Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 54: Lời Hứa Tình Yêu
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 54 – Thiên hạ chế giễu anh kiêu, em nguyện phía sau vẫn yêu anh mãi.
Trò đùa lãng mạn: 54
Giữa tháng 11.
Gió lạnh tràn về, bao trùm toàn bộ khu vực đồng bằng sông Trường Giang.
Tần Nam cũng không ngoại lệ, nhiệt độ giảm sâu. Mùa thu ở nơi này ngắn ngủi tựa sương mai, vừa chạm vào mặt lá đã tan biến vào hư không.
Tám giờ rưỡi sáng.
Dòng người từ khắp ngả đường đổ về tòa nhà Vân Thăng, nối đuôi nhau xếp hàng quẹt thẻ và chờ thang máy trong trật tự.
“Vô lý! Quá sức vô lý!” Lê Lê một tay cầm chiếc bánh trứng nóng hổi, tay kia khoác chặt lấy Khương Tạo, than trời trách đất giữa cái lạnh thấu xương: “Tại sao từ tháng 11 kéo dài đến tận tháng 2 năm sau lại không có cái lễ nào ra hồn vậy? Kiếp trâu ngựa này sống sao nổi đây chứ!!”
Khương Tạo cắn một miếng bánh mì nước kiềm nhân xúc xích mới mua, hai má phồng lên như sóc con, thong thả bổ sung: “Chẳng phải còn Tết Dương lịch sao?”
Lê Lê giơ ngón tay giữa đầy phẫn nộ: “Nghỉ có một ngày mà cũng gọi là nghỉ à?! Tôi kiến nghị, ngày lễ quy chuẩn của quốc gia phải từ ba ngày trở lên! Ít hơn thì miễn bàn!”
“Kiến nghị hay đấy.” Dạo này Khương Tạo làm dự án chung với Đường Bồng, gần mực thì đen, trình độ cà khịa cũng sắc sảo y hệt cô bạn: “Để tôi báo lên Chính phủ ngay, bảo họ đưa vào danh mục đại sự cần xử lý gấp.”
Nói đoạn, cô còn bồi thêm một câu tỉnh bơ: “Có cần tôi đánh tiếng với Liên Hợp Quốc luôn không?”
Lê Lê bị chọc cười, tiếng cười đặc trưng như xe máy rồ ga vang lên khiến người đi đường xung quanh giật mình thon thót.
“Ha ha ha ha! Thôi xin mấy bà!! Tôi chỉ chém gió xả stress thôi, bà đừng có làm thật đấy!”
Khương Tạo liếc thấy một nhân viên lạ mặt đi ngang qua cố tình nhìn chằm chằm vào mình. Cô đã quá quen với loại ánh mắt soi mói này.
Kể từ vụ bố ruột đến công ty làm loạn, rồi bê bối đời tư của Tạ Lịch Thăng bị phanh phui, cho đến khi Tạ Thắng qua đời, một khoảng thời gian đã trôi qua.
Cô không chọn cách rời khỏi Vân Thăng, ngược lại, vẫn kiên trì đi làm mỗi ngày như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Vốn dĩ cô rất sợ những ánh mắt dò xét và mỉa mai đó, nhưng tất cả áp lực đều tan biến nhờ vào những người bạn đang cười ngặt nghẽo bên cạnh này.
Sáng ngày đầu tiên đi làm lại, Lê Lê đã đứng đợi sẵn để cùng cô vào công ty. Từ sảnh chính cho đến thang máy, hai người cùng nhau hứng chịu biết bao ánh mắt kỳ quặc của nhân viên Vân Thăng.
Suốt quãng đường ấy, Lê Lê không hề buông tay, cứ thế khoác chặt lấy cô, ngẩng cao đầu bước đi đầy kiêu hãnh.
Đang đi thì Đường Bồng và Trương Khả Tâm cũng nhập hội, tự nhiên vây quanh Khương Tạo, tạo thành một bức tường bảo vệ cô khỏi những ánh nhìn sát thương kia.
Chính khoảnh khắc ấm áp ấy đã khiến Khương Tạo củng cố quyết tâm ở lại Vân Thăng để tiếp tục gắn bó.
Mọi người đã tiếp thêm cho cô sự tự tin, cô sao có thể hèn nhát trốn chạy.
Vì scandal của gia đình mà mối quan hệ vợ chồng giữa cô và Tạ Lịch Thăng ai nấy trong công ty đều đã rõ. Những đồng nghiệp trước đây vốn giao tiếp bình thường, nay đối mặt với cô đều có chút sượng trân, dè dặt như thể sợ lỡ lời sẽ đắc tội phu nhân tổng tài.
Không khí làm việc trở nên kỳ quặc, ngay cả việc trao đổi chuyên môn cũng gặp trở ngại.
Cho đến một lần, phó quản lý Chu đã thẳng thừng chỉ trích những sai sót trong báo cáo của cô ngay giữa văn phòng đông người. Ông ta mắng sa sả không nể nang chút nào, khiến Khương Tạo ngượng đến mức chỉ muốn độn thổ.
Mọi người xung quanh giả vờ làm việc, nhưng thực chất tai đều đang dựng lên nghe ngóng.
Kỳ lạ thay, chính sau trận mắng đó, rào cản vô hình giữa mọi người dường như được gỡ bỏ. Họ nhận ra cô vẫn là nhân viên như họ, cũng bị sếp mắng như thường, bắt đầu khôi phục trạng thái giao tiếp bình thường với Khương Tạo.
Hiện tại, ngoại trừ thỉnh thoảng có vài người lạ từ bộ phận khác tò mò ngó nghiêng, cuộc sống công sở của Khương Tạo đã hoàn toàn trở lại quỹ đạo.
Còn về người bố Khương Hoa Kiến và đứa em cùng cha khác mẹ ốm yếu kia.
Khương Tạo không chọn làm người tốt một cách mù quáng. Dù cô và Tạ Lịch Thăng dư sức chu cấp, nhưng đó không phải là nghĩa vụ của cô.
Khương Hoa Kiến vì tội gây rối trật tự công cộng nên bị tạm giam vài ngày. Sau khi được thả, ông ta vẫn trơ trẽn đến cầu xin cô cứu đứa nhỏ.
Khương Tạo kiên quyết từ chối gánh vác trách nhiệm này. Tuy nhiên, Tạ Lịch Thăng không muốn thấy cô cứ bị dây dưa mãi, cũng không muốn sau này nếu đứa trẻ chết đi, Khương Tạo sẽ mang cảm giác tội lỗi. Vì thế, anh đã âm thầm liên hệ với một quỹ từ thiện chuyên hỗ trợ trẻ sơ sinh mắc bệnh máu trắng bẩm sinh. Không chỉ hỗ trợ chi phí y tế, họ còn tích cực tìm kiếm tủy phù hợp để phẫu thuật sớm cho bé.
Kể từ đó, Khương Hoa Kiến không còn xuất hiện làm phiền nữa.
Đây đã là sự từ bi và tử tế lớn nhất của Khương Tạo, khi cô chấp nhận không truy cứu những tổn thương mà ông ta đã gây ra cho vợ chồng cô.
Còn Phan Ngọc thì khỏi phải bàn. Bà ta làm quá nhiều chuyện thẹn với lòng, giờ đây miếng cơm manh áo tuổi già đều phụ thuộc vào con gái con rể, nên đến thở mạnh cũng không dám.
Dì nhỏ Phan Hủy thỉnh thoảng có về thăm, nhưng mỗi lần dì rủ, Khương Tạo đều lấy cớ bận việc để từ chối, gián tiếp thể hiện thái độ của mình.
Phan Hủy hiểu ý, cũng tuyệt đối không ép buộc cô phải hòa giải.
Tiếp theo là chuyện sóng gió gia tộc bên phía Tạ Lịch Thăng —
Khương Tạo quẹt thẻ, bưng cốc cà phê về chỗ ngồi, mở máy tính lên liếc nhìn lịch trình dày đặc rồi khẽ thở dài.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, thế cục đã xoay vần chóng mặt.
Ban đầu, Tạ Lịch Thăng thực sự chật vật. Vân Thăng lao đao vì khủng hoảng truyền thông, nội bộ rối ren, đối thủ Cạnh Linh lại thừa nước đục thả câu, tìm cách lôi kéo nhân sự nòng cốt.
Sự hung hăng, ép người quá đáng của Tôn Yến tại Hội đồng quản trị càng khiến áp lực đè nặng lên vai anh.
Thời gian đó, Tạ Lịch Thăng và đội ngũ thân tín bận tối mắt tối mũi, chạy đôn chạy đáo như kiến bò trên chảo nóng.
Mãi cho đến khi luật sư riêng của Tạ Thắng về nước và công bố di chúc cuối cùng được sửa đổi ngay trước khi ông mất —
Một cú ngoặt bất ngờ khiến tất cả ngỡ ngàng, kinh ngạc đến bật ngửa:
Tạ Thắng để lại toàn bộ tài sản cho Tạ Lịch Thăng.
Ông trao toàn quyền quyết định phân chia di sản cho con trai trưởng.
Kết quả này ngay cả Tạ Lịch Thăng cũng không ngờ tới.
Bởi lẽ từ nhỏ đến lớn, Tạ Thắng luôn đóng vai một người bố khắc nghiệt, chưa bao giờ công nhận bất kỳ thành tựu nào của anh.
Di chúc vừa công bố, Tôn Yến là người đầu tiên đập vỡ cốc rồi bỏ đi. Có thể tưởng tượng bà ta đã suy sụp và điên cuồng đến mức nào.
Tuy nhiên, Tôn Yến vẫn nắm giữ cổ phần Vân Thăng, vẫn kiểm soát những thứ Tạ Lịch Thăng quan tâm, vẫn còn chút vốn liếng để đàm phán.
Ngay khi hai bên giằng co không dứt, Tôn Yến đang tập hợp luật sư định khởi kiện để đòi lại quyền lợi —
Thì bà ta lại thất bại thảm hại vì chính con trai ruột của mình.
Tạ Hướng Vinh lái xe trong tình trạng say rượu, gây tai nạn liên hoàn đâm hỏng bảy chiếc xe. Đã vậy, lúc xảy ra chuyện, cậu ta còn lớn tiếng chửi bới cảnh sát và bác sĩ, thái độ ngông cuồng bị người dân quay video tung lên mạng.
May mắn không có ai tử vong, nhưng nhiều người bị thương và tình hình rất phức tạp, đã có nạn nhân bị xác định tàn tật vĩnh viễn. Đối thủ cạnh tranh nhân cơ hội này thổi bùng ngọn lửa dư luận. Sự việc nghiêm trọng đến mức Tạ Hướng Vinh phải đối mặt với khoản bồi thường khổng lồ và nguy cơ tù tội.
Phe cánh Tôn Yến lập tức vỡ trận.
Tài sản của Tạ Thắng đều thuộc về Tạ Lịch Thăng. Trong tay bà ta giờ chỉ toàn là cổ phiếu và các dự án dang dở, không thể chuyển đổi thành tiền mặt ngay lập tức. Tiền mặt tích lũy bao năm đã đổ hết vào đầu tư, giờ bị kẹt cứng không rút ra được.
Không có tiền mặt để chạy án và đền bù cho con trai, Tôn Yến hoàn toàn mất đi lợi thế trên bàn đàm phán.
Tuy nhiên, Tạ Lịch Thăng không đuổi cùng giết tận. Anh vẫn giữ nguyên đề nghị ban đầu: Đổi lấy toàn bộ cổ phần của Tôn Yến tại Vân Thăng. Sau khi trích một phần di sản cho chị gái Tạ Nhu Nhân, anh nhượng lại toàn bộ các tài sản khác của bố cho mẹ con bà ta.
Tôn Yến buộc phải gật đầu, cầm tiền đi cứu con trai.
Thế là vở kịch hào môn thế gia tranh đấu cuối cùng cũng hạ màn.
Cuộc sống của cô và Tạ Lịch Thăng trở lại những ngày tháng bình yên, dễ chịu.
Sau giờ nghỉ trưa, bộ phận Kế hoạch lại lao vào guồng quay công việc.
Khương Tạo ngồi tại chỗ, lật xem vài bản báo cáo phân tích đối thủ, suy tư về hướng triển khai cho dự án mới.
Lê Lê ôm xấp giấy từ phòng in trở về, mặt mày xanh xao như tàu lá chuối, vừa đến nơi đã gục xuống bàn: “Tôi sắp chết mất thôi mấy bà ơi.”
“Cái phương án quảng bá cho dòng Y-next tôi sửa đến lần thứ chín rồi đó.”
“Giờ cứ nhắm mắt lại là thấy những chiếc drone cứ bay vù vù trong đầu như phim kinh dị.”
Đường Bồng lạnh lùng nói thêm một câu: “Mới chín lần thôi, đường còn dài và gian nan lắm cưng.”
Lê Lê gào thét trong vô vọng, trông như sắp biến thành ác quỷ đến nơi.
“Dòng Y-next hả? Nghĩ tích cực lên đi, lãnh đạo giao đứa con cưng của công ty cho bà làm chứng tỏ họ tin tưởng bà đó.” Khương Tạo vừa xem tài liệu vừa an ủi: “Muốn giao việc lớn cho ai, ông trời luôn thử thách họ trước mà lị~”
Lê Lê chỉ tay vào mặt cô, quay sang mách Đường Bồng: “Bà nghe chưa? Nghe giọng điệu sặc mùi tư bản của bà chủ chưa?”
“Bả đã không còn là đồng chí cùng giai cấp trâu ngựa với chúng ta nữa rồi!”
Khương Tạo ngước mắt lên, giả bộ ngây thơ vô số tội: “Ai nói thế? Mấy bà oan cho tôi quá.”
Lê Lê nghiến răng: “Đấy thấy chưa, chính là tư bản trà xanh.”
Các đồng nghiệp xung quanh không nhịn được mà bật cười khúc khích.
“Tan làm đi nhậu không? Tôi thèm rượu, tôi cần cồn để rửa trôi nỗi sầu này.” Lê Lê mếu máo bám vào vách ngăn bàn cô: “Hôm nay bà có lịch hẹn hò lãng mạn với sếp tổng không? Có rảnh không?”
Nhắc đến Tạ Lịch Thăng, Khương Tạo mới sực nhớ ra, cô mở điện thoại check tin nhắn rồi đáp: “Anh ấy đi công tác ở Tân Dương rồi, tôi rảnh, vậy ăn gì đây?”
Tạ Lịch Thăng đi Tân Dương cũng hơn một tuần, chưa biết bao giờ về, lát nữa cô phải nhắn tin hỏi thăm mới được.
Đồng nghiệp bàn bên ghé đầu hóng chuyện: “Nghe đồn sếp định mở chi nhánh ở Tân Dương hả?”
Khương Tạo gật đầu, hào phóng chia sẻ tin nội bộ: “Nếu tiến độ nhanh thì chắc nửa cuối năm sau sẽ đi vào hoạt động.”
Lê Lê, đứa đang bị deadline hành hạ, lướt app review đồ ăn lia lịa: “Ăn đồ nướng đi, quán này đang top 1 trending này.”
Đường Bồng gật gù: “Quán này tôi ăn rồi, duyệt.”
“Chốt đơn! Vì miếng thịt nướng, tôi nguyện sống tiếp!” Lê Lê tuyên bố hùng hồn rồi lại vùi đầu vào đống giấy tờ, quyết tâm làm cho xong trước giờ hẹn.
—
Tan làm, Khương Tạo và Đường Bồng đi gặp khách hàng bên ngoài, xong việc thì đi thẳng đến phố đi bộ ven sông để hội quân tại quán đồ nướng.
Cuối cùng cũng đến thứ Sáu, cả thành phố như trút được gánh nặng để thư giãn.
Bữa tiệc hôm nay vẫn là bộ tứ siêu đẳng, cộng thêm ba đồng nghiệp thân thiết khác. Bảy người quây quanh chiếc bàn lớn, thịt nướng xèo xèo, bia rót tràn ly. Lê Lê và Trương Khả Tâm sau vài lon bia vào người bắt đầu chê bai từ tổ trưởng, quản lý, cho đến phó tổng rồi CEO.
Hăng say đến mức quên luôn vợ của CEO đang ngồi chình ình bên cạnh.
Mấy đồng nghiệp mới chưa quen văn hóa này cứ lén lút nhìn Khương Tạo với ánh mắt kinh hãi, nhưng rồi họ càng sốc hơn khi thấy phu nhân tổng tài không những không giận mà còn vừa cười vừa gật gù hùa theo.
Thậm chí thỉnh thoảng cô còn xen vào vài câu chê bai mang tính sát thương cực cao.
Đám người mới: Gì vậy trời? Thế giới này điên rồi sao?
Chín giờ tối. Cơm no, rượu say, nói chuyện thỏa thuê. Đã đến lúc giải tán.
Trương Khả Tâm rủ mấy người khác đi tăng hai ở bar, Đường Bồng và Lê Lê thì bắt chung xe về.
Khương Tạo thấy trời đêm nay không quá lạnh, gió sông thổi hiu hiu khá dễ chịu, bèn quấn chặt khăn len, tạm biệt mọi người rồi tản bộ ra phía đường ven sông để hóng gió cho tỉnh rượu.
Dạo này công việc ngập đầu, chân lại chưa lành hẳn nên cô ít khi ra đây.
Tần Nam là thành phố vùng sông nước Giang Nam, mùa đông nước không đóng băng mà cứ lẳng lặng trôi, dập dềnh phản chiếu ánh đèn đêm.
Hôm nay vui quá nên cô lỡ uống hơi nhiều. Tửu lượng vốn kém, giờ ngấm men nên đầu óc cứ lâng lâng bay bổng.
Khương Tạo chụp một bức ảnh sông đêm gửi cho Tạ Lịch Thăng, rồi tìm một chiếc ghế đá trên đường tản bộ ngồi xuống.
Ngửi thấy mùi phấn son trên mặt, cô lấy hộp cushion ra soi gương.
Ban chiều đi gặp khách có trang điểm nhẹ, không ngờ sau trận chiến đồ nướng khói lửa mịt mù mà lớp nền vẫn mướt rượt, không hề xuống tông.
Tâm trạng tốt, cô dặm lại chút son bóng, ngắm nghía mình trong gương.
Sau này chắc phải trung thành với hãng phấn phủ này thôi.
Đợi cơn say dịu bớt, cô đứng dậy, lê đôi boots gót thấp đi về phía lan can bờ sông.
Cô gác hai tay lên lan can đá, lười biếng tì cằm lên cánh tay, mắt lim dim ngắm nhìn những con sóng xanh sẫm lấp lánh dưới ánh đèn neon từ các tòa cao ốc đối diện.
Khương Tạo liếm môi, tự dưng thấy đói bụng.
Rõ ràng vừa ăn no căng rốn, nhưng cồn trong người xui khiến thế nào lại thèm tinh bột kinh khủng. Thèm bánh mì, hoặc cái gì đó ngọt ngọt tráng miệng…
“Em nói xem, bao giờ cái tiệm đó mới nhận ra bánh mì nước kiềm nhân đậu đỏ của họ ngọt đến mức sâu răng luôn nhỉ?”
Một giọng nói trầm ấm quen thuộc bất chợt vang lên từ phía sau.
Khương Tạo sững sờ, quay phắt lại. Trong làn gió đêm se lạnh, cô bắt gặp đôi mắt hồ ly đen láy, sáng ngời của Tạ Lịch Thăng.
Anh mặc chiếc áo khoác dạ đen dáng dài, bên trong là vest xanh đậm phối sơ mi trắng, chiếc cà vạt họa tiết tinh tế khiến bộ trang phục công sở thêm phần thời thượng và phong trần.
Một tay anh ôm túi giấy của tiệm bánh ngọt, tay kia cầm chiếc bánh mì nước kiềm đã cắn dở. Tạ Lịch Thăng đứng đó, giữa con đường tản bộ vắng người, dáng vẻ phóng khoáng mà lịch lãm hệt như nam chính bước ra từ một bộ phim điện ảnh lãng mạn của Pháp.
Cô ngơ ngác, vô thức đưa tay ra: “Anh… anh về từ bao giờ thế?”
Tạ Lịch Thăng bước tới. Thay vì nắm tay cô như mọi khi, anh đặt túi bánh vào lòng bàn tay cô, rồi kéo cổ áo khoác của mình ra, trêu chọc: “Vừa xuống máy bay, trên người anh vẫn còn vương cái lạnh âm một độ của Tân Dương đây này, em muốn ngửi thử không?”
Khương Tạo mở túi giấy, thấy bên trong toàn là bánh vị socola và xúc xích mà cô thích nhất, mắt sáng rực lên: “Tiệm này đóng cửa sớm lắm mà, sao anh mua được hay vậy?”
“Trước khi lên máy bay anh đã bảo trợ lý qua mua rồi. Lúc Lý Thường ra đón thì mang theo luôn.” Tạ Lịch Thăng lại cắn một miếng bánh nhân đậu đỏ, nhai nhai rồi nhíu mày vì vị ngọt gắt.
Cô vừa bóc vỏ bánh vừa cười khúc khích: “Không thích ngọt thì đừng có cố, có ai ép anh ăn đâu.”
Hai người tựa vai vào lan can, cùng nhau ngắm cảnh sông đêm.
Khương Tạo cắn một miếng bánh mì nước kiềm nhân socola, nhìn chiếc du thuyền đang lững lờ trôi: “Anh còn nhớ lần mình ngồi đây uống bia hồi mùa hè không?”
“Lần nào chứ?” Anh nhướng mày giả vờ không nhớ.
Khương Tạo cạn lời, nhắc nhở: “Cái lần sau khi xem mắt ấy, anh làm mất tai nghe của em, còn tự nhận là hồi đại học rất coi thường em ấy, thưa sếp Tạ.”
Tạ Lịch Thăng cười khẽ. Anh không đáp, mà thò tay vào túi áo khoác dạ, bất ngờ lấy ra một lon bia, lắc lắc trước mặt cô.
Khoảnh khắc đó, Khương Tạo bật cười thành tiếng: “Sao anh chuẩn bị đạo cụ kỹ thế?”
“Cosplay lại cảnh cũ à?”
Tạ Lịch Thăng bật nắp lon “tách” một tiếng, ngửa cổ uống một ngụm bia mát lạnh: “Lần đó em hỏi anh, cô gái anh đi xem mắt so với em thì thế nào.”
Anh liếc mắt nhìn cô, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Chẳng lẽ lúc đó em đã rung động với anh rồi sao? Khương tiểu thư.”
Khương Tạo đảo mắt một vòng rõ dài, chối biến: “Anh bớt ảo tưởng đi Tạ tiên sinh, lúc đó bí quá không có gì để nói nên em hỏi đại thôi.”
Tạ Lịch Thăng cười khẩy, tay bóp nhẹ lon bia, buông một câu đầy ẩn ý: “Suýt chút nữa thì cưỡng hôn anh rồi, còn chối là không rung động.”
Khương Tạo: !!!
Cô thầm nghiến răng, ngoài mặt vẫn mỉm cười ngọt ngào phản bác: “Chắc vậy đó. Tại ai kia làm mất cái tai nghe người ta đang trả góp, còn mở mồm móc mỉa, làm em tức đến mức tim đập nhanh, huyết áp tăng vọt.”
“Loại rung động này, em xin nhận đó.”
Tạ Lịch Thăng: “…”
Có cái tai nghe ghẻ mà em định ghi thù anh cả đời đấy hả?
“Cho nên…” Tạ Lịch Thăng nghiêng đầu, hơi thở phả ra mùi bia thoang thoảng quyến rũ: “Lại nửa năm nữa trôi qua rồi, Khương tiểu thư.”
“Bây giờ em có thể thành thật nói cho anh biết, trong số tất cả đàn ông em từng gặp, có phải điều kiện của anh là tuyệt vời nhất không?”
Khương Tạo nhìn vào đôi mắt thâm trầm nhưng cũng rất đỗi dịu dàng của anh, nhịp tim bỗng chốc loạn nhịp.
Lại là câu hỏi này.
Tạ Lịch Thăng bắt đầu đếm trên đầu ngón tay: “Tuổi tác, ngoại hình, chiều cao, dáng người.”
“Học vấn.”
“Tài chính.”
“Năng lực.”
“Và đương nhiên,” Tạ Lịch Thăng nhếch mép, không quên chốt hạ bằng câu nói thương hiệu: “Gu thẩm mỹ của anh lại càng miễn bàn, không có chỗ nào để chê.”
Khương Tạo thực sự không nhịn nổi nữa, vai run lên bần bật vì cười: “Anh đang làm cái trò gì vậy?”
Sao tự nhiên lại lôi kịch bản cũ rích ra diễn lại thế này.
Ánh mắt đang trêu đùa của Tạ Lịch Thăng dần trở nên nghiêm túc. Anh đặt lon bia lên bục đá, xoay người đối diện với cô.
Nhìn vẻ mặt trịnh trọng đột ngột của người đàn ông, Khương Tạo chớp mắt, nụ cười trên môi khựng lại, cổ họng nghẹn ứ.
Ngay giây tiếp theo.
Tại con đường ven sông lộng gió, nơi dòng người vẫn qua lại. Tạ Lịch Thăng rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhung, rồi từ từ quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Khương Tạo sững sờ, há hốc miệng, không thốt nên lời.
“Dù kết quả vẫn là chúng ta ở bên nhau, nhưng về quá trình, anh nợ em rất nhiều.” Tạ Lịch Thăng nâng chiếc hộp nhỏ lên, ngước nhìn cô gái đang kinh ngạc tột độ của mình.
Ánh mắt anh vẫn phóng khoáng, tự tin y như nửa năm trước, nhưng ẩn sâu trong đó là sự thâm tình khắc cốt ghi tâm.
Một sự chung thủy và kiên định chỉ dành riêng cho cô.
“Anh hứa với em, sau khi lấy anh, em sẽ không bao giờ phải than đau, không cần nói lời cảm ơn, càng không cần nói lời xin lỗi.”
Tạ Lịch Thăng không che giấu sự không hoàn hảo của bản thân, anh cam kết một lần nữa: “Nửa năm qua anh làm chưa tốt. Nhưng nửa đời còn lại, anh sẽ dốc hết sức để làm cho tốt.”
Khương Tạo nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương hình vương miện lấp lánh trong hộp, ánh sáng của nó như thiêu đốt tầm mắt cô. Cô từ từ dời mắt lên nhìn anh, giọng run run: “Anh…”
Tạ Lịch Thăng bất lực nhắc nhở: “Anh đang cầu hôn đấy.”
Tim Khương Tạo đập liên hồi như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên hỏi ngược lại: “Vậy… nếu là cầu hôn… anh có thấy mình quên nói câu gì quan trọng không?”
Ví dụ như: Anh thích em, hay anh yêu em.
Đại loại là mấy lời sến sẩm nào đó.
Tạ Lịch Thăng hiểu ý cô. Anh lảng tránh ánh mắt, khẽ hắng giọng, như thể cần lấy hết can đảm trong đời.
Khương Tạo bỗng nở nụ cười, trong sự dịu dàng pha lẫn chút tinh nghịch: “Haizz”
Cô cúi người xuống, ghé sát mặt anh, đem chính câu nói trêu chọc năm xưa trả lại nguyên vẹn: “Ngay cả một câu tỏ tình cũng không dám nói, thì còn làm nên trò trống gì?”
Tạ Lịch Thăng bật cười vì tức, không ngờ cô lại ghi thù dai đến thế. Anh gật đầu chịu thua, rồi đột ngột đứng dậy, vòng tay ôm chặt eo cô kéo mạnh vào lòng —
Khương Tạo mất đà lao vào lồng ngực rắn chắc của anh, hai tay vội chống lên ngực anh. Vừa ngước mắt lên, cô đã chạm phải ánh nhìn nóng bỏng đang cúi xuống gần sát —
Nghe anh thì thầm.
Đuôi mắt Tạ Lịch Thăng cong lên, trước khi thốt ra ba chữ quan trọng nhất, anh vẫn cố chấp dùng lại lời thoại cũ để trêu chọc: “Em có tin không?”
Nhưng lần này.
Cô đã nhanh hơn anh một bước.
Khương Tạo kiễng chân, cướp lời thoại của anh, nở nụ cười rạng rỡ nhất: “Em cực kỳ, cực kỳ có cảm giác với anh.”
Dứt lời, cô áp hai tay lên má anh và chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn sâu —
Là có cảm giác với anh. Là thích anh. Là yêu anh.
Vậy thì, mình kết hôn lại từ đầu nhé, Tạ Lịch Thăng.
»»»
♥
Thiên hạ chế giễu anh kiêu, em nguyện phía sau vẫn yêu anh mãi.
♥
Chính văn kết thúc.