Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Giang Dữ Mặc: Màn Kịch Mới
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một thiếu niên đội mũ lưỡi trai, ngồi xổm trên tảng đá ở quảng trường cạnh một trung tâm thương mại cao cấp giữa lòng thành phố.
Cậu mặc áo phông trắng đơn giản rộng thùng thình, phối cùng quần short denim màu sáng dài đến đầu gối, chân đi đôi giày thể thao cực kỳ cá tính. Trang phục này đã đủ để thu hút ánh mắt người qua đường, chưa kể đến chiếc cằm trắng nõn và đôi môi hồng nhạt thấp thoáng dưới vành mũ. Ai đi ngang qua cũng không khỏi ngoái nhìn.
[Người kia đã đi qua đi lại ba lần rồi đấy? Anh ta đang làm gì vậy?]
Giang Dữ Mặc cắn một miếng hết nửa cây kem: "Quỷ mới biết được!"
Hệ thống vò đầu: [Loài người các anh thật khó hiểu!]
"Bởi vì ngươi không phải người!" Giang Dữ Mặc nhe răng cười, giơ tay vung nhẹ, que kem rơi chính xác vào thùng rác cách đó vài mét.
Cậu lấy điện thoại ra, khi nhìn thấy lời giải thích của Cố Ngu, chợt bật cười khinh thường.
Hệ thống:… Huhu, trả lại nam chính vĩ quang chính* cho nó đi!
*Vĩ đại, quang minh và chính trực
"Coi như hắn ta gặp may." Trên cổ Giang Dữ Mặc lúc này quấn một vòng băng y tế để che đi những dấu vết mờ ám kia: "Nếu ta không có chuyện phải làm, thì đã cắn rớt một lớp da của hắn ta rồi!"
Hệ thống đã muốn hỏi từ nãy: [Ký chủ, ngài đang làm gì ở đây vậy?]
Ở đây không có nhiều người lắm, một buổi sáng mà cậu mới hoàn thành hai nhiệm vụ hàng ngày.
[Đừng nói tôi không nhắc nhở ngài, nếu không hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày, sẽ có hình phạt ngẫu nhiên liên quan đến nam chính đấy!]
Giang Dữ Mặc: "Được rồi được rồi! Đừng lải nhải như một ông già nữa! Chuyện nhỏ này mà cũng cần ngươi nói sao?!"
Hệ thống:… Rốt cuộc là ai bảo nó nhắc nhở nhiệm vụ chứ! Hệ thống uất ức nhưng không thể đánh lại nên đành nhịn.
Đột nhiên, điện thoại của Giang Dữ Mặc reo lên.
Giang Dữ Mặc lạnh lùng nhìn điện thoại tự động ngắt kết nối. Chưa đầy một giây sau, cuộc gọi lại đến, và một lần nữa, không ai nghe máy nên nó lại tự động ngắt.
Đến khi đối phương gọi lần thứ ba, Giang Dữ Mặc mới nhấn nút nghe sát lúc cuộc gọi sắp tự động ngắt.
"Giang Dữ Mặc!" Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nôn nóng, hoảng loạn đến mức mất đi vẻ đúng mực thường ngày của bà Giang: "Giang Hoa Dung! Chính là cha cậu, ông ta có liên lạc với cậu không? Hả? Giang Dữ Mặc, cậu nói chuyện đi! Tôi biết cậu đang nghe! Cậu mau nói đi!"
Giọng nói của bà Giang về sau gần như cuồng loạn, hệ thống không biết bà đã gặp chuyện gì, nhưng cảm nhận được sự bất lực, sợ hãi và hoảng hốt sâu sắc từ bà.
Thế nhưng.
Hệ thống cẩn thận nhìn ký chủ.
Cậu không những không hề mảy may thương hại, thậm chí còn cười sung sướng, đôi mắt tròn to như hạt trân châu đen cong lên.
"Bà Giang, hiện tại hình như bà đang cầu xin tôi đấy." Giang Dữ Mặc không hề giấu giếm, ngược lại cố ý nói bằng giọng châm chọc pha lẫn nụ cười nhạt: "Kiểu thái độ nhờ vả người khác thế này của bà cũng quá thiếu thành ý rồi."
"Giang Dữ Mặc!"
"Nếu bà không còn gì để nói, tôi cúp máy đây." Giang Dữ Mặc thờ ơ nói: "Tiền điện thoại của tôi đắt lắm."
Ý tứ này là bà còn không bằng mấy xu tiền điện thoại này sao?
"Một trăm ngàn (~364 triệu)!" Bà Giang nói nhanh như cắt, kịp thời trước khi điện thoại bị cúp. Lúc này, bà dường như đã lấy lại được sự bình tĩnh trước đó: "Chỉ cần cậu nói cho tôi Giang Hoa Dung! Ở! Đâu!!"
"Ha ha ha ha!" Nụ cười tươi đẹp, cuốn hút của thiếu niên mang theo ác ý không hề che giấu: "Bà là vợ ông ta mà còn không biết, thì tôi làm sao biết được!"
Giang Dữ Mặc nói xong liền trực tiếp cúp máy và chặn số, không dừng lại nửa giây.
[Ký chủ! Bà ta làm sao dám làm thế?]
Hệ thống biết trước đây nhà họ Giang đã đối xử với ký chủ như thế nào. Mặc dù hệ thống không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thái độ của bà Giang lúc này cũng quá là hợp lý!
Giang Dữ Mặc: "Ngươi quá coi thường bà ta rồi."
Cũng chính những hành động mấy ngày nay của Giang Dữ Mặc quá phi thường, khiến bà Giang "ném chuột sợ vỡ đồ". Bằng không, người đàn bà kia, vì lợi ích của bản thân, sẽ chẳng từ thủ đoạn độc ác nào.
Xét trên một khía cạnh nào đó, bà ta và Giang Hoa Dung cũng coi như trời sinh một đôi.
Hai loại người không ngủ chung một giường, có mắt mà không thấy núi Thái Sơn*.
*Gốc là 含金量还在上升: Thường dùng để diễn tả lúc đó mình chưa nhận ra được sự trân quý của những thứ trước mắt, tương tự như "có mắt mà không nhận ra Thái Sơn".
Nhưng mà, với thái độ luôn tỏ vẻ "khắp thiên hạ chỉ tôi tôn quý nhất" thường ngày của bà Giang, điều có thể khiến bà ta suy sụp, ngoài lợi ích, chỉ có hai đứa con trai và con gái kia của bà ta.
Mà Giang Sùng Nguyên lúc này hẳn còn đang dưỡng thương, vậy thì chính là Giang Nhiễm rồi!
Giang Dữ Mặc vỗ vỗ tay. Tốt! Thật quá tốt!
Cậu đã không ưa Giang Nhiễm từ lâu, cô ta việc gì cũng biết nhưng lại giả vờ vô tội, trên thực tế lại âm thầm điên cuồng thêm dầu vào lửa, biến chuyện nhỏ thành lớn, để Giang Dữ Mặc phải gánh chịu mọi hậu quả.
Mặc dù trước mắt vẫn chưa xác định cô ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ cần là người nhà họ Giang gặp nạn, Giang Dữ Mặc có thể giơ cả hai tay hai chân lên vỗ tay ăn mừng.
Bà Giang không phải người dễ dàng bỏ cuộc, sau khi phát hiện bị chặn, bà lập tức mượn điện thoại của người khác gọi tiếp, nhưng Giang Dữ Mặc đang bận hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày nên không bắt máy.
Cậu cố ý phớt lờ bà Giang. Dựa theo tuyến thời gian trong văn gốc, lúc này, Giang Nhiễm chẳng làm gì nên hồn, còn nhờ Giang Dữ Mặc hy sinh, mà thành công tiến vào tầng lớp thượng lưu, kết giao với thiên kim hào môn và thiếu gia chân chính.
Mặc dù vẫn chỉ là ở vòng ngoài, cách giới chân chính còn rất xa, nhưng đây cũng là một bước tiến lớn của nhà họ Giang.
Nhưng đó là cốt truyện sau khi Giang Dữ Mặc thành công bị hiến tế.
Hiện tại, Giang Dữ Mặc đã thẳng thừng cắt đứt nguồn sống bám víu cậu của nhà họ Giang. Tiếp theo nhà họ Giang sẽ xảy ra chuyện gì, đến cậu cũng không nói chắc được.
Dù sao cũng không phải chuyện tốt lành gì là được.
Giang Dữ Mặc hiện tại ăn uống không cần lo nghĩ. Ngoài năm triệu do bà Giang "hữu nghị" tặng, còn có năm mươi ngàn tệ như dâng lễ của Cố Du Du. Cô ấy thường xuyên gửi tiền, số lần nhiều đến mức Giang Dữ Mặc cũng phát hiện, hẳn hạn mức tiền mỗi ngày của cô cao nhất chính là năm mươi ngàn tệ.
Mỗi lần cô ấy đều viết là tự nguyện tặng, tiền đã đưa đến cửa thì không có lý nào từ chối.
Giang Dữ Mặc mỗi lần đều nhấn nhận, hơn nữa còn thêm tiền tố "Tán Tài Đồng Tử" trước tên của Cố Du Du.
Cố Ngu tuy không phải thứ tốt lành gì, nhưng em gái hắn ta vẫn được. Nếu đủ thành ý như vậy, vậy thì miễn cưỡng nhận cô làm đàn em vậy.
Gần trung tâm thương mại vẫn còn rất nhiều người. Giang Dữ Mặc hiện tại hoàn thành nhiệm vụ càng ngày càng thuận lợi. Đến giữa buổi trưa, cậu chỉ còn thiếu hai nhiệm vụ hàng ngày là xong. Dù sao cũng là ban ngày, vẫn trong giờ làm việc, nên không có quá nhiều người hay bất ngờ xảy ra.
Giang Dữ Mặc đang gặm cây kem ốc quế, bỗng nhiên ánh mắt cậu dừng lại.
Cách giao lộ hơn mười mét, một người phụ nữ trẻ mặc áo sơ mi và váy kẻ caro đang gọi điện thoại. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại rơi xuống đất, cô ta bước thẳng ra, lao vào dòng xe cộ nườm nượp.
Người qua đường chỉ cảm thấy một cơn gió lướt qua, lần lượt quay đầu nhìn lại.
Thiếu niên như một chú báo săn trên thảo nguyên rộng lớn, chỉ trong mấy nhịp thở ngắn ngủi, đã vượt qua hơn mười mét, băng qua dải phân cách xanh, kéo cô gái đang đứng trên đường, chỉ một giây nữa là sẽ bị ô tô đâm!
"Muốn chết thì đi nhảy lầu đi! Đừng hại tao! Mẹ kiếp!" Tài xế dừng xe lại, thò đầu ra chửi bới rồi phóng đi.
"Ôi, tuy không biết tại sao lại muốn tìm đến cái chết, nhưng cũng đừng ở trên đường chứ. Cô chết rồi, tài xế còn phải xui xẻo đền tiền."
"Cô còn trẻ, có chuyện gì mà không vượt qua được?"
"Giới trẻ bây giờ quá yếu ớt, áp lực học tập lớn quá thì tự sát, chia tay người yêu thì tự sát, mất việc thì tự sát, bị sếp mắng mấy câu cũng tự sát, chậc chậc chậc, vẫn là được chiều quá rồi."
Người qua đường bàn tán vài câu rồi bỏ đi, nhưng những lời đó vẫn lọt vào tai người phụ nữ.
"Huhu, các người biết cái quái gì!" Người phụ nữ bị kéo về ngồi bệt dưới đất rồi bắt đầu khóc: "Nếu có thể sống, ai lại muốn chết chứ? Tôi chỉ là, không còn cách nào khác."
Người phụ nữ vừa rồi đã vất vả lắm mới lấy hết can đảm, cô không nhịn được oán trách: "Cậu tại sao phải cứu tôi!"
"Vậy cô cứ đi chết đi." Giang Dữ Mặc nói mà không hề tức giận: "Tôi tuyệt đối không ngăn cản cô."
Vừa rồi hệ thống đã tiếp quản cơ thể Giang Dữ Mặc, mới khiến cậu chạy với tốc độ nhanh như vậy. Bây giờ chân cậu còn hơi run rẩy vì tiêu hao quá độ, cơ bắp tê mỏi.
Người phụ nữ khựng lại, giọng nói này hình như hơi quen thuộc.
Cô ngẩng đầu, lau đi nước mắt, tập trung nhìn kỹ: "Là cậu!"
"Cô biết tôi sao?" Giang Dữ Mặc dừng bước chân định rời đi, nhìn rõ mặt người phụ nữ: "Hình như hơi quen mắt."
Người phụ nữ gãi má: "Trước đó ở trạm xe buýt, gã khốn nạn chụp ảnh kia…"
"Ồ, là cô à." Vừa nghe vậy, Giang Dữ Mặc đã nhớ ra.
Ngày đi chơi công viên giải trí với Cố Du Du, lúc chờ xe tại trạm xe buýt, cậu đã tiện tay trừng trị một gã khốn chuyên chụp lén dưới váy phụ nữ.
"Còn có cái này." Người phụ nữ tìm được đoạn ghi hình livestream trên điện thoại, giọng điệu cuồng nhiệt, hai má ửng hồng: "Buổi tối hôm đó cậu đã cứu rất nhiều người! Cậu quá lợi hại!"
Giang Dữ Mặc dừng bước chân định rời đi. Video đang phát trên điện thoại đúng là tất cả những gì cậu đã làm vào đêm cậu vừa trùng sinh và ràng buộc với hệ thống.
[Wow! Đây hình như là anh thật!]
Thiếu niên trong video vẻ mặt bình thản, nhưng những chuyện cậu làm lại không hề bình thường chút nào.
Người phụ nữ vẫn đang lải nhải: "Có rất nhiều lần đều rất mạo hiểm, nếu không nhờ cậu, những người đó không chết cũng tàn phế…"
Những lời hay ý đẹp và khen ngợi ào ạt trút ra như không cần tiền, đến người bình thường nghe thấy cũng phải đỏ mặt.
Hệ thống: [Ký chủ! Cô ấy đang khen anh đó!] Nhưng mà nào là gặp được người tốt nhất, nghe có hơi quá sự thật. Hệ thống lắc đầu: Lại một người bị ký chủ lừa bịp.
"Cũng không biết tại sao, sau đó hot search lại bị xóa bỏ." Người phụ nữ lẩm bẩm.
Giang Dữ Mặc trong lòng khẽ động. Người có tài lực để xóa hot search, lúc ấy hình như chỉ có một người.
Xem ra, thời gian đối phương trùng sinh cũng xấp xỉ với mình.
Điều này cũng có thể giải thích tại sao tối hôm đó cậu rõ ràng đã cứu Cố Du Du, mà Cố Ngu lại vẫn có địch ý với mình. Nếu là vì hắn ta biết những chuyện mình đã làm ở kiếp trước, thì như vậy thật hợp lý.
Giang Dữ Mặc sờ sờ cổ.
Trên đầu ngón tay truyền đến cảm giác hơi thô ráp của băng y tế. Cậu nheo mắt cười, trông như một con cáo vừa thực hiện được ý đồ xấu xa.
Hai lần! Liên tiếp hai lần suy sụp! Ha ha ha ha! Quả thực quá xuất sắc!
Nếu như những thiên kim thiếu gia tự nhận cao quý, cao ngạo hơn cậu kia biết rằng đóa hoa kiêu kỳ hào môn Cố Ngu đã thay đổi tính tình lớn vì cậu, từ một quân tử khiêm tốn, ôn hòa, nho nhã, biến thành kẻ cố chấp, cảm xúc không ổn định, dễ dàng suy sụp, chắc chắn sẽ siêu cấp thú vị!
Làm thế nào mới có thể khiến Cố Ngu nghe lời cậu đây?
Giang Dữ Mặc nheo mắt đầy hứng thú. Hồi tưởng lại mấy ngày nay, mỗi lần cậu vừa đến gần đám người Từ Phi Diệu và Cố Du Du, Cố Ngu sẽ xuất hiện ngay. Cậu sẽ không cho rằng đây là sự trùng hợp.
Với tính cách của Cố Ngu, hẳn là vừa trùng sinh đã tìm người trông chừng cậu. Bằng không, làm sao giải thích được việc hắn ta lần nào cũng đến đúng giờ như vậy.
Mà những việc này hệ thống cũng không biết, quả nhiên là một thứ vô dụng chỉ có thể trò chuyện cùng.
Hiện tại, Cố Ngu chắc chắn cảm thấy cậu bụng dạ khó lường, sẽ hại thân hữu của hắn ta giống như đời trước.
Chỉ cần lại thêm lợi dụng, diễn thêm mấy cảnh, khiến Cố Ngu tách bạch cậu với Giang Dữ Mặc của kiếp trước. Như vậy, trước đó Cố Ngu đối với cậu tàn nhẫn bao nhiêu, sau đó sẽ áy náy tự trách bấy nhiêu.
Đến lúc đó, Cố Ngu sẽ dễ dàng bị cậu khống chế gọn gàng!
Ha ha ha ha! Điều này càng khiến Giang Dữ Mặc sảng khoái hơn cả việc giết hắn ta!
Nhưng mà, đến lúc đó, nếu bọn Từ Phi Diệu ở kiếp trước cũng có thể tận mắt nhìn thấy thì tốt biết mấy, cảm giác đó sướng chết đi được!
Giang Dữ Mặc giơ tay nắm chặt, thắng lợi đã nằm chắc trong tay.
Hệ thống:
Ký chủ lại đang bắt đầu cười đến mức khiến nó rợn người.