Búp Bê - A Lý Thỏ
Chương 59: Kết thúc
Búp Bê - A Lý Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửa hàng búp bê online bỗng nhiên trở nên đông khách.
Tôi lập một tài khoản bán hàng trên Weibo, thỉnh thoảng đăng vài sản phẩm búp bê do anh ấy làm. Lúc đầu chẳng ai để ý, nhưng càng đăng nhiều, khách mua và chia sẻ ảnh ngày càng đông, số người theo dõi cũng tăng dần.
Một đêm nọ, lượt theo dõi bất ngờ tăng vọt.
Tôi không hiểu vì sao, suy nghĩ mãi mới nhận ra nguyên nhân đến từ một video cũ.
Đó là cảnh anh ấy làm búp bê, tôi quay lại bằng điện thoại. Tất nhiên mặt anh không lộ ra, chỉ có bàn tay xuất hiện trong khung hình. Không ngờ vì bàn tay ấy, bình luận lại lạc đề, toàn nói những lời như "Tay chủ tiệm đẹp quá, muốn l**m", đủ thứ khó nghe…
Video đó chắc chắn đã thúc đẩy doanh thu của cửa hàng.
Nhưng tôi cảm thấy khó chịu vô cùng.
Trong cơn tức giận, tôi xóa video có bàn tay của anh ấy, của tôi, thậm chí không để lộ một móng tay nào cho họ.
Thật là keo kiệt!
Vì chuyện này, tôi giận dỗi mấy ngày. Anh ấy chẳng hiểu tôi đang bực bội vì điều gì, phải dỗ dành mãi mới biết được nguyên nhân. Sau khi nghe tôi giải thích, anh ấy không nhịn được cười liên tục.
Tôi vừa cằn nhằn vừa bật cười cùng anh, sau đó không còn giận nữa.
Cây đèn dầu tôi mua từ lâu, giờ mới nhớ đến.
Thôi, mua rồi không dùng thì phí quá.
Một hôm, tôi tựa vào quầy gỗ gụ, lau chao đèn dầu. Đúng lúc đó, Đậu Đen trong sân sủa inh ỏi.
Một người đàn ông vén rèm bước vào.
Khách du lịch đến từ nơi xa.
Anh ta mặc áo sơ mi quần tây, vắt áo khoác trên cánh tay, mái tóc được chải chuốt bằng sáp, nhìn bề ngoài là kiểu người chuyên nghiệp, tinh anh của công ty lớn.
Dáng vẻ ấy chắc chắn không có hứng thú với búp bê, có thể anh ta lạc vào đây.
Khuôn mặt ngơ ngác, nhìn xung quanh.
"Chào quý khách."
Lúc này anh ta mới nhìn thấy tôi đứng sau quầy, ngạc nhiên gật đầu chào.
Tôi buông chao đèn, dẫn anh ta qua cửa phụ: "Mời vào."
Anh ta đi theo sau tôi. Khi nhìn thấy căn phòng đầy tủ kính trưng bày búp bê, đôi mắt anh ta lộ vẻ kinh ngạc, rồi dừng lại trước những tác phẩm trong tủ.
"Đây là cửa hàng búp bê phải không?"
"Đúng vậy, thích thì cứ xem."
Anh ta đi qua từng tủ kính, ánh mắt như con rắn trườn qua không gian. Cái nhìn quen thuộc quá.
"Các anh chị có nhận làm theo yêu cầu đặc biệt không?" Sau một lúc, anh ta hỏi nhỏ.
Tôi cười: "Có."
"Tôi… cần đưa gì không?"
"Chỉ cần yêu cầu về ngoại hình của búp bê."
"Thế… lấy hình làm mẫu như thế nào?"
Tôi không nói. Thấy tôi im lặng, anh ta có vẻ bồn chồn, như nhận ra yêu cầu của mình vô lý đến mức nào.
Cuối cùng tôi gật đầu, khi nói "Được", đôi mắt anh ta sáng lên.
Anh ta lấy điện thoại lướt tìm hình ảnh, chỉ cho tôi xem tấm hình một cậu trai xinh đẹp, ngồi trên xích đu cười với camera, khoảng mười chín hai mươi tuổi.
Tôi mỉm cười khen: "Cậu bé đẹp đấy."
Người đàn ông cũng cười: "Đúng vậy."
Sau một lúc im lặng, anh ta định chuyển khoản: "Bao nhiêu tiền?"
Tôi khoanh tay, nhìn thẳng anh ta: "Anh muốn kích cỡ bao nhiêu?"
Anh ta ngơ ngác: "Có ý gì?"
"Kích cỡ nhỏ giá nhỏ, kích cỡ lớn giá lớn."
"Lớn…" Anh ta ngập ngừng vài giây, lúng túng hỏi, "Có thể lớn đến mức nào?"
Tôi không nói, chỉ cười mỉm quan sát anh ta.
Yết hầu anh ta chuyển động, thăm dò: "Giống như người thật?"
Tôi gật đầu.
Như thể mở chiếc hộp Pandora, giọng anh ta hối hả: "Tôi muốn một… con búp bê kích cỡ người thật."
"Được." Tôi đưa ra mức giá, anh ta định chuyển khoản ngay lập tức, tôi ngăn lại: "Không vội, anh cứ suy nghĩ trước."
"Không cần suy nghĩ…"
Tôi ngắt lời: "Anh là khách du lịch đến đây chơi phải không? Khi nào đi?"
Anh ta trả lời thật lòng: "Ba ngày sau."
"Ba ngày sau, nếu anh vẫn muốn, hãy quay lại."
Anh ta khó hiểu nhưng vẫn gật đầu: "Được, ba ngày sau tôi sẽ đến."
Người đàn ông rời đi, tôi tiếp tục tựa vào quầy, lau chao đèn.
Không lâu sau, anh bước ra từ phòng trong, hỏi: "Có người đến không?"
"Sao anh biết?" Tôi hỏi.
Anh hít hít không khí: "Có mùi người lạ."
"Sao mũi anh nhạy hơn Đậu Đen thế?" Đậu Đen nghe vậy ngẩng đầu lên.
"Là khách du lịch, muốn đặt búp bê."
"Vậy à."
Tôi ôm anh, h*n l*n ch*p m** anh: "Anh ta muốn một con búp bê to bằng người, giống em trước đây."
"Em đã đồng ý với anh ta rồi à?" Anh hỏi.
"Anh có làm không?"
"Nếu anh ta thật sự muốn, anh sẽ làm."
"Anh không sợ…" Anh ta là đệ thứ hai sao?
Anh biết tôi muốn nói gì, nói: "Búp bê không sợ những thứ đó."
"Đánh bạc có thua có thắng, không ai chắc chắn lá bài cuối là tốt hay xấu. Có lẽ thắng được bộn tiền, có lẽ sẽ mất tất cả. Nhưng búp bê được tạo ra sẽ không hối hận."
Anh hỏi: "Ngày đó khi em bước vào căn nhà này, có hối hận không?"
Nếu không đến đây, tôi sẽ không gặp được anh.
Tôi vòng tay ôm cổ anh, giọng trầm: "Em chỉ hối hận vì không đến sớm hơn."
-
Trần Ưng nhắn tin nhất quyết muốn đến gặp tôi, tôi hỏi ý kiến anh, anh đồng ý.
Sáng hôm sau, Trần Ưng chạy đến Thiền Khê. Cậu ta ngạc nhiên khi biết tôi sống ở đây, tôi nói: "Cậu là người duy nhất biết tôi ở đây."
"Giúp tôi giữ bí mật nhé."
Cậu ta đỏ mặt: "Hóa ra em quan trọng thế sao?"
"……”
Trần Ưng phớt lờ vẻ mặt tôi, vỗ ngực thùm thụp: "Anh yên tâm! Em nhất định không nói cho ai đâu! Không phụ lòng tin của anh!"
Sự xuất hiện của Trần Ưng khiến không khí trong nhà trở nên ngột ngạt.
Cậu ta chẳng quan tâm đến anh chút nào, kéo tôi nói không ngừng về chuyện gần đây, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ. Anh im lặng bên cạnh, nếu ánh mắt có thể giết người, Trần Ưng đã chết vài lần rồi.
"Tôi là bạn của Tiểu Lê!" Trần Ưng tuyên bố.
Cậu ta có sức nhưng chẳng biết dùng vào đâu.
Chẳng bao lâu Trần Ưng định đi. Cậu ta nhận được thư mời làm việc từ công ty game, hai ngày sau phải đến nhận việc.
Trần Ưng vui mừng nói công ty ấy là nhà sản xuất game nổi tiếng, hầu hết game cậu ta thích đều đến từ đây, coi như vùng đất mơ ước.
"Cảm giác cuộc đời em đang đi lên ấy!" Cậu ta ngẩng đầu kiêu ngạo.
Tôi cũng mừng cho cậu: "Chúc mừng cậu."
Tôi đưa cậu đến trạm xe buýt ở cổng làng. Trần Ưng lên xe, mở cửa sổ, lưu luyến vẫy tay: "Đợi sự nghiệp ổn định, em sẽ đến tìm anh chơi!"
"Được, đi cẩn thận."
"Ừm, em đi đây!" Xe bắt đầu lăn bánh, đưa Trần Ưng càng lúc càng xa. Khi sắp quẹo ngã tư, cậu ta thò nửa người ra cửa sổ, chỉ vào anh nói: "Anh phải đối xử tốt với Tiểu Lê! Nếu tôi phát hiện anh bắt nạt, tôi sẽ xông đến cướp về! Nhớ lấy đó, đồ lăng nhăng!"
Giọng Trần Ưng và chiếc xe biến mất, chỉ còn lại làn bụi mù mịt.
Tôi nắm tay anh: "Cậu ấy không có ác ý đâu, chỉ nói đùa thôi."
"Không biết tự lượng sức mình." Anh khinh khỉnh, "Chỉ bằng cậu ấy?"
Tôi không nói nên lời, nắm tay anh trở về nhà: "Thôi, về thôi."
"Em là của anh, không ai được cướp đi."
"Ừm ừm."
"Cậu ấy mới là đồ lăng nhăng."
"Ừm ừm."
"Đồ lăng nhăng nghĩa là gì?"
"……”
-
Ba ngày sau, người đàn ông đến đúng giờ.
Tôi đang chăm dầu hỏa cho đèn, anh ta lặng lẽ bước vào.
Đến đây tức là đã quyết định.
"Anh nghĩ kỹ chưa?"
"Rồi." Gương mặt anh nghiêm túc, không chút dao động.
"Được." Tôi biết không thể ngăn cản người đã quyết tâm, lập tức đồng ý.
Anh ta chuyển khoản ngay, như sợ tôi đổi ý. Dáng vẻ kiên quyết đến mức dù trời sập cũng không thay đổi.
Tôi thu tiền, viết thông tin liên lạc lên giấy, cất vào ngăn kéo.
"Được rồi, về nhà chờ một thời gian, anh sẽ nhận được thứ mình muốn."
Khuôn mặt anh lộ niềm vui, cảm ơn rồi bước ra.
Khi anh ta vén rèm định đi, tôi gọi lại: "Nhưng tôi có lời khuyên cho anh."
"Sao?" Anh ta quay lại, ngưỡng cửa.
"Đừng lắp mắt cho búp bê," tôi nói, "Nó sẽ sống lại."
Bóng dáng anh ta ngược sáng, tôi không nhìn rõ biểu cảm.
Nhưng nghĩ lại, có lẽ giống tôi trước đây, là vẻ mặt đầy coi thường.
Anh ta đi rồi, tôi cầm que diêm thắp lửa cho tim đèn, ánh lửa vàng cam bùng lên.
Tôi ngẩn ngơ nhìn ngọn nến lung linh.
Mùi thức ăn tỏa ra từ phòng trong.
Giọng anh và mùi hương len lỏi ra ngoài: "Bé cưng, ăn cơm thôi."
Tôi đậy bóng đèn kính lên, tường bao quanh che mưa chắn gió, ngọn nến bỗng chốc ổn định, tỏa ánh sáng dịu nhẹ vô hại.
"Đến đây!"
Tôi chậm rãi chạy vào bếp, đến bên cạnh anh.
Suốt quãng đời còn lại, bên cạnh búp bê, Lê sẽ luôn tỏa sáng.
Hết chương.
3/6/2025 - 18/1/2026
Hành trình đồng hành cùng hai bé đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người ( ◜‿◝ )♡