Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Lần đầu sánh môi
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đây là nụ hôn đầu tiên của mình."
Hứa Tịch Ngôn tiện tay cầm lên một ly rượu, ánh chất lỏng màu hổ phách gom cả ánh sáng của sân khấu vào trong đáy mắt cô. Vòng eo khoan thai lắc nhẹ, một tay cầm ly rượu, mái tóc dài xoăn như rong biển đung đưa theo nhịp điệu.
Bỗng nhiên, cô ngẩng đầu nhìn chiếc đèn sân khấu đang chiếu thẳng xuống da thịt mình. Trong đầu chợt nảy ra một suy nghĩ kỳ quặc:
Cái đèn này chói quá. Sao không đổi màu xanh dương nhỉ?
Hứa Tịch Ngôn ngoắc ngón tay về phía Trần Hi, anh liền đưa cho cô chiếc điện thoại. Ai đó theo hứng bỗng biến ly rượu và cái điện thoại thành đạo cụ cho điệu nhảy ngẫu hứng của cô, khiến cô càng thêm lười biếng, càng thêm quyến rũ.
Đám người xung quanh thì thầm: "Cô ấy đang nhắn tin sao?"
"Ai mà được cô ấy nhắn vậy?"
"Hay là còn khách nào chưa đến?"
Văn Nhiễm đứng ngoài cửa, điện thoại trong túi rung bần bật. Rút ra, cô thấy tin nhắn của Hứa Tịch Ngôn: [Cậu đang ở đâu?]
Cô đưa tay sờ vào sống mũi. Tin nhắn thứ hai: [Sao không thấy cậu?]
Văn Nhiễm cầm điện thoại nhưng không trả lời. Từ bên trong sàn nhảy bỗng nhiên vang lên tiếng nhạc rộn ràng, cô nhìn vào trong thấy Trần Hi đang đẩy một chiếc bánh sinh nhật ba tầng khổng lồ, tươi cười tiến vào.
Đám đông reo hò, vỗ tay liên hồi, vừa hát vừa reo tiếng Trung, tiếng Anh, thậm chí cả tiếng Tây Ban Nha: "Chúc mừng sinh nhật! Chúc mừng sinh nhật..."
Hứa Tịch Ngôn nhíu môi xoa thái dương, như tỏ vẻ sự phô trương này hơi làm cô bực mình.
Mọi người bắt cô cắt bánh, cô cười nhạt. Cô đội một chiếc vương miện giấy tinh xảo, chắp tay cầu ước rồi thổi tắt nến.
Văn Nhiễm đứng ngoài, nhìn qua lớp người dày đặc, trong lòng bỗng nghĩ: người như Hứa Tịch Ngôn, có lẽ chẳng còn điều gì cần ước nữa.
Cô có tất cả, nhưng không còn điều gì để mong chờ.
Hứa Tịch Ngôn gỡ vương miện xuống, cầm dao, cắt một nhát theo hoa văn phủ kem rồi trao cho người khác.
Ánh đèn chói lóa, tiếng reo loạn, thế mà trong lòng Văn Nhiễm lại rộ lên một cảm giác chua xót dành cho cô.
Cô thở nhẹ, bỗng muốn hút thuốc, liền quay người đi về phòng hút thuốc thay vì lên lầu.
Bên trong mọi người chen nhau tranh nhau miếng bánh sinh nhật của cô, phòng hút thuốc trống trơn, yên tĩnh đến kì lạ, rất hợp tình trạng của Văn Nhiễm lúc này.
Chỉ mới hút được nửa điếu, cửa phòng bật mở nhẹ nhàng.
Văn Nhiễm ngẩng đầu. Không ngờ Hứa Tịch Ngôn đứng ở đó.
Cả đám người đang vui như hội kia, cô lại tìm đến nơi tĩnh lặng như thế này.
Văn Nhiễm khẽ nghĩ: người này đúng là không thích sinh nhật tí nào.
Hứa Tịch Ngôn có vẻ vừa mới uống rượu, má ửng hồng như hoa hồng nhung. Cô nhìn Văn Nhiễm hai giây rồi bật cười.
Văn Nhiễm liếc cô một cái vì thấy lạ.
Hứa Tịch Ngôn giữ nguyên nụ cười, nghĩ thầm: sao có người ngay cả lúc hút thuốc cũng trong sáng đến thế? Cô chỉ mặc áo phông, quần bò đơn giản, vai gầy, mặt mộc, khiến cả căn phòng trở nên dịu dàng một sắc xanh dương.
Đêm ồn ào dần dịu xuống, trời bỗng yên bình trở lại.
Văn Nhiễm đang định hỏi cô cười gì thì Hứa Tịch Ngôn đột ngột xoay cổ tay, đẩy cửa ra.
Chỉ còn lại Văn Nhiễm ở lại trong phòng hút thuốc, do dự một lúc rồi dập điếu thuốc còn đang hút dở, đứng lên.
Hứa Tịch Ngôn quay lại, thấy Văn Nhiễm chuẩn bị mở cửa.
Văn Nhiễm liếc thấy cô cầm khay giấy đựng bánh kem, lướt qua tựa như đóa hồng say, ngã xuống sofa.
Khi tay cô chạm chốt cửa, giọng khàn lên gọi: "Đợi chút."
Văn Nhiễm dừng bước.
Hứa Tịch Ngôn: "Ở lại với mình một chút được không?"
Văn Nhiễm: "Tại sao?"
Hứa Tịch Ngôn chớp mắt: "Mình đau đầu."
Văn Nhiễm cứng đầu đứng yên: "Cậu đau đầu, mình ở đây để làm gì?"
Hứa Tịch Ngôn thở dài, nở nụ cười, tay nâng mặt, che má: "Thôi coi như nể mặt sinh nhật mình đi. Mình còn mang bánh đến cho cậu đây này."
Cuối cùng Văn Nhiễm đi đến, ngồi xuống cạnh cô.
Ngó chiếc bánh trên bàn tròn nhỏ.
Trong đầu cô bật ra một suy nghĩ:
Đến người như cậu còn không vui trong ngày sinh nhật, thì một miếng bánh chia thế nào được niềm hạnh phúc?
Hứa Tịch Ngôn đứng dậy, đi ra cửa, nhấn nút đỏ khóa cửa lại, sau đó ngã người xuống sofa, váy dạ hội phát tiếng xào xạc như hoa khô chạm nhau.
"Nếu người khác muốn vào phòng hút thuốc thì sao?"
"Mặc kệ."
Văn Nhiễm lại nghĩ trong lòng:
Hết sức tùy hứng thật.
Hứa Tịch Ngôn nhìn biểu cảm của cô, nhếch môi: "Sẽ không có ai đến đâu."
Cô ngả đầu ra sau lưng ghế sofa, nói như tự nhủ hay như thì thầm cùng Văn Nhiễm: "Dù sao ai ai cũng chỉ thích sự náo nhiệt thôi."
Văn Nhiễm không đáp.
Hứa Tịch Ngôn nhắm mắt, tay trắng như tuyết che trán, chỉ lộ sống mũi cao và bờ môi xinh: "Văn Nhiễm."
"Ừm."
"Sao không trả lời tin nhắn của mình?"
Văn Nhiễm vẫn im lặng.
"Mình đang tìm cậu."
"Tìm mình để làm gì." Văn Nhiễm cất giọng: "Như cậu nói, tối nay đã đủ náo nhiệt rồi."
"Chỉ là muốn gặp cậu." Hứa Tịch Ngôn giữ nguyên tư thế, nụ cười nhẹ vương chút cô đơn khó nhận ra: "Lạ ghê, càng náo nhiệt lại càng muốn gặp cậu."
Tim Văn Nhiễm như hụt mất một nhịp.
Cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm đôi môi mềm của Hứa Tịch Ngôn. Tối nay cô uống rượu, son môi có chút nhoè.
Rồi Văn Nhiễm nghe chính mình cất tiếng: "Hứa Tịch Ngôn."
"Cậu... không phải là thích mình chứ?"
Hứa Tịch Ngôn bỏ tay che trán xuống, ngồi thẳng hơn, nhìn cô với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa mang ý cười.
Văn Nhiễm mím môi, ngồi đối diện cô.
Cô nhìn nàng thật lâu, rồi thở dài: "Nhìn thì ngoan thật." Nụ cười rạng rõ hơn: "Không ngờ gan cũng lớn, dám chủ động trước mình."
"Vậy không được sao?"
"Không phải không được."
"Mình muốn nói trước với cậu."
"Ừm?"
"Mình không muốn hẹn hò với một ngôi sao lớn như cậu."
"Tại sao?"
"Rất phiền phức."
Hứa Tịch Ngôn chăm chú nhìn Văn Nhiễm: "Cách cậu từ chối như vậy là thiếu trách nhiệm."
"Dù sao chúng ta mới gặp lại, cậu nghĩ cậu đã hiểu mình thật sự sao?"
Cô đứng dậy, bước đến cửa, quay người, đặt tay lên ổ khóa, tựa lưng vào cánh cửa: "Mình biết ai cũng giữ khoảng cách với mình."
Cô ngập ngừng vì chính là khoảng cách của ánh sáng. Vô số đèn sân khấu, đèn flash, đèn đường băng, tất cả đưa cô ra khỏi nhịp sống bình thường như một khách qua đường.
Ánh mắt cô trầm xuống: "Văn Nhiễm, mình chỉ mong cậu cho mình thêm chút thời gian."
Văn Nhiễm ngồi đó dưới gầm bàn, nơi Hứa Tịch Ngôn không nhìn thấy, nàng gãi mạnh đầu ngón tay.
"Hứa Tịch Ngôn." Sau đó nàng đứng lên, nín thở, dùng hết sức giữ cho giọng không run theo nhịp tim.
Một bước.
Hai bước.
Nàng không biết mình đến trước mặt cô thế nào. Nàng đưa tay ôm lấy eo thon, đẩy cô tựa vào cửa.
Ở ngoài không ai biết chuyện gì đang xảy ra, có người gõ cửa phòng hút thuốc, rồi một trận cười vang lên, âm thanh xuyên qua lớp cửa mỏng, ai đó hỏi: "Chị Ngôn Ngôn đâu rồi?"
Khi ấy, Hứa Tịch Ngôn bị hai tay Văn Nhiễm ôm, dựa vào cánh cửa.
Ngón tay Văn Nhiễm tê dại.
Trước đây khi lái xe máy, nàng cũng ôm eo Hứa Tịch Ngôn, nhưng là từ sau. Giờ đây cô đối diện, khoảng cách cận kề, cả hơi thở hoà vào nhau, Văn Nhiễm nhìn rõ lớp trang điểm tỉ mỉ trên mặt cô.
Đường kẻ mắt ở đuôi hơi nhòe càng hợp với vẻ quyến rũ nổi loạn của Hứa Tịch Ngôn.
Cô hơi mím môi hỏi: "Cậu làm gì vậy?"
Văn Nhiễm đáp: "Cậu hiểu sai rồi."
"Cậu hiểu sai sao Hứa Tịch Ngôn? Mình hiểu cậu rõ mà."
Cậu có biết không, từ lúc mười bảy tuổi mình đã ngấm ngầm thích cậu, ánh mắt và tâm tư chưa từng rời cậu.
Làm sao không thể hiểu cậu được?
Văn Nhiễm ôm chặt eo cô hỏi: "Cậu từng hôn ai chưa?"
Mồ hôi trong lòng bàn tay bắt đầu lan ra.
Hứa Tịch Ngôn hạ mi, nhìn nàng, tối nay uống rượu, giọng càng trầm: "Chưa từng."
Văn Nhiễm có tai nghe cực nhạy.
Nàng nắm lấy từng tầng âm điệu lạ trong giọng cô, khiến tim nàng đập rối loạn.
Bên ngoài có người gõ cửa: "Ai trong đó không?"
Có người hỏi: "Sao cửa lại khóa trái vậy?"
Văn Nhiễm lo sợ họ tưởng bị khóa nhầm rồi gọi người mở cửa, nhưng nàng vẫn ôm chặt eo cô, Hứa Tịch Ngôn cũng không đẩy ra.
Nàng khẽ hỏi: "Tại sao? Cậu không phải đã có người yêu rồi sao?"
"Cũng đúng." Cô nói xong dừng lại, lưỡi chạm nhẹ hàm trong: "Tại sao nhỉ?"
Văn Nhiễm tự suy:
Bởi vì cậu chưa từng định để ai thực sự bước vào trái tim mình.
Dù Hứa Tịch Ngôn nói "thích".
Nhưng cái "thích" của cô chỉ là một mảnh nhỏ trong trò ghép hình.
Còn cái "thích" của mình mười năm qua, che phủ cả trời đất.
Khoảng cách là vô số lần nàng nhìn theo bóng lưng, là vô số lần giả vờ bình thản qua góc cầu thang, là hộp thiếc trong ngăn kéo rỉ sét, những cảm xúc tinh tế đó chẳng thể nói hết.
Khi nàng chuẩn bị buông tay thì Hứa Tịch Ngôn bất ngờ nâng tay, đẩy tay nàng về lại eo mình.
Trái tim Văn Nhiễm như thắt lại.
"Nhưng mà." Hứa Tịch Ngôn nhẹ nhàng vuốt tóc mai nàng.
"Nhưng mà gì?" Lưỡi Văn Nhiễm bắt đầu líu lại.
"Cậu có muốn thử không?"
Đầu óc Văn Nhiễm như vỡ tung: "...Tại sao?"
Bên ngoài vẫn có người nói: "Không biết sao cửa lại khóa trái."
"Có ai có chìa không? Hay gọi nhân viên khách sạn mở?"
"Tại sao cậu lúc nào cũng hỏi tại sao thế?" Hàng mi cô rung nhẹ: "Có lẽ vì cậu thuần khiết và trầm lặng quá."
Hứa Tịch Ngôn nâng mặt văn Nhiễm lên, mím môi. Từ nhịp thở hơi nặng cô đang lo lắng. Chính sự hồi hộp ấy làm cô thêm sinh động, lôi cuốn hơn.
Cô nói: "Văn Nhiễm, đây là nụ hôn đầu của mình."
Não Văn Nhiễm như vỡ vụn, thật khó phân biệt ai chủ động trước.
Môi áp vào môi, mềm như cánh hoa với sương đêm, vừa chạm đã tan. Từ hơi thở của Hứa Tịch Ngôn thoảng vị trái cây của whisky thượng hạng, lẫn chút bạc hà lạnh của thuốc lá quen thuộc.
Tim Văn Nhiễm như ngừng đập.
Giống như bị tay ai bóp, xoay qua xoay lại thật mạnh.
Lưỡi hai người nhẹ nhàng dò hỏi.
Bên ngoài có người nói: "Để tôi gọi nhân viên khách sạn đến mở."
Đây là nụ hôn đầu của Hứa Tịch Ngôn. Văn Nhiễm nghĩ, nhưng thiên tài có lẽ học cái gì cũng giỏi. Nụ hôn không vụng về, không có cảm giác mắc cỡ mà mấy bot hay chê.
*吐槽bot:
tài khoản chuyên đăng bài chê bai, phàn nàn do người dùng gửi đến.
Văn Nhiễm hơi ngửa cằm, cả hai tay siết eo thon của Hứa Tịch Ngôn. Cô dùng một tay giữ chặt nàng, kéo về phía mình, hôn sâu hơn.
Trên thực tế, đầu óc Hứa Tịch Ngôn cũng gần như trống rỗng, nhớ đến năm mười tám tuổi ở thủy cung, cô gái áo phao xanh dương lặng lẽ nhìn con cá voi dài năm mét bơi qua kính trần.
Người trong vòng tay cô dường như gầy hơn trước, xương gầy hiện rõ, mùi hương nhẹ nhàng như hoa đậu biếc tím, không nồng, không lộ liễu.
Chính sự nhẹ nhàng ấy lại làm người ta rung động.
Cho đến khi bên ngoài có người nhân viên khách sạn nói: "Để tôi thử chìa khóa."
Hứa Tịch Ngôn vẫn đang hôn Văn Nhiễm.
Sau lưng cô, áo thun dính mồ hôi, tựa vào tay cô.
Tiếng chìa khóa.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Hai người vẫn quấn lấy nhau, nụ hôn sâu dần.
Cho đến giây cuối cùng trước khi mở được cửa, Hứa Tịch Ngôn mới buông nàng ra, ngón cái miết qua môi lem son, kéo nàng ra phía sau.
Cô xoay người, một tay đỡ cửa đang bị đập: "Có chuyện gì vậy?"
Bên ngoài im lặng.
Có người hỏi: "Chị Ngôn Ngôn, chị ở trong đó phải không?"
"Ừ." Giọng cô bình thản: "Tôi uống hơi nhiều, vào đây nghỉ ngơi, rồi ngủ quên."
"Ồ, tưởng khóa nhầm, xin lỗi chị."
Hứa Tịch Ngôn gật đầu, đóng cửa lại, khóa tiếp một lần nữa. Cô quay nhìn Văn Nhiễm tựa vào tường.
Khuôn mặt nhợt nhạt giờ ửng hồng. Cô gầy nhưng vòng ngực đầy, theo từng hơi thở gấp phập phồng.
Hứa Tịch Ngôn nuốt khan.
Không nói gì, chỉ đợi cả hai ổn định lại.
Văn Nhiễm hỏi: "Giờ mình ra ngoài thế nào?"
Hứa Tịch Ngôn khựng: "Giờ cậu còn nghĩ đến chuyện ra ngoài sao?"
Văn Nhiễm gật đầu.
Hứa Tịch Ngôn bật cười: "Đừng ra nữa, trốn đến sáng."
Văn Nhiễm liếc cô.
Hứa Tịch Ngôn giơ hai tay: "Được rồi, mình ra trước đánh lạc hướng."
Rồi hỏi: "Son môi mình lem không?"
"Cũng ổn, bặm môi lại."
Cô bặm môi, chỉnh lại váy dạ hội rồi mở cửa đi ra.
Vừa xuất hiện, chẳng ai để ý đến phòng hút thuốc nữa.
Văn Nhiễm đợi thêm chút, lúc không ai để ý thì lặng lẽ rời phòng.
Cô đi thẳng tới thang máy, quẹt thẻ về phòng.
Rõ ràng không uống rượu, nhưng cảm giác lâng lâng trong thần kinh như dư âm từ môi cô.
Lấy khăn tắm và áo choàng, vào phòng tắm. Những thao tác thường ngày giờ chạm vào chỉ thấy một miếng mềm.
Hứa Tịch Ngôn đúng là cao thủ hôn môi.
Có lẽ cô tự thôi miên mình, tắm xong, đắp mặt nạ hơi nước cho mắt, vùi mình vào gối chăn và thiếp đi rất nhanh.
Ngay cả não cũng muốn ngắt mạch. Chỉ cần nhớ lại cảnh tối qua thêm một giây, trái tim đau như muốn nổ.
Chỉ có điều quên kéo rèm, nên sáng hôm sau bị ánh sáng đánh thức.
Cô cố nhắm mắt, không ngủ lại được. Nhìn đồng hồ, bảy giờ, cô dậy, đánh răng rửa mặt, xuống nhà hàng buffet khách sạn ăn sáng sớm, vừa tránh được đám đông, vừa tìm chút yên tĩnh.
Trong bụng còn bồn chồn do dư âm tối qua, cô chỉ lấy đậu nướng, bánh mì và một ly sữa nóng.
Nhà hàng rất vắng, cô ngồi bên cửa sổ, ánh nắng chiếu vào.
Không lâu sau, người bước vào chính là Hứa Tịch Ngôn.
Cô nhìn thấy Văn Nhiễm hơi ngẩn ra. Lúc đầu cô tới quầy buffet, nướng bánh mì cho giòn, quết bơ, kèm một quả trứng chiên, bưng cà phê đen ngồi xuống đối diện.
Cô im lặng. Văn Nhiễm mở lời: "Một mình cậu à? Trần Hi không đi cùng?"
Tưởng ngôi sao lớn luôn có người phục vụ thức ăn, quần áo, xe cộ.
Hôm nay cô mặc áo phông đen, có kính râm kẹp cột cổ, nhưng thấy nhà hàng vắng, chỗ Văn Nhiễm kín đáo nên không đeo.
Cô xoa thái dương: "Dạo này mình dậy sớm hơn bình thường."
"Ngủ không ngon?"
Cô nhấp cà phê, liếc đôi mắt trong veo của Văn Nhiễm: "Không thấy quầng thâm, hình như cậu ngủ ngon."
Văn Nhiễm múc muỗng đậu nướng, im lặng.
Hứa Tịch Ngôn cắn miếng bánh mì, vụn rơi lả tả.
Hai người yên lặng đối diện, ăn xong bữa sáng.
Đến gần tám giờ, mọi người dậy, Trần Hi gửi lịch trình: buổi sáng tự do, buổi chiều studio mừng sinh nhật Hứa Tịch Ngôn mời đi tham quan Cố Cung*.
*故宫:
Tên gọi khác của Tử Cấm Thành
Trong đoàn có nhiều ABC chưa từng về nước.
*ABC/ American Born Chinese:
Chỉ người Trung Quốc sinh ra ở Mỹ.
Văn Nhiễm bị Trần Hi kéo vào nhóm công việc gần trăm người, ai cũng đáp: [Sếp hào phóng quá!]
[Quỳ cảm ơn chị Ngôn!]
Cô nhắn riêng Trần Hi: [Tôi cũng phải đi sao?]
[Đi chứ! Dạo này cô đang hợp tác với tụi mình mà? Phòng làm việc đãi ngộ tốt lắm.]
Hai giờ chiều, các xe thương vụ đợi sẵn, chở mọi người đến Cố Cung.
Trần Hi lo chi tiết, thấy Văn Nhiễm liền gọi: "Bên này, lên xe này."
Văn Nhiễm bước theo.
Trần Hi liếc: "Không đội mũ hay khăn che à? Tia cực tím ở Bắc Thành mạnh lắm."
Văn Nhiễm mỉm cười: "Bình thường chỉnh đàn suốt ngày trong nhà, có tí nắng cũng tốt."
Lên xe, không thấy Hứa Tịch Ngôn.
Xuống xe, dù tránh được giờ cao điểm kỳ nghỉ lễ, Cố Cung vẫn đông khách, may Trần Hi nhờ Đậu Thần lo liệu kỹ, mọi thứ đặt trước.
Mọi người xếp hàng vào, vẫn không thấy Hứa Tịch Ngôn.
Lần trước Văn Nhiễm với Đào Mạn Tư đến Bắc Thành vì không đặt trước nên lỡ mất vé Cố Cung.
Cô chụp ảnh gửi Đào Mạn Tư, lập tức nhận hồi âm: [Đẹp quá đi mất!]
Mùa xuân phương Bắc khác hẳn phương Nam, không khí trong lành, ánh nắng chiếu lên mái ngói đỏ, người đi lại như ghi dấu tháng năm.
Đào Mạn Tư: [Giúp mình chụp thêm vài tấm nhé, sau này viết bài nhớ lấy cảm hứng.]
[Được.]
Nắng gắt, cô hơi tiếc không mang kính râm, chỉ nghĩ nên có cái, chứ ánh sáng khiến mắt chói.
Mọi người đi chậm, đội hình ban đầu dần giãn ra, càng lúc càng lộn xộn.
Qua Ngọ Môn, qua Kim Thủy Kiều rồi rẽ phải, leo cầu thang ở Hiệp Hòa Môn. Quay lại Ngọ Môn, chỉ cảm nhận khí thế hùng vĩ, bề thế mà miền Nam tao nhã hiếm thấy. Văn Nhiễm nghĩ đến việc chụp ảnh cho Đào Mạn Tư.
Chỉ có điện thoại cũ chụp tạm được.
Vừa hạ điện thoại quay lại, gió thổi tung tóc mai, đúng lúc cô nhìn thấy Hứa Tịch Ngôn.
Con đường cô đi thường lệ khác mọi người, nên mỗi lần xuất hiện đều như giáng từ trời xuống.
Cô tựa vào lan can ngọc trắng, vẻ mặt sắc, đứng trước di sản ấy không tỏ ra nông cạn. Trên những đầu mái cong có tượng thần thú, cô đứng giữa các bức tượng cứng ngắc lại tỏa ra sự linh hoạt lạ thường.
Cô mặc áo phông đen, sống mũi đeo kính râm đơn giản. Như một hình ảnh hiện đại xuyên vào dòng lịch sử, lại như nhân vật bí ẩn giữa chốn trần gian bình thường.
Ban đầu cô nghiêng đầu nói với Đậu Thần bên cạnh.
Nhưng khi Văn Nhiễm nhìn về, cô ngừng lời.
Cô giơ tay, tháo kính râm ra.
Khoảnh khắc đó, Văn Nhiễm suýt hét lên.
Làm gì vậy chứ? Chung quanh toàn người mà.
Nhưng cô đứng trong bóng râm dưới mái hiên, du khách quanh đã bị nắng gắt dồn nát, lẩm bẩm đi qua, không ai để ý cô.
Văn Nhiễm mang theo tim đập vội, đối diện ánh mắt cô.
Giữa hai người là nền gạch xanh xám ghi dấu lịch sử.
Là cung điện nguy nga gần đó và những cơn gió qua lại.
Là đám du khách đến rồi đi, đánh tan ranh giới giữa quá khứ và hiện tại.
Cô cũng không biết mình thấy rõ đến đâu, hay là tưởng tượng tự lấp chi tiết thiếu.
Hứa Tịch Ngôn móc kính treo lên cổ áo chữ V, hôm nay nóng, phần ngực bị gọng đè xuống lộ vùng da trắng, mồ hôi ra nhẹ.
Một tay cô đặt trước thân người, kéo ra sau, chính là vòng eo thon tối qua Văn Nhiễm ôm. Chỉ cần nhớ cảm giác mềm ấy cũng đủ khiến tim loạn nhịp.
Hứa Tịch Ngôn không nở nụ cười, chỉ đứng nhìn nàng.
Quan sát. Đánh giá. Thưởng thức. Không rõ là gì.
Văn Nhiễm cảm thấy ánh nắng trên đầu bừng lên, lúc trước chỉ thấy nắng, giờ lại thấy cái nóng như đổ vào từng lỗ chân lông, tim cũng rực lên theo.
******
Buổi tham quan chiều khiến ai cũng mồ hôi đầm đìa, khi về mọi người ăn tối nhẹ, rồi ai về phòng nấy nghỉ.
Hình như chỉ mình Hứa Tịch Ngôn ngoại lệ, khi Văn Nhiễm vào khách sạn nghe Trần Hi đang nói chuyện: cô còn phải đi tập gym, sau đó đến phòng dương cầm bù giờ trễ vì chiều đi Cố Cung.
Đáng sợ thật, Văn Nhiễm nghĩ, thiên tài không biết mệt sao?
Về phòng, cô tắm, sấy tóc. Kênh phim chiếu bộ điện ảnh cũ cô muốn xem, cô tựa mép giường coi hết, rồi sắp xếp ảnh trong điện thoại gửi Đào Mạn Tư.
Lúc này hoàn toàn yên tĩnh, điện thoại nằm trên tay, bỗng vang tiếng "ting" báo tin nhắn làm rung cả đầu ngón tay.
Mở ra, là Hứa Tịch Ngôn: [Ngủ chưa?]
Văn Nhiễm ngập ngừng rồi trả lời: [Chưa.]
Cô liền gọi.
Số "159" cô chưa lưu, nhưng đã nhớ là của Hứa Tịch Ngôn.
Văn Nhiễm không biết sao mình đứng dậy, cầm điện thoại ra cửa sổ. Chiều nay nghe nói thời tiết Bắc Thành đẹp nhất, liễu xanh, mộc lan toả hương, đêm cuối xuân vẫn thơm.
Cô ổn định hơi thở, nghe máy: "A lô?"
Giọng Hứa Tịch Ngôn trong đêm càng trầm: "Cậu mở cửa sổ rồi à?"
"À..."
Hứa Tịch Ngôn bật cười: "Mình cũng mở rồi. Mình đang ở ngay tầng dưới cậu."
"Vậy à." Cô vuốt nhẹ mặt lưng điện thoại.
"Cô Văn, mình muốn hỏi cậu chuyện này." Hứa Tịch Ngôn dừng hai giây: "Tại sao hôn xong lại bỏ chạy, không giải thích gì cả?"