh Nam leo tương đối chậm, vì là lần đầu tiên nên leo từng bước thật cẩn thận.
Lục Phồn Chi luôn theo sát bên cạnh cô, không vượt lên quá xa cũng không tuột phía sau quá nhiều.
Thỉnh thoảng anh sẽ chủ động trò chuyện, trêu ghẹo Tô Tinh Nam. Anh không chỉ cô cách leo, hoàn toàn để cô tự mình mày mò.
Dần dần, Tô Tinh Nam quen tay quen chân, tốc độ cũng nhanh hơn.
Cứ như vậy, leo lên đến đỉnh.
Cô nhìn xuống, không ngờ mình đã leo cao đến vậy. Một cảm giác thỏa mãn chợt dâng lên, như một đứa trẻ nhận được kẹo, cô vui vẻ nhìn sang Lục Phồn Chi.
Lục Phồn Chi hỏi: "Có sợ không?"
"Không sợ."
Bởi vì có anh ở đây.
Tô Tinh Nam lại hỏi: "Giờ phải buông tay rồi tự nhảy xuống sao?"
"Ừ. Hai chân đạp nhẹ vào tường rồi thả tay, nhớ là nhảy với tư thế đang ngồi."
Tô Tinh Nam hít sâu một hơi. Cô nhìn xuống, hai tay đang định buông ra bỗng siết chặt lại hơn.
Cô nói: "Anh nhảy trước đi rồi tới tôi."
"Đang đóng vai trong Titanic à?" Lục Phồn Chi cười.
"Đúng vậy. You jump, i jump." Tô Tinh Nam cũng nở nụ cười.
"Được. Vậy tôi jump trước."
Tô Tinh Nam lại nói thêm một câu: "Nhìn tư thế nhảy của anh tôi mới biết nên làm thế nào."
"Ừ. Đừng sợ. Tôi ở dưới đón cô."
Dứt lời, Lục Phồn Chi liền nhẹ nhàng nhảy xuống.
Tô Tinh Nam thấy anh ở phía dưới dang rộng vòng tay chờ mình, liền bắt chước động tác, hai chân dẫm vào vách tường, nhắm mắt rồi nhảy xuống.
Vốn tưởng rằng sẽ đáp xuống mặt đất, ai ngờ lại rơi vào một vòng tay ấm áp.
Tô Tinh Nam mở mắt ra, nhìn thấy Lục Phồn Chi đang nhìn cô cười, ôm cô theo kiểu bế công chúa.
Tim cô như bị ai đó gõ mạnh, đập loạn nhịp.
"Thấy chưa, tôi đã nói sẽ ở dưới đón cô rồi, không nuốt lời nhỉ?"
Tô Tinh Nam vội che giấu sự rung động của mình, nhanh chóng nhảy khỏi vòng tay anh: "Phải, phải, phải. Tôi sẽ trao cho anh giải thưởng 'Người giữ lời hứa' luôn."
Huấn luyện viên lúc này cũng bước đến, tháo dây an toàn cho Tô Tinh Nam, vừa cười vừa nói: "Chỗ này mới mở chưa lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy được một cặp đôi ngọt ngào thế này. Cô gái đúng là có phúc, bạn trai cô vừa nhìn đã biết là một tay chuyên nghiệp, lúc cô leo anh ấy vẫn luôn kè kè bên cạnh bảo vệ, theo sát nhịp leo của cô."
Tô Tinh Nam đỏ mặt, thấy Lục Phồn Chi không nói gì, tưởng anh đang ngại nên vội giải thích với huấn luyện viên: "Không phải đâu, anh hiểu lầm rồi. Chúng tôi không phải người yêu."
"Ồ. Vậy chắc là anh ấy thích cô rồi."
Lục Phồn Chi giải vây giúp cô: "Tôi là anh trai của cô ấy."
Nói xong, anh lập tức kéo Tô Tinh Nam đi sang khu leo tiếp theo.
Huấn luyện viên còn lẩm bẩm ở phía sau: "Sao có thể, chẳng lẽ mình nhìn lầm? Hai người trông đẹp đôi thế mà. Tiếc thật."
Giữa hai người bỗng trở nên yên lặng.
Tô Tinh Nam phá vỡ sự trầm mặc, như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra: "Chúng ta chơi cái này đi."
Đó là khu cột đỏ dựng thành vòng tròn, mỗi cột cao dần lên, cột cao nhất gần như chạm đến nóc nhà.
"Được thôi."
Tô Tinh Nam đề nghị: "Hay là chúng ta thi với nhau đi. So thời gian. Leo từ chỗ thấp nhất lên tới đỉnh rồi nhảy xuống đất. Ai hoàn thành trong thời gian ngắn hơn sẽ chiến thắng. Được không?"
Lục Phồn Chi nhướng mày: "Người thắng có được thưởng gì không?"
"Đương nhiên là có rồi. Nhưng thưởng gì đây ta?"
"Không nghĩ ra thì cứ nợ lại đi."
Tô Tinh Nam bĩu môi: "Nói như anh chắc chắn sẽ thắng vậy."
Lục Phồn Chi cười: "Cô leo trước hay là tôi?"
"Anh trước đi."
Nói xong, Lục Phồn Chi sải bước vào giữa vòng trụ, cài chốt dây an toàn rồi đứng trước cột đầu tiên.
Tô Tinh Nam dùng điện thoại bấm giờ: "Chuẩn bị, bắt đầu."
Lục Phồn Chi lao đi như một con báo.
Tô Tinh Nam nhìn đến ngây người. Cô biết tốc độ của Lục Phồn Chi rất nhanh, nhưng không ngờ lại nhanh đến mức này.
Người xung quanh cũng dần bu lại, ánh mắt đều dõi theo Lục Phồn Chi, kinh ngạc vô cùng trước tốc độ của anh.
Chưa đầy mười giây, Lục Phồn Chi đã lên đến đỉnh. Anh cúi đầu, từ trên cao nhìn xuống cô, mỉm cười, rồi nhảy xuống.
Trong mắt Tô Tinh Nam, cảnh tượng ấy chẳng khác nào một vị thần từ trên trời giáng xuống. Giống hệt như cách anh bất ngờ bước vào cuộc sống tĩnh lặng của cô, ngay cả việc bấm giờ mà cô cũng quên bẵng đi.
Lục Phồn Chi đi đến trước mặt cô, huơ huơ tay: "Nhóc con, nhìn đến nỗi trợn mắt luôn vậy? Ngưỡng mộ anh trai quá sao?"
Tô Tinh Nam đột nhiên nhìn anh cười dịu dàng: "Đúng vậy, anh trai lợi hại nhất."
Lúc này cô mới bấm dừng đồng hồ.
Lục Phồn Chi bất ngờ trước câu trả lời của Tô Tinh Nam, không biết nên đáp lại thế nào, bèn nhìn thời gian trên đồng hồ: "20 giây à. Hay thế này đi nhóc con, tôi chấp cô một phút luôn. Chịu không?"
"Hahaha, được đó! Anh không được đổi ý nhé. Đợi tôi quay lại."