Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Chương 110: Ngoại truyện 18
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Ngu còn chưa kịp nói một câu "Đừng vào!", Giang Dữ Mặc đã vọt vào phòng tắm rồi.
Cố Ngu đã cởi quần áo, đang ngồi bên mép bồn tắm xoa đầu, Giang Dữ Mặc đột nhiên mắt trợn tròn. Khi nhận ra mình đã nhìn thấy gì thì đã không kịp nhắm mắt lại. Cậu muốn quay người, rồi bất cẩn đạp trúng vệt nước trên sàn, trượt chân ngã nhào về phía trước.
"A! Đau quá!" Đầu gối Giang Dữ Mặc đập thẳng xuống sàn, đau điếng. Cậu chững lại một chút, bỗng nhiên phát hiện dưới tay đang chống lên một làn da mịn màng ấm áp.
Cậu vừa mở mắt đã hối hận, lập tức nhắm tịt mắt ngay trong chưa đầy một giây.
Giang Dữ Mặc không ngờ đầu mình thế mà lại đâm sầm vào bụng Cố Ngu, vừa mở mắt đã đối diện thẳng với thứ to lớn ngốc nghếch kia.
Cậu hận cái trí nhớ tốt của mình, cho dù đã kịp thời nhắm mắt lại, trong đầu vẫn còn có thể tưởng tượng ra màu sắc, hình dạng và kích thước của thứ đó.
Không phải, đồ biến thái như vậy mà còn là người sao?
Cố Ngu vốn rất ngượng, nhưng vừa nhìn thấy mặt và tai đỏ bừng của Giang Dữ Mặc, những mảng đỏ ửng lan xuống cơ thể dưới lớp quần áo, Cố Ngu đột nhiên muốn trêu chọc cậu một chút.
"Sao bất cẩn thế?"
Giọng Cố Ngu dịu dàng, êm ái đến lạ, khiến người ta dễ chịu như nghe lời dẫn trong phim phóng sự: "Đứng dậy để anh xem ngã vào đâu rồi? Có nghiêm trọng không?"
Anh vừa nhúc nhích, Giang Dữ Mặc đã như bị bỏng, không dám mở mắt, hai tay quơ loạn xạ. Đồng thời cậu quỳ lồm cồm bò sang bên cạnh, kết quả không biết đụng trúng chỗ nào, Cố Ngu rên khẽ một tiếng: "Sh."
"Hửm? Sao vậy? Sao vậy? Anh không sao chứ?" Giang Dữ Mặc rất lo lắng, mà quên mất tình huống của Cố Ngu như thế nào. Cậu mặt đỏ bừng nhưng nghiêm túc, muốn kiểm tra chỗ bị thương của Cố Ngu, kết quả Cố Ngu chỉ dời mắt đi, có vẻ hơi không tự nhiên: "Không có gì."
Giang Dữ Mặc ngây người một chút, đột nhiên nhận ra điều gì, cả người như núi lửa phun trào, đỏ bừng lên mấy độ.
Kỳ lạ! Chẳng phải trong trí nhớ chưa từng thấy sao, tại sao giờ nhìn thấy lại cảm thấy rất e lệ vậy.
Giang Dữ Mặc cũng không dám nhìn nữa, Cố Ngu giả vờ như không quan tâm, người này còn giả vờ giỏi hơn người kia.
Chỉ là khi phát hiện vết bầm ở đầu gối Giang Dữ Mặc, Cố Ngu cũng không còn tâm trạng trêu chọc cậu nữa.
"Sao nghiêm trọng thế?"
Giang Dữ Mặc liếc nhìn một cái, đầu gối hơi rụt lại khi ngón tay Cố Ngu chạm vào, cậu ngẩng đầu nhìn lên: "Thật ra thì vẫn ổn, trước kia em còn bị nặng hơn nhiều. Có một lần lúc xuống cầu thang bước hụt một cái là cả người chúi về phía trước, đầu gối quỳ xuống đất rồi trượt thêm cả mét ha ha ha ha ặc…"
Chú ý thấy sắc mặt Cố Ngu cũng không tốt lắm, Giang Dữ Mặc chần chừ ngậm miệng lại.
Cố Ngu đã điều tra rõ bối cảnh của Giang Dữ Mặc, biết mẹ ruột cậu mất sớm, từ nhỏ đã cha không thương yêu, chưa từng sống một ngày sung sướng, còn bị người khác bắt nạt.
Trong lòng anh hiếm khi mềm lòng đến vậy, anh nhẹ nhàng bế cậu đặt lên bồn rửa tay: "Em ngồi yên đây, anh sẽ quay lại ngay."
Sau đó anh lấy khăn tắm treo trên tường quấn quanh người phía dưới, Cố Ngu đi ra khỏi phòng tắm, chẳng mấy chốc đã mang theo một hộp thuốc trở lại.
"Ôi, chờ đã!"
Giang Dữ Mặc giữ tay Cố Ngu lại, có thể là vì uống rượu, nhiệt độ cơ thể Cố Ngu vốn dĩ đã cao, giờ lại càng nóng rực hơn dưới tác dụng của cồn. Giang Dữ Mặc cảm thấy nóng, liền rụt ngón tay lại: "Cái này, hôm nay em còn chưa tắm. Muốn bôi thì cũng nên tắm xong rồi hẵng bôi chứ."
Cố Ngu hơi nhíu mày: "Nhưng cả hai đầu gối em đều như vậy rồi, làm sao tự tắm được?"
Vì chứng minh mình có thể tự tắm, Giang Dữ Mặc nhảy xuống đất, kết quả ngay khoảnh khắc chạm đất thì đầu gối đau nhói. Cậu loạng choạng về phía trước rồi nhào thẳng vào lòng người đàn ông.
Cố Ngu muốn bảo cậu cẩn thận một chút, nhưng thấy sắc mặt trắng bệch của cậu vẫn khiến anh không đành lòng, thở dài một tiếng: "Đã vội vàng không chờ nổi muốn nhào vào lòng anh như vậy sao?"
Mặt cậu áp lên cơ ngực săn chắc, đàn hồi của người đàn ông, Giang Dữ Mặc ngơ ngẩn: "Hả? Gì?"
Tay cậu tự động sờ lên, hết xoa lại bóp. Trong lòng nghĩ gì đều hiện rõ trên mặt, vẻ mặt đầy vẻ 'wow'.
"Sờ thích không?"
Giang Dữ Mặc: "Ừm ừm! Cảm giác thật tuyệt!"
"Tuy anh còn muốn để em sờ thêm chút nữa, nhưng nếu cứ thế này thì nước trong bồn tắm sẽ nguội mất."
Cố Ngu vẻ mặt đáng tiếc, biểu cảm như thể không phải anh không cho em sờ. Giang Dữ Mặc như bừng tỉnh khỏi cơn mơ: "Ha! Em… anh là bạn trai em, đừng nói sờ chỗ này, cho dù sờ chỗ kia cũng được!"
Cũng không biết cậu lấy đâu ra cái sự bốc đồng đó, cánh tay cậu vụt một cái đã vươn xuống nắm lấy. Cách lớp khăn tắm, cậu vẫn có thể cảm nhận được, bản năng bóp một chút, thế mà còn…
"Vụt! Em sang phòng khách kế bên tắm!" Giang Dữ Mặc chạy như gió lốc, Cố Ngu cúi đầu nhìn thứ đang ngóc đầu dậy của mình, sắc mặt sau một thoáng kỳ lạ, cuối cùng cũng trở lại bình tĩnh.
Anh bình tĩnh tắm rửa, bình tĩnh mặc xong quần áo, bình tĩnh mở cửa phòng tắm ra.
Trong khoảng thời gian này, Cố Ngu đã nghĩ kỹ rồi.
Trước đó anh quyết định thuận theo tự nhiên, cứ thế tiếp tục diễn theo ký ức của Giang Dữ Mặc, coi như hai người là một cặp đôi hợp đồng.
Nhưng nếu không ký hợp đồng, Cố Ngu biết rõ tiếp tục nữa thì có vẻ như đang lợi dụng thiếu niên, cho nên anh quyết định, lát nữa sẽ nói rõ với Giang Dữ Mặc, cậu có thể là do rối loạn ký ức, nhưng trên thực tế, hai người trước đây chỉ là quan hệ gặp qua vài lần mà thôi.
Giang Dữ Mặc có thể sẽ buồn, nhưng đây là chuyện không có cách nào khác, Cố Ngu đâu thể biết rõ mà vẫn giả vờ, đi lợi dụng cậu sao?
Nhưng đôi khi ý nghĩ luôn đi ngược lại với thực tế, đặc biệt là đối phương, mà nói là một người thẳng thắn, thành thật và rất bạo dạn.
Cố Ngu thay áo ngủ, đợi gần nửa tiếng, Giang Dữ Mặc mới chậm rì rì đi vào như một con rùa.
Cố Ngu bảo Giang Dữ Mặc ngồi đối diện anh, khụy gối. Suốt quá trình bôi thuốc đều diễn ra trong im lặng. Sau khi bôi thuốc lên, Cố Ngu khẽ nói: "Em cố chịu một chút nhé.", sau đó thì dùng lòng bàn tay nóng hổi xoa mạnh để tan vết bầm ở đầu gối cậu.
Giang Dữ Mặc cũng thật sự rất giỏi chịu đau, cho dù như vậy cũng không hề kêu đau một tiếng nào.
Nhưng càng như vậy, Cố Ngu lại càng đau lòng cậu hơn, trong lòng như tan ra một mảnh.
Làm xong những việc này, cơ thể hai người đều nóng lên mấy độ.
Cố Ngu đặt hộp thuốc lại bên ngoài phòng khách, sau khi trở về, nhìn thấy Giang Dữ Mặc đã nằm trong chăn. Anh ngừng một chút, định làm rõ quan hệ của hai người ngay bây giờ, nếu như cậu bằng lòng, hai người đối ngoại vẫn lấy danh người yêu của nhau.
Cố Ngu nằm vào chăn, chỉ mở một ngọn đèn đầu giường, ấp ủ trong lòng một lát, sắp xếp lời trong đầu: "Tiểu Mặc, thật ra chúng ta ưm…"
Anh chỉ nói mấy chữ, quay đầu nhìn sang Giang Dữ Mặc, lại vừa lúc bị thiếu niên lao tới lấp kín môi.
Cố Ngu ngẩn người một lát, lập tức duỗi tay muốn đẩy cậu ra, nhưng tay lại chạm phải một khoảng da thịt trần trụi, trơn nhẵn.
Anh nhanh chóng nhận ra một sự thật, nam sinh đang nằm chung chăn với anh giờ phút này không biết khi nào đã khỏa thân.
Cố Ngu đột nhiên thấy không ổn.
Ngày thường xung quanh anh luôn có vệ sĩ, có thể ngăn những người có ý đồ xấu đó bên ngoài, đến cơ hội tiếp cận cũng không có, nhưng thỉnh thoảng sẽ có kẻ lọt lưới.
Nhưng mỗi lần, Cố Ngu tuy bề ngoài vô cùng săn sóc, nhưng trong lòng lại mâu thuẫn và ghê tởm chuyện này, nhưng tại sao với Giang Dữ Mặc lại chỉ cảm thấy bất lực mà không phải ghê tởm?
Cố Ngu chưa kịp nghĩ sâu hơn, anh đột nhiên lùi lại phía sau, lại bị Giang Dữ Mặc phát hiện ý đồ liền bám sát, dán chặt vào lòng anh: "Anh trai, em nghĩ kỹ rồi. Chúng ta là người yêu, chúng ta đã sớm làm rất nhiều chuyện thân mật với nhau rồi. Em vừa rồi có thể do mất trí nhớ nên hơi căng thẳng, vì vậy mới phản ứng thái quá, tuyệt đối không phải ghét bỏ anh đâu."
Cho nên liền dùng cách này chứng minh mình không chê sao?
Cố Ngu bừng tỉnh phát hiện mình giống như đang tự mình bước vào một cái bẫy lớn do chính mình đào.
Da đầu anh căng lên, muốn đẩy Giang Dữ Mặc ra, tay lại không biết nên đặt vào đâu: "Không cần chứng minh, anh tin tưởng em. Cái đó, giờ em có thể mặc quần áo vào trước được không?"
"Không muốn!" Giang Dữ Mặc thoắt cái xoay người, ngồi thẳng lên người Cố Ngu.
Giang Dữ Mặc phát hiện Cố Ngu thẹn thùng ngại ngùng, chút e lệ trong lòng cậu lập tức tan biến, thay vào đó là lá gan đang lớn dần vô hạn.
Giang Dữ Mặc từ trên cao nhìn xuống, phát hiện phong cảnh rất đẹp, cậu liếm môi: "Anh trai, chúng ta đã năm sáu bảy tám ngày không làm chuyện đó rồi, em muốn làm."
Người đàn ông có dáng người rất đẹp, lại còn đẹp trai, vẻ mặt nhẫn nại ấy quả thực chọc đúng điểm khoái cảm của Giang Dữ Mặc, cậu mặt nóng bừng nhưng lại càng lớn mật: "Hì hì, anh à, anh cũng đâu phải không có phản ứng đâu."
Cố Ngu đâu phải khúc gỗ, bị người ta như vậy thì chắc chắn sẽ có cảm giác.
Ánh mắt anh khóa chặt vào cổ và mặt cậu, căn bản không dám nhìn lung tung: "Ặc, chuyện này, chúng ta đợi em khôi phục ký ức rồi hẵng làm..."
Giang Dữ Mặc bất mãn cọ cọ: "Em mới không muốn! Em muốn anh ngay bây giờ!"
Cố Ngu không thể nào nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của được, anh nắm lấy eo nhỏ định ôm cậu xuống, Giang Dữ Mặc lại ngồi thẳng xuống: "Ực, đau quá."
Mới vừa vào một chút đã sắc mặt trắng bệch mà dừng lại.
Trên mặt Cố Ngu ẩn chứa sự tức giận: "Bậy bạ! Em mau xuống đi."
Trên người Giang Dữ Mặc đâu đâu cũng mềm mại, cố tình xương cốt lại cứng rắn nhất, bằng không trong nguyên tác cũng sẽ không ngủ đông lâu đến vậy, giết bạn bè, người thân của nhóm nhân vật chính không còn một mảnh giáp.
Bây giờ tuy mất trí nhớ, nhưng vẫn cứ ăn mềm không ăn cứng, tính cách không thay đổi chút nào, vừa nghe thấy Cố Ngu trách cứ cậu, ngược lại nổi lòng phản nghịch: "Em cứ không đấy!"
Sau đó dùng sức ngồi xuống, Cố Ngu chợt bật dậy, duỗi tay nâng cậu lên, ngăn lại thế công còn lại một nửa: "Em!"
Giang Dữ Mặc đùi run rẩy: "Huhuhu, anh ơi, đau quá."
Cố Ngu cắn răng, đây là lần đầu tiên anh nhịn đến mức xương sống và da đầu đều tê dại: "Ai bảo em làm bậy, em như vậy sẽ bị thương đấy."
Giang Dữ Mặc lau nước mắt: "Đều tại anh! Có phải anh vẫn còn giận chuyện chiến tranh lạnh trước đó của chúng ta không? Anh trai, em thích anh nhất, anh đừng giận nữa được không?"
Cố Ngu không biết đã thở dài lần thứ mấy trong đêm nay: "Anh không giận."
"Nếu không giận, vậy tại sao lại muốn đẩy em ra." Giang Dữ Mặc không tin, trong ký ức hai người rõ ràng là đường mật ngọt ngào, cậu cũng không biết vì sao, lại ngưỡng mộ chính mình trong trí nhớ đến vậy, giống như cuối cùng cũng có người yêu cậu vậy, cảm thấy ấm áp, an tâm.
Hiện tại đã làm được một nửa, cho dù dừng lại cũng không còn kịp nữa rồi.
Cố Ngu vuốt tóc ra sau tai, ánh mắt ngay lập tức từ dịu dàng biến thành cực kỳ có tính công kích: "Giang Dữ Mặc, đây là em muốn đấy! Cho dù sau này em có muốn dừng lại, cũng không còn kịp đâu!"
Nếu cậu đã thích mình như vậy, vậy thì ở bên nhau đi.
Giang Dữ Mặc "ơ" một tiếng, giọt nước mắt nơi khóe mắt bị hôn đi, ngay sau đó môi cậu bị vững vàng hôn lấy.
Giang Dữ Mặc bị động đón nhận thế công của người đàn ông, môi tê dại, đầu lưỡi bị liếm, bị hút, bị cắn, quấn quýt không rời. Đồng thời, cơ thể cậu cũng bị ôm chặt vào lòng.
Anh bám víu không rời, từ sự thăm dò ngập ngừng, dần dần trở nên mãnh liệt và trọn vẹn.
Cố Ngu vì muốn cho cậu trải nghiệm ban đầu tốt nhất, suốt quá trình cố gắng nén lại xung động, đối xử với cậu bằng phương thức dịu dàng nhất. Nhưng đôi khi càng dịu dàng lại càng khó chịu, chẳng bao lâu Giang Dữ Mặc đã không thể nhịn được, vòng tay ôm lấy eo anh, dùng sức kéo lại, chủ động yêu cầu người đàn ông nhanh hơn, mạnh hơn!
Cố Ngu một khi đã hạ quyết tâm thì sẽ không thay đổi ý định, cho nên sau đó anh không còn băn khoăn nữa, bất kể Giang Dữ Mặc yêu cầu gì cũng thỏa mãn toàn bộ, như máy khoan trên công trường, liên tục dập mạnh loảng xoảng loảng xoảng.
Chợt một khoảnh khắc nào đó, ánh mắt Giang Dữ Mặc đột nhiên sáng rõ một thoáng.
Cậu khôi phục lại ký ức trước đó, vừa mở mắt đã phát hiện mình bị Cố Ngu đè chặt, hôn lưỡi và tấn công mãnh liệt, lập tức trợn tròn mắt, muốn đẩy anh ra. Chỉ là tay cậu vừa vươn ra, lại lập tức bị cơn khoái cảm dữ dội ăn mòn ý chí. Cậu khó nhịn mà ôm chặt lấy anh, móng tay cào xước cơ lưng, cho đến khi gần như kiệt sức, ngất đi, Cố Ngu mới siết chặt cơ bụng, kết thúc cuộc chiến.
Hôm sau, Giang Dữ Mặc bị ánh nắng gay gắt chiếu vào làm tỉnh giấc.
Ý thức cậu dần trở lại, trước khi mở mắt, xương cốt trong người đều sắp tan thành từng mảnh.
Giang Dữ Mặc mở choàng mắt, mọi chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này đều nhớ rõ.
Cậu thế mà lại nghĩ cậu và Cố Ngu là người yêu? Còn làm chuyện đó với Cố Ngu! Hơn nữa bây giờ còn cả đêm đều…
A a a, cậu muốn giết Cố Ngu!
Nhúc nhích chiếc eo rã rời, Giang Dữ Mặc chậm rãi bò về phía trước. Chỉ là dù động tác rất chậm, Cố Ngu cũng đâu phải khúc gỗ, anh rất nhanh đã cảm nhận được. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ngay khoảnh khắc Giang Dữ Mặc sắp "đại công cáo thành" thì anh đã đè lại eo cậu rồi kéo mạnh.
Giang Dữ Mặc: "Ưm, tên đàn ông chó! Anh buông tôi ra!"
Chỉ là sự vặn vẹo giãy giụa này lại biến thành một loại tình thú, Cố Ngu "sh" một tiếng, trực tiếp cắn môi lưỡi cậu.
Giang Dữ Mặc mỗi lần muốn phản kháng, sức lực vừa mới tụ lại đều sẽ đột nhiên biến mất ngay lập tức.
Sau khi xong việc, đã hơn một tiếng trôi qua.
Khi kết thúc, chỉ cần chạm vào một chút cậu cũng sẽ run rẩy.
Cố Ngu liền ôm cậu vào phòng tắm để rửa sạch, ngón tay anh thon dài, mạnh mẽ. Sau khi cắm cúi làm việc, vừa ngẩng đầu lên, Giang Dữ Mặc cắn môi, tát một cái: "Cầm thú!"
Lực này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.
Má hơi nóng, Cố Ngu liếm môi, sau một đêm, buổi sáng lại không nhịn được nữa, quả thật quá cầm thú. Cố Ngu không chỉ thừa nhận mà còn nghiêm túc nói ra.
Giang Dữ Mặc tức đến mặt đỏ tai hồng, kêu "a a" vồ tới muốn bịt miệng anh lại, kết quả bị Cố Ngu ôm vào trong lòng, tiếng cười trong trẻo của anh vang vọng trong phòng tắm: "Là anh không kiềm chế được, đều tại em quá có sức hút, đừng giận nữa được không?"
Giang Dữ Mặc vốn dĩ muốn coi như bị chó cắn, sau khi nói rõ ràng mọi chuyện thì sẽ đá Cố Ngu, nhưng lý trí cậu trở về rất nhanh đã giúp cậu nghĩ kỹ lợi và hại.
Dù sao cũng đã làm rồi, nếu không kiếm được lợi lộc, chẳng phải cậu bị ngủ vô ích sao?
Cho nên Giang Dữ Mặc nhịn xuống, cũng giả vờ như chưa khôi phục ký ức.
Cậu nghĩ kỹ, làm thì cũng đã làm rồi, công khai thẳng thừng như vậy quá có hại, cậu muốn để Cố Ngu phải trả giá đắt.
Cậu quyết định, hung hăng hố Cố Ngu một vố rồi rời đi.
Nhưng Giang Dữ Mặc tính sót một điều, đó chính là người đàn ông độc thân gần ba mươi năm, một khi đã "khai trai" thì nhiệt tình đó rất khủng khiếp.
Hai ngày sau, Giang Dữ Mặc lại bị đè trước cửa sổ sát đất mà bị thúc ép, cậu vừa run rẩy sướng đến rơi lệ vừa cắn răng nghiến lợi: Mẹ nó! Chờ lấy được tài liệu kinh doanh của anh ta vào tay thì sẽ đá anh ta!
Một tuần sau, Cố Ngu đè cậu lên bàn làm việc trong phòng sách, Giang Dữ Mặc cong chân, cắn đầu lưỡi anh: Hừ! Đợi đấy, cậu lấy được mười triệu (~36 tỷ) sẽ rời đi!
Một tháng sau, Giang Dữ Mặc từ trên cao nhìn xuống, ghìm Cố Ngu lại, khiến anh hoàn toàn không thể phản kháng: Ha ha, cậu muốn lấy tất cả mọi thứ của Cố Ngu vào tay!
Sau này, tất cả mọi thứ của Cố Ngu quả thực đều thuộc về cậu, chỉ là bản thân anh cũng biến thành của cậu luôn.
Giang Dữ Mặc có thể làm sao đây chứ? Hừ! Cứ coi như đây là món quà tặng kèm của tập đoàn khổng lồ này vậy.
Trên hôn lễ, Cố Ngu nhìn Giang Dữ Mặc vẫn luôn tươi cười, không nhịn được tiến lên ôm eo cậu: "Kết hôn với anh liền vui vẻ đến vậy sao?"
"Đương nhiên rồi!"
Có thể không đánh mà thắng, chiếm lấy công ty, còn khiến Cố Ngu mặc cậu sai khiến, thật đúng là quá tuyệt vời!
----
Lời tác giả:
Tiểu Mặc: Bằng một cách khác, thu cả tập đoàn Cố thị vào trong túi.
Cố Ngu: Quà tặng không trả lại, không đổi được!