Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Sống Lại Từ Đầu
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đúng là hàng ngon! Không uổng công tao nhung nhớ bấy lâu."
"Nhìn thì gầy gò, nhưng thịt lại dồn hết vào mông. Thứ cực phẩm thế này mà nhà họ Giang cũng nỡ lòng dâng cho bọn mình sao."
"Chẳng qua chỉ là một đứa con riêng, đổi được mấy dự án bạc triệu thì nhà họ Giang vẫn lời chán. Trước hết cứ quay video đã, lật người nó lên."
Trong phòng suite xa hoa của khách sạn với ánh đèn mờ ảo, Giang Dữ Mặc mở mắt.
Phía sau truyền đến hai giọng trêu đùa ghê tởm của hai gã đàn ông.
Giọng nói và ngữ điệu này sao mà ghê tởm thế?
Lại còn hơi quen thuộc?
Không đúng, cậu chẳng phải đã chết rồi ư?
Trước khi mất đi ý thức, cậu đang ở trong vườn hoa trên không được bố trí tỉ mỉ, nữ thần mà cậu theo đuổi nhiều năm cuối cùng cũng đồng ý lời cầu hôn của cậu.
Nghe người trong lòng vui quá mà khóc "Em bằng lòng", cậu vui mừng khôn xiết, kích động lập tức một tay ôm người vào lòng: "Anh mãi mãi đều sẽ đối tốt với em."
Giữa lưng lại một cơn đau nhói.
"Thật xin lỗi." Bên tai truyền đến tiếng Nguyên Tiếu nói trong tiếng nức nở: "Cậu hại chết nhiều người như vậy, còn muốn xuống tay với A Ngu. Tôi thích anh ấy, tôi không có cách nào nhìn cậu hại chết anh ấy."
Giang Dữ Mặc đến chết hai mắt không tài nào nhắm lại.
Nhưng hiện tại xảy ra chuyện gì? Cậu không chết?
"Sao người ngây ra thế? Thuốc bỏ nhiều quá à?" Gã đàn ông đang cầm điện thoại muốn quay video khựng lại: "Tiền Hâm, mày xem coi nó có phải sợ đến ngất rồi không?"
Tiền Hâm?
Nhà họ Tiền không phải đã bị cậu chơi cho phá sản rồi ư?
Tiền Hâm và Tiền Thịnh, hai khối u nhọt lớn của giới giải trí này, một kẻ gặp tai nạn xe biến thành người sống đời thực vật bị người nhà nạn nhân rút ống thở, một kẻ bị liệt nửa người dưới được đưa vào bệnh viện tâm thần, cả ngày bị bạn chung phòng bệnh ném phân chơi.
Nhưng hiện tại Tiền Hâm vẫn tốt, mình sống lại ư?
Giang Dữ Mặc không khỏi cười, cậu quả nhiên là con cưng của trời.
Đời trước, cậu được nhà họ Giang nhận nuôi, sống mơ mơ hồ hồ mười mấy năm, bỗng nhiên tỉnh ngộ, biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết.
Nhân vật chính là Cố Ngu, tinh anh giới kinh doanh, là thiên tài kinh doanh, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió.
Vô số hồng nhan tri kỷ vây quanh, vả mặt những kẻ ngu xuẩn làm bia đỡ đạn và những kẻ phản diện không biết điều, mọi âm mưu nhằm vào anh ta đều sẽ bị phá tan, mọi thứ có liên quan đến anh ta đều thuận lợi.
Cuối cùng tạo nên đế chế kinh doanh khổng lồ, đứng trên đỉnh thế giới, ngay cả hoàng tộc các nước khác nhìn thấy nhân vật chính cũng phải thật cẩn trọng.
Mà Giang Dữ Mặc cậu thì cũng chẳng được tính là nhân vật phản diện.
Cậu chỉ là bàn đạp để nam chính thâu tóm công ty.
Bị cha Giang đưa lên giường anh em nhà họ Tiền, phải chịu đủ mọi sỉ nhục, lúc rời đi bị phóng viên biết được tin tức trước tiên chụp phải.
Đời tư của giới nhà giàu luôn có sức hút đặc biệt.
Công tử nhà giàu chìm đắm trong trụy lạc, một người hầu hai chồng, bất kỳ văn bản nào cũng đầy chiêu trò.
Giang Dữ Mặc bị nhà họ Giang ruồng bỏ, bị đuổi khỏi nhà họ Giang, tất cả mọi người coi thường cậu, đến chó đi qua cũng phải đá cho một cái.
Thậm chí có kẻ, còn hỏi cậu có sướng không, một đêm bao nhiêu tiền.
Giang Dữ Mặc căn bản không tìm được công việc, lúc sắp chết đói, bị nhà họ Tiền bắt trở về, chơi chán rồi thì trao đổi với người khác, cuối cùng chết trên giường.
Lúc sự việc tuôn ra, cư dân mạng đều nói cậu ta đáng đời.
Mà Cố Ngu thì dựa vào chuyện này, tạo ra một lỗ hổng lớn cho nhà họ Tiền, cuộc chiến truyền thông lớn nổ ra dữ dội suốt ba ngày, cuối cùng anh em nhà họ Tiền đều bị đưa vào ngục giam, Cố Ngu thì thu mua công ty với giá thấp nhất, để đế chế kinh doanh của mình nâng lên một tầm cao mới.
Trong sách dùng "ngây thơ khờ dại", "ngoan ngoãn vâng lời" để hình dung cậu, là vật hy sinh đáng thương và bi thảm nhất trong cả cuốn sách, cũng như hạt bụi ven đường chẳng ai thèm chú ý.
Đây là cốt truyện gốc.
Giang Dữ Mặc sau khi tỉnh ngộ, không đi lấy lòng nhân vật chính giống với người bình thường, mà nhờ biết rõ cốt truyện, tính toán kỹ càng, trực tiếp ra tay tàn nhẫn.
Cuối cùng nam chính cô độc một mình, mà cậu thì thành công đứng trên đỉnh cao.
Cuối cùng cậu lại bị người mình yêu giết chết.
"Ha ha ha ha ha!" Cậu cất tiếng cười to, cười đến mức cơ thể cuộn tròn lại.
Tiền Hâm đi đến kiểm tra tình huống của cậu hoảng sợ: "Anh, nó sẽ không điên rồi đó chứ?"
"Tao thấy nó giả vờ ngây thơ thì có." Tiền Thịnh cho rằng cậu đang giả vờ đợi người đến cứu, thẳng thừng vạch trần ảo tưởng của cậu: "Cha cậu đã bán cậu cho tôi rồi, ba mươi triệu (khoảng 108 tỷ VND). Biết điều một chút, hầu hạ tôi cho tốt, tôi sẽ thưởng cho cậu chút tiền tiêu vặt."
"Anh tao nói rất đúng," Tiền Hâm nói: "Anh tao nhiều thủ đoạn lắm, đừng tự rước rắc rối vào thân."
Giang Dữ Mặc lau nước mắt ứa ra vì cười, dù đang bận vẫn ung dung ngồi, không giống như bị cha tính kế đưa lên giường, cậu móc ngón tay: "Anh lại đây đi, để tôi xem thử anh có thể khiến cho tôi sướng như thế nào?"
Giang Hoa Dung nói qua con nuôi ông ta dịu dàng ngoan ngoãn, anh em quen làm việc này, cho rằng Giang Hoa Dung đã sắp xếp tốt trước, không ngờ sẽ có biến cố bất ngờ khác.
"Tôi đến đây ~" Tiền Hâm bị dục vọng làm mờ mắt, xoa tay như ruồi: "Bé Mặc Mặc, để tôi thương em nhé..."
Giang Dữ Mặc lộ ra nụ cười yếu ớt, lúc gã đến gần nhân lúc gã chưa kịp phản ứng đá một cước vào thái dương của gã, Tiền Hâm không kịp rên một tiếng đã bất tỉnh nhân sự.
Tiền Thịnh vừa sợ vừa giận, vừa nhúc nhích một chút, Giang Dữ Mặc đã cầm chiếc đèn bàn trên đầu giường đập cho gã bất tỉnh.
Giang Dữ Mặc tốn chút sức kéo Tiền Thịnh lên giường, rất nhiều lần tay trượt bất cẩn khiến đầu Tiền Thịnh đập xuống đất.
"Ồ, xin lỗi nhé."
Chờ chuẩn bị xong xuôi tư thế cho bọn gã, Giang Dữ Mặc đã mệt đến mức thở hổn hển, quần áo ướt đẫm như tắm vậy.
Giang Dữ Mặc thưởng thức cảnh tượng chướng mắt một lát, mở điện thoại của mình lên.
Sau khi thao tác một lát, tay nâng điện thoại, cầm con dao gọt hoa quả trên đĩa trái cây gần đó, ngồi xổm trước mặt hai gã, tay nâng vừa định hạ dao...
Một giọng nói đột nhiên xuất hiện trong đầu.
[Xin chào ký chủ, tôi là hệ thống "Giúp người làm niềm vui", anh có thể gọi tôi... á!]
Hệ thống phát ra tiếng hét chói tai như bom nổ: [Ký chủ anh muốn làm gì?! (hoảng sợ)]
Giang Dữ Mặc nghiêng đầu sang bên cạnh như bị ai kề sát tai mình mà hét lớn.
Theo sát một giọng nói không có cảm xúc khác vang lên.
[Hệ thống giám sát phát hiện ký chủ sắp thực hiện hành vi ác ý.]
Tay Giang Dữ Mặc run lên, dao cắm thẳng xuống nệm.
Cậu ôm lấy cổ tay, cơn đau nhói và run rẩy do dòng điện mạnh gây ra vẫn còn vương vấn trong từng thớ xương.
Hệ thống: [Tít tít tít!!!]
"Hửm?" Giang Dữ Mặc nghiêng đầu, cười: "Mày là thứ đồ chơi gì vậy?"
Kiếp trước lại không có thứ đồ chơi này.
Kiếp trước cậu tỉnh ngộ, nhờ biết rõ bối cảnh cốt truyện mà lật đổ cả nhóm nhân vật chính, ngay cả Cố Ngu cũng không hiểu mình đã thua cậu ở điểm nào.
Sau khi chết rồi sống lại, lại bị ràng buộc với hệ thống, khả năng này quá nhỏ, cho nên nói ---
Cậu mới là con cưng của trời!
Hệ thống đã tê liệt, không ngờ vừa tới đã bị giật điện.
Nó nhanh chóng chỉnh lại chiếc cà vạt nhỏ: [Khụ khụ! Tôi là hệ thống Giúp người làm niềm vui, ký chủ có thể gọi tôi...]
"Tiểu nhân?"
[Không được xúc phạm tôi!]
[Gọi tôi bé Thiện!]
Giang Dữ Mặc: "Bởi vì mày thiện?"
Hệ thống rất tự hào: [Đương nhiên rồi.]
Giang Dữ Mặc không quên cú điện giật bất ngờ vừa rồi.
"Còn nữa, cái hệ thống giám sát phát hiện hành vi ác ý kia là có ý gì?" Giang Dữ Mặc mở to mắt một cách ngây thơ: "Tôi chỉ là muốn cạo lông miễn phí cho bọn họ mà thôi, tôi rõ là định làm chuyện tốt!"
Nói đến việc này, hệ thống thì rất muốn phỉ nhổ: [Chúc mừng ký chủ, ngài vẫn là ký chủ đầu tiên của tôi mới ràng buộc một phút đã kích hoạt hệ thống giám sát!]
"Cho nên nói tôi rất cừ khôi." Giang Dữ Mặc gật đầu.
Hệ thống: [Đây không phải lời khen đâu trời ơi!]
Hệ thống giám sát đột nhiên hiện ra:
[
Hình phạt ngẫu nhiên
: Bắt tay với Cố Ngu]
[
Thời gian
: 1 tiếng]
Giang Dữ Mặc cười: "Hệ thống, đây là gì thế?"
Hệ thống: [Đây là trình tự giám sát hệ thống chủ ràng buộc cho chúng tôi, tự động khởi động khi phát hiện ác ý.]
"Tại sao phải ràng buộc? Hệ thống chủ đây là coi thường mày." Giang Dữ Mặc nói: "Mày làm trâu làm ngựa cho hệ thống chủ, còn phải bị nghi ngờ, không bằng tự làm chủ bản thân."
Hệ thống: [Ký chủ, ngài vẫn nên lo cho hình phạt kế tiếp của mình đi.]
Hệ thống ở hậu đài ôm chặt chính mình, không hổ là phản diện đã giết xuyên cả cuốn sách.
Nào có người tốt vừa gặp đã xúi giục hệ thống độc lập chứ.
Hệ thống nơm nớp lo sợ, đứng ngồi không yên.
Lập tức viết ngay một bài văn nghìn chữ gửi hệ thống chủ để tỏ lòng trung thành.
"Hình phạt này, không làm được sẽ thế nào?"
[Tôi cũng không biết, nhưng tuyệt đối tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt!]
"Ha ha, trời sinh ta đã không thích ăn quả ngon!"
Giang Dữ Mặc cười mặc lại quần áo chỉnh tề rồi xuống giường.
Cậu ngay cả nhìn thấy Cố Ngu cũng cảm thấy chướng mắt, bảo cậu bắt tay với Cố Ngu?
Ha, hệ thống này thật dám nghĩ!
Tin tốt: Tác dụng của thuốc hình như đã bị dòng điện triệt tiêu hết rồi.
Tin xấu: Bị ràng buộc với một hệ thống ngốc nghếch, ngày tháng sau này e rằng sẽ không yên ổn.
Dù sao thì sống lại cũng là tin tốt, cậu có thể giả vờ như không nghe thấy tên của kẻ thù nào đó.
Giang Dữ Mặc muốn kịp rời đi trước khi hai anh em tỉnh lại.
Cửa phòng hé mở, không khóa.
Giang Dữ Mặc đứng phía sau cửa, khẽ hỏi: "Tiểu nhân, mày có tác dụng gì?"
[Gọi tôi bé Thiện! Ký chủ nói chuyện trong lòng là được, chúng ta giao tiếp bằng tâm trí.]
[Chỉ cần có năng lượng, tôi không gì không làm được.]
Hệ thống dừng một chút: [Đương nhiên, chỉ giới hạn trong việc làm chuyện tốt.]
Giang Dữ Mặc đứng phía sau cửa, nhạy bén nhận ra điểm mấu chốt: "Vậy bây giờ mày có năng lượng không?"
Hệ thống ặc một tiếng, có hơi chột dạ: [Hiện tại 0 điểm năng lượng.]
Giang Dữ Mặc khẽ mắng: "Vô dụng!"
Hệ thống QAQ: Ký chủ dữ quá.
Hệ thống vội vàng giải thích: [Chỉ cần ký chủ làm chuyện tốt, hệ thống sẽ tự động phán đoán, trao thưởng.]
"Bộ mày không thể giống như trong tiểu thuyết khác, mở màn tiếp thị rút thăm trúng thưởng đưa bàn tay vàng à?" Giang Dữ Mặc nói: "Cái gì cũng phải do tôi làm! Cần mày để làm gì!"
[Người ta chỉ là một hệ thống Giúp người làm niềm vui bé nhỏ mà thôi. Những chức năng đó mà anh nói đều là hệ thống tiểu thuyết thể loại thăng cấp mới có.]
Giang Dữ Mặc: "Vô dụng!"
Hệ thống: [:(]
Hành lang vang lên tiếng động yếu ớt, Giang Dữ Mặc thở dài một tiếng, yên tĩnh áp tai vào khe cửa.
"Anh chắc chắn thông tin không sai chứ? Đây là một tin tức lớn đấy! Nếu là thật, tôi sẽ đăng ngay!"
"Tôi đã xác nhận rồi, hai cổ đông lớn của Giải trí Hưng Thịnh đêm nay quả thật đã vào khách sạn, chắc là đang chơi rất bạo trên giường đấy."
"Vậy chúng ta phải nhanh lên một chút, đừng để bỏ lỡ. Cái này mà thành công, có thể nghỉ hưu ngay lập tức rồi!"
"Tìm thấy rồi! Cửa không đóng, chắc chắn là phòng này rồi!"
Giang Dữ Mặc ép sát vào tường phía sau cửa nín thở, cánh cửa *rầm* một tiếng bị đạp tung.
Hai phóng viên khiêng máy ảnh lao vào phòng suite điên cuồng chụp ảnh *tách tách* vào chiếc giường lớn.
Tiền Thịnh và Tiền Hâm bị tiếng chụp ảnh *tách tách* đánh thức, đèn flash sáng lóa cả một vùng, gần như chói mù mắt người.
Tiền Hâm vội vàng rời khỏi người anh mình, quấn mình vào chiếc chăn duy nhất trên giường rồi hét lớn: "Chúng mày là ai! Quần áo của tao đâu, mẹ kiếp, ai lấy quần áo của tao!"
Tiền Thịnh muốn gọi vệ sĩ nhưng nhất thời không tìm thấy điện thoại, che lại chỗ hiểm hét lớn: "Các người là ai phái tới! Đừng chụp! Các người muốn chết à? Vệ sĩ! Vệ sĩ!!"
Giang Dữ Mặc từ sau cánh cửa đi ra, nhanh chóng rời đi.
Hai tên đàn ông thân hình vạm vỡ đi tới từ cuối hành lang, Giang Dữ Mặc cúi đầu, đi lướt qua bọn họ.
Bước vào thang máy, trước khi cửa thang máy đóng lại, Giang Dữ Mặc nhìn thấy hai gã đàn ông đó lao vào căn phòng suite đang náo loạn kia.
Hệ thống: [Này, ký chủ, chúng ta cứ thế mà đi sao?]
Thang máy chỉ có một mình cậu, Giang Dữ Mặc thoải mái một tay đút túi: "Không đi thì ở lại xem náo nhiệt à?"
[Cũng không phải vậy, tôi còn tưởng ký chủ sẽ nghĩ cách chơi chết bọn họ chứ.]
Giang Dữ Mặc kinh ngạc: "Sao mày lại nghĩ như vậy? Tôi chính là một công dân tốt tuân thủ pháp luật."
Hệ thống: [Vừa nãy ngài còn muốn thiến người ta mà.]
Nếu không phải biết đời trước, ký chủ chơi chết tất cả các nhân vật quan trọng trừ nhân vật chính, thì nó đã tin rồi.
"Đã nói là cạo lông miễn phí rồi!" Giang Dữ Mặc nói: "Cạo lông miễn phí!"
Đinh!
Thang máy đến sảnh tầng một, Giang Dữ Mặc đi ra ngoài.
Lúc cậu đi ngang qua quầy lễ tân, giám đốc đang dẫn theo mấy bảo vệ nôn nóng chạy về phía thang máy: "Phóng viên rốt cuộc vào bằng cách nào? Tôi nói cho cậu biết, nếu khách quý truy cứu đến cùng, đừng nói cậu, chính tôi cũng phải cuốn gói chạy lấy người!!"
Giang Dữ Mặc hài lòng nhếch khóe môi.
Hệ thống: [Ký chủ hình như anh đang rất vui vẻ?]
Giang Dữ Mặc hừ một tiếng: "Nhìn thấy người khác sống không yên ổn, tôi đương nhiên vui vẻ."
Hệ thống nhớ đến những gì ký chủ đã trải qua trong cốt truyện, không đành lòng.
Qua một lát, hệ thống cẩn thận đề nghị: [Vậy bây giờ chúng ta đi tìm Cố Ngu nhé?]
"Ha." Giang Dữ Mặc cười lạnh: "Bảo tôi đi tìm Cố Ngu sao? Đừng hòng mơ!"
Hệ thống không dám hó hé nữa, chỉ có thể im bặt. Tự an ủi mình rằng chỉ cần ký chủ trải nghiệm qua sức mạnh của hệ thống giám sát là ổn thôi.
Hệ thống bị tín hiệu chuyển động ẩn chứa sát khí làm run rẩy, cho đến khi Giang Dữ Mặc đi ra khỏi cổng khách sạn, mới có chút yếu ớt nói: [Nếu nhiệm vụ lần đầu tiên đã thất bại, hình phạt có thể sẽ rất nặng.]
Giang Dữ Mặc trợn trắng mắt.
Cậu bản tính ghen tị, cuộc đời ngắn ngủi chẳng hề sống được mấy ngày yên ổn thoải mái, người khác không chọc đến cậu thì thôi, cậu cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.
Nhưng nếu chọc tới cậu, cậu sẽ dùng đủ mọi cách khiến đối phương tan cửa nát nhà.
Mười mấy năm ngắn ngủi của Giang Dữ Mặc tràn ngập thăng trầm và chông gai, mà cuộc sống hạnh phúc thuận buồm xuôi gió của người khác thì sẽ biến thành từng thanh kiếm sắc bén đâm mạnh vào lòng cậu.
Mà Cố Ngu, với tư cách là nhân vật chính của truyện sảng*, đặc biệt nổi bật!
* 爽文: là một thuật ngữ phổ biến trong lĩnh vực tiểu thuyết trực tuyến, ám chỉ những tiểu thuyết có mục đích chính là mang lại niềm vui và sự thỏa mãn mạnh mẽ cho người đọc.
Chỉ nghĩ đến việc sau này còn phải ở chung với hệ thống này, Giang Dữ Mặc đã thấy tối sầm mặt mũi.
Giang Dữ Mặc đứng dưới hiên cửa, nhìn dòng xe cộ tấp nập không ngừng, ánh đèn neon đủ màu sắc, rất nghiêm túc đề nghị: "Nếu không thì mày vẫn nên để tao chết đi cho rồi."
[Chuyện đã rồi, thời gian không thể quay ngược.]
Hệ thống: [Xin ký chủ hoàn thành nhiệm vụ thật tốt, bằng không sẽ mở ra hình phạt.]
Dám nói xong lời này trước mặt nhân vật phản diện đã giết xuyên cả cuốn sách, hệ thống liền lủi mất.
Giang Dữ Mặc chậc một tiếng, có một cảm giác bất lực như đấm vào không khí. Bỗng thoáng thấy một bóng người đang bị vài người vây quanh ép vào con hẻm bên cạnh.
"Là cô ta? Sao cô ta lại ở đây?\