Cách Thoát Khỏi Vòng Tay Của Công Chiếm Hữu
Cơn Mưa Quà Của Joo Seung-hyuk
Cách Thoát Khỏi Vòng Tay Của Công Chiếm Hữu thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh quên những gì em dạy hôm qua rồi sao? Nếu đã hôn thì phải hôn cho tử tế chứ."
"...chuyện đó thì..."
“Em đã dạy anh cả đêm rồi mà.”
“Đúng vậy, nhưng hôm nay tôi mệt quá….”
Giờ thì tôi đã phần nào hiểu được kiểu hành vi của người bị ám ảnh cưỡng chế rồi. Khoảnh khắc chúng tôi hôn nhau, công tắc của kẻ thống trị tuyệt đối sẽ được bật lên. Chuyện này không thể nào chỉ kết thúc bằng một nụ hôn được.
“Thật sự rất khó.”
Joo Seung-hyuk khúc khích cười khi tôi rụt rè lẩm bẩm.
“Hôm nay em không làm vậy đâu.”
Cậu ấy đã làm trước đó và thế là đủ rồi.
Lời Joo Seung-hyuk nói thật khó tin. Tôi lùi lại, ánh mắt vẫn còn đầy nghi ngờ.
“Cậu, cậu có muốn uống chút nước không?”
"Vâng."
Tôi nhanh chóng lấy chút nước từ tủ lạnh và đưa cho cậu ấy.
“Anh đã mua loại nước khác sao?”
“Ừ. Tôi mua riêng cho cậu đấy.”
Trưởng nhóm của tôi, người từng là sếp của tôi ở kiếp trước, đã nói thế này:
'Một công bị ám ảnh thậm chí còn không uống nước.'
Joo Seung-hyuk uống bất cứ loại nước nào có sẵn, nhưng tôi lại cảm thấy kỳ lạ khi thấy một seme uống nước đóng chai rẻ tiền. Sau đó, khi nghe tin một loại nước đóng chai ngoại quốc nổi tiếng đã chính thức được nhập khẩu vào Hàn Quốc, tôi đã nhanh chóng mua ngay lập tức.
Đó là nước Evia*!
Thế giới này khác biệt rất nhiều so với cuộc sống trước đây của tôi. Ngay cả tên các công ty và sản phẩm cũng khác nhau. Nhưng Evia* lại tồn tại ở đây.
Rõ ràng đây là một bug dành cho seme cuồng tín ám ảnh. Thế giới này muốn Joo Seung-hyuk uống Evia*.
“Còn anh thì sao, huynh?”
“Tôi vẫn còn chút nước còn lại, nên tôi sẽ uống hết trước.”
Dù sao thì tôi cũng chẳng biết phân biệt mùi vị của nước, nên tôi chỉ thích loại rẻ tiền thôi.
“Cái này chỉ dành riêng cho cậu dùng thôi.”
"Cảm ơn."
Joo Seung-hyuk nhận lấy chai Evia* nhưng không mở nó ra.
“Cậu không thích sao?”
Tôi có nên mua thứ gì đó đắt hơn một chút không nhỉ? Tên điên đó có thể không thích...
“Đây là chai nước đóng chai đầu tiên anh mua cho em. Em muốn giữ nó lại.”
“Cậu muốn giữ chai nước này sao?”
“Vâng. Em sẽ giữ nó suốt đời.”
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào chai nước.
Chẳng có lý do gì để giữ nước đóng chai cả. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt Joo Seung-hyuk rạng rỡ ngây thơ như lúc nhìn thấy lọ kẹo, tôi đã chết lặng.
“Huynh, em sẽ đợi.”
"Hả?"
“Chúc anh có kỳ nghỉ vui vẻ ở nhà bố mẹ vào cuối tuần này nhé.”
Joo Seung-hyuk khẽ mỉm cười và ôm chặt lấy tôi.
***
Joo Seung-hyuk nói cậu ấy sẽ đợi. Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ đợi cho đến khi tôi sẵn sàng kết hôn.
Nhưng tôi đoán là mình đã nhầm.
“Yeonsu, chuyện này là sao vậy con?”
"Con không biết."
Tôi bối rối lắc đầu trước câu hỏi của mẹ.
Vài phút sau khi tôi về nhà, một chiếc xe tải và một chiếc xe van sang trọng mang logo của một cửa hàng bách hóa đã đỗ xịch trước cửa. Họ bắt đầu dỡ đồ đạc xuống.
“Đây là quà của anh Joo Seung-hyuk gửi tặng.”
Một nhân viên cửa hàng bách hóa mặc vest đen và đeo găng tay trắng đã trả lời câu hỏi của mẹ thay tôi.
“Nếu là Joo Seung-hyuk, chẳng phải cậu ấy là người mà con đã cứu sống sao?”
“Đúng vậy! Anh ấy đẹp trai lắm!”
Minsu và Kyungsu, hai huynh đệ sinh đôi đang học năm hai trung học cơ sở, hét lên.
Minsu và Kyungsu là hai huynh đệ sinh đôi khác trứng. Minsu có tính cách và khuôn mặt tròn trịa hơn, trong khi Kyungsu có nét mặt sắc sảo và thẳng thắn hơn. Minsu lớn hơn Kyungsu mười lăm phút, nhưng Kyungsu không bao giờ gọi Minsu là "huynh". Minsu cũng không thích bị gọi là "huynh", nên họ chưa bao giờ cãi nhau về cách xưng hô.
Nhân tiện, gia đình tôi có vẻ đã gặp Joo Seung-hyuk tại bệnh viện khi tôi bất tỉnh rồi.
"Nhưng tại sao anh ấy lại tặng quà cho huynh trưởng? Thậm chí còn chưa đến sinh nhật của huynh trưởng nữa."
Minsu hỏi một câu hỏi đầy ngây thơ.
“Ồ, đúng vậy….”
Quà cưới, quà đính hôn, của hồi môn….
Có rất nhiều từ ngữ hiện lên trong đầu tôi, nhưng tôi không thể thốt ra một từ nào cả.
Trong lúc tôi còn đang do dự chưa trả lời thì Kyungsu đã tự tin lên tiếng.
"Đồ ngốc! Huynh trưởng chúng ta đã cứu huynh Seunghyuk! Huynh ấy tặng quà để cảm ơn. Tỷ lệ phù hợp với huynh chúng ta cũng cực kỳ cao, nên huynh trưởng đã cứu huynh ấy khỏi cảnh suýt phải giải ngũ!"
“Ừ. Đúng vậy. Chính là như thế đấy.”
Tôi gật đầu nhanh chóng.
“Ồ! Thật sự tuyệt vời!”
Không giống như cặp sinh đôi vô cùng phấn khích, mẫu thân của chúng tôi lại cảm thấy lo lắng.
“Nhưng như thế này có phải là quá nhiều rồi không…?”
Phụ thân tôi và muội muội tôi, Jisoo, cũng nhìn những món đồ với ánh mắt đầy lo lắng.
Mặc dù tôi là người có ân cứu mạng, nhưng tôi nghĩ những món đồ được tặng này có vẻ rất quá đáng.
“Đúng, đúng vậy….”
Tôi lẩm bẩm rồi rời khỏi nhà. Nhà chúng tôi là một căn hộ cũ, đơn lập ở ngoại ô Seoul. Tôi đi bộ sang nhà bên cạnh và gọi điện cho Joo Seung-hyuk.
“Seunghyuk, tôi vừa nhận được một chiếc xe tải chở hàng từ cửa hàng bách hóa. Mấy thứ này là sao vậy?”
- “Ít quá phải không? Em gửi vội quá nên không kịp chuẩn bị kỹ lưỡng.”
Ít quá! Cậu nói đó còn chưa đủ sao? Mà làm sao cậu có được địa chỉ nhà tôi?!
Tôi cảm thấy muốn chạy đến chỗ cậu ấy ngay lập tức, để hỏi cậu ấy đang nghĩ gì.
Tuy nhiên, trong bản gốc, khi Kim Jun từ chối món quà của Joo Seung-hyuk thì cậu ta dùng những món đồ đó hành hạ cậu ấy suốt đêm, những hành động 29+ đột nhiên hiện lên trong đầu tôi, khiến tôi không thể nói gì được nữa.
Nhưng dù vậy, điều này cũng không đúng chút nào. Tôi thận trọng mở miệng.
"Quá nhiều rồi. Đây là lần đầu tiên tôi nhận được nhiều quà như vậy. Các đệ muội của tôi cũng rất vui."
-”Thật vui khi nghe vậy.”
“Seunghyuk, tôi…tôi rất biết ơn vì cậu đã chăm sóc tôi, thật đấy, nhưng nhà chúng tôi quá nhỏ nên không có đủ chỗ cho tất cả mọi thứ nên….”
- “Ồ, vậy để em mua cho huynh một căn nhà mới.”
Đồ khốn nạn điên rồ.
“Không, ý tôi không phải vậy. Tôi rất cảm kích cậu nhưng nó quá nhiều rồi.”
–"Đừng nói thế. Lee Yeon-su rất đặc biệt. Hơn nữa, anh là của em. Chúng ta sắp làm đám cưới, vậy thì có gì là quá đáng chứ? Đừng nói những lời như thế nữa."
“Lời cậu nói có ý nghĩa rất lớn nhưng….”
- “Vậy thì vứt bỏ những thứ anh không thích. Lần sau hãy đi xem nhà.”
“Ồ, không. Tôi sẽ nhận nó. Cảm ơn cậu!”
Tôi hét lên một cách gấp gáp. Tôi không biết phải làm gì khác, nhưng tôi phải ngăn việc đi mua nhà.
Nếu mua nhà, có thể tôi sẽ phải kết hôn mất.
- “Em vui vì anh thích chúng.”
Giọng Joo Seung-hyuk thật trong trẻo. Chỉ cần chấp nhận thôi cũng đã là câu trả lời đúng rồi...
“Gâu gâu!”
Khi tôi đi bộ về nhà, Minwoong đã ra đón tôi.
“Woongie!”
Nếu cứ tiếp tục thế này, có khi tôi sẽ lấy phải một gã điên mất... .
Tôi ôm Minwoong để an ủi tâm hồn. Nhưng mấy đứa đệ muội, chẳng hề để ý đến nỗi lòng của huynh trưởng, lại mải mê ngắm nghía quà cáp.
"Ồ! Sản phẩm này mới ra hôm qua thôi! Họ nói là hiện tại đã hết hàng nên họ thậm chí còn không nhận đặt thêm nữa."
“Đây là phiên bản giới hạn! Thậm chí người thường còn không được phép mua!”
Minsu và Kyungsu vừa nói chuyện rôm rả vừa nhìn chằm chằm vào điện thoại và máy chơi game. Tôi không biết nhiều về chúng, nhưng chắc hẳn chúng phải cực kỳ đắt đỏ và khó tìm.
“Chúng ta có ba chiếc máy tính bảng, tất cả đều là Pro 12 inch!”
“Ồ! Tuyệt vời! Tuyệt vời!”
Joo Seung-hyuk quả thực chi rất mạnh tay… .
“Ồ, cuối cùng đệ cũng cảm thấy huynh trưởng mình là một S-class.”
"Trong lớp đệ có một đứa trẻ có tỷ tỷ là A-class. Cô ấy lúc nào cũng mặc đồ hiệu. Chúng đệ cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ được thấy thứ gì như vậy…."
“Này!”
Jisoo ra hiệu bằng cách chọc vào hông Kyungsu.
Jisoo chắc hẳn cũng cảm thấy như vậy. Muội ấy hẳn đã ghen tị với bạn bè vì họ cứ khoe khoang rằng gia đình mình có người siêu năng lực. Nhưng muội ấy chưa bao giờ thể hiện điều đó ra ngoài.
Muội ấy đã trưởng thành hơn từ khi còn nhỏ vì huynh trưởng này.
Nếu tôi trở thành hướng dẫn viên riêng của Joo Seung-hyuk như trong bản gốc, cả gia đình tôi đã có thể sống một cuộc sống thoải mái hơn nhiều...
Lòng tôi nặng trĩu vì gia đình tôi đã phải chịu khổ vì tôi.
“Jisoo, cái này của muội.”
Tôi đưa máy tính xách tay và máy tính bảng cho Jisoo, người chỉ nhìn tôi mà không hề chạm vào hộp quà nào. Tôi đã định mua chúng cho muội ấy, người đã là học sinh cuối cấp trung học.
“Muội có thể nhận không?”
"Ừ. Tất nhiên rồi. Lấy cả những thứ khác nữa đi. Nếu chúng ta cứ thế này, bọn họ sẽ lấy hết mất."
Giờ thì tôi đã chấp nhận rồi, không thể quay lại được nữa. Tôi chỉ cần tận hưởng tình huống này thôi...
“Đệ không cần cái đó. Tỷ ấy cần có chiếc máy tính xách tay đó hơn.”
"Đúng vậy. Chiếc laptop đó không thể chơi game được. Nó chỉ dùng để học và làm việc thôi."
Kyungsu và Minsu nhìn chiếc máy tính xách tay trên tay Jisoo và nói: "Tỷ ấy chỉ là học sinh cấp hai thôi, nhưng tỷ ấy biết rất nhiều."
“Được rồi. Các đệ lấy cái khác đi. Cái này là của muội ấy.”
Nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt Jisoo khi muội ấy nhìn chằm chằm vào chiếc laptop màu xám đậm. Jisoo mơ ước trở thành một nhà thiết kế đồ họa và luôn muốn có một chiếc laptop của thương hiệu đó.
“Còn chiếc túi này rất hợp với muội.”
Khi tôi chỉ vào chiếc túi đeo chéo mini màu đen có logo thương hiệu sang trọng nhỏ trên đó, Jisoo mỉm cười ngại ngùng.
“Thật sao? Muội nghĩ cái này chỉ nên để cho người xinh đẹp như thần tượng dùng thôi…”
“Muội xinh hơn.”
“Chà…. Nói xạo.”
"Huynh không đùa đâu. Jisoo của chúng ta là xinh nhất."
Jisoo lắc đầu như thể muội ấy không thích điều đó, nhưng muội ấy dường như không ghét nó.
“Và cái này hoàn hảo với mẫu thân của chúng ta.”
Đúng như dự đoán, khi tôi đưa cho mẫu thân một chiếc túi da, bà xua tay không lấy và chỉ nhìn chằm chằm một cách vô hồn.
“Không mẫu thân không cần đâu.”
"Đừng lo. Seunghyuk giàu lắm. Cậu ấy tặng con để cảm ơn vì đã cứu cậu ấy, nên đừng cảm thấy áp lực."
“Đúng vậy! Anh ấy rất giàu có!”
"Nhưng…."
“Nhận lấy đi. Đây thực sự chỉ là tặng quà bình thường thôi mà.”
Ngay khi tôi nói "bình thường", lương tâm tôi cảm thấy cắn rứt.
"Mẫu thân ơi, đó là một món đồ xa xỉ! Nó được làm bằng da cá sấu, và trừ khi mẫu thân là khách hàng VIP, nếu không thì dù có cố gắng cũng không thể mua được đâu!"
Kyungsu liệt kê kiến thức của mình về hàng xa xỉ. Một đứa trẻ lấy đâu ra thông tin như vậy? Chắc là trên mạng...
“Phụ thân ơi, đây là của phụ thân. Phụ thân thử đi.”
Tôi lấy ra một đôi giày da màu đen.
“Phụ thân cũng có phần sao?”
Phụ thân tôi do dự một lúc rồi xỏ giày vào. Chúng vừa khít.
Làm sao Joo Seung-hyuk biết được cỡ chân của phụ thân tôi? Tôi rùng mình.