Chương 3

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Tinh Nam trằn trọc mãi không ngủ được. Cô vốn đã khó ngủ, nay bên cạnh có người lạ nên càng khó vào giấc hơn.
Cô bỗng muốn hút một điếu thuốc.
Nhìn người đàn ông nằm trên sofa, Tô Tinh Nam không kìm được hỏi: "Anh ngủ rồi hả?"
Không có tiếng đáp lại.
Tô Tinh Nam liền đi xuống giường, vòng qua sofa định đi lấy gói thuốc. Tiện thể, cô liếc nhìn Lục Phồn Chi vài cái. Nhìn rồi lại nhìn, mới phát hiện sắc mặt anh đỏ bừng, cô bèn đưa tay lên trán sờ thử.
Sao nóng thế này? Bị sốt rồi à? "Này! Dậy đi!" Tô Tinh Nam lấy ngón tay chọc chọc cánh tay cứng như đá của anh.
Lục Phồn Chi từ từ mở mắt, mệt mỏi hỏi: "Sao vậy?"
Giọng của Tô Tinh Nam có chút sốt ruột: "Anh sốt rồi!"
Lục Phồn Chi lại nhắm mắt lại, cất giọng khàn khàn: "Không sao đâu. Sốt thôi mà. Ngủ một giấc sẽ ổn."
"Chắc là khó chịu lắm. Hay anh lên giường nằm đi?"
Lục Phồn Chi dường như không còn sức lực để nói chuyện, chỉ im lặng.
"Để tôi đo nhiệt độ cho anh cái đã." Nói rồi, cô đứng dậy, định rời đi.
Lục Phồn Chi đột nhiên giữ chặt tay cô, giọng điệu kiên quyết: "Đi ngủ đi, đừng xen vào chuyện của tôi."
Tô Tinh Nam bị anh làm tức giận: "Anh tưởng tôi muốn hả? Coi như tôi ăn no rửng mỡ đi. Từ giờ tôi mặc kệ anh đấy." Nói xong liền trở về giường nằm xuống.
Lục Phồn Chi tiếp tục im lặng.
Một lúc lâu sau, Tô Tinh Nam vẫn ngủ không được, cô bực bội gãi đầu, sau đó ngồi dậy, nhìn về phía sofa. Lục Phồn Chi vẫn còn cau mày, khó chịu nhưng vẫn không nói gì.
Chắc là không muốn làm phiền cô nữa.
Cô chợt nhớ tới những khi ở nhà một mình.
Có lần nửa đêm, đột nhiên cô thấy dạ dày quặn thắt, cơn buồn nôn ập đến. Cô vội lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo hết những gì đã ăn tối hôm đó, dạ dày co rút đau quặn ruột.
Cô vẫn nhớ rõ cái lạnh buốt từ nền gạch đêm hôm ấy, cô phải ngồi rất lâu mới dần ổn định lại.
Sau khi đứng dậy, súc miệng qua loa, cả người vẫn còn rã rời, lúc nóng lúc lạnh. Cô lấy một miếng dán giữ nhiệt, trở về giường, cố ép bản thân phải ngủ.
Cứ nghĩ chợp mắt một lúc rồi sẽ đỡ hơn, nhưng suốt đêm, trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mê liên tục, cô hết lần này đến lần khác lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Đến lúc không chịu nổi nữa, cô chỉ còn biết ngồi lì trên sofa, giữ nguyên một tư thế, đến nước cũng không dám uống, cắn răng chịu đựng cho đến khi trời sáng.
Ngày hôm sau, dì Tống đến dọn dẹp và nấu bữa sáng mới phát hiện cô không khoẻ, lập tức đưa vào bệnh viện.
Cuối cùng Tô Tinh Nam vẫn không kìm được, cầm điện thoại gọi đi, một lúc lâu sau mới có người bắt máy.
"Bà cô của tôi ơi, khuya lắc lơ thế này, cậu......"
Trần Tân chưa kịp nói xong đã bị Tô Tinh Nam ngắt lời: "Tìm giúp tôi một bác sĩ đến nhà ngay bây giờ."
Trần Tân lập tức tỉnh hẳn ngủ: "Tôi sẽ gọi ngay. Mà cậu bị sao vậy?"
"Tôi không sao, cảm ơn cậu nhé, đợi hôm khác nói sau."
"Được, có việc gì thì gọi cho tôi."
Trần Tân biết Tô Tinh Nam vẫn ổn nên cũng chẳng hỏi thêm.
Cậu ấy hiểu rõ, nếu Tô Tinh Nam đã không muốn nói, dù là ai hỏi cô cũng sẽ không trả lời.
Tô Tinh Nam thở dài, tìm một cái nhiệt kế, đi đến sofa rồi nhẹ giọng nói: "Ít nhất cũng đo thử nhiệt độ đi."
Lục Phồn Chi chợt động lòng, cuối cùng vẫn nhận lấy nhiệt kế, cố gắng tránh ánh mắt của cô.
Vài phút trôi qua.
"39.8 độ." Tô Tinh Nam hoảng hốt: "Sao lại sốt cao đến vậy?"
Nghĩ một lúc, cô chọn cách hạ sốt đơn giản nhất, nhanh chóng lấy khăn nhúng nước ấm rồi đặt lên trán anh.
Ít nhất cũng có thể giúp anh dễ chịu hơn một chút.
Cô nhìn anh, an ủi: "Anh đừng lo nhé. Bác sĩ sẽ đến nhanh thôi."
Hệt như đang dỗ một đứa bé.
Rốt cuộc bác sĩ cũng tới - là một bác sĩ nữ.
Theo góc nhìn của Tô Tinh Nam, Trần Tân quả thật rất chu đáo.
Sau khi thăm khám xong xuôi, bác sĩ nói: "Anh ấy sốt rất cao, chắc là do vết thương nhiễm trùng nên mới dẫn đến sốt, tốt nhất vẫn nên truyền nước. Trước tiên hãy cởi áo ra đi, tôi xử lý vết thương cho anh thêm lần nữa."
Tô Tinh Nam không khỏi cảm thấy áy náy, dù sao những vết thương này ban đầu cũng là do cô xử lý.
Lục Phồn Chi mơ màng nói: "Cô nhóc, đừng lo. Không liên quan gì đến cô."
Nói rồi, bác sĩ bắt đầu xử lý lại vết thương. Miệng vết thương lộ ra trước mắt khiến cô giật mình, tình trạng còn tệ hơn so với lúc đầu. Tô Tinh Nam mím chặt môi, lặng lẽ đứng một bên.
Rốt cuộc xử lý xong, nữ bác sĩ nói: "Nhớ thay chai truyền nước đúng giờ, tổng cộng 3 chai, tối nay cần có người ở lại trông anh ấy. Ngày mai còn phải truyền thêm lần nữa. Trong tuần này, tốt nhất nên ăn nhẹ như cháo, súp, nhớ ăn nhiều rau quả, tuyệt đối tránh đồ cay nóng. Thêm nữa là tránh để vết thương dính nước."
Bác sĩ dừng một chút, rồi nói tiếp: "Nếu muốn hạ sốt nhanh hơn thì có thể dùng cồn lau người."
Tô Tinh Nam ghi nhớ nhanh chóng, cô gật gật đầu: "Vâng. Còn một việc tôi muốn nhờ bác, chuyện tối nay... phiền bác đừng nói ra ngoài. Cứ xem như chưa từng đến đây. Còn phía Trần Tân tôi sẽ tự nói chuyện, cảm ơn bác."
Nữ bác sĩ cười cười: "Yên tâm, đây là đạo đức nghề nghiệp của tôi." Nói xong liền rời đi.
Tô Tinh Nam nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Lục Phồn Chi, cô ngồi xuống sàn, tựa người vào sofa, nhìn dòng thuốc từ từ chảy vào cơ thể anh.
Theo lý mà nói, cô không nên tin người dễ dàng như vậy, dù sao lời nói của anh vẫn chưa đủ xác thực.
Nhưng mỗi lần nhìn anh, cô lại không thể kiềm chế bản thân mà tin tưởng, thậm chí còn thấy đau lòng một cách vô cớ. Có lẽ vì đêm nay tâm trạng quá yếu mềm nên cô cũng chẳng muốn ở một mình nữa.
Tô Tinh Nam đột nhiên nhớ tới khi còn nhỏ, bản thân vốn là đứa bé chẳng giỏi từ chối người khác.
Từ bé đã như thế.
Có lần mẹ dẫn cô đến tiệm cắt tóc, thợ làm tóc vừa cắt vừa hỏi cô liên tục: bé bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, học trường gì,...
Có lẽ vì sợ không khí trở nên gượng gạo, nên cô chẳng nghĩ nhiều, ngoan ngoãn trả lời từng câu một.
Sau đó mẹ nói với cô: "Tinh Tinh, con không thể tin tưởng người khác một cách tùy tiện như vậy. Lúc người lạ hỏi con, con phải từ chối trả lời hoặc nói lảng sang chuyện khác."
Cô cau mày: "Nhưng phải nói thế nào để từ chối người khác ạ? Con chỉ muốn làm một người tốt bụng thôi, nếu từ chối thì người ta có thể không thích con không mẹ?"
"Từ chối người khác không có nghĩa là con không tốt bụng, làm người tốt cũng cần phải có nguyên tắc, phải học được cách phân biệt đúng sai. Người càng hiền lành càng phải học cách giữ vững nguyên tắc và nhìn rõ mọi chuyện.
Giống như tình huống hôm nay vậy, nếu đối phương là người xấu, sau khi hắn biết được thông tin của con, có phải sẽ rất nguy hiểm cho con không? Con mà gặp chuyện gì thì ba mẹ biết sống làm sao hả?"
Sầm Ngâm vuốt tóc cô, nói tiếp: "Nếu sau này có ai nhờ con làm gì mà con không muốn hoặc không thể làm được thì con phải tự tìm cách từ chối họ. Biết đâu sau khi bị con từ chối, họ sẽ tự suy ngẫm lại hành vi của mình, nghiêm túc nhìn lại bản thân, từ đó có thể trở nên tốt hơn.
Nhưng nếu con miễn cưỡng đồng ý thì không chỉ làm bản thân mất vui mà còn cản trở người ta trưởng thành. Đúng không? Con phải luôn đặt mình lên hàng đầu, không muốn đồng ý hay trả lời việc gì đó thì cứ thẳng thắn cự tuyệt.
Không cần quan tâm đến việc người ta sẽ ghét con hay không. Con phải biết rằng, không một ai hoàn hảo đến mức được lòng hết tất cả mọi người, việc con cần làm là phải luôn yêu thương chính bản thân mình."
Tô Tinh Nam ngoan ngoãn gật gật đầu, nhìn vào mắt mẹ mà nói "Con biết rồi ạ. Mẹ với bố sẽ mãi yêu thương con chứ?"
Sầm Ngâm vén mái tóc rũ bên tai cô lên, dịu dàng nói: "Bé ngốc, đương nhiên rồi. Con là cục cưng duy nhất của bố mẹ, không yêu con thì yêu ai nữa?"
Tô Tinh Nam chậm rãi thoát khỏi dòng hồi ức, khóe môi khẽ nhếch lên – tất cả chỉ là những lời dối gạt.
Cô sờ trán Lục Phồn Chi, vẫn còn rất nóng.
Do dự một lúc lâu, cuối cùng cô quyết định nghe theo lời bác sĩ, dùng cồn lau cho anh hạ sốt.
Tô Tinh Nam cầm chiếc khăn dính cồn, dù cố tỏ vẻ bình tĩnh lau người cho anh nhưng đôi tai đỏ bừng đã bán đứng cô.
Bên ngoài, ánh trăng như treo lơ lửng trên ngọn cây. Không biết là ánh trăng hay ánh đèn neon hắt vào mà căn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng thở đều đặn quyện vào nhau, khe khẽ mà ấm áp.
Trong một khoảnh khắc, Tô Tinh Nam chợt thấy trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ. Từ trước đến nay, những đêm dài như thế này, cô đều phải một mình vượt qua.
Cuối cùng cũng lau xong, cô ngồi xổm xuống, hai tay chống má, lặng lẽ nhìn từng giọt thuốc từ từ truyền vào cơ thể Lục Phồn Chi. Cơn buồn ngủ chầm chậm ập đến, nhưng cô lập tức giật mình.
Khó khăn lắm mới truyền xong hai chai, cô đứng dậy thay sang chai mới cho anh.
Nhìn vào đồng hồ, đã là 5 giờ sáng.
Cuối cùng cũng chỉ còn lại một chai cuối, hai mắt Tô Tinh Nam đã không còn chống đỡ nổi nữa, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Trời dần hửng sáng, Lục Phồn Chi tỉnh lại, ngửi thấy mùi cồn trên người mình. Anh dùng tay xoa xoa giữa trán, nhìn chai dịch đã truyền hết liền tiện tay rút kim ra.
Anh đứng dậy, thấy Tô Tinh Nam vẫn đang ngồi dưới đất, không khỏi ngẩn người, tối hôm qua cô ấy đã chăm sóc cho mình cả đêm sao? Dù đang ngủ nhưng trông cô gái nhỏ vẫn rất đáng yêu.
Sau đó anh nhẹ nhàng bế cô lên, sao cô nhóc này lại nhẹ thế nhỉ?
Tô Tinh Nam nhíu nhíu mày, nhỏ giọng lẩm bẩm một tiếng, rồi cọ cọ vào người anh.
Trong lúc Lục Phồn Chi tưởng rằng cô sẽ thức dậy, thì cô lại ngủ tiếp.
Khóe miệng anh khẽ cong, cũng không sợ mùi cồn ám vào người.
Sau đó, anh chầm chậm đặt cô lên giường, rồi vào phòng tắm tự mình tắm rửa.
Khi bước ra, trên người anh phảng phất mùi hương dịu nhẹ của sữa tắm con gái.
Tô Tinh Nam tỉnh dậy vì đói.
Cô mơ màng mở mắt, duỗi thẳng người, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Đột nhiên bị thân hình trước mắt dọa sợ. Nhớ tới chuyện xảy ra đêm qua, cô vẫn còn có chút cảm giác như đang mơ.
"Dậy rồi?" Chắc là vì phát sốt nên giọng nói của Lục Phồn Chi lúc này có chút khàn khàn.
Tô Tinh Nam nhìn anh, não bộ nhanh chóng hoạt động, nhưng còn chưa kịp đến ba giây đã "chết máy".
"Hay là... tôi ngủ thêm chút nữa nhé?"
Lục Phồn Chi khẽ cười.
Tô Tinh Nam nhíu mày, nằm xuống thêm mười phút, đợi đầu óc từ từ tỉnh táo lại.
Cô nhìn Lục Phồn Chi đang mặc bộ đồ thể thao. Không ngờ khi chúng được mặc trên người anh lại mang một dáng vẻ khác hẳn, trông như một chàng thiếu niên còn ngồi trên ghế nhà trường, mang đến cảm giác sạch sẽ, sáng sủa.
Cô dời tầm mắt: "Cười cái gì mà cười!? Tôi đi rửa mặt đây. Anh cứ ở yên trong phòng đi."
Tiếng nước từ phòng tắm vang lên ngay sau đó. Lục Phồn Chi đưa tay gãi gãi tóc, tiện tay cầm quyển sách trên bàn lên xem.
Thấy bên trong kẹp một tấm bưu thiếp, trên đó ghi một câu của Nakashima Mika:
"Trong quãng đời tăm tối nhất, chính tôi tự kéo mình ra khỏi vực sâu. Nếu không có ai, thì tôi sẽ là người đó."
Chủ nhân của nét chữ có lẽ là một cô bé.
Anh ngẫm nghĩ, rồi cầm lấy một tấm bưu thiếp và cây bút, viết lên đó: "Sương mù lạnh giá rồi sẽ tan đi, ánh mặt trời dần dần xuất hiện. Em hãy đợi thêm nhé, ngày ấy rồi sẽ đến thôi."
Sau đó, anh đặt hai tấm bưu thiếp cạnh nhau, kẹp vào vị trí cũ.
Nửa tiếng sau, Tô Tinh Nam mới thay xong bộ đồ mới.
Lục Phồn Chi vừa ngước mắt đã nhìn thấy cô gái đang mặc một chiếc váy dài màu đỏ, làn da trắng mịn. Anh chỉ liếc nhìn một cái rồi dời mắt đi.
Tô Tinh Nam mở miệng hỏi: "Anh còn sốt không?"
Lục Phồn Chi lắc đầu: "Tối hôm qua cảm ơn cô nhé."
Tô Tinh Nam cười cười, sau đó cầm lấy một cái iPad đưa cho anh: "Tôi đi xuống trước, nếu anh thấy chán thì cứ xem cái này. Đợi tôi bảo dì giúp việc, anh ăn xong bữa sáng rồi hẵng đi nhé."
Một tia nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ sát đất, mùi thơm của bánh mì mới nướng lan tỏa trong không khí.
Tô Tinh Nam vừa ngáp vừa đi xuống lầu: "Thơm quá đi, dì Tống. Đến nỗi con tỉnh vì đói luôn nè."
"Đói bụng thì tranh thủ ăn lúc còn nóng đi, dì mới nấu xong đó." Dì Tống hiền từ nói.
Tô Tinh Nam bỏ một miếng bánh mì vào miệng: "Khụ khụ.. Sặc chết con rồi."
Dì Tống vội vàng bưng một ly sữa đến: "Con bé này, ăn từ từ thôi."
Tô Tinh Nam uống một ngụm sữa, khó khăn nuốt miếng bánh mì xuống, cười nói: "Dạ, lần sau con sẽ chú ý."
Dì Tống vỗ nhẹ đầu cô, nói bằng giọng điệu bất đắc dĩ: "Có lần nào mà con chả nói thế đâu?"
Tô Tinh Nam le lưỡi: "À đúng rồi, dì ơi, con định đến nhà Sở Sở ở với cậu ấy vài hôm, do cậu ấy ở nhà một mình thôi à. Từ giờ coi như là dì được nghỉ, không cần đến dọn dẹp đâu ạ. Tiền lương con vẫn sẽ trả đủ."
"Thế sao được. Dì phải đến để dọn dẹp vệ sinh chứ." Dì Tống chần chừ nói.
"Không sao đâu dì, thật sự không cần đâu, dù sao cũng không có ai ở trong nhà." Tô Tinh Nam vỗ nhẹ vào tay dì ấy: "Khi nào về con sẽ gọi cho dì, được không ạ? Đến lúc đó dì lại đến dọn dẹp nhé?"
Dì Tống không hề có chút nghi ngờ, đồng ý với cô: "Thế để dì lên lầu dọn vệ sinh trước đã."
Tô Tinh Nam sợ tới mức giật mình, lập tức đứng bật dậy, bất cẩn làm đổ ly sữa: "Dì ơi dì ơi! Hôm nay không cần dọn phòng con đâu. Con định lát nữa ăn xong sẽ lên phòng ngủ thêm một lát."