Khương Vãn, hai mươi sáu tuổi, mang trong mình một bí mật khủng khiếp - cô là truyền nhân đời thứ 108 của Huyền Môn, với thiên phú dị bẩm: tám tuổi khai thiên nhãn, mười hai tuổi đã có thể đoán định sinh tử. Trong thế giới của Huyền Môn, xem bói không gì lạ, nhưng bí mật của Khương Vãn lại nằm ở chỗ: một khi đã tính ra kết quả, cô không thể nào nhịn được lời nói ra. Bẩm tính như vậy, không thể sửa chữa. Năm tám tuổi, theo sư phụ đi xem phong thủy, khi một bà cụ nắm tay cô và khen ngợi, Khương Vạn nhìn bà và bất giác thốt lên: "Bà không sống nổi đến tháng ba năm sau đâu." Câu nói ấy khiến bà cụ ngất xỉu ngay tại chỗ.
Truyện Đề Cử






