Trúc mã của tôi - một học bá lạnh lùng với trí tuệ siêu phàm. Kỳ thi đại học năm ấy, cậu ta không phụ lòng mong đợi, trở thành thủ khoa tỉnh, mở ra tương lai rực rỡ. Vài năm sau, tại buổi họp mặt lớp cấp 3, hoa khôi giảng đường giờ đã là một người vợ, say khước trong men rượu vừa khóc vừa cười: "Tô học bá, với tương lai sáng lặng như vậy, làm sao năm xưa cậu có thể từ chối lời tỏ tình của em?" Người luôn điềm tĩnh như cậu ta bỗng hoảng loạn. Ánh mắt sắc lạnh dừng ngay trên người tôi. "Tôi đã giải thích rồi - cậu bảo những bức thư tình này không cần đưa cho cậu, cứ vứt đi là được. Cậu chỉ gật đầu, không nói thêm gì." Tôi tưởng mọi chuyện đã qua. Không ngờ tối hôm đó, tay tôi bị người cậu ta cử tới đánh gãy. Gậy nện xuống, cơn đau xuyên tim thấu xương. Cậu ta đứng bên cạnh, mặt mày âm u: "Cảm giác khi người khác thản nhiên phá hỏng thứ mình trân trọng thế nào? Đây là cái giá cô phải trả vì đã phá hỏng duyên phận của tôi." Chỉ hai câu nói, giấc mơ trở thành nhà thiết kế của tôi tan thành mây khói. Mở mắt ra, tôi đã quay về ngày nhận những bức thư tình của hoa khôi giảng đường.