Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 70: Sự sáng tỏ
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Chu Bối Di thích cậu."
Văn Nhiễm và Chu Bối Di vốn không có tiếp xúc thân mật gì, chỉ là đứng gần nhau hơn một chút khi châm thuốc rồi lại rời ra.
Hứa Tịch Ngôn đứng ở xa cửa quán bar, không hiểu sao cứ thấy mắt mình như bật chế độ nhìn xa và quay chậm. Cô như nhìn thấy những cánh hoa phượng vĩ đỏ rực bay lượn rồi rơi lên vai hai người, thấy rõ họ đứng cách nhau một khoảng nhưng bóng họ lại tựa vào nhau, đầu kề đầu, thấy bóng họ chồng chéo lay động theo làn gió đêm, thấy một lọn tóc ngắn của Văn Nhiễm rơi xuống phá vỡ đường nét mềm mại của cái bóng ấy.
Hứa Tịch Ngôn chợt nhớ, trước kia khi Văn Nhiễm châm thuốc cho cô, bóng hai người cũng từng kề sát như vậy.
Nhưng điều khiến lòng Hứa Tịch Ngôn khó chịu nhất vẫn chưa phải là cái đó.
Điều khiến cô khó chịu nhất là lúc Văn Nhiễm kẹp điếu thuốc, ánh mắt nàng trôi theo làn gió đêm nhìn qua, chẳng hề né tránh cô.
Văn Nhiễm không muốn làm bạn với cô.
Trong tình huống thế này, người không cần né tránh, thì chính là — 「Người lạ」đã từng quen.
Chu Bối Di mới hút được nửa điếu thì có người từ trong bar bước ra gọi cô, vừa trông thấy Hứa Tịch Ngôn đứng trước cửa liền giật mình.
Hứa Tịch Ngôn bình tĩnh nhìn về phía cây phượng vĩ phía trước, mắt lạnh bẩm sinh khiến người bước ra cũng không dám chào hỏi thêm.
Chu Bối Di đáp một tiếng, quay sang nói vài câu với Văn Nhiễm rồi dụi tắt điếu thuốc, bước đến gần cửa quán bar.
Khi đi ngang qua Hứa Tịch Ngôn, cô dừng lại chào: "Nghe chị Nhiễm nói, hai người là bạn học cấp ba à?"
Hứa Tịch Ngôn bật cười.
Cô nhắc lại bốn chữ đó bằng giọng không rõ ràng: "Bạn học cấp ba."
Chẳng nói thêm, Chu Bối Di có người đợi nên đi vào trong.
Còn lại một mình Hứa Tịch Ngôn đứng trước cửa.
Văn Nhiễm vẫn đứng dưới gốc cây, không hề có ý định né tránh.
Hứa Tịch Ngôn bước đến gần nàng.
Nàng khẽ mỉm cười với cô.
Hứa Tịch Ngôn nhận ra, hóa ra Văn Nhiễm cũng có thể nở một nụ cười xã giao, khách sáo và xa cách như thế. Chứ không như trước kia, nhẹ nhàng mà thật lòng. Đôi lúc cô không kìm được mà nghĩ, khi nàng dịu dàng cười với ai đó như vậy, không biết dưới mái tóc dài kia có đang che đôi tai ửng đỏ của nàng không.
Cô hỏi: "Cậu không vào sao?"
Văn Nhiễm giơ điếu thuốc: "Không thể để phí."
"Cậu bảo Chu Bối Di, tụi mình là bạn học cấp ba à?"
"Ừ." Văn Nhiễm nhìn thẳng về phía trước qua làn khói mỏng.
Chỉ đáp một chữ "Ừ", không giải thích thêm gì.
Hứa Tịch Ngôn cúi mặt, khẽ nhếch môi.
Dưới chân có viên đá nhỏ, tối nay cô mặc váy ôm đen, gương mặt quyến rũ mặn mà cùng mái tóc xoăn dày, đáng ra phải tỏa ra sức hút, vậy mà cô lại mang đôi giày Converse và dùng mũi chân gẩy gẩy viên đá.
Miệng lặp lại: "Ồ, bạn học cấp ba."
Người xa lạ cũng không đáng giá đến mức đó.
Văn Nhiễm rít một hơi thuốc rồi thở dài, tiếng thở hòa cùng khói tan vào màn đêm.
Nàng hỏi thẳng: "Vậy khi Bối Di hỏi tụi mình từng quen nhau chưa, thì mình nên trả lời thế nào? Nói tụi mình là người tình hợp đồng sao?"
"Không hay đâu."
Nói xong nàng vuốt nhẹ đuôi tóc ngắn, trông có phần mệt mỏi.
Đây chính là Văn Nhiễm hiện tại, không còn chút kiên nhẫn nào với Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn nhìn thẳng: "Chu Bối Di thích cậu."
Cô tưởng nàng sẽ phủ nhận, nhưng thấy nàng khẽ gật đầu: "Có thể."
"Có thể là sao?"
"Không đến mức thích, nhưng có thiện cảm."
Lúc này trong lòng Hứa Tịch Ngôn không còn cảm giác bị kim đâm nữa, mà là một nỗi chua xót khó tả, như bị đổ lên người ly nước cam mà Văn Nhiễm lấy ở Nhạc viện hôm đó.
Mang theo cảm giác đó, cô hỏi tiếp: "Thế cậu nghĩ sao?"
Văn Nhiễm cười: "Giờ nói chuyện này, chẳng phải hơi sớm sao?"
"Cứ từ từ rồi tính."
Hứa Tịch Ngôn im lặng rồi bất chợt nói: "Tóc ngắn."
"Mắt một mí."
"Môi hơi mỏng."
"Mắt màu hổ phách."
"Vẻ ngoài trông nhẹ nhàng hơn một chút..."
Văn Nhiễm phản ứng kịp—
Hứa Tịch Ngôn đang nhắc lại lần họ chơi trò thật hay mạo hiểm ở một bữa tiệc, lúc đó Văn Nhiễm bị hỏi về mẫu người mình thích.
Khi ấy nàng thích Hứa Tịch Ngôn đến mức không thể để lộ, nên ngồi ở góc xa nhất, lấy giọng bình thản nhất để che đi trái tim cuộn sóng, mô tả một kiểu hoàn toàn trái ngược với cô.
Bây giờ Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Trong những đặc điểm cậu kể, cô Chu phù hợp bao nhiêu?"
Văn Nhiễm chăm chú nhìn cô.
"Cô Hứa."
"Cuối cùng cô vẫn nghĩ người tôi sẽ thích tiếp theo phải hoàn toàn giống cô hay hoàn toàn khác cô?"
"Có cần thiết không?"
Hứa Tịch Ngôn im lặng.
Gió cuối xuân ấm và dịu, nhưng lại khiến cô nhớ đến lúc lướt sóng ở bãi Vạn Tuế Hawaii, từng con sóng mùa đông đập vào đá, cuồn cuộn khiến người ta không đứng vững trên ván.
Từng lời từng chữ của Văn Nhiễm bị gió xuân cuốn thẳng vào người Hứa Tịch Ngôn, sinh ra một cảm giác lạ.
Văn Nhiễm nói: "Tôi vốn không quan tâm Bối Di giống hay khác cô, giống chỗ nào hay khác chỗ nào."
"Người tôi sẽ hẹn hò tiếp theo, có thể là Bối Di, cũng có thể là người khác. Có thể hai năm nữa mới có chuyện hẹn hò, cũng có thể là ngày mai."
"Mọi chuyện bây giờ đều không còn liên quan đến cô nữa. Mọi lựa chọn của tôi đều không phải vì cô nữa, cô hiểu không?"
Hứa Tịch Ngôn im lặng rất lâu: "Hiểu."
"Dĩ nhiên là cô hiểu." Văn Nhiễm nói xong câu đó mà không biểu lộ cảm xúc, điếu thuốc trong tay đã cháy hết, nàng dụi tắt rồi bước đi.
Như thể đang nói:
Người như Hứa Tịch Ngôn, ngay cả mèo cũng không dám nuôi.
Luôn sẵn sàng cắt đứt mọi quan hệ, nên tất nhiên hiểu được một người hoàn toàn không lưu luyến là như thế nào.
Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Văn Nhiễm khẽ hít một hơi.
Nàng thật sự không ngờ Hứa Tịch Ngôn lại đuổi theo.
Hứa Tịch Ngôn vốn dứt khoát, lạnh lùng, ít khi lưu luyến. Văn Nhiễm hiểu rõ điều đó từ lâu.
Việc cô đuổi theo như vậy e rằng không chỉ khiến nàng bất ngờ, mà chính Hứa Tịch Ngôn cũng bất ngờ.
Bởi khi nàng quay lại, Hứa Tịch Ngôn cụp mắt.
Sau vài giây mới ngẩng lên, hỏi: "Cứ vậy thôi sao?"
"Bạn học cấp ba, chỉ vậy thôi sao?"
Văn Nhiễm lại thở dài, giọng vẫn hững hờ mệt mỏi: "Vậy cô muốn thế nào?"
"Giống như sau những lần chia tay trước của cô? Làm bạn bè à?"
Nói xong cô mím môi, nhìn thẳng vào mắt nàng: "Làm bạn thì làm bạn."
"Cô muốn như thế nào?"
"Vậy khi tôi với Bối Di thật sự có tiến triển, hoặc khi tôi gặp người mình thích tiếp theo, tôi sẽ đến tìm cô bàn luận, có được không?"
Hứa Tịch Ngôn nghẹn thở, hỏi: "Cậu sẽ gặp người mà cậu thích tiếp theo sao?"
"Tại sao không thể?"
Hứa Tịch Ngôn cảm thấy Văn Nhiễm bỗng nổi giận.
Bởi lúc nàng quay lại bằng giọng chất vấn, âm điệu như sắc hơn.
Hứa Tịch Ngôn từng thấy quá nhiều vẻ mặt vô cảm, phẳng lặng của Văn Nhiễm, nên thái độ lúc này khiến cô sững.
Văn Nhiễm hỏi: "Chẳng lẽ tôi chỉ có thể treo mình trên cái cây cong vẹo là cô sao?"
Hứa Tịch Ngôn: "...Mình? Cây cong vẹo?"
Văn Nhiễm đứng trong gió đêm, giữa những cánh phượng vĩ rơi đầy, dưới ánh đèn vàng không đồng nhất, gọi: "Hứa Tịch Ngôn."
"Nếu cô không dám yêu ai, vậy thì buông tha tôi đi."
Đây là lần đầu sau khi chia tay nàng gọi tên "Hứa Tịch Ngôn".
Nàng nói: "Hãy buông tha cho tôi."
Hứa Tịch Ngôn lặng lẽ nhìn bóng lưng nàng dần khuất.
Cho đến bây giờ, vẫn là cô nhìn theo bóng lưng Văn Nhiễm.
******
Văn Nhiễm biết Hứa Tịch Ngôn không quay về buổi tiệc.
Nhưng nàng không quan tâm.
Phía bên kia, khi Đậu Thần nhận cuộc gọi từ Hứa Tịch Ngôn, có chút ngạc nhiên: "Có chuyện gì à?"
"Không có gì." Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Chị vẫn ở Bắc Thành à? Tối nay rảnh không?"
Đậu Thần không đi cùng Hứa Tịch Ngôn dự hội nghị thường niên của Hiệp hội, chuyện đó là việc của Trần Hi. Cô đến Bắc Thành để thay cô bàn một hợp đồng thương mại mới.
Cô nghiêng đầu nói gì đó với người bên cạnh, gót giày cao gót gõ vài tiếng, như đi ra ngoài trả lời: "Được, sao vậy?"
"Ra ngoài uống rượu đi."
Họ đến quán bar do mối quan hệ của Đậu Thần giới thiệu, vẫn là club riêng tư kín đáo. Khi Đậu Thần bước vào, thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi một mình trước quầy bar, một chai gin đã mở.
Đậu Thần đứng nhìn góc nghiêng của cô một lúc.
Hứa Tịch Ngôn có khí chất mạnh mẽ, dù sân khấu lớn đến đâu, chỉ cần cô ngồi bên dương cầm cũng đủ trấn áp cả không gian, không hề trống trải.
Chỉ là lúc này, ngồi một mình cuối quầy bar xa hoa khiến Đậu Thần cảm thấy bên cô trống rỗng.
Đậu Thần tiến lại.
Hứa Tịch Ngôn ngẩng lên mỉm cười: "Chị tới rồi."
Đậu Thần ngồi xuống cạnh, cũng rót cho mình một ly: "Tại sao lại rủ chị đi uống rượu?"
Rõ ràng hai người chỉ là hợp tác làm ăn.
Hứa Tịch Ngôn nhún vai: "Ít ra chị không tâng bốc em, cũng không sợ em."
Đậu Thần nhấp một ngụm: "Ừ, đúng vậy."
Hứa Tịch Ngôn chăm chú nhìn chất rượu màu hổ phách: "Chị Đậu, cho em hỏi một câu được không?"
Đậu Thần hơi nhướng cằm.
Hứa Tịch Ngôn: "Chị thấy em là người thế nào?"
Đậu Thần xoay xoay cổ tay: "Câu này khó nói. Để chị nói thế này nhé. Có lúc chị thực sự mong có ai đó trị được em. Em hiểu không?"
Hứa Tịch Ngôn chớp mi dày: ?
Đậu Thần: "Em từng nghe câu 'nước quá trong thì không có cá' chưa? Chắc chắn là chưa."
Hứa Tịch Ngôn: ...
Người trước đó từng chê trình độ tiếng Trung của cô là Văn Nhiễm. Nàng từng bảo thành ngữ "chết không hối hận" không dùng thế.
Đậu Thần: "Em giữ mình quá trong suốt, không có chút tạp chất. Nhưng em lại có tất cả: tài năng, tiền bạc, nhan sắc, địa vị. Nhìn vào thì em là người không có kẽ hở. Không có kẽ hở thì khó nắm bắt."
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười.
Xét bên ngoài, cô làm gì cũng theo ý mình, chắc Đậu Thần từng đau đầu vì cô không ít.
Đậu Thần nhẹ lắc ly: "Chị nói khó nắm bắt, công việc chỉ là một phần rất nhỏ. Em biết không, có lúc yêu cầu của em khó chiều đến mức chị nghiến răng nghĩ thầm, em còn trẻ như vậy, chẳng lẽ suốt đời sẽ chẳng ai trị nổi em sao?"
Cô liếc Hứa Tịch Ngôn: "Cuối cùng chị cũng chờ được rồi."
Hứa Tịch Ngôn: "Sao chị nói như vừa trả xong mối thù vậy?"
Đậu Thần cười khẽ vẫn giữ nét chững chạc nữ doanh nhân. Một lát sau, cô hỏi: "Gặp lại cô ấy rồi à?"
Hứa Tịch Ngôn: "Ừm."
"Thế nào?"
"Cậu ấy bảo, hãy buông tha cho cậu ấy."
"Vậy em có buông không?"
Hứa Tịch Ngôn ôm ly rượu, bóng lẻ loi đổ trên mặt quầy, ngón tay vuốt theo thành ly: "Chị Đậu, chắc chị hiểu rõ nhất, vì sao em không dám yêu ai."
Cuối cùng tối đó Đậu Thần có việc gấp nên đi trước. Cô bảo Trần Hi đến đón Hứa Tịch Ngôn. Ngày hôm sau Trần Hi kể, chị Ngôn Ngôn say bí tỉ rồi.
Đậu Thần hỏi: "Say bí tỉ là sao?"
Trần Hi: "Trước giờ em chưa thấy chị Ngôn Ngôn say như vậy..."
Có lẽ đúng như Đậu Thần nói, trước đây Hứa Tịch Ngôn là người trái tim trống trải. Người như vậy không dễ say.
"Ai say rượu mà ngoan ngoãn vậy chứ? Không khóc, không la, không gọi lung tung." Trần Hi cân nhắc: "Chị ấy trông tỉnh táo, chỉ là ánh mắt hơi mờ."
"Ánh mắt kiểu gì ấy?" Trần Hi gãi đầu: "Như đang nhìn về một nơi rất xa. Hoặc là, nhìn về rất nhiều năm trước."
Đậu Thần hỏi: "Giờ thì sao?"
Trần Hi: "Ngủ một giấc, thức dậy trông tỉnh táo rồi." Cô đáp: "Chẳng phải chị Ngôn Ngôn sắp bay Argentina làm việc sao? Hành trình đã đặt, xong việc sẽ ghé xem sông băng Perito Moreno dài ba mươi cây số, chắc tâm trạng khá hơn."
Đậu Thần: "Em cảm thấy tâm trạng em ấy không tốt à?"
Trần Hi: "Em..." Trần Hi: "Em không biết. Thật ra em chưa từng chắc chắn."
Trong ấn tượng của Trần Hi, Hứa Tịch Ngôn luôn ngồi dưới ánh đèn sân khấu. Ánh sáng bao phủ toàn thân cô, cả thế gian chỉ thấy đôi xương bướm uyển chuyển khi cô chơi đàn, cảm xúc như cách một khoảng, không nhìn rõ được.
Khi bay Argentina, Trần Hi may mắn được nâng hạng ngồi cạnh Hứa Tịch Ngôn.
Lần đầu Trần Hi ngồi khoang hạng nhất sang trọng, chạm chỗ nọ chỗ kia, gọi tiếp viên vài ly champagne rồi ngả ghế ngủ một giấc.
Tỉnh dậy thấy Hứa Tịch Ngôn ngồi trong bóng tối do cửa sổ tạo ra.
Trong tay cầm điện thoại.
Trần Hi hoảng: "Chị Ngôn Ngôn đừng bật máy vội, đây là lần đầu em ngồi khoang hạng nhất, em còn chưa hưởng đủ, đợi em gọi thêm champagne rồi mới mở máy nhé."
Hứa Tịch Ngôn liếc sang.
Trần Hi cười toe.
Hứa Tịch Ngôn cũng khẽ nhếch môi theo.
Trần Hi đoán chị Ngôn Ngôn tâm trạng không tốt nên cố pha trò.
Nếu không, sao Hứa Tịch Ngôn cầm điện thoại chưa bật nguồn lâu thế?
Trần Hi nhìn thấy đó là điện thoại cá nhân Hứa Tịch Ngôn.
Dù bận gì cũng không giao cho Trần Hi, luôn trong tay cô.
Nếu Trần Hi dám nhìn lén, sẽ thấy danh bạ chỉ có một số, tên lưu là biểu tượng tai.
Rõ ràng mỗi lần điện thoại mở lên, Hứa Tịch Ngôn chưa bao giờ dám nhìn.
Vậy tại sao cứ mỗi lần lên máy bay, điện thoại buộc tắt nguồn, cô lại nhìn nó lâu thế?
******
Vài ngày sau, Đậu Thần liên hệ Trần Hi: "Vé máy bay về nước của Tịch Ngôn là khi nào?" Đậu Thần còn hợp đồng cần cô ký.
Trần Hi: "Ngày mốt, bay từ Geneva."
Đậu Thần bật hỏi: "Em ấy sang Thụy Sĩ à?"
Trần Hi ngẩn: "Chị Đậu không biết sao? Chị ấy tới Lauterbrunnen rồi."
*Lauterbrunnen là làng cổ ở Thụy Sĩ, một trong ba địa điểm quay "Hạ cánh nơi anh"*
Hứa Tịch Ngôn từ khi nổi tiếng đều do Đậu Thần quản lý. Người phụ nữ ấy nhìn nhanh nhẹn, quyết đoán và khó gần, đúng là quyết đoán và khó gần. Nhưng hợp với người bản tính xa cách như Hứa Tịch Ngôn, bởi cả hai đều không vượt giới hạn.
Đậu Thần không theo sát cô mọi việc, studio còn nhiều việc khác, nhưng Trần Hi biết, nhiều chuyện Hứa Tịch Ngôn đều báo với Đậu Thần.
Chẳng hạn chuyện giữa Hứa Tịch Ngôn và Văn Nhiễm trước, Trần Hi từng do dự không biết có nên nói cho Đậu Thần không, sợ lộ, Đậu Thần có thể chuẩn bị xử lý khủng hoảng sớm.
Nhưng còn chưa kịp quyết, một lần Đậu Thần tìm Hứa Tịch Ngôn, trực tiếp nhắc đến Văn Nhiễm. Trần Hi hiểu, cần gì cô phải tiết lộ, chuyện của Hứa Tịch Ngôn, dù cô nói hay không, Đậu Thần cũng biết.
Cho nên khi Hứa Tịch Ngôn kết thúc công việc Argentina mà không đi xem sông băng mà chuyển sang Thụy Sĩ, Đậu Thần không hề biết, khiến Trần Hi khá bất ngờ.
Hơn nữa, sao Đậu Thần phản ứng như gặp kẻ địch?
Lauterbrunnen nghĩa tiếng Đức là "nhiều suối", chỉ là điểm du lịch nổi tiếng.
Đậu Thần hỏi: "Sao em ấy đột nhiên muốn sang Thụy Sĩ?"
Trần Hi nhớ lại: "Đúng là... có lần chị ấy nói với em muốn nuôi mèo, em còn sững. Rồi nói không muốn xem sông băng nữa, muốn đến Lauterbrunnen."
"Đặt vé cho chị bay sang đó." Đậu Thần nói rồi dập máy.
Khi Đậu Thần đến Lauterbrunnen, gió thung lũng mạnh như hai bàn tay đẩy lưng người. Bộ vest bay phần phật, tóc bị gió thổi tung, cô liên tục vuốt tai mới nhìn ra người bay dù lượn trên trời.
Người ta gọi Hứa Tịch Ngôn là "nữ tư tế dương cầm", cũng có người gọi cô là mặt trời.
Dù sao đi nữa, trong mắt mọi người, Hứa Tịch Ngôn như người gần với bầu trời nhất.
Giờ đây cô thật sự đang bay.
Đậu Thần ngẩng nhìn theo, Hứa Tịch Ngôn mặc đồ bay, bay ngang bầu trời xanh của Thụy Sĩ, ngang đỉnh núi cao và ngôi nhà nhỏ như hộp diêm trong thung lũng, ngang những tầng thác nước trong vắt đổ xuống.
Cô đang nhìn xuống thế gian.
Đậu Thần ngẩng, đôi mắt bị ánh mặt trời chói rát.
"Tịch Ngôn!"
Đậu Thần rất muốn gọi, nhưng vô nghĩa. Hứa Tịch Ngôn quá xa, gió thung lũng chặn mọi âm thanh chưa kịp thoát ra, nghẹn trong cổ họng.
Cho đến khi Hứa Tịch Ngôn hạ cánh.
Đậu Thần chạy đến gần, không để ý đi giày cao gót.
Huấn luyện viên giúp cô tháo bộ đồ wingsuit, Hứa Tịch Ngôn buông tóc xoăn dài dày, để nó bay trong gió có mùi lan chuông của thung lũng, trán còn vài giọt mồ hôi.
*Wingsuit flying: bay bằng bộ đồ giống con sóc bay, nhảy từ đỉnh núi xuống, cực kỳ nguy hiểm.*
"Chị Đậu." Hứa Tịch Ngôn dường như không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Đậu Thần.
Rồi hỏi: "Trần Hi nói với chị em ở đây à?"
Đậu Thần: "Chị hỏi em ấy đấy. Có hợp đồng cần em ký, chị gọi cho Trần Hi hỏi khi nào em về."
Hứa Tịch Ngôn không nói thêm.
Khách sạn cô đặt nằm giữa thung lũng, xây toàn gỗ, màu cổ tích, vì giá quá cao nên luôn còn phòng trống, Đậu Thần không cần đặt trước cũng vào được.
Hai người dạo trong thung lũng, khen vài loài hoa dại nổi tiếng hoặc lạ.
Ăn tối lẩu phô mai béo đậm, thoảng mặn.
Đến đêm, Đậu Thần hỏi: "Ra sảnh ngồi chút nhé?"
Hứa Tịch Ngôn gật đầu.
Cả hai gọi ly absinthe*, trong sảnh có nữ ca sĩ mặc váy xanh dương nhạt, ôm guitar gỗ, ngón tay gõ lên mặt đàn bằng gỗ tuyết tùng.
*Absinthe: rượu xanh có hương thảo mộc, rất ngọt nhưng cồn cao (45-75°). Uống ngụm lớn có cảm giác cháy cổ họng.*
Hứa Tịch Ngôn chống cằm bằng một tay, năm ngón còn lại gõ nhẹ lên quầy theo nhịp, mắt nhìn vào váy xanh của nữ ca sĩ.
Đến lúc này Đậu Thần mới hỏi: "Tự nhiên đến Lauterbrunnen làm gì? Tự tử?"
Hứa Tịch Ngôn bật cười: "Chị Đậu, em có bằng bay wingsuit mà."
"Ừ, chị biết." Đậu Thần đáp thản nhiên: "Em cố tình đến đây thi lấy bằng, môn thể thao có tỉ lệ tử vong ba mươi phần trăm."
Hứa Tịch Ngôn chớp mắt rất chậm.
"Đừng giả ngốc với chị." Đậu Thần uống một ngụm: "Lúc em mới tốt nghiệp, lần đầu chị gặp em để bàn hợp đồng, cũng ở Lauterbrunnen, em nhớ không?"
Hứa Tịch Ngôn vẫn gõ quầy, nhìn sân khấu: "Chị Đậu, chị nói xem em có nên lên sân khấu hát một bài không?"
"Đừng đánh trống lảng. Trả lời chị đi, nhớ không?"
Lúc đó là lần đầu Đậu Thần thấy Hứa Tịch Ngôn say.
Nên không chắc cô còn nhớ không.
Hứa Tịch Ngôn chống cằm, chăm chú nghe nhạc, khi Đậu Thần định mở miệng nữa, cô khẽ mấp máy môi: "Nhớ."
Ánh mắt vẫn hướng sân khấu.
Đậu Thần thầm nghĩ, quả nhiên cô không quên.
Đậu Thần nhớ rõ, thời đại học Hứa Tịch Ngôn không ký với hãng nào, chỉ luyện đàn. Sau tốt nghiệp nhiều công ty lớn mời.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn biến mất một thời gian, người ta đồn cô kiêu ngạo vì tài năng, không dễ quản.
Đậu Thần không sợ khó, dò tin cô nghỉ dưỡng ở Lauterbrunnen, vé hết, cô tìm chuyên cơ riêng. Một chiếc nhỏ như sắp rơi, lắc đến chóng mặt.
Đến nơi, gió thổi mạnh, y như hôm nay.
Đậu Thần vừa vuốt tóc vừa ngẩng nhìn cô gái rực rỡ như mọc cánh, chao lượn trên trời xanh.
Khi ấy Đậu Thần chưa từng nghe cô biểu diễn trực tiếp, trong đầu chỉ muốn ký hợp đồng.
Trên đời không ai có khí chất tự do như thế.
Tối đó Đậu Thần tìm thấy cô trong sảnh.
Khi ấy cô vừa hơn hai mươi, nửa mặt xinh như ngọc ngả lên quầy, mang nụ cười mơ hồ. Giọng trẻ mà trầm, miệng thì thầm gì đó.
Đậu Thần ngập ngừng, nghiêng người nghe.
Hứa Tịch Ngôn thì thầm: "Mẹ."
"Mẹ tưởng con không biết trận cháy năm đó là do mẹ cố ý?"
Sau này khi hợp tác sâu với Hứa Tịch Ngôn, Đậu Thần mới biết hôm đó là ngày dự sinh mẹ cô. Bà ngoài bốn mươi, sinh ở bệnh viện lớn Thụy Sĩ, cách Lauterbrunnen hơn trăm cây số.
Nghe nói bà và chồng hai yêu thương, đặt tên con gái thứ hai là "Aina", nghĩa bình yên thuận lợi.
Đậu Thần không rõ hôm ấy cô mơ gì, chỉ nhớ cô lẩm bẩm nóng.
Có thể cô mơ trận cháy năm sáu tuổi. Lúc đó giúp việc xin nghỉ, mẹ hiếm khi không tìm người thay, để cô một mình ở nhà.
Lửa bùng lên từ phòng đàn của cô.
Khi cứu ra, mẹ và người đàn ông đứng trong đám đông, bà ôm vai cô hỏi có sao không.
Cô bé Hứa Tịch Ngôn ngẩng khuôn mặt nhỏ.
Rất nhiều lần cô thấy trong ngọn lửa đêm đó, mình được ban tài năng nhưng cũng bị nguyền.
Với sự nhạy cảm hơn người, cô bắt được sự hờ hững trong ánh mắt mẹ, dù bà nói rất dịu dàng.
Bàn tay đặt lên vai cô, ngón tay lạnh nhưng ám mùi cháy nhẹ.
Lâu sau, Hứa Tịch Ngôn ngồi trong bar hỏi Đậu Thần: "Người như em, sao tin vào mãi mãi?"
Đêm nay cô lại say, giống lúc hơn hai mươi, mặt rực rỡ gục vào cánh tay trên quầy. Sau này Đậu Thần nói chuyện với bác sĩ Cận, biết đó là tư thế phòng vệ.
Đậu Thần nghĩ, thực ra Trần Hi chưa thấy cô say thật.
Bởi khi thật sự say, cô thì thầm.
Đậu Thần lại nghiêng người lắng nghe.
Từ tiếng "mẹ" lần trước đến "A Nhiễm" lần này, chỉ hai chữ thôi.
*妈妈 là mẹ nhé, nên có hai chữ.*
Đậu Thần ngồi thẳng, tựa lưng ghế gỗ, nghĩ:
Gặp người quyết đoạn như Văn Nhiễm, có lẽ là số kiếp Hứa Tịch Ngôn.
Nếu không vượt qua được, nửa đời sẽ ngập trong ly absinthe này. Nhưng nếu vượt qua...
Đậu Thần nâng ly, nhấp một ngụm, đầu ngón tay gõ nhẹ: Nếu vượt qua, biết đâu có thể tháo gỡ số kiếp từ nhiều năm trước.
******
Editor:
cũng là một cô gái rất tội nghiệp, nên mình nghĩ truyện theo hướng chữa lành