Cả Sư Môn Chỉ Có Ta Là Người Bình Thường
Chương 10: Nghi Vấn Xuyên Không
Cả Sư Môn Chỉ Có Ta Là Người Bình Thường thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu sư muội chỉ trỏ, giọng hớn hở: "Ca ca nhìn nàng kìa ~ Ca ca mau nói gì đi!"
Nàng im lặng một chút, rồi tiếp lời: "Cái này dựa vào giá trị hưng phấn. Nếu nam nữ chính vì ta mà tăng giá trị hưng phấn, ta mới có thể rời khỏi đây."
Ta: "…"
Sao cái hệ thống nào cũng quái đản vậy trời.
Bỗng dưng ta thấy may mắn vì mình không có hệ thống.
Đang lúc cả nhóm bối rối không biết nam nữ chính là ai, Nhị sư tỷ bước ra: "Đi thôi, hệ thống vừa gửi tọa độ của nam chính cho ta rồi."
Lời vừa dứt, sáu con mắt trên sân lập tức đổ dồn về phía nàng.
Đại sư tỷ oán trách: "Sao hệ thống của muội lại thông minh thế? Hệ thống của ta từ lâu rồi chẳng thèm lên tiếng, lần nâng cấp này chỉ thêm mỗi một nhiệm vụ thôi."
Tiểu sư muội gật gù đồng tình: "Ta với Đại sư tỷ cũng vậy, Nhị sư tỷ ơi, hệ thống của tỷ chắc có vấn đề rồi."
Nhị sư tỷ bình tĩnh giơ tay: "Đợi đã, để ta hỏi thử."
Một lát sau, mắt nàng hơi trợn tròn: "…Nó nói, cả ba chúng ta đều thuộc quyền quản lý của nó."
Đại sư tỷ: "?"
Tiểu sư muội: "?"
Ta vô tình bị lôi vào: "?"
Nhị sư tỷ tiếp tục: "Nó còn nói Đại sư tỷ tính tình cứng đầu, Tiểu sư muội thì lười biếng suốt ngày, chỉ có mình ta là nghiêm túc làm nhiệm vụ. Nó mong ta kéo theo hai người kia cùng tiến bộ."
Ta chỉ vào bản thân: "Còn ta thì sao? Ta không thuộc hệ thống à?"
Nhị sư tỷ ngập ngừng: "Nó bảo ta hỏi muội một câu."
"Hả?"
"Muội có chắc mình thật sự là người xuyên không không?"
"Đương nhiên là…" Ta định nói, nhưng chợt nhớ lại ký ức trước khi xuyên đến đây — chỉ là vài mảnh vụn mơ hồ, như thể tự dưng xuất hiện trong đầu.
Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, ta lạnh toát sống lưng. Nếu ta không phải người xuyên không, vậy rốt cuộc ta là ai?
Nhị sư tỷ nắm lấy tay ta: "Đừng lo nghĩ nữa, trước tiên tìm nam chính đã. Những chuyện khác từ từ rồi tính sau."
Ta miễn cưỡng gật đầu. Con tôm do Đại sư tỷ triệu hồi đã sẵn sàng, cả nhóm trèo lên lưng nó.
"Nhị sư tỷ, nam chính ở đâu?"
"Thường Châu."
Thường Châu nằm về hướng Bắc. Vừa bước vào địa phận, nhiệt độ giảm mạnh. Con tôm rét quá, không chịu bay cao, đành phải tìm chỗ hạ xuống nghỉ tạm.
Ta ôm hai tay xoa xoa, vừa run vừa thốt lên: "Chà, phong cảnh nơi này đẹp thật!"
Con tôm co nhỏ lại, chui tọt vào tay áo Đại sư tỷ. Nhị sư tỷ tra thông tin với hệ thống — chỉ cần đi thêm một đoạn nữa là tới.
Thế rồi, khi biển hiệu "Từ gia" hiện ra trước mắt, cả nhóm lặng người.
Gió lạnh lồng lộng, quanh quất.
Ta khó nhọc giơ tay: "Này… khả năng Từ Trường Ninh không phải nam chính là bao nhiêu vậy?"
Đại sư tỷ gãi đầu: "Từ Trường Ninh là ai cơ?"
Nhị sư tỷ đáp: "Ta biết. Hình như là nhân vật phản diện."
Đôi mắt đẹp của Đại sư tỷ chao đảo: "Hệ thống này… không bị lỗi gì đấy chứ? Lại chọn phản diện làm nam chính?"
Ta ngại ngùng không dám nói — chúng ta cũng đâu phải người tốt lành gì, chọn phản diện làm nam chính thì cũng… hợp lý chăng?
Chưa kịp bàn luận xong, một làn sương mù bao phủ lấy chúng ta. Đầu óc quay cuồng, tay chân rũ xuống, không còn chút sức lực.
Quên mất cảnh giác.
Giá mà đừng đứng luyên thuyên trước cửa nhà người ta.
Không biết bất tỉnh bao lâu, khi tỉnh lại, ta thấy mình đang nằm trong một cái địa lao.
Ánh sáng mờ mịt, xung quanh trống vắng không bóng người.
Ta xoa xoa thái dương, đứng dậy bước đến song sắt: "Có ai không? Có ai ở đó không?"
Gọi mãi, chẳng ai đáp lại.
Chán nản, ta ngồi bệt xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên, tự nhủ trong lòng.
Các nàng tìm nam chính để về nhà — và có thể trở về thật.
Còn ta thì chẳng có khái niệm về việc trở về. Sống ở đâu chẳng được? Hơn nữa sống ở đây còn được lâu dài hơn, sao lại không ở?
Tóm lại, ta chẳng qua là kẻ ăn no rửng mỡ, đi theo cho vui, giờ lại vạ lây.
Hiểu rõ vấn đề xong, ta định tìm cách trốn. Nhưng chưa kịp động tay, đã bị người ta lôi ra ngoài.
Người đó nhìn ta từ đầu đến chân, rồi gật đầu: "Phù hợp."
Ta nhíu mày: "Phù hợp cái gì?"
Hắn khẽ cười: "Rất nhanh… muội sẽ biết thôi."
Nói rồi, hắn đánh ta bất tỉnh. Trong lòng ta tức điên — nói đánh là đánh, ta cũng có mặt mũi chứ!
Lần này, ta bị tạt nước tỉnh lại.
Ta bị trói chặt vào một cột gỗ. Ở ba góc kia của căn phòng, các sư tỷ muội của ta cũng bị trói tương tự.
Ai nấy đều hoảng hốt, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Xung quanh bốn góc, rất nhiều người đứng im lặng, không biểu cảm, nhìn mà rợn tóc gáy.
Một ông lão mặc áo choàng đen giơ hai tay lên, quỳ xuống hành lễ lớn.
Tiếp đó, một người từ giữa từ từ bay lên. Hắn cũng bị trói chặt, gương mặt lạnh lùng, không nói chẳng rằng.