37. Chương 37: Anh không ghét anh ta

Búp Bê - A Lý Thỏ

Chương 37: Anh không ghét anh ta

Búp Bê - A Lý Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cắt bằng tay?
Lúc nghe thấy câu đó, phản ứng đầu tiên trong tôi là tự hỏi —— tôi đã đắc tội với ai vậy?
Từ khi dọn đến đây, tôi chưa từng nói chuyện với hàng xóm nào, thậm chí còn chẳng giao tiếp bằng ánh mắt. Tôi dành phần lớn thời gian để trốn trong nhà. Đã sống khép kín như thế này rồi, sao vẫn có người ghét tôi đến mức nửa đêm đến cắt dây điện?
Thật đúng là lũ thần kinh.
Người thợ sửa điện làm một hồi, trong nhà bỗng vang lên tiếng "tách", bóng đèn nhấp nháy vài cái rồi sáng lên. Điện đã có lại.
"Xong rồi." Hắn đóng hộp điện, thu dọn đồ nghề. Tôi vào nhà lấy điện thoại trả tiền. Xong xuôi, người thợ đi khỏi. Tôi đứng lại bên cửa, ngẩn người ra.
Gió đêm lạnh lùng lướt qua gò má nóng rực vì men rượu.
Dù đã biết từ lâu, nhưng đến giờ tôi mới cảm nhận rõ ràng.
Có lẽ tôi… đáng ghét hơn cả mức tôi tưởng.
Cánh cửa đối diện, vốn đóng chặt, bỗng nhiên mở ra. Lương Chi Đình đứng đó, mặc tạp dề, mùi thức ăn thoang thoảng bay ra từ trong nhà. Anh ta lại mời tôi ăn cơm cùng. Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, hỏi: "Là anh làm phải không?"
Anh ta sững lại, nghiêng đầu: "Sao cơ?" Nghĩ một chút, rồi nói: "Tất nhiên là anh nấu rồi, vị cũng không tệ đâu."
"..."
Thôi được, đàn gảy tai trâu. Dù có phải anh ta hay không, tên này chắc chắn không tốt bụng như vẻ ngoài. Chắc chắn có mưu đồ.
Tránh xa hắn là điều đúng đắn nhất.
"À đúng rồi, anh..."
Chưa kịp nói hết câu, tôi quay người bước vào nhà, đập sầm cửa lại, không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào.
Tôi cứ nghĩ điện sẽ lại bị cắt, nhưng hóa ra tôi lo lắng quá. Đèn nhà tôi sáng suốt đêm, không tắt thêm lần nào.
Sáng hôm sau, Trần Ưng đến đúng giờ như đã hứa, gõ cửa nhà tôi, mang theo bữa sáng.
Tôi cáu kỉnh: "Sao cậu lại đến đây nữa?"
Trần Ưng cười rạng rỡ: "Hôm qua em đã nói là hôm nay sẽ đến mà!"
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu... Thôi đi." Dù tôi có ăn nói sắc bén đến đâu cũng không làm cậu ta bỏ cuộc. Tôi nhường đường, hất cằm: "Vào đi."
Đây là lần đầu tôi để cậu ta vào nhà. Trần Ưng rõ ràng rất vui, không biết nghĩ gì mà hớn hở bước vào.
Khi tôi đóng cửa, thoáng thấy cánh cửa đối diện hé ra một khe nhỏ.
"Tiểu Lê." Trần Ưng buông tay xuống, đan vào nhau, vẻ mặt ngượng ngùng, tay chân luống cuống.
"Đến đây."
Tôi dẫn cậu ta đến góc phòng, nơi chất đầy những món quà cậu đã tặng, chưa hề động đến. Một vài gói đồ ăn để lâu đã mốc xanh, rõ ràng không thể ăn được.
"Cái này là..."
Cậu ta nhận ra ngay. Có lẽ có vài món là cậu cố gắng lắm mới có được, giờ bị tôi vứt xó.
Tấm lòng chân thành bị chất đống, nằm trong góc, dần mục rữa.
Những bó hoa đẹp đẽ nằm trong thùng rác, gấu bông dễ thương, chiếc bánh kem chưa mở… thế gian này đầy rẫy những tình yêu một chiều — một bên dâng hiến, một bên lạnh lùng thờ ơ.
"Cậu không cần đến mỗi ngày, cũng đừng tốn tiền, tốn công vì tôi. Tôi chẳng cho cậu được gì cả." Tôi nói thêm, thấy hơi quá nên bổ sung: "Cậu cũng thấy rồi đấy, tôi là người như thế. Sẽ không ai thích tôi, cũng chẳng ai chịu đựng được. Cậu là người tốt, trẻ trung, đẹp trai, đừng phí thời gian vì tôi. Cậu xứng đáng với người xứng đôi hơn."
Trần Ưng có vẻ tức giận: "Sao anh lại tự hạ thấp mình vậy? Sao lại nói mình tệ hại đến thế?"
… Tức giận này thật khó hiểu. Tôi tự nói sự thật, có phải tự hạ thấp đâu?
"Anh không cần làm vậy. Em thực sự thích những người như anh."
Gu của cậu ta quả là kỳ lạ.
Tôi chỉ vào đống đồ trên sàn: "Hôm nay cậu đến rồi, thì mang mấy thứ này đi. Nếu không, tôi cũng chỉ vứt chúng cho bám bụi mà thôi."
Trần Ưng cười hì hì: "Tặng anh rồi là của anh. Làm gì có chuyện đòi lại. Anh muốn vứt thì vứt, em có thể tặng thêm."
"Sao cậu không hiểu..."
"Em hiểu..." Trần Ưng nói, "Nhưng hiểu không có nghĩa là em nghe theo. Em muốn tặng anh, em vui, em thích như vậy."
"..." Sao tôi toàn gặp mấy người không hiểu người khác nói gì vậy?
"Cậu..."
Cốc cốc ——
Đúng lúc định nói, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi lập tức biết ai đang đứng ngoài.
Trần Ưng sợ tôi nói điều gì, vội nói: "Để em mở!"
Cậu ta chạy đến mở cửa. Lương Chi Đình đứng đó. Hai người đối diện nhau, ánh mắt chạm nhau, không khí như đông cứng.
"Có thể giúp gì cho anh?" Trần Ưng hỏi.
Lương Chi Đình lạnh lùng nhìn cậu, không nói gì. Trần Ưng bị ánh mắt đó làm bối rối, quay lại nhìn tôi. Tôi bước tới, đứng sau lưng cậu ta. Ánh mắt Lương Chi Đình xuyên qua vai Trần Ưng, dán chặt vào tôi.
"Chuyện gì?" Tôi hỏi.
"Anh có chút đồ gửi cho em." Anh ta giơ lên một hộp bánh bao thơm lừng.
Trên tay Trần Ưng vẫn còn bữa sáng cậu mang đến.
Chết tiệt, sao hai người này cứ coi tôi là quỷ đói vậy? Cứ lần lượt mang đồ ăn đến. Họ không thấy phiền, nhưng tôi thì thấy.
"Vậy... em đi trước." Trần Ưng bị kẹp giữa, lúng túng mãi mới thì thầm nói với tôi.
Tôi không muốn đối mặt với Lương Chi Đình. Trần Ưng ít ra tử tế hơn. Không nghĩ nhiều, tôi nói: "Tôi đưa cậu đi."
Biểu cảm Lương Chi Đình như đóng băng: "..."
"Hả?" Trần Ưng rõ ràng sửng sốt, đứng trân trân, mãi chưa phản ứng.
"Sao, không muốn?" Tôi nhướng mày.
"Muốn, muốn! Đương nhiên muốn anh đưa em đi! Đi thôi!"
Tôi đóng cửa, cùng Trần Ưng đi về phía thang máy.
Khi cửa thang máy khép lại, qua khe hở nhỏ, tôi thấy Lương Chi Đình vẫn đứng trước cửa nhà tôi, mặt hướng về thang máy. Vì quá xa, tôi không nhìn rõ biểu cảm.
Cho đến khi cửa đóng hoàn toàn.
Trong thang máy chỉ còn hai người. Trần Ưng khụ một tiếng: "Cảm ơn... anh đã đưa em đi."
Nhìn đôi tai cậu ta ửng đỏ, tôi lạnh lùng: "Đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn ra ngoài cho yên tĩnh thôi."
"À..." Trần Ưng xụ mặt, sau một lúc mới ngẩng đầu: "Tiểu Lê, người hàng xóm đối diện... Không phải ảo giác đâu. Em cảm giác anh ta không phải người tốt."
Đúng vậy. Lương Chi Đình quả thật không phải người tốt.
Dù nghĩ vậy, tôi vẫn hỏi: "Sao cậu nói thế?"
"Anh nghĩ xem, em không quen anh ta. Nhưng mỗi lần anh ta nhìn em, ánh mắt rất kỳ lạ. Hôm qua cũng vậy, lạnh lùng như muốn giết em. Em có giết bố anh ta đâu."
Tôi cười khẩy, trong đầu nảy ra một suy nghĩ. Chẳng lẽ Lương Chi Đình có hứng với ai cũng xơi? Đừng có mà thích Trần Ưng chứ. Tưởng tượng hai người đó bên nhau… ôi, khẩu vị nặng thật.
Tôi đi cùng cậu ta xuống cầu thang, dạo quanh hồ nhân tạo. Trời hôm nay nắng đẹp, ánh nắng làm người ấm áp.
Tôi ngồi xuống ghế dài bên hồ: "Được rồi, cậu đi đi. Tôi ngồi đây một lúc."
"Em bầu bạn với anh." Trần Ưng ngồi ngay xuống bên cạnh, nhiệt tình quá mức.
Tôi đành mặc kệ.
Gió xuân thổi qua, mặt hồ lấp lánh. Một vài cánh hoa rơi từ hàng cây ven đường, đậu trên vai, trên đầu gối tôi.
Tôi nhặt cánh hoa hồng, dùng móng tay bấm nát thành hình lưỡi liềm nhỏ.
Tâm trạng vừa khá hơn, lại bị ai đó phá hỏng: "Tiểu Lê, anh không định thử yêu đương thêm lần nào sao?"
Lại đề tài này.
Tôi không ngẩng đầu, dùng lý do cũ: "Tôi đã nói rồi, tôi góa chồng."
"Vậy thì anh cần người chăm sóc."
"Tôi tự lo được. Không cần ai cả."
"Ai biết được tương lai? Anh phải nghĩ cho tương lai của mình." Trần Ưng gần như nói thẳng: cậu ta muốn có một chỗ trong 'tương lai' đó.
Tôi chán nản, thổi bay những mảnh cánh hoa: "Cậu có biết anh ấy chết thế nào không?"
Chủ đề đột ngột, cậu ta sững người: "Sao?"
Tôi quay sang, nhìn thẳng vào mắt cậu, thì thầm: "Chính tôi đã giết anh ấy."
Tôi cố ý hù dọa, nhưng cũng là sự thật.
Cậu im lặng. Tôi tưởng cậu sẽ bỏ chạy, nhưng cậu lại hỏi: "Tại sao?"
Hỏi hung thủ tại sao? Tôi nói: "Vì tôi ghét anh ấy."
Trần Ưng lắc đầu. Tôi tưởng cậu sẽ phản bác, nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng nói: "Anh không ghét anh ta."
Tôi bật cười. Cậu không phải tôi, sao biết được?
"Nếu anh ghét anh ta, anh đã không buồn như vậy."
Lần này đến lượt tôi sững người.
Cậu nói gì? Buồn... tôi ư?
Vớ vẩn.
"Mỗi lần anh nhắc đến anh ta, đều trông rất buồn." Cậu ta nói. "Dù chuyện có thật hay không, giờ anh có hối hận không?"
Tất nhiên là không.
Tôi định trả lời dứt khoát, nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ, không thể thốt ra.
Cậu ta gạt cánh hoa trên tóc tôi, giọng nhẹ nhàng: "Bất kể anh đã trải qua gì, chỉ cần anh muốn, em có thể cùng anh gánh vác."
Tôi ngửa người né tay cậu, thoát khỏi cử chỉ mập mờ: "Cậu còn chẳng hiểu tôi, nói mấy lời này có phải quá chắc chắn không?"
"Nếu anh cho em cơ hội, em sẽ hiểu."
"Đợi khi cậu hiểu hết về tôi, cậu sẽ ghét tôi." Tôi lẩm bẩm. "... Không có ngoại lệ."
Một đàn chim trắng bay qua hồ, để lại những gợn sóng.
"Anh ấy đã nấu một bát mì." Sau một hồi lâu, tôi cất tiếng.
Trần Ưng không nói gì. Có lẽ cậu không hiểu, nhưng không ngắt lời.
"Rất khó ăn."
"Nhưng khi tôi lại đột nhiên muốn ăn, thì mì đã bị vứt đi rồi."
Trần Ưng im lặng ngồi cạnh tôi rất lâu, có lẽ hơn hai tiếng. Tôi mặc ít, gió bắt đầu lạnh.
Tôi muốn về nhà.
Sau khi Trần Ưng tạm biệt, tôi đứng lại bên hồ, nhặt vài cánh hoa, xoa xoa trong lòng bàn tay. Khi quay đi, tôi ngước lên nhìn.
Các căn hộ chung cư cao tầng nhìn gần như giống hệt nhau, đều có ban công. Tôi đứng dưới tòa nhà mình, tình cờ thấy một bóng người trên ban công ở tầng nào đó. Không thấy mặt, nhưng tôi biết người đó đang nhìn tôi.
Không biết đã đứng đó bao lâu.
Tôi lại có ảo giác.
Trước kia, người đó cũng hay nhìn tôi như vậy, đợi tôi về nhà.
Tôi bước lên lầu, đứng trước cửa nhà nhưng không vào ngay, mà khoanh tay tựa vào tường, nhìn cánh cửa đối diện.
Quả nhiên, một phút sau, cửa mở ra. Lương Chi Đình bước ra.
Trong tay anh ta là một chiếc áo khoác.
"Ngoài trời gió lớn, sao ra ngoài mà không mặc áo?"
Anh ta giơ tay định khoác áo lên tôi. Tôi lùi lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi kính hơi ngả màu, ánh mắt anh ta ẩn sau đó, tôi không nhìn rõ. Tôi hỏi: "Anh tán tỉnh tôi trắng trợn như vậy, Phó Thiến có biết không?"
Anh ta im lặng hai phút, bối rối: "Sao cơ?"
Tôi buông tay khỏi ngực, nhướng mày: "Sao? Anh không biết Phó Thiến à?"