Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 42: Mình mơ thấy anh ấy
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả hai cùng đến phòng giám sát, yêu cầu trích xuất camera trong khoảng thời gian buổi chiều, từ trước cửa nhà cho đến đoạn đường dẫn ra cổng tiểu khu.
Tô Tinh Nam tua đi tua lại nhiều lần, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Lục Phồn Chi.
Tay cô run rẩy, không muốn từ bỏ hy vọng: "Không thể nào, không thể nào."
Bác bảo vệ trong phòng trực thấy lạ, hỏi: "Cháu gái, cháu tìm gì thế? Xem đi xem lại nhiều lần mà vẫn chưa thấy sao?"
Trần Tân sờ túi, móc ra một gói thuốc lá còn vài điếu, đưa cho ông ấy, tiện thể trò chuyện vài câu, chọc cho bác cười híp mắt.
Tô Tinh Nam yếu ớt nói: "Trần Tân, cậu xem lại giúp tôi một lần nữa được không?"
Trần Tân không thể nào từ chối, đành cùng cô xem lại, tốc độ đoạn video cũng được chỉnh chậm hơn, nhìn kỹ từ đầu đến cuối.
Cậu im lặng một lúc, rồi thấp giọng nói: "Tô Tô, chúng ta về nhà thôi."
Tô Tinh Nam vẫn đứng bất động tại chỗ.
"Tô Tinh Nam!" Hiếm khi Trần Tân gọi cả tên lẫn họ của cô như vậy.
Cô nhìn về phía Trần Tân, ánh mắt dại đi, không nói một lời.
Cuối cùng Trần Tân vẫn mềm lòng, nắm lấy áo cô, nói lời cảm ơn bác bảo vệ, rồi dẫn cô về nhà.
Tô Tinh Nam lấy điện thoại ra, gọi hết những người cô quen biết của Lục Phồn Chi, nhưng vẫn không nhận được bất kỳ tin tức nào.
Gọi xong, cô co mình trong góc sofa, như muốn giấu kín bản thân.
Trần Tân nói chuyện với cô, nhưng cô dường như không hề nghe thấy.
Tiêu Sở Sở không dám hỏi nhiều qua điện thoại, chỉ đành nhắn tin cho Trần Tân: "Có cần tôi đến nhà cậu ấy không?" Trần Tân trả lời cô nàng: "Cậu sang đây đi, tối nay ở lại với cậu ấy."
Để cô ở một mình, dù thế nào Trần Tân cũng không thể yên tâm, huống chi trước đó từng xảy ra chuyện kia, cậu sợ Tô Tinh Nam sẽ nghĩ quẩn, rồi làm ra chuyện tổn thương chính mình.
Trần Tân đi vào bếp rót cho Tô Tinh Nam một ly nước, đặt trước mặt cô, dịu giọng nói: "Tô Tô, cậu còn nhớ rõ trước đó cậu từng nói gì với tôi không? Anh Lục rồi sẽ phải rời nơi mà anh ấy không thuộc về. Sớm hay muộn, chuyện này cũng sẽ xảy ra, đúng không?"
Giọng Tô Tinh Nam nghẹn ngào: "Tôi không nghĩ anh ấy sẽ rời đi bất ngờ như vậy. Nếu tôi không ngủ trưa thì tốt rồi, ít nhất có thể ở cạnh anh ấy, nhìn anh ấy rời đi."
Trần Tân đi đến, ngồi xuống cạnh cô, vỗ lưng an ủi: "Chuyện anh Lục rời đi, chắc ngay cả chính anh ấy cũng không ngờ được, có lẽ mọi thứ xảy ra đều nằm ngoài dự đoán."
Tô Tinh Nam khóc đến khó thở: "Cậu nghĩ... tôi còn có thể gặp lại anh ấy không?"
Trần Tân trầm mặc, cậu sợ nói ra sẽ khiến cô đau lòng hơn nữa.
Tô Tinh Nam chỉ vào tim mình mà nói: "Nơi này đau quá, thật sự rất, rất đau."
Trần Tân chậm rãi cất lời: "Anh Lục từng có lần tâm sự với tôi, lúc nhắc đến chuyện này, anh ấy nói anh ấy thực sự rất lo lắng cho cậu, hy vọng cậu sẽ nhìn về phía trước. Cả một đời còn rất dài, chúng ta..."
Trần Tân không nói tiếp được nữa, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của Tô Tinh Nam, có lẽ cậu cũng sẽ không chịu nổi.
Nước mắt rơi thành hàng trên mặt Tô Tinh Nam, cô lẩm bẩm: "Hôm nay vốn đang lên kế hoạch đi du lịch, rồi còn tính sau khi tôi vào năm học, anh ấy sẽ đi tìm việc làm, sao đột nhiên lại biến thành thế này chứ."
Bộ phim 《Cuốn theo chiều gió》 mới xem chưa được một phần ba, còn bao nhiêu chuyện chưa kịp cùng nhau làm.
"Có phải lúc này anh ấy cũng đang nhớ tôi không?"
"Đương nhiên rồi." Trần Tân khẳng định.
Khi Tiêu Sở Sở chạy đến, cảnh cô nàng nhìn thấy là Tô Tinh Nam vẫn co ro ở góc sofa, không rõ là đang mở mắt hay đã nhắm lại.
Cô nàng đi đến, quỳ trên sàn, từ phía sau ôm lấy cô.
Tô Tinh Nam khóc đến run rẩy cả người.
"Mình biết, mình biết rõ... nhưng trong lòng vẫn không thể vượt qua nổi. Chỉ cần nghĩ đến chuyện này thôi là đã thấy khó chịu rồi."
Tiêu Sở Sở xoa đầu cô, vừa nói vừa vuốt nhẹ mái tóc, dường như chẳng có lời nào đủ để an ủi, để xoa dịu nỗi đau này.
Đời người, nói dài thì không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.
Không ai biết khi nào những biến cố bất ngờ sẽ ập đến.
Người có thể ở bên cạnh bạn đến cuối cùng, rốt cuộc cũng chỉ có chính bạn mà thôi.
Đã từng cảm nhận được sự ấm áp của ánh mặt trời, làm sao có thể nhanh chóng chấp nhận cái lạnh thấu xương?
Sắc trời tối dần, Trần Tân nhẹ giọng hỏi: "Tối nay hai cậu muốn ăn gì?"
Tiêu Sở Sở nhìn thoáng qua Tô Tinh Nam, thấp giọng đáp: "Hình như Tô Tô ngủ rồi, gọi cho tôi một phần mì đi. Hay là chờ Tô Tô dậy rồi hỏi cậu ấy ăn gì sau?"
Trần Tân gật đầu: "Được, để tôi gọi đồ ăn."
"Chuyện gì đang xảy ra vậy trời..." Tiêu Sở Sở thở dài đầy buồn bã.
Cơm vừa giao đến, Tiêu Sở Sở đặt lên bàn trà, nhẹ nhàng mở ra, tiếng động khe khẽ không tránh khỏi vang lên.
Tô Tinh Nam bị tiếng động nhỏ ấy đánh thức. Cô ngồi bật dậy, đầu đau như muốn nổ tung, chân trần đi vào nhà vệ sinh, vốc nước lạnh rửa mặt.
Tiêu Sở Sở đứng bên ngoài hỏi cô: "Tô Tô, bữa tối cậu muốn ăn gì? Thấy cậu chưa dậy nên bọn mình chưa gọi đồ ăn cho cậu."
Tô Tinh Nam mở cửa, đi ra ngoài: "Hai cậu cứ ăn đi, mình không muốn ăn gì hết."
Nói xong, cô đi thẳng vào bếp, mở tủ lạnh, lấy ra mấy chai whisky, lắc lắc về phía hai người: "Hai người có uống không?"
"Uống, uống, uống." Tiêu Sở Sở gật đầu lia lịa.
Tô Tinh Nam lại mở tủ chén, lấy ra ba cái ly thủy tinh, dùng nước ấm tráng qua một lần, rồi đi đến ngồi xuống thảm trong phòng khách.
Tiêu Sở Sở nhìn vẻ mặt tái nhợt của cô, không dám nói nhiều lời, sợ lỡ lời sẽ chạm đến vết thương trong lòng cô.
Tô Tinh Nam rót cho mình một ly, rồi hớp một ngụm lớn: "Hai cậu cứ ăn đi, không cần lo cho mình."
Trần Tân không nói gì, chỉ cầm ly chạm nhẹ vào ly của cô, rồi nhấp một ngụm nhỏ.
Tô Tinh Nam lặng lẽ uống hết ly này đến ly khác, gương mặt dần ửng đỏ.
Tiêu Sở Sở lo lắng nhìn cô: "Tô Tô, uống ít thôi, cậu chưa ăn gì hết, bụng rỗng mà uống nhiều quá thì lát nữa sẽ khó chịu."
Tô Tinh Nam như đã say, nhìn cô nàng mỉm cười: "Uống say cũng tốt mà, say rồi... không chừng có thể gặp được anh ấy."
Vừa dứt lời, một giọt nước mắt rơi vào trong ly, tạo nên một gợn sóng nhỏ.
Tô Tinh Nam đột ngột cầm cả chai rượu tu thẳng một hơi.
"Chẳng phải người ta nói, uống say thì có thể ngủ nhanh hơn, trong mơ sẽ gặp được người mình nhớ sao? Vậy tại sao mình uống nhiều thế này rồi mà vẫn chưa đủ?"
"Lúc nãy mình ngủ, mình mơ thấy anh ấy... mơ thấy anh ấy cười với mình. Nhưng khi mình chạy về phía anh ấy, thì anh ấy lại biến mất."
Tô Tinh Nam rơi lệ đầy mặt.
"Đừng uống nữa." Trần Tân giằng lấy chai rượu trong tay cô.
Tô Tinh Nam đứng dậy giành lại: "Cậu cũng muốn đối xử như vậy với tôi sao?"
Trần Tân né chai rượu đi: "Lời hay cậu không nghe thấy một câu, nhưng cũng đừng tự hành hạ bản thân mình như thế, được không?"
Tô Tinh Nam vô lực dựa vào sofa, ánh mắt dại đi.
Tiêu Sở Sở nắm tay cô, nửa ôm nửa dìu, đưa cô lên nhà vệ sinh tầng hai: "Đi tắm một lát đi."
Tô Tinh Nam cởi sạch quần áo, nhìn mình trong gương, đường cong rõ ràng, đôi mắt đã sưng đỏ lên.
Trên người vẫn còn lưu lại dấu vết thân mật cùng Lục Phồn Chi từ buổi sáng.
Tại hõm eo, trên ngực.
Đậm nhạt đan xen.
Cô để mặc dòng nước ấm dội xuống cơ thể, từ đầu đến chân.
Dòng nước chảy dọc theo đường cong cơ thể rồi biến mất.
Nửa tiếng trôi qua, Tô Tinh Nam vẫn chưa bước ra.
Tiêu Sở Sở đứng ngoài cửa bắt đầu sốt ruột, giơ tay gõ nhẹ: "Tô Tô? Tô Tô? Cậu tắm xong chưa?"
Một lát sau, tiếng xả nước ngừng lại.
Giọng nói trầm đục của Tô Tinh Nam từ bên trong truyền đến: "Ra ngay."
Tô Tinh Nam vừa mở cửa đã thấy cô nàng đứng trước mặt: "Sao vậy?"
"Mình... Lâu rồi mình chưa ngủ cùng cậu, đêm nay bọn mình ngủ chung nhé?"
Khóe mắt Tô Tinh Nam lại ửng đỏ, cô gật đầu.
Tiêu Sở Sở xoa đầu cô: "Cậu đi sấy tóc đi, mình cũng tắm đây."
Khi Tô Tinh Nam sấy tóc xong, Tiêu Sở Sở cũng vừa tắm xong.
Có người đến gõ cửa phòng.
Tiêu Sở Sở ra mở cửa, là Trần Tân.
"Tôi ngủ ở phòng bên cạnh, tối nay sẽ không về, có chuyện gì cậu cứ gọi tôi."
Tiêu Sở Sở gật đầu: "Ừ."
Mọi chuyện xong xuôi thì cũng đã hơn mười một giờ đêm. Cơn buồn ngủ kéo tới, Tiêu Sở Sở gọi Tô Tinh Nam lên giường, vừa nhắm mắt đã ngủ thiếp đi.
Tô Tinh Nam nằm thẳng trên giường, chậm rãi chớp mắt, không hề buồn ngủ, nhưng lại mong mỏi được gặp Lục Phồn Chi trong giấc mơ.
Thời gian cứ thế trôi qua từng giây một.
Nửa đêm, Tiêu Sở Sở mơ màng tỉnh dậy, giơ tay sờ sang chỗ bên cạnh, trống không.
"Tô Tô?"
Không có tiếng đáp lại.
Tim cô nàng chợt thắt lại, vội vàng ngồi dậy bật đèn. Trong phòng không có ai.
Tiêu Sở Sở hoảng hốt chạy sang phòng Trần Tân, lay cậu dậy: "Không thấy Tô Tô đâu cả. Tôi giật mình dậy thì trong phòng đã không còn ai rồi."
Trần Tân nhấc chân đi ra ngoài: "Đã xem thử ở mấy phòng khác chưa?"
Lúc này Tiêu Sở Sở mới nhớ ra, cô nàng lắc đầu.
Trần Tân đi đến phòng Lục Phồn Chi, cửa không đóng kín, chừa lại một khe hở nhỏ. Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, liền thấy giữa giường có một khối nhô lên dưới chăn.
Trong lòng lập tức thả lỏng.
Chỉ là, thỉnh thoảng hai người sẽ nghe thấy tiếng khóc nức nở khe khẽ phát ra từ trong phòng.
Tiêu Sở Sở vừa định bước vào, Trần Tân nhanh tay kéo cô nàng lại.
"Cứ để cậu ấy ở một mình đi, ít nhất vẫn có thể phát tiết cảm xúc ra ngoài."
Tiêu Sở Sở gật đầu, sau đó cả hai trở về phòng của mình.