19. Chương 19: Lại bị phạt thêm lần nữa

Búp Bê - A Lý Thỏ

Chương 19: Lại bị phạt thêm lần nữa

Búp Bê - A Lý Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trong văn phòng yên tĩnh vô cùng. Tôi ngồi chôn chân trước bàn làm việc của mình, ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình máy tính chiếu vào mắt, thông tin trên website vụt qua nhanh chóng, con lăn chuột gần như phát ra tia lửa, tôi nóng lòng muốn tìm ra câu trả lời, nhưng tìm kiếm suốt nửa ngày chẳng thu hoạch được gì.
Công cụ tìm kiếm hiển thị câu hỏi tôi vừa nhập: "Búp bê có sống lại không".
Có lẽ do câu hỏi của tôi quá phổ biến và kỳ lạ, tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là tin tức không liên quan và phim kinh dị, hoàn toàn vô ích.
Một số đề xuất tương tự hiện lên dưới câu hỏi của tôi, như "Nuôi búp bê lâu ngày có sinh ra linh hồn không", "Búp bê có thu hút ma không", "Những điều cấm kỵ khi nuôi búp bê" và nhiều chủ đề khác.
Dòng sau càng đáng sợ hơn dòng trước.
Nếu hỏi người khác về hiện tượng siêu nhiên này, chắc chắn sẽ bị coi là điên.
Tôi muốn trở thành người vô thần, thậm chí sáng nay tôi vẫn luôn như vậy. Nhưng làm sao giải thích khoa học được những gì tôi đã chứng kiến?
Khi tôi nhìn thấy đôi mắt của con búp bê mình nuôi gần hai tháng vào sáng sớm, khi nhãn cầu đã phát triển cùng với da bên trong hốc mắt, tôi từng nghĩ mình đang mơ, hoặc thần kinh có vấn đề.
Tôi đứng ngẩn người trước tủ quần áo hai mươi phút, lấy hết dũng khí moi mắt nó. Khi mở mí mắt ra, chạm vào mắt nó, cảm giác trơn trượt khiến tôi suýt lùi lại, như đang moi ruột cá sống.
Vừa run rẩy vừa kìm nén sợ hãi, tôi dùng sức moi ra. Khi móng tay chọc thủng thứ gì đó, đầu ngón tay ướt át, rút ra thấy một lớp màng trắng đỏ trong suốt.
Tôi hô lên sợ hãi, lùi về phía sau, vì di chuyển quá nhanh nên ngã mạnh xuống đất.
Con búp bê vẫn yên lặng nằm đó, đôi mắt nhìn tôi ngã xuống, giây sau, một vệt máu chảy từ khóe mắt xuống, kéo dài qua nửa má.
Nó không nên có máu.
Cảnh tượng ấy lấy đi hết dũng khí còn sót lại của tôi. Tôi lao vào nhà vệ sinh, quỳ xuống bên bồn cầu, nôn ói dữ dội đến mức muốn nôn hết nội tạng. Dù chưa ăn gì, tôi vẫn nôn ra nước chua, sau đó là mật vàng xanh trào ra. Cảm giác như sắp chết đến nơi.
Nôn đến khi chỉ còn nôn khan, tôi xụi lơ ngã xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, mệt đến không còn sức cử động.
Nằm trên đất một hồi lâu, tôi chống người đứng dậy đi súc miệng. Khi rửa mặt, dòng nước cuốn đi màng máu trên đầu ngón tay, chảy vào cống thoát nước.
Ngẩng đầu lên, sắc mặt trong gương vừa xanh vừa trắng, mắt thấm đẫm sắc đỏ thê lương, giống như một cái xác khô bị hút hết sinh khí.
Tôi trở về phòng ngủ, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chấp nhận rằng nhãn cầu của nó đã phát triển cùng với nó, không thể moi ra bằng sức. Tôi không thể tưởng tượng nổi việc moi mắt nó, dù biết nó không phải người, nhưng nó chảy máu, cảm giác như moi mắt người sống, tôi không chịu nổi.
......
Không sao, tôi đã phát hiện ra sớm, may mà phát hiện sớm.
Chỉ cần tôi không ấn mở nó, nó sẽ không tỉnh lại, không có vấn đề gì. Đúng vậy, không sao, nhất định sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Để đề phòng, trước khi ra ngoài, tôi dùng dây thừng trói chặt tay chân nó, lắp thêm hai ổ khóa vào cửa tủ quần áo, cửa phòng cũng khóa chặt, đảm bảo an toàn.
Rõ ràng đã làm nhiều biện pháp bảo vệ, sau giờ tan làm, mọi người đã rời khỏi văn phòng, chỉ còn tôi ngồi nguyên tại chỗ.
Tôi không thể nhấc chân lên được, không muốn về nhà. Tôi không dám trở về.
Tôi sợ khi trở về, nó sẽ đứng ở lối vào nhìn tôi, sợ nó thoát khỏi trói buộc, tự đi ra ngoài làm bậy. Có lẽ thế giới đang hỗn loạn, nhưng chiến tranh vẫn chưa đến với tôi.
Tôi biết khả năng đó rất nhỏ, nhưng không khống chế được nỗi sợ hãi. Dây cương trong tay tôi dần đứt đi, thứ bị buộc ở đầu dây bên kia sắp tụt khỏi tầm kiểm soát của tôi, tôi đã làm hết sức mình, nhưng bất lực, chỉ có thể vùi đầu như đà điểu, ngây thơ tin rằng làm vậy là trốn tránh được hiện thực.
Ngồi hơn hai tiếng, đã hơn tám giờ rồi. Cả ngày chưa ăn uống gì, bụng gào thét phản kháng, dạ dày quặn đau, không còn cách nào, tôi đành xuống tầng tìm nhà ăn ăn cho no, tối nay ngủ tạm ở công ty.
Ngay khi bước ra khỏi thang máy đi vào tầng một, đụng phải Lương Chi Đình đang bước vào cửa.
"Nam Lê?" Anh thấy tôi dừng lại, nhìn vào đồng hồ, hỏi: "Giờ này cậu mới tan làm à? Lại tăng ca sao?"
Lẽ ra tôi phải vui mừng khi nhìn thấy anh, nhưng chuyện hôm nay đã lấy đi hết tinh thần, chỉ gật gật đầu: "Ừ, một tiếng."
"Ăn cơm chưa đó?"
Tôi khàn giọng đáp: "Lập tức đi ngay."
Lương Chi Đình: "......" Anh duỗi tay chạm vào trán tôi, rồi áp tay vào trán mình, đo nhiệt độ, nói: "Không bị sốt, cậu có khó chịu không? Tôi thấy cậu không khỏe lắm."
Tôi nói dối: "Không có gì, chỉ là... công việc thôi."
"Đã giải quyết xong chưa?"
Tôi không thể nói được.
"Thôi, đừng nghĩ nhiều, tâm trạng không tốt thì đi ra ngoài chơi một chút, công việc không quan trọng bằng hạnh phúc của bản thân, anh dẫn cậu đi chơi." Anh không hỏi ý kiến tôi, trực tiếp khoác vai tôi, kéo tôi đi ra ngoài.
Tôi lảo đảo đi theo anh, hỏi: "Đi đâu vậy?"
Anh nháy mắt với tôi, cười, lộ ra chiếc răng nanh, vẻ mặt nghịch ngợm: "Chỗ tốt đấy."
Nói là chỗ tốt, nhưng thực ra chỉ là quán bar mới mở ở trung tâm thành phố. Hai mươi năm qua tôi sống cô đơn, cuộc sống nhạt nhẽo, ngoài việc theo dõi Lương Chi Đình ra thì chẳng thích thứ gì, sau khi đi làm cuộc sống chỉ có hai đường thẳng, đi làm về ngủ, lặp đi lặp lại như robot. Ngày thường tôi chỉ thích ở nhà, không thích nơi đông đúc ồn ào, thậm chí hiếm khi đi trung tâm thương mại, chứ đừng nói đến quán bar như này, tôi phải đi đường vòng khi còn cách xa tám trăm mét.
Đây là lần đầu tiên tôi đến đây.
Khi tiếng nhạc chói tai vang lên, trái tim tôi đập theo nhịp, cả người bị sóng âm xung kích gần như biến dạng.
Nó ồn ào đúng như tôi tưởng tượng.
Tôi ngồi ở ghế dài, bên trái là Lương Chi Đình, bên phải là mấy người đàn ông xa lạ, đối diện cũng có vài người đang ngồi, ở đây tổng cộng có bảy tám người, họ đều là bạn của Lương Chi Đình, tôi không quen ai cả.
Những nam thanh nữ tú đang nhún nhảy trong sàn nhảy có thân hình nóng bỏng và quần áo mát mẻ, tôi chán nản nhìn một chàng trai trẻ mặc bộ đồ hở eo gợi cảm giữa đám đông, cậu ta vừa mới ôm một người đàn ông lắc lư eo, sau đó lại hôn mãnh liệt với một người đàn ông khác. Đệt, tôi nhắm hai mắt lại.
Có cảm giác mắt mình sắp bị lẹo.
Tiếng nhạc quá lớn, Lương Chi Đình đột nhiên ghé sát tai tôi, hỏi: "Cậu có muốn uống rượu không?"
Quá gần, môi của anh vô tình chạm vào tai tôi, tôi rụt người khi đôi môi mềm mại của anh chạm vào tai tôi, cảm thấy có chút ngứa, tôi bèn giơ tay sờ vành tai nóng ran. Anh ngồi bên cạnh tôi cười nhìn tôi, tôi nhận ra mình vẫn chưa trả lời anh, anh đang đợi câu trả lời của tôi, tôi vội vàng lắc đầu.
Lương Chi Đình thấy vậy, ân cần đưa cho tôi một ly đồ uống.
"Anh Lương, người này là ai vậy, sao anh không giới thiệu một chút đi?"
Một thanh niên tóc vàng ở đối diện chỉ chỉ tôi.
Lương Chi Đình nói: "Đây là bạn tôi, Nam Lê. Cậu ấy có hơi sợ người lạ, các cậu đừng làm cậu ấy sợ."
Một đám người nghe vậy thì cười ha ha, khen Lương Chi Đình rất chu đáo.
Tên tóc vàng đáp: "Ngại gì chứ, bạn anh Lương thì cũng là bạn của chúng ta, chơi vài lần là thân thiết thôi." Cậu ta nâng ly với tôi, "Chào cậu, cứ gọi tôi là Tiểu Hạc."
Tôi gật đầu, cố gắng chào cậu ta: "Chào cậu."
Chắc hẳn họ đã quen biết nhau từ lâu rồi, rất thân thiết, tôi ở trong đó, ngoài Lương Chi Đình ra thì chẳng quen biết ai, cũng may là Lương Chi Đình không rời khỏi ghế, bằng không nếu anh bỏ tôi ở lại đây một mình, tôi không biết phải ngồi ở đây như thế nào nữa.
Sau nửa vòng uống rượu, mọi người trên bàn đều đã uống gần hết, Lương Chi Đình cũng uống không ít, chỉ có tôi chưa động một giọt rượu nào, ôm ly nước chanh nhấp từng ngụm nhỏ.
Vài người đánh bài chơi xúc xắc, tôi dựa trên sô pha xem. Thật ra chẳng có gì thú vị cả, tôi đã ngồi ở đây một tiếng, lỗ tai gần như bị điếc vì tiếng nhạc, ngoài phiền phức ra thì chẳng còn gì khác. Tại sao tôi không đi? Đầu tiên là Lương Chi Đình đã mời tôi đến, nếu về sớm sẽ trở thành kẻ không biết điều, ngoài ra sẽ làm mất mặt anh trước mặt bạn bè. Tiếp theo, tôi thực sự không còn nơi nào để đi nữa.
Nhà, không dám về.
Nếu đã như thế, ở đâu cũng không quan trọng. Ở đây còn có thể nhìn thấy Lương Chi Đình.
Tiểu Hạc chơi xong một ván thì nghỉ, mặt cậu ta đỏ bừng vì rượu, thấy tôi không vào chơi, cậu ta đi đến ngồi xuống bên cạnh tôi, nói: "Nam Lê cậu cũng đến chơi đi."
Mùi rượu trên người cậu ta xộc vào mũi tôi, tôi vẫn giữ bình tĩnh hơi quay đầu đi, nói: "Tôi không biết chơi."
"Không biết đánh bài?"
"Ừm."
Cậu ta cười tôi: "Sao thời nay mà vẫn có người không biết đánh bài thế, cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
Tôi không trả lời cậu ta.
Tiểu Hạc là một thanh niên trẻ, vóc dáng không cao lắm, mặc dù cậu ta cố gắng tỏ ra chững chạc, nhưng hành vi cử chỉ của cậu ta rất ấu trĩ, cùng lắm thì chỉ mười chín tuổi, không biết lông của cậu ta đã mọc dài chưa. Tôi nói: "Dù sao cũng lớn hơn cậu."
Tôi liếc nhìn nơi dưới phần eo của cậu ta, xác định.
Ừm, tôi lớn hơn cậu ta, lớn hơn cậu ta về mọi mặt.
Có lẽ ánh mắt của tôi khá trực diện, Tiểu Hạc cũng hiểu được, sắc mặt đỏ bừng, có vẻ rất tức giận.
"Không biết đánh bài thì chơi cái khác, lớn nhỏ thì sao?" Tiểu Hạc gọi một nhóm người cuối xúc xắc, lắc chiếc cốc trong tay, nói với tôi: "Đoán lớn đoán nhỏ, thua thì sẽ bị phạt rượu, được không?"
Vừa định nói không chơi, Lương Chi Đình đang nói chuyện với người khác đột nhiên nghe tiếng động, xoay đầu nhìn tôi, hỏi: "Cậu muốn chơi với Tiểu Hạc à?"
Anh có vẻ khá hứng thú, tôi chỉ có thể căng da đầu đồng ý.
Đây là một trò chơi may rủi, nhưng vận may của tôi chưa bao giờ là tốt.
Đoán lớn, ra nhỏ. Đoán nhỏ, ra lớn.
Dường như mấy cái xúc xắc này cố tình chống lại tôi.
Sau vài ván, lần nào tôi cũng thua. Mỗi lần thua, Tiểu Hạc sẽ rót cho tôi một ly rượu. Những đồ uống pha chế đặc biệt đó, lúc đầu vẫn chưa cảm thấy gì, nhưng khi phát huy tác dụng, người đã không kịp phản ứng.
Sau khi tôi uống vài ly, chỉ cần nhúc nhích một chút là đã thấy choáng, sau đó lại thua thêm một lần nữa, tôi liên tục xua tay, mím chặt môi, từ chối ly rượu đang kề môi.
Tiểu Hạc không biết chừng mực muốn cạy miệng tôi ra để đổ vào, tôi xoay đầu trốn, rượu đổ đầy người.
"Được rồi được rồi, đừng ép cậu ấy uống nữa." trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy giọng nói của Lương Chi Đình đang giải vây cho tôi.
Sau đó ly rượu được mang đi.
"Hay là đổi kiểu trừng phạt khác đi, đơn giản một chút, như trò thật hay thách chẳng hạn?" tôi say như muốn ngất đi, Tiểu Hạc véo hai má tôi lắc lắc, "Nam Lê, chọn nhanh lên, đã chơi thì phải chịu."
Đầu tôi bị cậu ta lắc đến choáng váng, khó chịu chậc một tiếng, bực bội gạt tay cậu ta ra.
Tôi ngã người ra sau, dựa vào một vật mềm, hình như không phải sô pha, giọng nói của Lương Chi Đình vang lên trên đầu tôi, anh nói: "Cậu chọn một cái đi, chọn xong là kết thúc."
Tôi mở mắt ra, trong tầm nhìn chao đảo là khuôn mặt của Lương Chi Đình.
Tôi dựa vào lòng ngực anh, anh cũng không tránh, để cho tôi dựa, thậm chí còn đặt một tay lên eo tôi, dường như đang đỡ tôi.
Ngẩn ngơ một lúc, tôi lắp bắp nói: "Chọn nói thật......"
"Vậy," Tiểu Hạc tò mò hỏi, "Cậu có thích ai không?"
Tôi cúi đầu, im lặng một lúc lâu, gật đầu: "Có."
"Ai vậy?"
Tôi im lặng, không nói gì thêm.
Tiểu Hạc kêu gào: "Không nói là phải uống rượu phạt!"
"Uống thì uống."
Tôi muốn lấy ly rượu, nhưng bị ngăn lại.
Lương Chi Đình ngăn rượu, nói: "Tôi thay cậu ấy uống." nói xong, một hơi uống cạn sạch.
Tiểu Hạc nói: "Cái này không tính, phạt cậu thêm lần nữa, chúng ta chuyển sang thách đi."
Chuyện gì vậy? ...... Không phải phạt một lần là đủ rồi sao? Tôi đã nói thật rồi, sao lại còn muốn phạt tôi nữa. Chết tiệt, cậu Tiểu Hạc này, có thù oán gì với tôi à?
Mọi người có mặt ở đây viết một tờ giấy phạt rượu đặt vào một chiếc cốc rỗng, người bốc thăm là tôi.
Tôi không có sức, Tiểu Hạc lập tức chủ động bốc cho tôi một cái, mở ra, cho mọi người xem, trong đám đông bùng lên một tràng cười ồn ào.
Tiểu Hạc mở tờ giấy ra cho tôi xem, trên đó chỉ có một dòng chữ:
"Đổi quần áo với người trẻ tuổi nhất đang có mặt."
Trẻ tuổi nhất, là Tiểu Hạc.
Tiểu Hạc mặc áo khoác bóng chày, trông có vẻ bình thường, không biết mấy người đó cười cái gì.
Giây tiếp theo, Tiểu Hạc cười cười kéo khóa áo khoác, tôi nhìn chằm chằm cậu ta, hai mắt tối sầm.
Hoàn toàn hiểu ra.
Bên trong chiếc áo khoác bóng chày của Tiểu Hạc, là một chiếc áo len cổ yếm màu trắng có đường viền cổ chữ thập, không tay hở lưng, thắt eo bằng hai sợi dây mỏng, còn hơn cả chiếc yếm uyên ương của Tôn Đáp Ứng, không khá hơn là bao.
_________
Anh công nhà mình nè mấy mom.
Cái câu "Anh dẫn cậu đi chơi" của LCĐ không phải tui tự ý đổi xưng hô nha, LCĐ tự xưng anh á