Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 51: Hoá ra anh ấy cũng còn có gia đình riêng của mình
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Phồn Chi dẫn Tô Tinh Nam đến một tiệm lẩu rất nổi tiếng gần đó. Vì còn sớm, chưa đến giờ ăn tối nên quán không quá đông, họ không cần phải xếp hàng.
"Hôm nay may mắn thật, trước đây đến đây lúc nào cũng phải xếp hàng dài."
Tô Tinh Nam hỏi: "Anh đến đây với ai?"
Lục Phồn Chi véo mặt cô: "Cùng mấy người đồng đội, không có con gái."
"Ồ."
"Sao? Ghen hả?"
Tô Tinh Nam hất tay anh: "Không có."
"Ồ, còn giận nữa cơ." Lục Phồn Chi lại đưa tay muốn nựng mặt cô.
Tô Tinh Nam nghe thấy câu này, giọng cô chợt lạnh đi: "Đã nói là không có, đừng chạm vào em."
Nói rồi, cô bước nhanh vào trong tiệm.
"Chào hai anh chị, xin mời vào trong, hai anh chị đi mấy người ạ?" Nhân viên phục vụ dẫn họ đi.
"Hai người. Cảm ơn."
Sau khi ngồi xuống, Lục Phồn Chi trông có chút lúng túng.
Tô Tinh Nam mở miệng: "Ngồi thừ người ra đó làm gì, gọi món đi."
"Được." Lục Phồn Chi lấy điện thoại ra, quét mã QR trên bàn, rồi đưa cho cô: "Em xem muốn ăn gì thì chọn."
Gọi món xong, trong lúc đợi món ăn được dọn lên, bầu không khí chợt trở nên im ắng.
Từ trước đến nay, đây hình như là lần đầu tiên hai người ngồi ăn cùng nhau.
Đã lâu không gặp nhau, Tô Tinh Nam không biết nên nói gì, cảm thấy không khí có chút ngượng ngùng.
Lục Phồn Chi thì lại lo lỡ miệng nói sai sẽ khiến cô không vui.
Đúng lúc bầu không khí ngượng ngùng ấy tiếp diễn, tiếng chuông điện thoại của Lục Phồn Chi vang lên. Anh chỉ tay vào điện thoại: "Trong đội gọi tới, anh đi nghe một lát."
Tô Tinh Nam cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút: "Anh cứ bận đi."
Cô mở điện thoại, lướt qua các ứng dụng một cách tùy ý.
Cô lướt qua ứng dụng thứ nhất, thứ hai, chưa kịp mở cái thứ ba thì Lục Phồn Chi đã kết thúc cuộc trò chuyện.
"Chuyện là..." Anh nói có chút ngập ngừng.
Tô Tinh Nam uống vài ngụm nước: "Có chuyện gì anh cứ nói thẳng."
"Trong đội gọi đến báo có nhiệm vụ khẩn cấp, anh phải trở về." Lục Phồn Chi xoa hai tay vào nhau: "Chắc là anh không thể ăn bữa cơm này cùng em rồi."
"Anh đi đi, không cần lo lắng cho em. Ăn xong em sẽ tự về."
"Vậy khi nào em về đến nhà thì nhắn cho anh biết được không?" Lục Phồn Chi cầm điện thoại thanh toán.
Tô Tinh Nam bình thản nói: "Thật sự không cần đâu. Em cũng không bị lạc, với lại, nhắn cho anh thì anh có xem được không? Nhắn rồi cũng chẳng có ích gì."
Lục Phồn Chi nghẹn lại: "Xin lỗi em, A Nam. Anh... em đừng giận, lần sau anh nhất định sẽ bù cho em."
Dù có giải thích thế nào đi nữa cũng trở nên vô nghĩa.
Tô Tinh Nam mỉm cười: "Chuyện này có gì mà giận, anh đi đi."
Vừa dứt lời, lại có cuộc gọi đến để thúc giục.
"Vậy anh đi rồi thì em phải chú ý an toàn nhé."
Lục Phồn Chi vừa rời đi, Tô Tinh Nam cúi đầu lặng lẽ ăn tiếp, từng miếng nhỏ chậm rãi nhai.
Nếu không phải từng giọt nước mắt liên tục rơi xuống mặt bàn, có lẽ chẳng ai nhận ra cô gái này đang khóc trong im lặng.
Đến tận bây giờ, Tô Tinh Nam vẫn không cảm nhận được sự chân thực. Cuộc gặp gỡ mà cô mong đợi từ lâu, ngay sau khoảnh khắc gặp gỡ đó, đã không còn khơi dậy được chút gợn sóng nào trong lòng cô.
Chỉ còn lại sự hoang vu và mờ mịt trong nội tâm.
Cô nên làm gì? Cô còn có thể làm gì đây? Cô chẳng có gì cả.
Tô Tinh Nam mất gần hai tiếng đồng hồ mới ăn xong bữa ăn này. Cô lau môi, vào nhà vệ sinh trang điểm nhẹ rồi bắt taxi về nhà.
Thật ra cô vẫn chưa thể gọi đây là "nhà". Trong suy nghĩ của cô, đây là nhà của Lục Phồn Chi, không phải là nhà của hai người, chỉ là một nơi cô tạm thời ở lại.
Cô vẫn chưa có cảm giác an toàn.
Sau khi về nhà, Tô Tinh Nam tắm rửa, sấy khô tóc rồi cuộn mình trên sofa, thờ ơ xem phim.
Căn nhà của Lục Phồn Chi có rất nhiều chi tiết trông không hề ăn nhập với tổng thể.
Ví dụ như chiếc sofa này, phong cách trang trí đen trắng xám, nhưng lại đặt một chiếc sofa màu vàng sữa mềm mại một cách lạ lùng, bên cạnh còn có một chiếc ghế treo bằng mây.
Ví dụ như ga giường trong phòng ngủ đã được thay sang tông màu nhạt.
Ví dụ như tủ quần áo có một nửa vẫn để trống.
Ví dụ như trong phòng ngủ xuất hiện thêm một bàn trang điểm lạc lõng cùng vài bộ mỹ phẩm.
Ví dụ như ngoài ban công có thêm cây xanh và ghế nằm.
...
Tất cả những chi tiết nhỏ ấy, Tô Tinh Nam đều ghi nhớ trong lòng, ghép lại thành từng mảnh ghép của những đêm dài Lục Phồn Chi vắng mặt.
Cô tinh tế cảm nhận, cố gắng hòa nhập, mới cảm nhận được hình như người kia vẫn luôn thương nhớ đến mình.
Tô Tinh Nam mở điện thoại, đoạn chat với Lục Phồn Chi vẫn dừng lại ở câu cuối cùng của cô: Em về rồi.
Sau đó, không còn thêm tin nhắn nào nữa.
Cô khẽ thở dài, phải hiểu, nên hiểu cho anh.
Đêm đó, cô không về phòng ngủ.
Cô cuộn mình trên sofa xem phim suốt cả đêm, mơ màng thiếp đi.
Mặt trời từ ngoài cửa sổ rọi vào, Tô Tinh Nam giơ tay xoa mắt, cầm điện thoại lên, vẫn không có một tin nhắn.
Cô khẽ thở dài một tiếng, bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Cô đi chân trần tới cửa, nhìn ra ngoài qua màn hình điện tử, là một người lạ, trên tay cầm một chiếc thùng giữ nhiệt.
"Ai vậy?"
"Chào cô, tôi là nhân viên của tiệm cơm, anh Lục đặt cơm bên tôi, mỗi ngày đều giao đến đây. Tôi để đồ ăn ở ngoài cửa, chúc cô dùng bữa ngon miệng."
Tô Tinh Nam đợi người kia đi rồi mới mở cửa lấy đồ ăn.
Đặt đồ ăn lên bàn, đều là món cô thích, còn chu đáo gọi thêm một chai nước trái cây.
Tô Tinh Nam thầm vui vẻ trong lòng.
Cơm nước xong, cô đi tắm rửa sạch sẽ rồi vào thư phòng chọn một quyển sách, lười biếng nằm trên sofa ngoài ban công, đọc được vài trang thì chìm dần vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này rất sâu, cô mơ rất nhiều giấc mơ, những cảnh tượng gần với hiện thực đến đáng sợ. Lúc thì thấy tất cả chỉ là một giấc mơ, tỉnh dậy trong giấc mơ, cô thấy bản thân vẫn đang ở thế giới của mình, cô độc, lẻ loi. Lúc lại mơ thấy Lục Phồn Chi ôm cô nói rằng sẽ không bao giờ rời xa, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh lại chợt biến mất.
Tô Tinh Nam bỗng nhiên bừng tỉnh, nắng chiều hoàng hôn đã chiếu trên người cô.
Tô Tinh Nam ngồi dậy, khắp người đều là mồ hôi.
Cô cầm điện thoại, có vài cuộc gọi nhỡ, đều đến từ một dãy số lạ.
Tô Tinh Nam ngẫm nghĩ vài giây rồi gọi lại cho đối phương.
Chuông reo một lúc vẫn không bắt máy.
Cô không nghĩ nhiều, cúp điện thoại, đi vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Vừa choàng khăn bước ra từ trong nhà vệ sinh, đúng lúc số máy vừa nãy gọi lại.
"Alo, ai vậy ạ?"
"Cho hỏi là cô Tô Tinh Nam đúng không?" Giọng một người đàn ông trẻ tuổi.
"Vâng."
Người ở đầu dây bên kia do dự một lát rồi mới nói: "Tôi là đồng đội của Lục Phồn Chi. Chúng tôi nghĩ nên nói chuyện này cho cô biết."
Tô Tinh Nam chợt thấy căng thẳng trong lòng: "Anh nói đi."
"Anh ấy bị thương nghiêm trọng trong lúc làm nhiệm vụ, còn về quá trình cụ thể thì tôi không tiện nói cho cô biết."
Tô Tinh Nam cắn chặt môi: "Bây giờ anh ấy đang ở đâu? Tình trạng thế nào?"
"Ở Bệnh viện Số 1, cách nhà anh ấy không xa, cô có thể bắt taxi đến đây. Phòng bệnh nằm ở Khoa nội trú, tầng 29, giường 1. Tình hình hiện giờ của anh ấy không tốt lắm, vẫn còn đang hôn mê."
Nước mắt Tô Tinh Nam lập tức trào ra.
Cô run run đáp lời, giọng nghẹn ngào: "Tôi biết rồi."
Tô Tinh Nam cầm điện thoại, bước nhanh ra khỏi nhà.
Khi đến trước cửa phòng bệnh, Tô Tinh Nam đứng lại hít sâu một hơi, cô định gõ cửa thì bỗng nghe thấy có tiếng nói chuyện phát ra từ bên trong.
"Dì ơi, dì yên tâm đi ạ. Bác sĩ có nói là sẽ không nguy hiểm đến tính mạng của anh ấy."
Đáp lại là giọng nói dịu dàng mang theo chút nức nở của một người phụ nữ trung niên: "Cái thằng nhóc này... Lần trước làm nhiệm vụ không biết sống chết ra sao, khó khăn lắm mới trở về được, giờ lại xảy ra thêm chuyện này nữa. Dì vẫn đang giấu ba nó, từ sau lần trước sức khỏe của ba nó không được tốt lắm, hiện tại dì không dám nói cho ông ấy biết chuyện này đâu."
Tay Tô Tinh Nam vừa giơ lên, lại thả xuống.
Cô ngồi trên dãy ghế ngoài phòng bệnh, nhìn những chú chim nhỏ ríu rít ngoài cửa sổ.
Mình sắp quên mất, hóa ra anh ấy cũng có gia đình riêng của mình.