44. Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 44: Nhất định không được từ bỏ chính mình

Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Tinh Nam học xong buổi cuối cùng thì rời trường, chuẩn bị về nhà thay quần áo, sau đó sẽ sang nhà Trần Tân.
Thời tiết đột ngột trở lạnh, mấy ngày nay càng lúc càng lạnh hơn. Một cơn gió thổi qua, cô khẽ rụt cổ lại.
Sau khai giảng, mỗi ngày đi học cô đều mặc áo hoodie với quần jean, đầu đội mũ lưỡi trai, đi đại một đôi giày.
Nhìn những chiếc lá vàng bay lả tả, trong lòng cô nảy ra vô vàn suy nghĩ.
"Chào bạn học." Một giọng nói lành lạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Tô Tinh Nam cúi xuống, thấy đối phương đi một đôi giày AJ.
Lục Phồn Chi cũng từng đi loại giày này, vào một ngày mưa nọ.
Cô khẽ cười gượng gạo, chậm rãi ngẩng đầu lên. Trước mặt là một chàng trai đầu húi cua, dáng người vạm vỡ, trên tay cầm một quả bóng rổ.
"Có việc gì sao?"
Chàng trai đối diện cười với cô: "Tôi tên là Lương An, học bên khoa thể thao. Có thể cho tôi xin số liên lạc của cậu không?"
Mấy anh chàng bên cạnh cậu ta bắt đầu xôn xao.
Tô Tinh Nam hỏi cậu ta: "Cậu định đi đâu?"
Lương An bất ngờ khi bị cô hỏi: "Sân bóng."
Tô Tinh Nam cười ngượng ngùng: "Cậu xem đi, tôi muốn ra ngoài trường, không cùng một hướng với cậu, chúng ta cũng không đi chung một đường. Tôi đang học năm tư, cậu chắc chỉ mới năm hai hoặc năm ba thôi, nên tập trung vào việc học đi."
Tô Tinh Nam nói xong liền rời đi, bất kể người kia phản ứng ra sao.
Lương An đứng đó, ánh mắt ngẩn ngơ.
Một người bạn đứng bên cạnh vỗ vai cậu ta rồi nói: "Người ta không để ý đến cậu đâu. Đi thôi, đi đánh bóng."
Lương An nhướn mày: "Chờ xem, tôi chắc chắn sẽ theo đuổi được cô ấy."
Tô Tinh Nam nhanh chóng quên mất chuyện vặt này. Về đến nhà, cô thay một chiếc váy dài tay màu vàng nhạt, mặc thêm áo khoác kaki bên ngoài, cầm điện thoại lên gửi Trần Tân một tin nhắn thoại: "Tớ chuẩn bị sang đây."
Xuống bãi đỗ xe dưới hầm, cô lái chiếc G-Class yêu thích của mình, nhấn ga rời đi.
Trùng hợp đang đúng giờ tan tầm.
Xe cứ nhích từng chút một, thời gian cũng bị kéo dài, mãi gần một tiếng sau mới đến nơi.
Đường Quân Như vui vẻ ra đón cô, nắm tay cô nói: "Tinh Tinh, sao lại gầy đi nhiều vậy? Hôm nay phải ăn nhiều một chút nhé, dì đã dặn người giúp việc nấu mấy món con thích, nào là tôm lớn, bò cay này."
Lúc này Trần Tân cũng đi tới, liếc nhìn hai người một cái: "Con ruột đẻ ra còn chưa được đối đãi như vậy nữa."
Tô Tinh Nam bật cười thành tiếng: "Sao cậu cứ như một đứa trẻ con mãi không lớn vậy."
Trần Tân liếc cô một cái, cảm thấy yên tâm hơn, còn cười được là tốt rồi.
Thật ra, đã lâu rồi Tô Tinh Nam chưa được cảm nhận không khí gia đình ấm cúng thế này, bữa cơm này cô ăn rất vui vẻ.
Đường Quân Như gắp thức ăn cho Tô Tinh Nam liên tục: "Tinh Tinh, rảnh thì ghé qua đây ăn cơm nhiều hơn, như hồi trước vậy."
"Vâng, dì Đường."
9 giờ tối Trần Tân sẽ lên chuyến bay, hiện tại đã là 6 giờ rưỡi. Ăn xong không lâu, họ lên chiếc xe thương vụ có tài xế riêng, đưa Trần Tân ra sân bay.
Nhìn Trần Tân kéo chiếc vali đen cỡ 26 inch, Tô Tinh Nam sững người: "Cậu mang ít đồ vậy?"
Đường Quân Như liền chen vào nói: "Dì cũng đã nói nó rồi, đồ dì soạn cho nó đều bị nó bỏ ra hết."
Trần Tân bất lực: "Mang nhiều làm gì cho nặng, xách mệt lắm, sang đó mua sau cũng được."
Thời gian tính vừa khéo, làm xong thủ tục lên máy bay thì cũng đến lúc vào cổng an ninh.
Đường Quân Như ôm Trần Tân: "Ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ cho tốt, tự chăm sóc bản thân đàng hoàng nhé."
Trần Tân buông tay ra: "Con biết rồi, bố mẹ ở nhà cũng phải giữ gìn sức khỏe, có việc cứ gọi cho con."
Trần Hoài vỗ vai cậu, không nói thêm lời nào.
Tô Tinh Nam bước lên, cũng ôm cậu một cái: "Thiên tài tài chính tương lai, chờ cậu trở về."
Trần Tân vỗ nhẹ lưng cô, khẽ nói: "Dù gặp phải bất kỳ chuyện gì, nhất định không được từ bỏ chính mình. Nhớ chưa?"
Tô Tinh Nam khựng lại một chút, buông hai tay ra.
Trần Tân véo nhẹ cô một cái, giọng nghiêm túc hơn: "Nghe rõ chưa?"
Tô Tinh Nam lấy lại tinh thần, khẽ gật đầu.
Sau khi chào tạm biệt xong, Trần Tân kéo vali: "Đến giờ rồi."
Nói rồi, cậu liền quay người đi, giơ tay vẫy chào họ.
Đường Quân Như vốn muốn đưa Tô Tinh Nam về nhà, lo lắng cô tự lái xe về một mình vào buổi tối sẽ không an toàn.
Tô Tinh Nam từ chối: "Dì thương con thật, nhưng ngày mai con còn phải đi học và có nhiều việc phải làm. Con sợ sẽ không có thời gian sang lấy xe."
Trần Hoài lên tiếng: "Chuyện này có gì khó, con đưa chìa khóa xe đây, sáng mai chú sẽ bảo tài xế chạy xe qua chỗ con."
Nếu từ chối nữa thì không phải phép, Tô Tinh Nam bèn gật đầu: "Cũng được ạ, con cảm ơn chú dì."
Trần Hoài nhìn cô gái nhỏ, cười hiền hậu: "Không cần khách sáo đâu, chú dì cũng nhìn con lớn lên, gọi một tiếng ba nuôi mẹ nuôi cũng chẳng sai. Trước đây Trần Tân gây ra chuyện đó, còn nhờ con giúp nó, chúng ta còn chưa kịp cảm ơn, con lại khách sáo rồi."
Tô Tinh Nam cười ha ha: "Giống nhau cả thôi ạ, với con, Trần Tân cũng như người nhà, không có gì phải khách sáo."
Xe chuẩn bị chạy vào khu dân cư, Tô Tinh Nam liền ngăn lại: "Dừng ở đây được rồi, con đi bộ vào một chút là tới."
Tài xế liền ngừng xe, cửa tự động mở ra. Sau khi Tô Tinh Nam xuống xe, cô vẫy tay với hai người: "Hẹn gặp lại chú dì, mọi người về nhà cẩn thận nhé."
Đường Quân Như mỉm cười dịu dàng, cũng vẫy tay với cô: "Nhớ thường xuyên tới ăn cơm nhé."
Cô quay người, chiếc xe dần khuất vào dòng xe đông đúc.
Trần Hoài nhìn điện thoại, tay còn lại cầm chìa khóa xe của Tô Tinh Nam để lại, ông nói: "Con bé Tinh Tinh này thật hiểu chuyện."
Đường Quân Như khẽ thở dài: "Chẳng phải là do hoàn cảnh ép buộc sao, từ nhỏ đã không có mẹ ở cạnh, sau đó bà ấy lại tái hôn rồi sinh thêm một đứa con trai. Còn bố thì ngày nào cũng bận, mọi chuyện của con bé đều giao hết cho bảo mẫu lo, như thế bảo sao nó không hiểu chuyện cho được?"
Trần Hoài vỗ nhẹ lên tay bà: "Em hãy quan tâm con bé nhiều hơn một chút."
---
Tô Tinh Nam vừa mới vào nhà, điện thoại chợt reo.
Tô Viễn Thịnh gọi tới.
"Tinh Tinh, đang làm gì vậy?"
"Vừa mới về đến nhà." Tô Tinh Nam hờ hững đáp.
Tô Viễn Thịnh lại bắt đầu lấy lòng cô: "Nghe dì Tống nói con dọn ra ngoài ở rồi à?"
"Từ đợt khai giảng, con thuê một căn chung cư ở gần trường, như vậy sẽ tiện hơn."
"Vậy Tiểu Lục có ở chung với con không?"
Trái tim Tô Tinh Nam chợt thắt lại: "Không có."
Sau đó nhanh chóng chuyển sang đề tài khác: "Bố, bao giờ bố về?"
Ở đầu dây bên kia, Tô Viễn Thịnh cười cười, ra hiệu cho trợ lý rót cho mình một tách cà phê: "Nhớ bố à? Khoảng một tuần nữa thôi, để bố xử lý xong hết công việc bên này, sau đó sẽ có nhiều thời gian ở bên con hơn."
Tô Tinh Nam bất ngờ, nhưng cũng không tin hoàn toàn, đây không phải là lần đầu cô nghe ông nói câu này.
"Còn tiền tiêu không? Bố chuyển thêm cho con nhé."
"Tùy bố." Tô Tinh Nam dừng lại một chút rồi nói: "Con phải đi tắm rồi, bố nghỉ ngơi sớm đi."
Cô và Tô Viễn Thịnh lúc nào cũng chỉ nói được vài câu là cúp máy. Giữa hai người luôn có cảm giác gượng gạo, chẳng biết nên nói thêm điều gì.
Sau khi cúp điện thoại, Tô Tinh Nam lập tức vào nhà tắm.
Từ tẩy tế bào chết, sữa tắm cho đến kem dưỡng thể.
Một lần tắm vốn chỉ mười mấy phút, cô lại kéo dài đến hơn nửa tiếng.
Tô Tinh Nam không lấy áo ngủ, quấn khăn tắm rồi đi ra.
Cô nằm dài trên ghế sofa, không bật đèn chính, ánh sáng mờ nhạt hắt lên cơ thể, tạo nên một lớp ánh sáng dịu mắt, trên làn da trắng mịn phảng phất mùi hương trái cây.
Tô Tinh Nam cầm điện thoại, có một thông báo gửi đến nửa tiếng trước, ấn vào xem thì bật cười.
Thông tin chuyển khoản, là 50 vạn.
Về mặt tiền bạc, Tô Viễn Thịnh chưa từng để cô phải chịu thiệt thòi. Cũng không sợ sẽ nuôi cô thành một đứa vô dụng.
Ngày hôm sau, mưa lớn trút xuống, Tô Tinh Nam vẫn đang ngồi trong lớp.
Điện thoại rung lên mấy lần, cô lấy ra xem thì thấy là số lạ, liền không để tâm.
Cuộc gọi vừa ngắt, dãy số đó lại tiếp tục gọi đến mấy lần nữa.
Tô Tinh Nam sợ có chuyện gấp, liền cúi người xuống dưới bàn rồi bắt máy.
"Alo?"
"Alo, có phải cô Tô Tinh Nam không?"
"Là tôi. Xin hỏi có chuyện gì vậy ạ?"
"Tôi là tài xế của nhà họ Trần, tôi đã lái xe của cô đến rồi, có điều mưa to quá. Nếu không phiền thì cô gửi vị trí cụ thể cho tôi, tôi sẽ lái xe vào trong luôn nhé?"
Tô Tinh Nam nhìn thời tiết không ổn, quả thật cô không muốn phải lội nước đi ra, liền nói: "Vâng, vậy chú thêm WeChat của con đi, là số điện thoại này luôn, rồi con gửi vị trí cho chú. Nhưng chú chịu khó đợi con thêm mười phút nữa nhé, hiện giờ con vẫn đang học."
"Được."
Chuông tan học vừa vang lên, Tô Tinh Nam nhanh chóng thu dọn sách vở, rồi chuẩn bị bước ra ngoài. Cô định lên xe trước khi mọi người ùa ra, không muốn tạo sự chú ý trong trường.
Nhưng cô đã đánh giá thấp sự háo hức chờ tan học của mọi người. Khi đi đến cầu thang, nơi đó đã chật kín người. Lại thêm mưa lớn, lối đi vô cùng đông đúc, cô bị cuốn theo dòng người, chậm rãi bước xuống từng bậc cầu thang.
Vừa ra tới cửa khu dạy học, cô đã nhìn thấy tài xế nhà họ Trần cầm ô đứng cạnh xe.
Tô Tinh Nam kéo thấp vành mũ, bung chiếc ô đen, bước nhanh đến xe, ngồi vào ghế lái. Thấy tài xế vẫn đứng bên ngoài, cô nói: "Chú ơi, lên xe đi ạ, con đưa chú về nhà họ Trần."
Chú tài xế hơi ngại, định mở miệng từ chối.
Tô Tinh Nam liền giả bộ gấp gáp, nói nhanh: "Mau lên xe đi chú, con còn có việc khác nữa."
Chú tài xế nhà họ Trần liền vội vàng gấp ô, ngồi vào ghế phụ.
Cô không hề biết rằng phía sau có vô số ánh mắt đang dõi theo, cho đến khi chiếc xe khuất dạng.
Trong số những ánh mắt đó còn có cả Lương An.
Bên tai toàn là những lời bàn tán ác ý.
"Không biết được ai bao nuôi nhỉ. Là G63 luôn đấy."
"Chắc vậy rồi, hôm trước ở cổng trường còn có Porsche 911 đến đón cơ mà."
"Vậy là mỗi ngày đổi một người à?"
"Nghe nói cô ta không ở ký túc xá mà sống bên ngoài, cũng không biết là ở nhà ai."
"Chậc chậc. Một đêm bao nhiêu tiền nhỉ. Nhưng nói thật là cũng xinh phết."
....
Những lời nói dơ bẩn mang đầy ác ý đều nhắm vào một cô gái.
Lương An không nhịn được nữa, bung ô, cố tình va vào người vừa nói, rồi bỏ đi.
"Ê, cái cậu này bị sao vậy. Ra ngoài mà quên mang mắt theo à?"