Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 43: Mưa và hợp đồng
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô Văn thật sự bạo.
Văn Nhiễm nghiêng người sang một bên, nhường lối cho Hứa Tịch Ngôn bước vào nhà.
Hứa Tịch Ngôn đứng ở cửa, đảo mắt nhìn khắp căn phòng.
Cô nhận ra mình có một sở thích rất đặc biệt: cô cực kỳ thích ngắm lại những nơi Văn Nhiễm từng sống, dù là phòng ngủ thời cấp ba, phòng khách sạn hay căn phòng trọ này.
Không gian khoảng bốn mươi mét vuông.
Văn Nhiễm biến nó thành một bầu không khí đầy sức sống, bệ cửa sổ chật kín chậu sen đá, trên bàn trà là hộp khoai tây chiên và các loại hạt xếp thành chồng, sách về lý thuyết âm nhạc tràn ngập kệ, kệ bé không đủ chỗ nên cả xuống sàn, lúc đi qua phải cẩn thận kẻo vấp.
Kệ giày thấp, Văn Nhiễm phải ngồi xổm để lấy dép cho cô.
Biểu cảm của Hứa Tịch Ngôn vẫn lạnh lùng, đôi mắt đăm đăm nhìn những ngón tay Văn Nhiễm cầm đôi dép vải lanh trắng, bản thân cô cũng đi một đôi y hệt nhưng nhỏ hơn nửa size, đầu ngón chân tròn tinh hiện ra ở phần hở, thậm chí ngón cái ngoan ngoãn.
Cô không tả nổi tâm trạng lúc này, khom người xuống, vén tóc dài rũ trên vai Văn Nhiễm.
Động tác khiến Văn Nhiễm không kịp tránh hay ngăn, vành tai trắng hiện ra, vẫn như hồi cấp ba, đỏ rực, làn da mỏng làm nỗi giận như muốn bùng nổ.
Hứa Tịch Ngôn cứ thế vén tóc, hơi cúi người hỏi: "Căng thẳng à?"
Văn Nhiễm cúi nhẹ, im lặng, rồi hỏi: "Cậu có thay dép không?"
Hứa Tịch Ngôn buông tóc xuống.
Cô đặt đôi dép vừa mới cắt mác lên sàn, bước vào nhà thay dép, đi theo Văn Nhiễm vào phòng khách, nơi khăn trải bàn kẻ caro phủ lên bàn trà, trật tự lẫn lộn, nhìn trông rất nữ tính.
Văn Nhiễm mời cô: "Ngồi đi."
Chiếc sofa nhỏ, chỉ đủ hai người ngồi sát nhau.
Nàng hỏi: "Cậu muốn uống gì?"
Hứa Tịch Ngôn đáp: "Nước là được."
Văn Nhiễm vào bếp mở tủ lạnh.
Cô thầm nghĩ may cô không vào phòng bếp, nếu không sẽ thấy tủ lạnh một cánh nhỏ đã được nhét đầy thức ăn, hôm nay cô tranh thủ đi siêu thị sau giờ làm.
Có nước khoáng Perrier đắt, soda, coca không đường, thậm chí cả bia, vì không biết cô uống gì.
Cô thở dài, lấy ra chai Evian, tìm ly thủy tinh, rót nước rồi mang ra đặt trước mặt Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn nói: "Cảm ơn."
Tối nay Hứa Tịch Ngôn không trang điểm đậm nhưng vẫn tô son đỏ thuần xanh cổ điển, sơ mi đen kết hợp với quần tây kiểu váy tạo cảm giác sang trọng cấm kỵ, mái tóc xoăn và đôi môi đỏ khiến cô trông như nữ vương.
Hứa Tịch Ngôn luôn vậy, mặc váy nhung đỏ như bảo vật hiếm, áo phông quần jeans lại toát lên vẻ gypsy phóng khoáng, còn sơ mi quần tây thì kiểu cấm dục đầy cuốn hút.
Cô đưa tay cầm ly nước, những ngón tay thon dài khỏe mạnh.
Những ngón tay có thể chơi ra giai điệu động lòng người nhất thế giới.
Văn Nhiễm nhẹ xoay cổ, trong phòng im ắng đến mức cô sợ tiếng nuốt nước bọt lọt vào tai Hứa Tịch Ngôn.
Cô kéo ghế gấp ở bàn học tới ngồi cạnh bàn trà, cầm điện thoại, cúi xuống gõ.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Cậu có việc không?"
Cô gõ hai chữ cuối, mới ngẩng đầu: "Ừ, trong nhóm studio có chút việc cần xử lý. Cậu... đợi chút."
Vừa nói xong, điện thoại lại rung hai cái.
Cô như vớ được cọng rơm, lại cúi xuống gõ tiếp, biết Hứa Tịch Ngôn đang nhìn mình. Khi ngẩng lên, phát hiện cô đã đeo một tai nghe, cầm điện thoại nằm ngang mở game, mặt không biểu cảm.
Cô cũng không biết nên gọi mình nhẹ nhõm hay tim vẫn treo trong không khí căng thẳng.
Chuyện gì đây, cô đang trả lời tin nhắn công việc, còn Hứa Tịch Ngôn ngồi chơi game trong căn phòng trọ của cô.
Cái vẻ yên bình kia càng khiến người ta có cảm giác bão tố sắp đến.
Cách Hứa Tịch Ngôn chơi rất khác.
Chẳng hạn Hà Vu Già chơi game là quên cả người, tay siết điện thoại, hai vai cứng đờ.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn thì rất thong thả, bờ vai rộng thả lỏng đẹp mắt, đôi khi mỉm cười, lông mi dài rung nhẹ, mắt lười biếng dõi theo màn hình.
Như thể cả thế giới chẳng lọt vào mắt cô.
Nhưng chẳng ai giải thích được tại sao cô cứ phải thắng.
Trong lúc Hứa Tịch Ngôn chơi, Văn Nhiễm làm chuyện kỳ lạ.
Cô mở Weibo, gỡ từ khóa "Hứa Tịch Ngôn" khỏi danh sách chặn rồi tìm kiếm tin tức về cô.
Thực ra từ khi cô xuất hiện trước cửa căn hộ, cô đã thấy căng thẳng; một khuôn mặt như vậy ở đây như mặc áo gấm đi đêm, quá xa xỉ và không hợp lý. Ngay cả khi ngồi cách cô một đoạn, lưng cô đã đổ mồ hôi.
Hứa Tịch Ngôn rất coi trọng riêng tư, nhưng cô quá nổi tiếng, không thể tránh khỏi sự cuồng nhiệt của fan.
Đặc biệt mấy hôm nay cô lưu diễn, tham gia hoạt động trong nước, hàng loạt ảnh chỉnh sửa được lan truyền điên cuồng trên Weibo.
Người hâm mộ thì gọi cô đủ kiểu: "Chị ơi giết em đi!" "Chồng ơi về nhà, chồng ơi!".
Với phong thái của cô, fan gọi là "chị", "bé cưng", "chồng", "vợ" đủ cả.
Xem những tấm ảnh đó, Văn Nhiễm thấy cảnh cô mặc sơ mi đen, ngồi trước mặt chơi game như một giấc mơ hoang đường.
Có lẽ vì cảm thấy trong nhà hơi nóng, cô tựa lưng, mở thêm một nút áo, rồi lại cúi xuống chơi tiếp, tung đòn quyết định hạ đối thủ.
Văn Nhiễm lấy điều khiển điều hòa, hạ nhiệt xuống hai độ.
Hai mươi bốn độ.
Cô thấy Hứa Tịch Ngôn không cài lại nút áo. Cô nhìn khe cổ áo lộ ra da thịt trắng, đường xương quai xanh thẳng tắp, nếu nhìn xuống thêm sẽ thấy một đường rãnh mơ hồ.
Cô muốn lảng mắt, nhưng tự nhủ: Hứa Tịch Ngôn đến tìm cô, chẳng phải vì hai chữ cô đề nghị sao? "Người tình."
Cô lấy hết can đảm nhìn đường rãnh một lần nữa.
Điều hòa lạnh lại khiến người ta thèm khát sâu trong lòng. Cô không chịu nổi làn da trắng ấy, ngẩng đầu định tranh thủ khi cô đang tập trung mà ngắm thêm, nào ngờ ngay khi tiếng thắng trận vang lên, Hứa Tịch Ngôn cũng ngẩng mặt.
Đôi mắt hai người chạm nhau, tim Văn Nhiễm như bị nhịp đập mạnh.
Cơn xao động này dữ dội hơn cả lúc trước.
Cô liếc thẳng vào gương mặt Hứa Tịch Ngôn.
Tựa như tự xác nhận: Ừ, đúng vậy.
Từ lần gặp đầu ở cấp ba, cô đã khuấy đảo lòng cô.
Giờ họ đối diện, Hứa Tịch Ngôn mở mắt đen ánh xanh như trẻ con, nhìn cô chăm chú, không cười, tay giơ điện thoại hiện hình chiến thắng, tay còn lại giơ lên.
Cô mở thêm nút áo.
Văn Nhiễm căng thẳng, tưởng sẽ thấy lớp ren đen, nhưng áo chỉ lơi trên vai vuông, như sắp tuột, kiểu nửa kín nửa hở gợi cảm hơn.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Xong việc chưa?"
Điện thoại vẫn nằm ngang, ngón tay gõ viền máy, như muốn chờ cô.
Văn Nhiễm: "Rồi."
Vẻ mặt cô luôn trầm tĩnh và lạnh lùng. Cô lại hỏi: "Hợp đồng đâu?"
Văn Nhiễm đứng lên vào phòng ngủ, lấy ra bản hợp đồng, đặt lên bàn trước mặt.
Hứa Tịch Ngôn không cầm, chỉ cúi xuống xem.
Chiếc sơ mi lụa trượt dần theo động tác, Văn Nhiễm ngửi thấy hương nước hoa tinh tế, vội dời mắt.
"Văn Nhiễm." Giọng cô vẫn tuỳ hứng như mọi khi.
Văn Nhiễm chăm chăm nhìn xuống sàn.
"Hợp đồng này do cậu viết mà không dám nhìn mình à?"
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng.
Bên ngoài trời mưa, lại là cơn mưa ướt hành lang như hôm qua, làm tâm tình mơ hồ. Cô thấy giọng mình cũng ẩm ướt: "Cậu có ký không?"
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười: "Có bút không?"
Cô đưa cây bút máy mình vẫn cầm.
Rồi tự hỏi: Trên cán có dính mồ hôi từ tay cô không?
Hứa Tịch Ngôn cầm bút, khi hạ xuống nghỉ, rồi rất thuần thục ký tên: không phải "Shine Hsu" vang danh, mà là "Hứa Tịch Ngôn" mà cô quen thuộc.
Văn Nhiễm không nhìn góc nghiêng tuyệt đẹp, ánh mắt chỉ rơi vào cái tên trên trang A4.
Cái tên khiến cô ám ảnh từ năm cuối cấp ba.
Tên mà cô từng viết bao lần lên trang cuối rồi lặng lẽ xé đi.
Tên cô đã mơ gần mười năm.
Cây bút máy dùng mực xanh đặc biệt như sóng biển, khiến nét chưa khô rung nhẹ dưới gió điều hòa.
Bên cạnh là tên cô: "Văn Nhiễm".
Hai cái tên ấy chưa từng được bạn bè nhắc cùng nhau hồi năm cuối cấp ba, giờ cuối cùng được đặt cạnh.
Nhưng thật nực cười, ý nghĩa sau đó lại như nhắc cô: Đừng ảo tưởng nữa.
So với mạo hiểm có thể mất bất cứ lúc nào, thà chọn hai năm làm ranh giới rõ ràng.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Cậu biết loại hợp đồng này không có giá trị pháp lý chứ?"
Văn Nhiễm gật đầu: "Chỉ là thỏa thuận ngầm giữa quân tử."
Hứa Tịch Ngôn bật cười, giọng khàn như đĩa than cũ: "Nhưng hình như mình không phải đến để làm chuyện của quân tử."
"Đã ký rồi thì nên nghiêm túc một chút."
Cô hơi nghiêng đầu, một lọn tóc đen xoăn rơi vào cổ áo mở: "Lăn dấu tay không?"
Văn Nhiễm chưa kịp nói nhà không có mực thì tay đã bị cô nắm.
Cô áp tay cô lên môi, hôn đầu ngón tay cô.
Ngón tay cô lạnh vì điều hòa, còn thân nhiệt Hứa Tịch Ngôn luôn cao hơn, truyền sang như muốn làm tan chảy.
Văn Nhiễm theo phản xạ nhắm mắt.
Hứa Tịch Ngôn nắm đầu ngón tay cô, xoa nhẹ lên môi mình, hàng mi cong hơi ngước, nhìn cô với ánh mắt phức tạp khó đoán.
Giống như vẻ ngoài tối nay: sơ mi đen, son đỏ ánh xanh.
Vừa nghiêm lại vừa buông thả. Vừa cấm dục lại vừa quấn quýt. Vừa vô tình lại vừa đa tình.
Nếu ngón tay cô dịch thêm chút nữa, sẽ luồn vào giữa đôi môi ẩm ướt của cô.
Mưa vẫn rơi ngoài cửa, rõ ràng là hè mà sao cứ như xuân dài đằng đẵng.
Hứa Tịch Ngôn kéo tay cô ra, hạ mắt nhìn, làn da trắng, son đỏ đậm tương phản khiến người ta sợ.
Cô vẫn giữ tay cô, lúc này ấn ngón tay lên hợp đồng để in dấu.
Văn Nhiễm bị kéo sát, khom người, mái tóc dài rủ xuống chạm cổ cô, hương thơm như dây leo quấn lấy eo cô.
Son môi không bằng mực, dấu vân tay nhạt, chỉ còn một nửa vệt mờ.
Như cánh hoa đào rơi trên giấy.
Một bản hợp đồng hoang đường nhưng giờ lại quyến rũ.
Hứa Tịch Ngôn buông tay cô ra. Cô hỏi: "Cậu không lăn dấu tay à?"
Cô đưa ngón tay chỉ lên môi: "Hết rồi."
Bị cô xoa nhẹ, son đã trôi gần hết.
Cô hỏi: "Vậy phải làm sao?"
Mưa bên ngoài tạt vào cửa sổ, như thấm vào giọng cô, bầu không khí như sắp vắt ra nước.
Hứa Tịch Ngôn nhíu đuôi mắt, liếc cô.
Rồi cầm hợp đồng, nhẹ nhàng hôn lên tên mình vừa ký.
Vậy nên trên dòng chữ "Hứa Tịch Ngôn" không phải dấu tay mà là vân môi mềm mại, mang hương thơm cô.
Những đường vân như nếp hoa hồng.
Trên đời còn hợp đồng nào đẹp hơn vậy?
Văn Nhiễm cầm hợp đồng, tay cô đặt trên đùi cô, giọng lạnh lùng xen chút trìu mến, mang hài hước: "Không cần làm hai bản à?"
"Không cần."
Hợp đồng này chỉ để ràng buộc trái tim cô. Hứa Tịch Ngôn không cần.
Có lẽ vì giọng cô mới lạnh, Hứa Tịch Ngôn đưa tay chạm mặt trong đùi cô, nhẹ v**t.
Văn Nhiễm ôm hợp đồng, quay lưng về phía cô, nhắm mắt, cảm giác tê nơi đùi khiến cả hàng mi run.
Giọng cô khàn: "Vậy đi thôi."
"Đi đâu?"
"Khách sạn, phòng suite cao cấp." Nụ cười nhàn nhạt, giọng trêu đùa nhẹ, nhưng có rung động lộ ra.
"Không đi khách sạn được không?"
"Ừm?" giọng mũi kéo dài.
Văn Nhiễm nói: "Mình muốn ở đây."
"Ở nhà cậu?"
"Ừ."
Cô bước lên, rời khỏi tầm kiểm soát, nói: "Mình đi tắm trước."
Mang theo hợp đồng vào phòng, lấy đồ ngủ và khăn tắm, vào phòng tắm.
Hứa Tịch Ngôn cúi đầu, khẽ mỉm cười, khó hiểu.
******
Văn Nhiễm đến khi sấy khô tóc mới ra ngoài.
Má cô vì nhiệt máy sấy hơi đỏ, khiến Hứa Tịch Ngôn muốn vén mái tóc mềm, xem tai cô có đỏ như trước không.
Cô nhìn Hứa Tịch Ngôn rồi đi vào phòng ngủ không nói gì.
Hứa Tịch Ngôn đứng dậy.
Đi ra cửa phòng tắm thấy khăn tắm sạch đặt sẵn, trắng tinh, mềm và thơm hương oải hương.
Cô bước vào phòng tắm.
Phòng tắm nhỏ như lòng bàn tay, khu tắm đứng ngăn cách bằng kính trong trong, như cái kén, còn hơi nước dày và mùi sữa tắm.
Hứa Tịch Ngôn bước vào. Không gian nhỏ đến mức không còn chỗ đặt kệ, đồ dùng để trên bệ cửa sổ.
Cô cầm chai sữa tắm nội địa phổ biến, hương hoa trà.
Ấn nút lấy ra.
Văn Nhiễm cuộn mình trong chăn, không biết đã chờ bao lâu.
Nghe bước chân ngoài phòng, cô co chân.
Cửa mở.
Đèn phòng khách là ánh trắng lạnh, phòng ngủ là vàng ấm, giao nhau như bờ biển, Hứa Tịch Ngôn bước vào giữa ánh sáng đó.
Không còn quần tây, chỉ mặc sơ mi đen.
Cô không phải kiểu gọn gàng, thậm chí không lau nước bằng khăn. Vai vẫn ướt, nước loang trên vải.
Đôi chân dài trắng như phát sáng.
Giọng trầm: "Mình tưởng cậu giả vờ ngủ."
Văn Nhiễm không đáp.
Hứa Tịch Ngôn tiến tới, đứng bên giường, cúi nhìn.
Ngoài cửa mưa tí tách, như thấm vào từng thớ da, lông mi cô còn vương hơi nước, như bị cơn mưa trái mùa nhuộm đẫm.
Tim Văn Nhiễm cũng ướt.
Cô chủ động duỗi tay.
Lấy tay ra khỏi chăn, lông tơ trên cánh tay dựng, chạm lên chân cô.
Mắt cô rung, cô leo lên giường.
Lần này không có hương thơm vô hình nữa, mà là vòng tay thật sự ôm cô.
Văn Nhiễm nằm ngửa, nhìn khuôn mặt đẹp như mơ của cô.
Hứa Tịch Ngôn khẽ chạm mũi: "Không tắt đèn được không?"
Cổ vũ hoàn toàn hợp ý cô.
Cô không dám tắt, chỉ muốn nhìn rõ phản ứng của Hứa Tịch Ngôn, khắc sâu vào trí nhớ, để vài chục năm nữa khi hai năm này kết thúc, cô lấy ra hồi tưởng như uống thuốc độc chữa khát.
Hứa Tịch Ngôn vén tóc trước trán cô.
Trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi khó hiểu.
Gương mặt Văn Nhiễm dưới ánh vàng quá thuần khiết. Cô mặc đồ ngủ tay dài mỏng, nền trắng hoa vàng nhỏ, giản dị, hòa với mùi sữa tắm bình dân, tạo cảm giác chân thật kỳ lạ.
Rất thật.
Xa rời khoang máy bay hạng nhất, rời hàng đèn sân khấu rực rỡ, đây là một đời thường chân thực.
Đang lúc cô do dự, Văn Nhiễm chủ động.
Cô kéo tay Hứa Tịch Ngôn áp lên áo ngủ.
Như mọi lần chủ động luôn thuộc về cô, từ đề nghị "làm người tình" đến giờ cô vẫn là người tiến lên. Trong lòng Hứa Tịch Ngôn có cảm xúc khó tả, dường như cô nắm quyền điều khiển.
Hứa Tịch Ngôn vừa thấy lạ vừa không cam lòng.
Tài năng như cô, từ khi nào để người khác dắt mũi?
Đồ ngủ cotton của Văn Nhiễm giặt nhiều lần, mềm và mỏng, ngón tay chạm thấy từng hạt bông nhỏ.
Lúc đến tối nay, Hứa Tịch Ngôn mang theo chút giận, nhưng giờ tất cả tan biến.
Cô nhẹ mút khóe môi Văn Nhiễm, quan sát cô gái đã chủ động, giờ nhắm mắt, cơ thể căng, hàng mi run.
Cuối cùng cô cũng vén tóc, hôn lên vành tai mỏng, thấy sắc đỏ tuôn ra dưới da.
Cô cúi sát tai, giọng trầm khàn hòa vào tiếng mưa: "Văn Nhiễm."
"Mình từng nói cậu có đôi tai rất nhạy."
Văn Nhiễm căng thẳng, cô có thể giả vờ mọi thứ nhưng không che giấu phản ứng đặc biệt.
Hứa Tịch Ngôn có đôi tay nghệ sĩ dương cầm bậc nhất, ngón vừa thon vừa có lực. Lớp chai mỏng từ lúc tập đàn đã rơi, nên đầu ngón tay không mềm hoàn toàn mà mang chút sức mạnh. Cô cúi nhìn phản ứng cô, hỏi: "Mình có thể không?"
"... Hứa Tịch Ngôn." Văn Nhiễm nhắm mắt: "Cậu đừng lịch sự nữa."
Vậy là Hứa Tịch Ngôn thuận theo bản năng giai điệu. Cô cảm thấy Văn Nhiễm thành khúc nhạc, theo bản năng đệm những nốt trầm ngắt quãng, tạo thành giai điệu chậm rãi rồi lắng xuống, đến cao trào cuối với nhịp dồn dập khiến mọi thứ như mất kiểm soát.
Văn Nhiễm úp mặt vào hõm cổ cô.
Cô thầm nghĩ: Đúng là nghệ sĩ dương cầm hàng đầu.
******
Trần Hi nhận được cuộc gọi của Hứa Tịch Ngôn, bảo cô qua đón, cô căng thẳng muốn chết.
Vừa rồi cô là người đưa Hứa Tịch Ngôn đến nhà Văn Nhiễm.
Trên đường đi, cô chống cằm nhìn ra cửa, mái tóc xoăn dài phóng ra nét quyến rũ. Cảnh vật lướt ngoài kính nhưng như không lọt vào mắt cô.
Cô bỗng nói: "Dừng xe."
Trần Hi bảo tài xế tấp vào lề.
Hứa Tịch Ngôn: "Em xuống mua giúp chị thứ này."
"Vâng, chị Ngôn Ngôn, mua gì ạ?"
Cô liếc cô: "Em xuống trước, rồi xem điện thoại."
Trần Hi liếc tiệm thuốc, nghĩ cô bị bệnh.
Cô mới mở cửa xuống xe thì điện thoại rung, tin nhắn Hứa Tịch Ngôn gửi một cụm từ tiếng Anh.
Đồng tử Trần Hi giãn to.
Chuyện này... nên cô không nói ngay trước mặt tài xế.
Cô hoảng đến tim nhảy ra, đội mũ đeo khẩu trang vào cửa hàng nhỏ ven đường, sợ ai nhận ra mình là trợ lý.
Ông chủ liếc cô, tưởng có cướp.
Cô hạ giọng hỏi: "Có... không?"
Rồi phát âm cụm tiếng Anh Hứa Tịch Ngôn nhắn.
Ông chủ đưa cái hộp nhỏ.
Cô quét mã rồi chạy về xe. Hứa Tịch Ngôn ngồi yên ghế sau, cô tháo khẩu trang, nói với tài xế: "Đi thôi."
Xe chạy thẳng đến dưới căn hộ của Văn Nhiễm, đêm xuống, vắng người.
Hứa Tịch Ngôn không đeo khẩu trang, mở cửa bước ra, Trần Hi lén theo sau, lí nhí gọi: "Chị Ngôn Ngôn."
Cô đáp: "Ừm."
Trần Hi đưa hộp nhỏ, cô nói: "Cảm ơn."
Rồi đi thẳng lên lầu.
Trần Hi quay lại xe, tim vẫn đập thình thịch.
Cô thấy Hứa Tịch Ngôn với Văn Nhiễm rất khác. Cô theo vài năm nên rõ cô ấy không thích tiếp xúc gần.
Cái này! Cái này! Thanh tiến độ hơi nhanh.
Trần Hi ngồi ghế phụ nuốt nước bọt. Những lần chờ trước chưa bao giờ khiến lòng bàn tay cô đổ mồ hôi như hôm nay.
Vì đó là Hứa Tịch Ngôn...
Tới lúc cô gọi, cô vội bảo tài xế tới.
Mưa vẫn rơi, bóng Hứa Tịch Ngôn dưới lầu mờ ảo như bức tranh sơn dầu ướt, chỉ có điếu thuốc đỏ giữa tay.
Thấy xe tới, chưa kịp để Trần Hi ra, cô đã bước vào mưa.
Cô mở cửa xe, bước lên.
Trần Hi dè dặt liếc ra: "Chị Ngôn Ngôn."
"Ừm." Cô đáp khàn hơn: "Về thôi."
Trần Hi không dám nhìn nhiều, chỉ thấy tóc cô ướt nhưng vẫn toát nét quyến rũ đặc biệt giữa mưa. Cô như lúc đến, nhìn cảnh thành phố qua kính, hàng mi nặng chùng xuống trong không khí ẩm.
Trần Hi nghĩ: Hộp cô mua, đã dùng chưa?
Cho đến khi xuống xe.
Hứa Tịch Ngôn mở cửa xe như vô tâm, sự quyến rũ lặng lẽ từ vẻ thờ ơ đó.
Trần Hi bảo tài xế đậu, vội chạy tới đỡ cửa.
Hứa Tịch Ngôn cúi người bước ra, cổ áo sơ mi ban đầu chỉnh tề, giờ rũ xuống một nửa.
Quá mạnh mẽ! Trần Hi muốn chửi thầm.
Vì phần da trắng như tuyết bên cổ cô lộ vệt đỏ vừa bị m*t qua, không ít.
Không ngờ người luôn ngoan ngoãn điềm đạm như cô Văn lại bạo như vậy.
***
Editor: Lâu rồi mới đọc thanh thủy văn, lần này là chơi đàn 🎼🎵🎶🎵🎶🎶