"Cố Thời, chúng ta ly hôn đi."
Một tờ đơn ly hôn được đặt xuống, và câu nói dứt khoát của Diệp Thanh vang lên. Nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt mệt mỏi, đầy khinh thường của người đàn ông. Trong mắt anh ta, đây chẳng qua chỉ là chiêu trò ghen tuông vô nghĩa của người phụ nữ mang tên Diệp Thanh, một màn kịch cũ rích để gây sự chú ý, để đối đầu với Quý Hàm – người mà anh ta luôn đặt lên trên hết.
Không cần liếc nhìn dù chỉ một lần, tờ đơn ly hôn với từng điều khoản được Diệp Thanh cẩn thận ghi rõ, minh chứng cho sự quyết tâm rời đi của cô, đã bị Cố Thời thẳng tay vứt vào thùng rác. Anh ta bóp trán, không cho cô bất kỳ cơ hội giải thích hay phản kháng nào, lạnh lùng ra lệnh trợ lý đưa cô về nhà.
Và lời phán xét cuối cùng, như một mệnh lệnh: "Ở nhà ngoan ngoãn đi, vài ngày nữa anh sẽ về với em, đừng làm loạn vô lý nữa."
Thế nhưng, Cố Thời không hề biết rằng, lần này, Diệp Thanh đã không còn là người phụ nữ cam chịu của ngày xưa. Lời từ chối phũ phàng ấy, cùng hành động khinh miệt, đã chính thức chấm dứt sợi dây ràng buộc cuối cùng, đẩy Diệp Thanh vào một con đường mới – con đường mà ở đó, cô sẽ tự tìm lấy tự do và hạnh phúc cho riêng mình, không cần đến sự chấp thuận của bất kỳ ai.
Truyện Đề Cử






