108. Chương 108: Ngoại truyện 16

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dữ Mặc gọi điện thoại xong vẫn còn rất tức tối, tức giận ngồi thừ ra cả đêm trong phòng khách, cho đến khi không chịu nổi nữa mới đi tìm một phòng khách chưa ai ngủ để nghỉ.
Sáng hôm sau, tiếng chuông cửa dồn dập đánh thức cậu. Giang Dữ Mặc nổi giận đùng đùng ra mở cửa: "Con mẹ nó mày..."
"Chào buổi sáng nha Tiểu Mặc Mặc, cũng đã 10 giờ rồi..." Từ Phi Diệu cười cợt nhả, nhấc chiếc túi trên tay lên, nụ cười của hắn chợt cứng lại: "Hửm? Tiểu Mặc Mặc, hình như cậu vừa nói tục đấy nhé."
Cơn gắt ngủ của Giang Dữ Mặc đã tan đi hơn nửa khi nhìn thấy hộp cơm sáng đóng gói đặt trước mặt. Lông mày cậu không hề nhúc nhích, sắc mặt cũng chẳng thay đổi: "Nói gì cơ? Anh nghe lầm rồi, tuổi còn trẻ mà tai đã có vấn đề rồi à, vẫn nên nhanh chóng đến bệnh viện khám đi."
Giang Dữ Mặc một tay xách hộp cơm, ung dung đặt hộp cơm lên bàn trà trong phòng khách, rồi ngồi phịch xuống thảm.
Bữa sáng khá thanh đạm, có vài món kiểu Trung Quốc. Trên túi giữ nhiệt đựng hộp cơm in tên một nhà hàng nào đó.
Giang Dữ Mặc cúi đầu cắm cúi ăn sáng, tối qua cậu cũng chẳng ăn được bao nhiêu nên đói bụng thật. Đợi bụng không còn rỗng tuếch như vậy nữa, cậu mới ngẩng đầu, hờ hững liếc nhìn Từ Phi Diệu một cái đầy dò xét: "Nói đi, có chuyện gì?"
"Hả? Chuyện gì cơ?" Từ Phi Diệu hỏi.
Giang Dữ Mặc cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Đừng giả vờ nữa, quầng mắt anh hôm qua đâu có thâm đến thế này. Tối qua anh thức trắng đêm đúng không? Có phải Cố Ngu tìm anh không?"
Hôm qua mới mắng Cố Ngu một trận, cậu cố ý tiết lộ tên Từ Phi Diệu, Cố Ngu nếu không tìm cậu thì tám phần là sẽ đi tìm Từ Phi Diệu.
Nhìn hắn hôm nay ngáp ngắn ngáp dài, chắc chắn là bị trằn trọc cả đêm.
Từ Phi Diệu xấu hổ sờ mặt, hắn đúng thật là một đêm không sao ngủ được.
Hắn không chỉ bị tin A Ngu lộ ra khiến hắn chấn động cả đêm, đau lòng vì bạn thân yêu đương mà còn giấu mình, vừa hồi tưởng lại những lần gặp gỡ trước đây của họ, hoàn toàn không nhận ra bất cứ điều gì khác thường.
Giấu kỹ thật đấy!
"Không thể nào, à, giờ cậu không rõ lắm đâu, thật ra cuộc sống ban đêm của tôi rất phong phú." Từ Phi Diệu kiên cường cãi cố để giữ lại chút thể diện cho mình.
Giang Dữ Mặc: "Anh nói thế thì thế đi."
Đuôi lông mày Từ Phi Diệu khẽ giật.
Không biết tại sao, từ khi Giang Dữ Mặc mất trí nhớ đến nay, cái miệng này lại trở nên rất hay chọc tức người khác! Chẳng lẽ đây mới là dáng vẻ thật sự của cậu?
Từ Phi Diệu sờ cằm, không nhịn được quan sát người đối diện một cách nghiêm túc cẩn thận.
Mái tóc đen nhánh lòa xòa trên trán, đôi mắt tròn xoe, đuôi mắt hơi hất lên, môi hồng răng trắng, là một vẻ ngoài rất đẹp đẽ. Nhưng vì khí chất u buồn của bản thân cậu, ngược lại càng khiến người ta nhìn thấy mà thương.
Trước đây khi ở chung cũng vậy, Từ Phi Diệu ở trước mặt cậu luôn không nhịn được muốn che chở cậu.
Không chỉ vẻ bề ngoài, ngay cả ngày thường cậu ấy cũng rất ngoan ngoãn lễ phép, bây giờ thì sao...
Nhìn thiếu niên đối diện một chân co lên đạp trên sàn, một chân khác khoanh lại trên sàn, cúi đầu ăn ngấu nghiến, miệng lưỡi lại chua ngoa như vậy...
Ai hiểu chứ, cậu em ngoan ngoãn trông như búp bê Tây Dương sau khi mất trí nhớ lại biến thành một cậu em ác bá độc miệng, cứ ngỡ là một tên đầu vàng vô học nào đó đang lảng vảng gần trường học...
"Anh làm gì mà nhìn chằm chằm vào tôi thế?" Giang Dữ Mặc cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt của người khác, nghi ngờ nheo mắt lại: "Có phải anh đang chửi tôi trong lòng không?"
"Ha ha ha, sao có thể? Cậu nghĩ nhiều rồi." Từ Phi Diệu xua tay cười hì hì, rồi quay đầu nghịch điện thoại vì chột dạ.
Sau khi ăn xong, Giang Dữ Mặc dựa vào sofa xoa xoa cái bụng căng tròn, ngẩn ngơ nhìn trần nhà.
"Tiểu Mặc, trưa nay chúng ta ra ngoài ăn nhé." Từ Phi Diệu không biết nhìn thấy gì mà vẻ mặt có chút kỳ lạ.
Giang Dữ Mặc cũng chẳng thèm liếc hắn một cái, thuận miệng nói: "Anh mời?"
Bây giờ cậu đến cả căn cước của mình cũng không nhớ, càng không biết mình có bao nhiêu tiền. Vừa định hỏi Từ Phi Diệu trước đây mình ở đâu, thì nghe thấy Từ Phi Diệu ấp a ấp úng nói: "Là A Ngu."
Đứa em trai mình vốn thân thiết lại đang ở bên cạnh người bạn tốt mà mình cứ ngỡ không hề liên quan, Từ Phi Diệu đến giờ vẫn chưa tiêu hóa nổi tin tức này.
Tay Giang Dữ Mặc đang xoa bụng khẽ khựng lại, khuôn mặt tuấn mỹ của người đàn ông trong trí nhớ đột nhiên hiện lên, nhịp tim bỗng đập nhanh một nhịp. Cậu làm bộ như không có chuyện gì: "Sao anh ấy không tự mình nói với tôi? Lại muốn anh đến truyền lời?"
Lời này nói, cứ như hắn là thái giám truyền lời cho Hoàng đế và Hoàng hậu đang chiến tranh lạnh vậy.
"Ha ha ha ha, chẳng phải là do cuộc gọi hôm qua của cậu sao. A Ngu lo cậu còn đang giận nên không nghe điện thoại của cậu ấy, mới nhờ tôi."
Giang Dữ Mặc miễn cưỡng chấp nhận cách giải thích này.
Trước khi đến điểm hẹn, Giang Dữ Mặc kéo Từ Phi Diệu đến trung tâm mua sắm gần đó đi dạo một vòng. Trước khi Từ Phi Diệu sắp mệt chết, Giang Dữ Mặc cuối cùng cũng mua đủ đồ thích hợp.
Trên đường trước khi đến điểm hẹn, Giang Dữ Mặc nghĩ rằng mình đã điều chỉnh nhịp tim ổn định rồi. Nhưng khi cậu thực sự đứng ở cửa phòng riêng, lại đột nhiên có cảm giác "càng gần quê hương, càng thấy lo sợ".
* 近乡情怯: Nó mô tả tâm trạng của người xa quê lâu ngày, khi sắp về đến nhà, lại cảm thấy bồn chồn, lo lắng, sợ hãi không biết quê hương có điều gì bất trắc xảy ra.
Khi người mình thích ở ngay bên trong, trái tim cậu đã đập loạn xạ mất kiểm soát, dạ dày dường như có hàng trăm hàng nghìn con bướm đang bay lượn.
Đứng ở cửa trong chốc lát, cho đến khi quản lý dẫn đường và Từ Phi Diệu đều nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ, Giang Dữ Mặc hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.
Vào lúc biết được cuộc hẹn này, Giang Dữ Mặc đã tưởng tượng cuộc gặp gỡ giữa hai người trong đầu không chỉ một lần. Nhưng khi cậu thực sự đứng trước mặt Cố Ngu, chỉ cảm thấy ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào chói mắt đến vậy, giống như phủ một lớp ánh vàng nhẹ lên tóc và người Cố Ngu.
Nhịp tim chợt đập dữ dội sau khi ngừng lại một nhịp.
Giang Dữ Mặc ôm ngực.
Xong rồi, cậu hình như thật sự rất thích anh, bằng không sao vừa nhìn thấy anh đã kích động đến mức nhịp tim tăng tốc như vừa chạy xong 800 mét.
Chỉ trong chớp mắt, Giang Dữ Mặc đã ngồi xuống vị trí đối diện Cố Ngu.
Từ Phi Diệu vốn còn tò mò không biết ngày thường hai người họ ở chung thế nào, giờ vừa thấy dáng vẻ ngây ngất kia của Giang Dữ Mặc, cũng không dám nhìn thẳng. Cho nên sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu của Cố Ngu, hắn lau mồ hôi trên trán vội vàng tìm cớ trốn ra ngoài.
Cố Ngu đã nghĩ kỹ kế hoạch trước khi đến, trong cặp công văn bên cạnh đã đựng sẵn hợp đồng yêu đương mà anh suy nghĩ cả đêm cho Giang Dữ Mặc. Điều kiện cực kỳ hậu hĩnh, đủ để cậu cả đời không cần làm việc cũng có thể sống thoải mái vui vẻ.
Nhưng khi thực sự nhìn thấy người, bản hợp đồng kia không hiểu sao lại hơi khó lấy ra.
"Hừ! Bị em mắng mới biết đến tìm em, anh làm bạn trai em như thế đấy à?"
Thay vì nói là bất mãn, chẳng bằng nói là nhõng nhẽo.
Giang Dữ Mặc cũng không biết làm sao, chỉ rất muốn kiếm cớ gây chuyện với Cố Ngu. Trong lòng cứ ngứa ngáy, thật sự rất muốn gây rắc rối cho Cố Ngu.
Ý nghĩ này được Giang Dữ Mặc tự tổng kết là, cậu còn giận chuyện chiến tranh lạnh trước đó với Cố Ngu, nên muốn thấy anh khó chịu.
Cố Ngu đã biết được Giang Dữ Mặc gặp tai nạn xe mất trí nhớ từ chỗ Từ Phi Diệu, không biết vì sao trong đầu cậu lại có ký ức, cho rằng họ đang yêu đương.
Vốn dĩ định vạch trần sự thật, sau đó lấy ra hợp đồng yêu đương.
Nếu đã cho rằng họ đang yêu đương, vậy ký hợp đồng này hẳn sẽ không quá khó.
Nhưng, trong tình cảnh thế này, thật sự khiến anh khó có thể nói ra sự thật.
Chợt phá vỡ nhận thức hiện tại của cậu thật sự tốt sao?
"Thật xin lỗi, anh sai rồi."
Cố Ngu nhận lỗi rất dứt khoát, lưu loát: "Em tha thứ cho anh được không?"
Giang Dữ Mặc cảm thấy kỳ lạ, trong lòng như có gì đó đang cào cấu. Cậu gãi gãi lỗ tai, ừm ừm nửa ngày, mới nghẹn ra một câu: "Anh sai ở đâu?"
Cố Ngu nhướng mày: "Anh không nên chiến tranh lạnh với em, ngay cả em bị thương cũng không hay biết."
Kết hợp cuộc gọi và thông tin có được từ chỗ Từ Phi Diệu đã đủ anh phỏng đoán được tình huống đại khái, cũng đủ để ứng phó.
Chỉ để không khiến bệnh tình của Giang Dữ Mặc nghiêm trọng mà thôi.
"Hừ! Anh cũng biết! Nào có bạn trai không thấy mà cũng không sốt ruột chứ."
Giang Dữ Mặc ngón tay gõ gõ: "Lần sau còn như vậy, em sẽ chia tay!"
Nếu không phải trong trí nhớ cuộc sống chung giữa cậu và Cố Ngu quá tốt đẹp, cậu sẽ không cho cơ hội lần thứ hai.
Dù sao trên mạng đều nói chiến tranh lạnh chẳng khác nào là cam chịu chia tay.
Cố Ngu cười gật đầu: "Thật tốt quá, cảm ơn bé cưng."
Bé… bé cưng?
Giang Dữ Mặc che mặt, cậu, bọn họ ngày thường xưng hô đều sến sẩm buồn nôn như vậy sao?
"Hửm?" Cố Ngu nghiêng đầu: "Sao vậy em?"
Có một cảm giác quen thuộc, như thể một con thú lớn đang nghiêng đầu tỏ vẻ đáng yêu.
Mặt Giang Dữ Mặc càng nóng.
Đúng lúc này người phục vụ đã bưng hết đồ ăn lên, Giang Dữ Mặc nhanh chóng nói sang chuyện khác: "A a a em đói bụng rồi, không ăn nữa đồ ăn nguội mất, ăn, mau ăn cơm thôi!"
Thiếu niên không có kinh nghiệm yêu đương nào hoàn toàn không biết rằng bàn tay cậu không thể che hết được đôi tai đỏ bừng. Đáy mắt Cố Ngu ánh lên ý cười, nhưng nghĩ đến đứa trẻ da mặt mỏng, anh vẫn yên lặng ăn cơm.
Thời gian một bữa cơm, Giang Dữ Mặc đã gần như bình tĩnh.
Giang Dữ Mặc đến cùng với Từ Phi Diệu, sau khi tên ngốc kia đi rồi thì mãi không trở lại. Xét thấy hắn đã tạo cơ hội cho mình được ở riêng với Cố Ngu, lần này cậu sẽ không chấp nhặt.
"Em ở đâu? Anh đưa em về." Cố Ngu mở cửa ghế phụ xe, nói.
Giang Dữ Mặc nhíu mày: "Anh còn đang dỗi em à?"
Cố Ngu: "?"
Giang Dữ Mặc nghĩ nghĩ, dù sao trên bàn cơm Cố Ngu cũng nhận sai rồi, vậy mình vẫn luôn làm bộ làm tịch hình như cũng không tốt lắm. Giữa người yêu thì nên thông cảm cho nhau, mình cũng nên có chút tỏ vẻ mới được. Nếu một phía cứ đơn phương cho đi mãi thì đoạn tình cảm này cũng hoàn toàn không thể bền lâu.
Giang Dữ Mặc liếc nhìn người đàn ông tuấn mỹ dáng người cao ráo đứng bên xe. Dáng người anh rất tốt, mỗi người đi ngang qua đều không khỏi quay đầu nhìn lại. Mình mỗi lần nhìn anh, nhịp tim cũng sẽ đập rất nhanh.
Đây hẳn chính là thích?
Nếu là thích, vậy dỗ dành một chút cũng không sao.
Giang Dữ Mặc kiễng chân, Cố Ngu tròn hai mắt.
Một vật thể ấm áp mềm mại khẽ chạm lên má anh.
Mặt Giang Dữ Mặc có hơi đỏ, không biết vì sao mà các ngón chân cậu cứ bấu chặt xuống đất, nhưng trên mặt vẫn mạnh miệng nói: "Được rồi, đừng giận nữa. Em đương nhiên là cùng anh về căn hộ cao cấp XXX kia rồi."
Cố Ngu nhìn cậu với ánh mắt sâu xa, ừm một tiếng, trầm giọng nói: "Lên xe đi, anh đưa em về rồi đi làm."
Trên chặng đường về chung cư sau đó đều rất yên tĩnh.
Giang Dữ Mặc thì ngượng ngùng, Cố Ngu thì lại vô cùng tự nhiên như thể chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Anh đưa Giang Dữ Mặc về nhà mình, cố ý lùi lại vài bước, để Giang Dữ Mặc đi phía trước, kinh ngạc phát hiện cậu vô cùng thành thạo bấm mật khẩu khóa cửa.
Tích!
Cánh cửa phòng dày nặng theo tiếng "tích" mà mở ra.
----
Lời tác giả:
Mặc Mặc: Đây là thích nhỉ.
Tác giả: Thật ra là ghen tị, đố kỵ, hâm mộ.
Cố Ngu: Sao em ấy biết mật khẩu nhà tôi?