101. Chương 101: Kế hoạch của Mặc Mặc

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi

Chương 101: Kế hoạch của Mặc Mặc

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Phi Diệu thúc giục, đồ ăn nhanh chóng được mang lên.
Trong phòng riêng, bảy tám người giả vờ đánh bài, nhưng thực chất mỗi người đều có tâm tư riêng, lén lút chú ý động tĩnh ở một góc.
Toàn là những món dễ tiêu hóa, Giang Dữ Mặc cảm nhận hơi nóng phả vào mặt, chỉ kịp nở một nụ cười cảm kích Cố Ngu rồi vùi đầu ăn ngấu nghiến.
Cậu thực sự rất đói, thậm chí còn bị đồ ăn nóng làm phì phò, phải thè lưỡi ra để làm nguội.
Cố Ngu cứ thế nhìn cậu, đáy mắt lóe lên vẻ sâu thẳm khó lường.
Giang Dữ Mặc không hề hay biết, cậu rất ít khi được ăn no, cuối cùng khi dừng lại nhìn thấy đồ ăn còn thừa rất nhiều, cậu có chút lưu luyến không rời: "Cái này, em có thể mang về không ạ? Đêm nay họ mất mặt như vậy, em về chắc chắn sẽ bị đánh, lại còn đói bụng. Nếu em lén giấu mấy món này đi, thì mấy ngày tới sẽ không phải chịu đói."
Nói xong, cậu ngượng ngùng gãi đầu cười, dường như cảm thấy hơi ngại khi nói ra chuyện này trước mặt nhiều người. Hai chân cậu bất an dẫm lên nhau, môi cắn đến hằn vết, trên má hiện lên vẻ ửng hồng ngượng ngùng.
Dáng vẻ đáng thương đó khiến người ta không khỏi đau lòng.
Cố Ngu nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cậu, còn chưa kịp nói gì, Từ Phi Diệu đã đau lòng mà vội vàng lên tiếng trước: "Được được được, đương nhiên là được rồi. Đủ không? Hay để tôi bảo nhà bếp nấu thêm vài món nữa?"
Vừa dứt lời, Từ Phi Diệu đã nhận thấy ánh mắt liếc sang của bạn mình, giật mình nhận ra mình đã cướp mất cơ hội thể hiện của bạn. Hắn "suỵt" một tiếng, không hề muốn trải nghiệm cảm giác bị bạn mình "ghi nhớ" nữa, vội vàng chữa cháy: "À đúng rồi, em trai nhỏ, cậu tên gì?"
Giang Dữ Mặc rụt vai, cúi đầu vừa vặn che đi vẻ ghét bỏ thoáng hiện trên mặt: "Giang Dữ Mặc ạ, là tên của em."
Cậu lại ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh cong cong hướng về Cố Ngu: "Anh trai thì sao ạ? Anh trai tên gì?"
Lòng Cố Ngu khẽ động, anh luôn cảm thấy sau khi nói ra tên mình, dường như có điều gì đó trong vận mệnh đã được định sẵn sẽ thay đổi.
Nhưng anh mím môi dưới, vẫn nói ra tên mình: "Cố Ngu."
"Yu là chữ gì ạ?" Giang Dữ Mặc chống tay lên sofa, cơ thể nhỏ nghiêng về phía trước, có phần vội vàng hỏi.
Cố Ngu dừng lại một chút, gõ tên mình ra điện thoại cho cậu xem.
Giang Dữ Mặc ngoan ngoãn gật đầu.
Quả nhiên là nam chính. Vậy thì nhóm người bên cạnh cậu ta chắc hẳn cũng là phe của nhân vật chính rồi, áo sơ mi hở cả ngực, đúng là những tay chơi không đứng đắn. Nhưng loại người này lại sinh ra đã ở La Mã, cả đời chẳng phải lo nghĩ gì.
Lúc rời khỏi câu lạc bộ, Giang Dữ Mặc không nói một lời, cậu xách theo đồ ăn, cúi đầu im lặng. Chỉ có đôi má trắng hồng hơi phúng phính điểm xuyết bởi những sợi tóc đen nhánh, cùng với cơ thể gầy gò, chỉ đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta thương cảm.
Tài xế lái xe đến dừng ở cửa, Cố Ngu nghiêng đầu hất cằm về phía xe: "Lên xe, đưa em về."
Giang Dữ Mặc cầu còn không được, nhưng trên mặt lại vẫn ngượng ngùng từ chối hai lần, rồi mới thẹn thùng đồng ý: "Vậy em cảm ơn anh trai."
Anh trai?
Sắc mặt Cố Ngu thoáng vẻ kỳ lạ, anh dừng lại một lát rồi mới lên xe ở một phía khác.
Từ Phi Diệu mặt dày ngồi lên ghế phụ: "Đi cùng đi cùng đi, Tiểu Mặc, nhà cậu ở đâu thế?"
Giang Dữ Mặc đọc địa chỉ. Nội thất trong ô tô đều thuộc hàng đỉnh cấp, vô cùng xa hoa, khiến cậu ngồi không khỏi có chút co quắp.
"Em giờ còn đang đi học nhỉ?"
Giang Dữ Mặc ngẩn người một lát, rồi quay đầu.
Cố Ngu chống cằm, đôi con ngươi đen như mực sâu thẳm hơi cụp xuống, chăm chú nhìn cậu.
Giang Dữ Mặc cũng không hiểu sao, trong lòng lại căng thẳng khó hiểu: "Vâng, em học lớp chín ở Đế Huân."
"Đế Huân? Trùng hợp vậy!" Từ Phi Diệu quay người tựa lên ghế: "Vậy tôi và A Ngu cũng được coi là đàn anh của cậu đấy."
Đàn anh?
Giang Dữ Mặc tròn xoe mắt: "Anh trai, hóa ra anh là đàn anh của em ạ. Vậy sau này em gọi anh là 'anh đàn anh' được không ạ?"
Cố Ngu che miệng, chỉ cảm thấy nụ cười của cậu quá chói mắt, anh rũ mắt tránh đi ánh nhìn: "Tùy em."
Giang Dữ Mặc mỉm cười rạng rỡ, Từ Phi Diệu thò đầu qua: "Vậy tôi thì sao, tôi thì sao, cậu định gọi tôi là gì?"
Giang Dữ Mặc dừng lại một chút: "Đàn anh ạ?"
Cậu hơi bĩu môi một cách kín đáo.
Từ Phi Diệu không phục: "Dựa vào đâu mà cậu gọi cậu ấy là 'anh đàn anh', còn tôi thì lại chỉ gọi là 'đàn anh'?"
Dáng vẻ nhõng nhẽo của hắn không giống một người đã ngoài hai mươi tuổi chút nào.
Giang Dữ Mặc nhăn mặt, dường như đang vắt óc nghĩ lý do thật sự.
Cố Ngu liếc Từ Phi Diệu một cái cảnh cáo, rồi nói với Giang Dữ Mặc: "Em đừng để ý đến cậu ta, em muốn gọi gì thì gọi."
Nửa sau đoạn đường, mãi cho đến khi xe tiến vào khu biệt thự, dừng trước cửa nhà họ Giang, Từ Phi Diệu đều vẫn giữ im lặng.
Xe dừng lại, Giang Dữ Mặc tạm biệt Cố Ngu, kéo cửa xe ra định xuống, nhưng cửa lại không mở được.
Giang Dữ Mặc quay đầu lại: "Hửm?"
Cố Ngu nhạt giọng nói: "Không vội."
Từ Phi Diệu tựa lên chỗ dựa lưng, cười hì hì: "Bạn học Tiểu Mặc, hôm nay anh trai sẽ dạy cậu thế nào là "chó cậy thế chủ"!"
Cố Ngu nhìn hắn một cái.
"Anh mới là chó!" Giang Dữ Mặc tức giận, như một chú mèo con bị cướp mất đồ hộp, hốc mắt cậu đỏ hoe, nước mắt rưng rưng, môi cũng sắp cắn bật máu.
Hai người cũng chẳng ngờ cậu lại phản ứng mạnh đến vậy.
Ánh mắt Cố Ngu dừng vài giây trên đôi má phúng phính của cậu, không rảnh lo gì khác, anh trực tiếp nắm lấy hai má cậu, khiến cậu không thể không hé miệng, buông lỏng đôi môi đáng thương đang bị cắn đến chảy máu.
"Không phải, tôi chỉ đùa một chút thôi." Lúc này không cần Cố Ngu cảnh cáo, bản thân Từ Phi Diệu đã không chịu nổi trong lòng: "Thật sự mà! Ôi, tôi nói giỡn thôi. Cậu không phải chó, là tôi, tôi mới là chó!"
Giang Dữ Mặc bị nắm môi, bị buộc phải hé miệng, trước mặt là người đàn ông hơi cúi gần, đang cau mày nhìn cậu một cách không tán thành.
Giang Dữ Mặc muộn màng nhận ra, vừa rồi cậu đã phản ứng quá mạnh.
Nếu không để lại thiện cảm cho nam chính, sau này cậu còn làm sao có thể đến gần nam chính để tính kế anh ta?
Giang Dữ Mặc vừa nhăn mũi, nước mắt đã rào rạt rơi xuống.
"Em, em không cố ý nổi giận đâu." Giang Dữ Mặc nước mắt ướt mi, cậu khó khăn quay mặt đi, cằm cọ vào lòng bàn tay Cố Ngu, mu bàn tay lau sạch nước mắt nơi khóe mắt, rồi nhéo quần áo Cố Ngu, thật cẩn thận ngước mắt lên: "Anh ơi, anh có thể đừng giận em không?"
Lòng Cố Ngu hơi thắt lại: "Không giận."
Anh dừng lại một chút, vừa định nói gì thêm thì quản gia nhà họ Giang đã chạy đến bên cạnh xe, thò đầu thăm dò.
Cố Ngu giữ Giang Dữ Mặc lại: "Cứ để ông ta chờ."
Giang Dữ Mặc còn đang suy nghĩ "chờ gì?", thì thấy quản gia không biết đã nghĩ đến điều gì, liền nhấc chân chạy vào trong.
Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm đã về đến nhà, lúc này đang ngồi ngay trong đại sảnh, thêm mắm thêm muối kể lại chuyện họ đã bắt nạt Giang Dữ Mặc, biến thành Giang Dữ Mặc không biết xấu hổ, khúm núm nịnh bợ ôm đùi cậu chủ nhà giàu nào đó, muốn làm chó cho người ta.
Mẹ Giang khéo léo mách lẻo, khiến cha Giang tức thì nổi trận lôi đình. Tiếng rống giận của ông ta đến người giúp việc nam trong sân cũng có thể nghe thấy: "Cái đồ mất dạy này, nó mà về đây, tôi nhất định đánh gãy chân nó!"
Mẹ Giang giả vờ an ủi cha Giang, nhưng thực chất là đang mách lẻo, khiến ông ta càng thêm giận không thể kiềm chế.
Giang Nhiễm và Giang Sùng Nguyên liếc nhìn nhau, trong mắt đều là ác ý và sự vui sướng khi thấy người khác gặp họa sau khi kế hoạch thành công.
Đúng lúc này, quản gia từ bên ngoài bước vào, thần sắc kỳ lạ: "Cậu chủ Tiểu Mặc đã về rồi ạ."
Cha Giang hùng hổ nói: "Lấy gậy của tôi đến đây, tôi phải đánh gãy chân nó mới được!"
Quản gia muốn nói lại thôi, khẽ nghiến răng, rồi nói: "Cậu chủ Tiểu Mặc được người đưa về, chiếc xe là Rolls-Royce Phantom."
Nhà họ Giang tuy cũng coi là giàu có, một năm cũng kiếm được mấy chục triệu đến cả trăm triệu bỏ vào thẻ, nhưng lại vẫn không mua nổi Rolls-Royce, cùng lắm chỉ mua chiếc xe mấy trăm vạn để giữ thể diện.
Cha Giang kinh ngạc xen lẫn vui mừng khôn xiết, cũng không còn nghĩ đến việc lấy gậy nữa, vác cái bụng mỡ vội vã đi ra ngoài.
Sắc mặt Giang Nhiễm đặc biệt khó coi. Mẹ Giang hỏi Giang Sùng Nguyên, nghe xong chuyện đã xảy ra, đôi mắt lạnh lùng nói: "Đi, ra ngoài xem tình hình thế nào."
Cả nhà đi ra cửa, phát hiện người vẫn còn ngồi trên xe không chịu xuống.
Quản gia lau mồ hôi trán, gõ gõ cửa sổ xe. Cửa sổ xe cách âm trượt xuống, cha Giang và mọi người đều nhìn thấy Giang Dữ Mặc, lập tức lạnh giọng trách mắng, đồng thời ra lệnh cậu cút xuống xe.
Cửa sổ ghế phụ cũng hạ xuống, Từ Phi Diệu chống cằm, vẫn là nụ cười đó, nhưng giờ đây lại thêm chút châm chọc so với vừa rồi: "Ông Giang đối xử với con trai mình như vậy à? Thật là mở mang tầm mắt rồi."
Cha Giang sao có thể để một người trẻ tuổi chế nhạo mình chứ, nhưng thấy hắn không hề đơn giản, nên đành nén giận: "Đây là chuyện nhà của chúng tôi, không liên quan đến cậu."
"Ha, giọng điệu thật lớn. Vốn đang muốn xem rốt cuộc là người thế nào mới có thể nuôi ra loại con cái kiêu ngạo ương ngạnh, tâm địa ác độc như thế này, thôi không thèm nhìn nữa." Từ Phi Diệu buông tay: "Lão Trần, lái xe đi. Người ta không chào đón chúng ta, thì chúng ta đi thôi."
Chiếc Rolls-Royce Phantom đến và đi đều yên tĩnh không một tiếng động.
Giang Nhiễm vừa rồi cũng nhìn thấy cậu Cố ngồi trên xe, không ngờ ba cô ta lại đuổi người đi luôn, lập tức oán giận vài câu.
Cha Giang thoáng chút cảnh giác, nghi ngờ người trên xe là cậu Cố, nhưng ông ta lại không thể tin được. Bởi vì nếu tin, vậy ông ta sẽ phải hối hận vì đã bỏ lỡ một cơ hội đổi đời!
Cha Giang nghĩ bụng: "Chờ cái thằng Giang Dữ Mặc kia về, hỏi lại nó vậy."
Chẳng ngờ được, lần chờ đợi này, lại là không hẹn ngày gặp lại.
Tuy nói việc đưa Giang Dữ Mặc đi là quyết định nhanh chóng của Từ Phi Diệu, nhưng Cố Ngu không phản đối, nên Từ Phi Diệu hiểu rằng bạn mình đã đồng ý với sắp xếp đó.
Hắn cũng không biết đây có phải là chuyện tốt hay không, vì A Ngu chưa bao giờ là người có thiện tâm tràn lan. Nhưng xuất phát từ sự tin tưởng vào bạn mình, Từ Phi Diệu không hề bàn cãi.
Đêm đó, Từ Phi Diệu vốn muốn đưa Giang Dữ Mặc đến chung cư của mình, dù sao cũng là hắn giữ người lại. Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, đã bị Cố Ngu phản bác.
"Tôi có một căn hộ cao cấp để không, nơi đó cách Đế Huân cũng rất gần, cứ đến đó đi."
Cố Ngu như ma xui quỷ khiến, sắp xếp Giang Dữ Mặc vào căn chung cư y như trong mơ của cậu.
Hai người đang thảo luận, lại phát hiện đương sự vẫn im lặng không nói gì, liền lần lượt quay đầu nhìn.
Giang Dữ Mặc im ắng, trên mặt không có biểu cảm, ánh mắt cũng vậy, khiến người ta không đoán được cảm xúc của cậu.
Nhìn nhau vài giây, Giang Dữ Mặc chợt mỉm cười, nói ra lời lẽ kinh người: "Anh ơi, anh muốn bao nuôi em ạ?"
"Phụt! Khụ khụ khụ!" Từ Phi Diệu vỗ ngực bộp bộp, hối hận vì sao mình lại uống nước ngay lúc này.
Ngón tay đặt trên đùi của Cố Ngu cuộn lại một chút, giữa mày anh giật giật, kiên quyết chống lại suy đoán về việc mình sẽ bao nuôi Giang Dữ Mặc trong tương lai (trong mơ), rồi ổn định tâm trí: "Ai nói với em những chuyện này?"
"Chẳng lẽ không phải ạ?" Giang Dữ Mặc vẻ mặt vô tội: "Là cái ông bụng phệ vừa rồi ấy, ba em đấy. Ông ta thường xuyên nói em ở nhà họ Giang có miếng cơm ăn đã là ông ta đại phát lòng tốt, nếu không có họ, em thậm chí còn không có chỗ ở, thậm chí sẽ bị mấy lão đàn ông bụng dạ khó lường bắt đi nhốt lại tra tấn."
Giang Dữ Mặc sờ cằm, trầm ngâm: "Tuy "anh đàn anh" đây cũng đã bắt em đi luôn rồi, nhưng anh vừa rồi đã cứu em. Hơn nữa anh lại đẹp trai, nếu bị anh bao nuôi, hình như em cũng không lỗ."
Từ Phi Diệu không nhịn được: "Phụt ha ha ha ha."
Cố Ngu xoa xoa giữa mày, không khí nặng nề vừa rồi đã tan biến, anh khẽ cười bất lực: "Em cũng gọi tôi là anh rồi, chăm sóc em trai, chẳng lẽ không phải việc người làm anh nên làm sao?"
Nhưng họ chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không phải anh em ruột thịt.
Hơn nữa, "Nếu đám người già kia cố ý tìm anh gây phiền phức thì sao giờ?"
Từ Phi Diệu gác cằm lên cánh tay đang gác chéo: "Ha ha ha ha, yên tâm đi, họ không có gan đó đâu."
Trong dăm ba câu, đều là sự khinh miệt đối với nhà họ Giang.
Càng như vậy, Giang Dữ Mặc lại càng cảm thấy bất công. Cậu nhẫn nhịn, như thể mình là Câu Tiễn nằm gai nếm mật, tất cả đều là vì một ngày nào đó sẽ lật đổ Cố Ngu!
Tất cả hoài bão và ý chí lớn lao đó, vào lúc đứng cùng Cố Ngu trước cửa căn hộ cao cấp, đã biến mất trong nháy mắt.
Cậu vẻ mặt kinh ngạc, chỉ vào căn nhà xa hoa sạch sẽ: "Căn nhà lớn như vậy, em thật sự có thể ở đây ạ?"
Cố Ngu phát hiện cậu luôn có thói quen dò hỏi ý kiến của người khác, còn anh thì thẳng thừng đưa ra sự khẳng định.
Chiếc sofa êm ái này, chiếc tivi lớn như vậy, hương thơm dịu thoang thoảng trong không khí này.
Giang Dữ Mặc cảm giác mình như bà ngoại Lưu* trong Hồng Lâu Mộng.
* Ý chỉ như người quê lên tỉnh, thứ gì cũng mới mẻ.
Không, không được, tuyệt đối không thể để viên đạn bọc đường của kẻ địch làm mình tha hóa!
Giang Dữ Mặc kiên định với ý nghĩ đó, nhưng khoảnh khắc tắm bồn xong, do thả quá nhiều nước dẫn đến suýt nữa thì ngất xỉu, rồi được Cố Ngu phá cửa vào cứu, ý chí của cậu đã khẽ tan rã một phần.
Giang Dữ Mặc nằm trên chiếc giường thơm tho mềm mại, cảm giác xương cốt đều sắp mềm nhũn, cậu lảng sang chuyện khác: "Anh Từ đâu rồi ạ?"
"Ngày mai cậu ấy còn phải làm việc, nên về nhà trước rồi." Cố Ngu bưng một ly sữa bò ấm đến đặt sang bên cạnh: "Sữa bò đấy, có thể khiến em ngủ ngon hơn một chút."
Còn có thể cao lên.
"Đồ dùng vệ sinh mới cũng đã lấy cho em đặt trong phòng tắm rồi, uống xong nhớ đánh răng."
Cố Ngu dặn dò xong, lại một lần nữa nhắc nhở: "Nhớ kỹ, ngâm nước không thể vượt qua tim, nếu không sẽ có khả năng thiếu oxy và hôn mê, biết chưa?"
Chăn kéo đến cằm, chiếc chăn mỏng màu tối như vải vẽ làm nổi bật chiếc cằm trắng nõn nhỏ xinh đáng yêu.
Giang Dữ Mặc ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi."
Vào lúc Cố Ngu quay người định rời đi, quần áo lại bị giữ chặt một lần nữa, nam sinh hơi thoáng bất an: "Anh ơi, anh phải đi ạ?"
Cố Ngu vốn định rời đi, nhưng lại cảm thấy để cậu một mình ở đây thì không ổn: "Không đi đâu, tôi ngủ ngay phòng bên cạnh thôi."
Giang Dữ Mặc yên tâm: "Vâng vâng."
Cậu mỉm cười ngoan ngoãn khiến người ta mềm lòng, nhưng trong lòng lại suy nghĩ: "Vậy cũng không thể đi được, tôi còn có thật nhiều kế hoạch chưa thực hiện đâu!"
Vốn chỉ muốn bắt đầu đối phó từ những người bên cạnh anh, nhưng không ngờ vận may của cậu lại tốt đến vậy, trực tiếp tiếp xúc được với nam chính luôn.
Bắt đầu từ ngày mai, cậu muốn bắt đầu giành được niềm tin của nam chính, sau đó…
Muahahahha, trong tiếng cười tà ác vang vọng trong lòng, Giang Dữ Mặc dần dần chìm vào giấc ngủ. Ngay cả trong mơ, cậu cũng thấy mình thu phục Cố Ngu làm đàn em, bảo anh đi hướng đông thì anh không dám đi hướng tây, chỉ đâu đánh đó, mặc sức ức hiếp, ngay cả ngồi trên vai anh cũng không dám nói một lời phản đối.
----
Lời tác giả:
Mặc Mặc: Không thể để viên đạn bọc đường làm mòn ý chí kiên định của mình!