6. Chương 6: Cô ấy không bị tâm thần phân liệt

Cách Một Cảnh Cửa

Chương 6: Cô ấy không bị tâm thần phân liệt

Cách Một Cảnh Cửa thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tình trạng của Mẫn Vi Vi không khả quan chút nào, thậm chí có thể nói là rất nguy kịch. Dù đối mặt với Bùi Lục, cô vẫn cố gắng gượng gạo chịu đựng, nhưng khi nhìn thấy Sầm Từ, cô hoàn toàn mất kiểm soát. Mẫn Vi Vi nắm chặt bàn tay Sầm Từ đến mức các khớp ngón tay cô trắng bệch vì sức ép quá lớn.
Họ buộc phải ngồi trong phòng thẩm vấn, bởi trước khi chứng minh được Mẫn Vi Vi có vấn đề về tâm thần, Sầm Từ chỉ có thể gặp cô tại đây. Ánh đèn trong căn phòng sáng trưng, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Mẫn Vi Vi. Chỉ mới hai ngày trôi qua, nhưng cô trông đã tiều tụy hẳn đi.
Ngoại trừ luật sư, Sầm Từ chính là hy vọng cứu mạng duy nhất của Mẫn Vi Vi. Thế nên, chưa kịp chờ Sầm Từ mở miệng, cô đã bật khóc: “Họ bảo tôi giết người, giết một người đàn ông tên Châu Quân, nhưng… nhưng tôi hoàn toàn không biết anh ấy là ai! Bác sĩ Sầm, cô biết tôi rõ mà, trước giờ tôi chưa bao giờ có bạn trai, càng không có chuyện lấy chồng chưa cưới.”
Sầm Từ ngơ ngác nhìn Mẫn Vi Vi. Từ trước đến nay, cô vẫn nghĩ mình hiểu cô ấy nhất, nhưng giờ thì… “Mẫn Vi Vi, cô có quen người này không?” Sầm Từ chỉ vào Tần Huân đứng bên cạnh mà hỏi.
Mẫn Vi Vi ngước mắt nhìn Tần Huân rồi lắc đầu. Sau đó, cô siết chặt tay Sầm Từ, giọng van nài: “Chị nhất định phải làm chứng cho tôi.”
***
Khi Thang Đồ gọi điện, Sầm Từ đang xem lại bệnh án cũ của Mẫn Vi Vi trong phòng khám.
Chuyện của Mẫn Vi Vi vốn không thể giấu giếm được. Cô vốn là người nổi tiếng, bình thường đã luôn bị paparazzi theo dõi, chỉ một động tĩnh nhỏ cũng đủ gây nên bão táp. Huống hồ là chuyện cô đột nhiên hành hung giết người, đây quả là một tin động trời, làm sao các phóng viên bỏ qua được cơ hội béo bở này.
“Mình nghe Dương Tiểu Đào nói có rất nhiều phóng viên bao vây bên ngoài phòng khám. Lúc nãy mình gọi mấy lần vào số máy của phòng khám đều báo bận. Không khí này dễ sánh bằng lúc bọn mình khai trương.” Giọng Thang Đồ lảnh lót, cô còn nghe thấy cả tiếng sóng biển ở đầu dây bên kia.
Câu lạc bộ “Môn” vốn xuất thân từ một phòng khám tâm lý ít tiếng tăm. Thang Đồ là một trong những người góp vốn ban đầu. Sau này, cô thuyết phục Sầm Từ mua cổ phần. Tên gọi này được đặt vì lúc ấy hai người đang dạo quanh các siêu thị nội thất để chọn cửa cho phòng khám. Sầm Từ đề nghị đặt tên là “Môn”. Cái tên này mang hàm nghĩa khi đứng ngoài cửa lòng thấy hoang mang, đẩy cửa bước vào trong lòng sáng tỏ. Thang Đồ tán thành ngay.
Thang Đồ và Sầm Từ bằng tuổi nhau. Về tính cách, cô ấy rất khắt khe và có phần kiêu ngạo, người bình thường khó lòng lọt vào mắt cô. Chỉ có Sầm Từ là cô ấy coi trọng. Theo lời Thang Đồ, cô ấy không thể không tin rằng giữa người với người tồn tại thứ “từ trường”. Có những người dù chung sống cũng chẳng thân thiết được, có những người chỉ gặp một lần đã sẻ chia được mọi chuyện. Sầm Từ, tôi cảm thấy cô ấy vô cùng vô cùng tốt, hai chúng ta mới gặp mà như đã quen từ thuở nào vậy.
Vô cùng, vô cùng tốt? Sầm Từ không hề thấy những lời này hợp với mình, bởi trong ngành cô không có bạn bè. Còn chuyện mới gặp mà như đã quen thì đúng là vậy.
Hai người gặp nhau trong một hội thảo tâm lý học. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Sầm Từ tham gia hội thảo học thuật. Lần đầu nhìn thấy Thang Đồ, Sầm Từ thấy cô ăn mặc chẳng ra dáng bác sĩ tâm lý chút nào, còn Thang Đồ thì cảm thấy Sầm Từ lạnh lùng không giống một bác sĩ tâm lý. Thế nhưng hai người trông chẳng ra dáng bác sĩ tâm lý lại hợp tính nhau, trở thành bạn bè thân thiết, rồi thành cộng sự.
Có thể do mệnh tuổi của hai người hợp nhau, bệnh nhân tìm đến câu lạc bộ “Môn” cứ nườm nượp không ngớt, chẳng mấy chốc mà danh tiếng phòng khám vang xa. Sau này, gia đình Thang Đồ cần tiền gấp, cô rút toàn bộ cổ phần. Sầm Từ nghĩ tới tình bạn, kiên quyết không chịu gạch tên cô ấy ra khỏi danh sách cổ đông, cô vẫn nói: “Coi như phòng khám cho cậu mượn số tiền này, không có cậu thì cũng không có câu lạc bộ ‘Môn’. Cậu không thể rời khỏi nơi này được.”
Thang Đồ nghe vậy chỉ cười mắng Sầm Từ không biết làm ăn, tính toán như vậy coi như xong đời rồi. Sầm Từ hờ hững đáp: “Chưa bao giờ tớ coi mình là người biết kinh doanh.”
Bên ngoài lạnh lùng, bên trong ấm áp, điều này Thang Đồ rất hiểu Sầm Từ.
Sầm Từ nói chuyện hay thích cà khịa, Thang Đồ cũng rất hiểu cô ấy.
Sầm Từ ấn nút điện thoại nội bộ, bảo Dương Tiểu Đào mang một tách cà phê vào, rồi đặt di động lên góc bàn, mở loa ngoài. Dù nói chuyện điện thoại, cô cũng không muốn lãng phí thời gian xem tài liệu.
Sầm Từ nói: “Đúng thế, phòng khám của chúng ta bây giờ còn nổi tiếng hơn trước rất nhiều. Cho nên, cậu vẫn định cố thủ với cái anh ‘mới gặp thoáng qua mấy lần’ mà không buồn về xem thế nào à?”
Thang Đồ đang ở nước ngoài. Lúc đầu vì công việc, nhưng sau đó ở bãi biển cô vô tình bị một anh chàng đẹp trai hớp hồn. Từ đó, mục đích ở nước ngoài của cô thay đổi, cứ xử lý xong công việc là ra bãi biển nằm cả ngày, ôm cây chờ trai đẹp. Chớp mắt đã bảy ngày trôi qua.
Bên kia đầu dây Thang Đồ cười: “Không phải mình đang theo dõi từ xa đây sao.”
Sầm Từ bĩu môi.
“Quay về chuyện chính.” Thang Đồ hắng giọng, nói nghiêm túc: “Cậu có chắc chắn trước đây chưa từng làm mất lòng Mẫn Vi Vi không. Chuyện này dù nghĩ thế nào cũng hệt như là do cô ta cố tình gây ra. Giờ thì hay rồi, tội trạng gì cũng đổ hết lên đầu cậu, trên mạng còn loan tin cậu biết dùng tà thuật, gì mà có thể thao túng ý thức người khác phạm tội các kiểu.”
“Miệng nhà người khác, muốn nói thế nào mình cũng không quản lý được.” Sầm Từ quả thực không hề bị ảnh hưởng bởi những lời đồn thổi vớ vẩn. Cô khép tài liệu trong tay lại: “Còn về Mẫn Vi Vi, cô ấy không nói dối.”
Chuyện này còn chưa công bố chính thức ra bên ngoài, những tin tức trên mạng thu thập được đều có nội dung lơ mơ nửa vời, nhưng như vậy đã đủ cho một bộ phận cư dân mạng thích hóng hớt và những kẻ làm truyền thông bẩn kiếm lời nhờ giật tít câu kéo sự chú ý của dư luận. Tóm lại, trên mạng hiện giờ đang xôn xao hai luồng quan điểm.
Một luồng ý kiến cho rằng Mẫn Vi Vi cố ý né tránh luật pháp, hành hung người khác xong bèn bịa đặt lý do. Dù sao vấn đề tâm lý của cô ấy cũng không bình thường, sao có thể nói rõ ràng được?
Một luồng ý kiến khác cũng được ủng hộ, nghi ngờ Sầm Từ thao túng ý thức của Mẫn Vi Vi. Còn chuyện tại sao lại muốn mượn tay Mẫn Vi Vi để hại người, phía sau không chừng còn che giấu ẩn tình khác.
“Ý của cậu là, cô ấy thật sự không nhớ ra Châu Quân là ai?” Thang Đồ ngạc nhiên.
“Đúng vậy.” Giọng Sầm Từ đanh lại: “Nhưng kết luận phía bệnh viện đưa ra là Mẫn Vi Vi mắc chứng tâm thần phân liệt.”
Thang Đồ im lặng một lát rồi nói: “Dù đứng từ lập trường bạn bè hay cổ đông, mình đều cảm thấy lúc này để bệnh viện tâm thần tiếp nhận trường hợp của Mẫn Vi Vi thật sự thích hợp. Không muốn ảnh hưởng đến danh tiếng phòng khám chỉ là thứ yếu, lý do lớn nhất là không thể để cậu gánh tội trong vụ án này được.”
“Nhưng rõ ràng Mẫn Vi Vi không bị tâm thần phân liệt.” Sầm Từ nhấn mạnh.
Thang Đồ thở dài: “Thế cậu có cách nào chứng minh được không?”
Sầm Từ im lặng một lúc mới nói: “Dù sao cũng phải điều tra rõ ràng chuyện này, đúng không?”
Dương Tiểu Đào bưng ly cà phê vào, đúng lúc nghe thấy câu ấy. Sau khi đặt cà phê lên bàn, cô nhìn Sầm Từ rồi nói với giọng không vui: “Bác sĩ Sầm, cái người tên Bùi Lục đó đang nghi ngờ chị đấy, nếu không sao lại để bệnh viện tâm thần tiếp nhận Mẫn Vi Vi. Chị nghe em, cũng đừng bận tâm đến truyền thông nữa, mấy người trên mạng đó ăn nói khó nghe lắm, vả lại càng nghĩ em càng cảm thấy đúng là Mẫn Vi Vi đang trốn tránh trách nhiệm, không đang yên đang lành sao tự nhiên lại quên hẳn Châu Quân?”
Sầm Từ nghe Dương Tiểu Đào nói vậy thì nhoẻn miệng cười, hỏi ngược lại cô: “Thế em không nghi ngờ chị à? Biết đâu chị thật sự thao túng ý thức của Mẫn Vi Vi thì sao?”
“Em nghĩ bác sĩ Sầm có năng lực làm chuyện này, nhưng em tin tưởng con người của chị!” Dương Tiểu Đào ngẩng đầu ưỡn ngực, tỏ ra vô cùng tức giận: “Bây giờ em bản lĩnh hơn rồi, em đang ‘khẩu nghiệp’ với đám người chuyên hóng hớt trên mạng. Bất cứ người nào nói xấu chị, em sẽ không tha cho bọn họ.”
“Không cần phải làm vậy…”
“Cần chứ, chị càng không giải thích, kẻ khác sẽ càng bịa chuyện quá đáng.” Dương Tiểu Đào xoa xoa tay nói tiếp: “Em nghĩ nhân lúc các phóng viên đều đang ở đây, chị nói rõ ràng với họ luôn đi.”
Cô bé Tiểu Đào quả thực khiến Sầm Từ dở khóc dở cười. Sau khi bảo cô ấy ra ngoài, Thang Đồ ở bên kia cười nói: “Mình cứ cảm thấy cậu đối xử không tốt với Dương Tiểu Đào cho lắm, ấy thế mà cô nhóc này lại hết lòng trung thành với cậu như vậy.”
Sầm Từ cũng không ngờ Dương Tiểu Đào lại bất bình giúp mình như vậy. Tính cách của cô lạnh lùng, ngoại trừ Thang Đồ ra, dường như bản thân chưa từng thực sự để ý đến ai khác. Cô là bác sĩ tâm lý, nhưng bản thân lại không biết cách tiếp xúc với người khác, chuyện này nói ra lại thấy buồn cười.
“Thật ra Dương Tiểu Đào nói cũng đúng, chuyện này cậu thực sự nên giải thích rõ ràng.”
Sầm Từ không suy nghĩ nhiều, trả lời dứt khoát: “Mình chỉ cần có trách nhiệm với Mẫn Vi Vi là đủ, không cần phải có nghĩa vụ giải thích với những người khác.”
Nghe đến đây, ở đầu dây bên kia Thang Đồ phì cười: “Biết ngay cậu sẽ nói vậy mà, biết thừa là cậu ghét đối mặt với ống kính rồi, nếu cậu thực sự giải thích đầu đuôi trước mặt cánh phóng viên, vậy thì cậu không phải Sầm Từ mà mình quen biết. Thôi được rồi, cậu thích làm thế nào thì làm, nhưng đừng để mình chịu thiệt là được.”
Sầm Từ nghe vậy liền đáp “ừ” một tiếng, tuy không nói thêm gì nữa nhưng trong lòng lại thấy ấm áp.
Thang Đồ là cô gái có tính cách thẳng thắn, dứt khoát, một khi đã nói xong rồi, tuyệt đối sẽ không lải nhải mấy chuyện đấy nữa, nhưng trước khi cúp điện thoại cô có hỏi một câu: “Bùi Lục mà Dương Tiểu Đào nhắc tới là ai thế?”