Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Sự chăm sóc kỳ lạ trong đêm
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Ngu cụp mắt, vài giây sau, lời kết bạn được chấp nhận.
Ting ting ting!
Gần như cùng lúc, Cố Du Du đã rất nhiệt tình gửi đến rất nhiều tin nhắn, trừ hỏi han sức khỏe, còn cả chuyển khoản tự nguyện tặng. Cố Ngu không ngờ Cố Du Du lại trò chuyện với Giang Dữ Mặc theo kiểu cách này, cứ một tiếng lại gọi một tiếng “ân nhân”, qua từng dòng tin nhắn toát lên vẻ nhiệt tình.
Cố Ngu khẽ động ngón tay, trả lời từng câu một, thuận tiện thông báo sẽ đi du lịch một thời gian, gần đây sẽ không ở thành phố A.
Làm xong tất thảy, anh thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Chỉ cần ngăn Giang Dữ Mặc tiếp xúc với người khác, lần này, bọn họ sẽ không xảy ra bất trắc như đời trước.
Điện thoại ting một tiếng, Từ Phi Diệu mời anh đi quán bar uống vài ly. Cố Ngu nhìn vị trí, thấy không quá xa, anh thay quần áo rồi ra ngoài.
Đến quán bar, trong phòng không chỉ có Từ Phi Diệu mà còn có Chu Ý Bạch, Nguyên Tiếu và vài người bạn thân thiết thường ngày khác. Chỗ trống ở giữa, Cố Ngu đi qua đó ngồi xuống, một ly rượu được đưa đến trước mặt. Từ Phi Diệu nháy mắt với Cố Ngu: "Anh Ngu, uống một ly chứ?"
Cố Ngu rất nể tình bạn bè, cầm lấy và uống cạn một hơi.
Việc này khá bất thường. Bình thường Cố Ngu uống rất tao nhã, nhấp từng ngụm nhỏ, nhưng giờ lại uống cạn một hơi, trông có vẻ đang có tâm sự.
Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch hai người trao đổi ánh mắt, rồi bắt đầu nói chuyện phiếm. Sau một hồi, họ chuyển sang chủ đề nóng hổi gần đây.
"Tiền Thịnh và Tiền Hâm thật là gan trời, cũng năm 2024 rồi mà còn dám làm chuyện như vậy." Từ Phi Diệu không dám tin, vẻ mặt thổn thức: "Cứ nghĩ mình là hoàng đế thật à."
"Đúng vậy đúng vậy." Cậu ấm Diệp Thu bên cạnh hùa theo: "Ăn gan hùm mật báo! Vẫn nhờ anh Cố, nhẹ nhàng dẹp tan ổ cướp đó."
Cố Ngu nhíu mày: "Là cảnh sát triệt phá, tôi chỉ báo cảnh sát thôi."
Từ Phi Diệu vỗ đầu Diệp Thu: "Cậu nghĩ anh Ngu giống cậu chắc. Có vài lời không thể nói bậy, đừng tự chuốc lấy phiền phức."
Diệp Thu vội vàng xin lỗi, bồi tội bằng cách uống liền ba ly.
Chu Ý Bạch im lặng uống rượu. Đợi khi Từ Phi Diệu kéo người khác đi hò hét ầm ĩ, y mới khẽ khàng nói chuyện phiếm: "A Ngu, mấy ngày nay cậu ngủ ngon không?"
Mấy ngày trước, Cố Ngu nói với y tối ngủ không ngon, thường xuyên mất ngủ. Chu Ý Bạch bèn kê cho anh một ít thuốc hỗ trợ giấc ngủ rất hiệu quả.
Cố Ngu xoay ly rượu. Không biết nghĩ đến chuyện gì, ánh mắt anh trở nên u tối, ảm đạm dưới ánh đèn trong phòng: "Ừm, cảm ơn."
Hai ngày này Giang Dữ Mặc ngủ trong phòng anh, Cố Ngu mỗi ngày vừa có thời gian đều sẽ đi ngồi trong phòng lẳng lặng nhìn cậu.
Giang Dữ Mặc ngủ say rất ngoan, vẻ ngoài của cậu vốn là kiểu đẹp đẽ ngoan ngoãn. Ai sẽ tin một thiếu niên trông đơn thuần như tờ giấy trắng như vậy thế nhưng sẽ làm ra rất nhiều chuyện độc ác, tàn nhẫn?
Có lẽ ý thức được Giang Dữ Mặc ngủ ngay tại cách vách anh, không bao giờ có thể ra ngoài dùng những mưu kế đó nên mấy ngày nay chất lượng giấc ngủ của Cố Ngu thực sự đã cải thiện rõ rệt, chỉ là vẫn sẽ thường xuyên gặp ác mộng.
"Vậy là tốt rồi. Tôi thấy hôm nay quầng thâm mắt của cậu cũng đã mờ đi rồi." Chu Ý Bạch xua xua tay: "Đều là anh em, chuyện nhỏ thôi, không cần cảm ơn đâu. Trước đây cậu cũng đã giúp tôi không biết bao nhiêu lần rồi."
"Hai cậu đang nói gì đó?" Từ Phi Diệu hát xong một bài, liền chạy về trêu chọc Chu Ý Bạch. Hắn ngồi bên cạnh Chu Ý Bạch, tay thuận thế đặt lên: "Tôi bỏ lỡ chuyện gì à?"
Cố Ngu chỉ lo nhìn điện thoại, Chu Ý Bạch vốn dĩ ít nói, công việc một ngày đều nói hết rồi, hiện tại cũng lười đáp lại hắn.
Từ Phi Diệu thở ngắn than dài mấy câu, như em bé tò mò cổ cũng sắp dài ra hai dặm: "Ui, A Ngu, đã trễ thế này còn làm việc sao?"
Hắn thấy Cố Ngu vẫn luôn nhìn điện thoại, bèn cho rằng anh đang xem tài liệu quan trọng gì đó, nhưng lại thực sự tò mò, rốt cuộc là chuyện gì khẩn cấp đến mức đã trễ thế này còn đang xem?
Hình ảnh trên điện thoại của Cố Ngu bất ngờ là một đoạn giám sát thời gian thực.
Thiếu niên bị bịt mắt, hai tay bị trói chặt, vẫn giữ nguyên tư thế nằm trên giường từ lúc anh rời đi, cứ như đã ngủ say.
Trong lòng Cố Ngu như trút được gánh nặng, chính anh cũng không nhận ra vẻ mặt mình lúc này đã thả lỏng đến mức nào, đôi lông mày giãn ra, khóe môi cũng không còn căng cứng như suốt thời gian qua nữa.
Từ Phi Diệu tò mò thật, đầu vẫn luôn ghé sát vào: "Cho tôi xem có gì đẹp như vậy?"
Nữ streamer xinh đẹp trên màn hình uốn éo cơ thể theo điệu nhạc sôi động, nháy mắt, hôn gió, làm đủ mọi cử chỉ mờ ám.
"Hả? A Ngu, cậu thích cô ấy à?" Từ Phi Diệu có cảm giác cuối cùng cũng tìm được chủ đề chung với anh em tốt, chỉ hận không gặp sớm hơn, ngay lập tức có cả rổ chuyện muốn nói: "Tôi nói với cậu này, tôi biết nữ streamer này, trước đây có gặp vài lần ngoài đời. Cậu có muốn tôi giới thiệu không?"
Bạn tốt cuối cùng cũng thông suốt, Từ Phi Diệu sao có thể không nhiệt tình giúp đỡ chứ?
Hơn nữa Cố Ngu trông có vẻ thật sự không thích Giang Dữ Mặc. Tuy có chút hiềm nghi có mới nới cũ, nhưng là lần đầu tiên Cố Ngu thích ai, trước đó không có kinh nghiệm, nói không chừng thích Giang Dữ Mặc là ảo giác thôi.
Cũng bảo anh ta bỏ theo dõi rồi, chắc là không thích thật.
"Không cần." Cố Ngu từ chối.
Từ Phi Diệu: "Tôi biết cô ấy thật mà, đến lúc đó hẹn ra cùng chơi…"
Cố Ngu liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh đi rõ rệt. Từ Phi Diệu bịt miệng lại: "OK, tôi câm miệng."
Hắn quay đầu tìm những người khác chơi trò chơi, hoàn toàn không để ý thấy Cố Ngu khẽ trượt ngón tay trên màn hình, người trong màn hình bất ngờ lại là đối tượng mà hắn cho rằng Cố Ngu "không thích".
Lúc này, thiếu niên lại nằm trên mặt đất. Dường như cậu cố gắng mò mẫm để xuống giường, nhưng lại bất cẩn ngã xuống, đầu gối đập vào sàn nhà, hiện lên một mảng lớn xanh tím. Có vẻ vì quá đau, cậu nằm im không nhúc nhích. Rất lâu sau, cậu mới khẽ nhún vai, như thể đang dùng vai áo lau nước mắt.
"A Ngu, ngày mai…" Nguyên Tiếu cả đêm đều đang chú ý Cố Ngu, cô đã suy nghĩ cả đêm, cuối cùng cũng nghĩ ra chủ đề có thể nói chuyện một chút. Nhưng vừa mới đến, nói được mấy chữ, người đàn ông đã nhíu mày như gặp phải vấn đề nan giải.
"Có việc đi trước." Anh vẫn luôn nhìn điện thoại, cũng không ngẩng đầu lên mà rời đi.
Điều này thì khiến cho Nguyên Tiếu đang đứng đó vô cùng xấu hổ.
"Ha ha ha, A Ngu có việc gấp ở nhà nên phải về." Từ Phi Diệu lại đây hòa giải.
Lời thì nói vậy, nhưng đêm khuya thế này, sẽ đến đây hẳn là không có việc xã giao gì, cũng không nghe nói Cố Ngu có người bên cạnh. Đột nhiên có việc phải đi, không phải do nghe được chút tin đồn nhảm nhí nên tránh cô ấy chứ?
Người khác nghĩ đến được, Nguyên Tiếu tự nhiên cũng nghĩ đến, nhưng cô chỉ vén lọn tóc bên tai, che giấu sự mất mát bằng một nụ cười đúng mực, rồi đi xuống và ngồi trở lại chỗ cũ.
Vương Nguyệt Vi lầu bầu: "Sao Cố tổng lại không nể mặt chút nào vậy."
Nguyên Tiếu không chút biểu cảm nói: "Từ Phi Diệu không phải nói rồi sao? Trong nhà anh ấy có việc."
Nói thì nói vậy, nhưng Nguyên Tiếu lại có cảm giác bất an trong lòng. Có thể khiến Cố Ngu lộ ra vẻ mặt như vậy, liệu có phải là người nhà họ Cố không?
^
Giang Dữ Mặc yên tĩnh nằm nghiêng trên mặt đất, gương mặt áp mặt đất, khẽ rơi nước mắt khi nằm im không nhúc nhích.
Hệ thống kiểm tra thiết bị giám sát, thấy nhịp tim ổn định, bèn vỗ ngực: Xém nữa thì bị ký chủ lừa rồi.
[Ký chủ, tại sao ngài muốn cố tình tự làm mình bị thương?]
Giang Dữ Mặc: 'Chỉ đang kiểm chứng một việc.'
Hệ thống không hiểu, nó đột nhiên nhớ tới.
[À đúng rồi, xét thấy ký chủ lần này đóng vai trò không thể thiếu trong việc giúp người khác (làm niềm vui), nên được thưởng 20 điểm năng lượng. Năng lượng hiện tại là 24 điểm.]
[Ký chủ, ngài xem lần này chúng tôi hào phóng đúng không. Đây chính là 20 điểm năng lượng đó.]
'Ọe.'
Giang Dữ Mặc trong lòng từng đợt buồn nôn, sắc mặt uể oải: 'Ngươi đừng nói chuyện với ta, ta sợ ta sẽ không nhịn được mà nôn mất.'
Tuy rằng mục đích là chơi Tiền Thịnh Tiền Hâm, trong quá trình không thể tránh được việc cứu người, nhưng chuyện này với cậu mà nói chung quy vẫn là sự sỉ nhục! Không nhắc đến thì còn có thể giả vờ quên, nhưng nhắc đến thì cứ như dao cứa vào tim.
Uất ức nghẹn ngào!
Hệ thống: Ký chủ thật đúng là không thay đổi bản chất. Tiếp tục như vậy ký chủ có thể cải tà quy chính thật sao?
Hệ thống đột nhiên nghĩ đến ký chủ có thể dùng năng lượng để tra kẻ bắt cóc.
Nó bịt miệng lại, ký chủ không nhớ thì nó tuyệt đối phải nhịn xuống, không thể nhắc nhở ký chủ!
Đúng rồi, nó quên mất gì ấy nhỉ?
Giang Dữ Mặc, như một chú chó Shiba hung dữ: "Đúng rồi, ngươi dùng năng lượng tra xem là ai làm?"
[Giám sát thấy ký chủ hai ngày chưa hoàn thành nhiệm vụ, có dấu hiệu đình công tiêu cực, để khiển trách, khấu trừ toàn bộ năng lượng. Năng lượng hiện tại 0.]
Giang Dữ Mặc: ???
Giang Dữ Mặc: !!! Ta đệt mẹ!
Lúc này, Cố Ngu đang đợi đèn đỏ. Người ngoài đều nói Cố Ngu là người thừa kế ưu tú nhất trong giới thượng lưu ở thành phố A.
Tập đoàn Cố thị nền tảng sâu dày, nhưng ba Cố với cách làm bảo thủ, không theo kịp sự đổi mới trong xu thế xã hội đang thay đổi từng ngày, sớm muộn cũng sẽ bị xã hội đào thải.
Từ mấy năm trước cũng đã có chút dấu hiệu suy thoái, các gia tộc giàu có khác đang theo dõi đã bắt đầu bàn bạc làm thế nào để cắn một miếng thịt từ "con cá voi khổng lồ" Cố thị này. Chỉ là đủ loại chuẩn bị đã sẵn sàng đều đổ sông đổ bể sau khi Cố Ngu tiếp quản tập đoàn.
Không bảo thủ như ba Cố, Cố Ngu tự khi tiếp quản Cố thị, mạnh tay thực hiện không ít dự án, trong đó không thiếu những sai lầm chiến lược trong mắt họ, cuối cùng lại tạo ra bất ngờ. Cố Ngu từ đây ngồi vững vị trí, Cố thị cũng nhanh chóng thay đổi xu hướng suy tàn, ngồi vững trên đỉnh kim tự tháp của giới kinh doanh.
Mà Cố Ngu cũng có một biệt danh "đao dịu dàng", nhìn như quân tử đoan chính, thực tế cường thế ép người, từng bước dồn ép.
Người ngoài đều nói anh là quân tử nho nhã lịch sự, luôn mỉm cười nhẹ. Khi không có ai, anh lại lạnh lùng như một pho tượng không có hơi người, chẳng hạn như giờ phút này.
Cố Ngu thực ra là vẻ mặt lạnh lùng, chỉ là nụ cười nhạt ngày thường làm dịu đi vẻ sắc sảo và đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh. Một khi không có biểu cảm, thì sự hung ác ẩn sâu trong cốt cách sẽ lộ ra nhàn nhạt từng chút một.
Đèn đỏ còn mấy chục giây, anh lạnh lùng cúi đầu liếc nhìn điện thoại, vẻ bình tĩnh trên mặt anh tan vỡ, đôi mắt lạnh nhạt thờ ơ mở to, trên mặt liên tiếp hiện lên vẻ nghi hoặc, khó hiểu và kỳ lạ.
Trên màn hình điện thoại, thiếu niên vốn yên tĩnh nằm trên mặt đất đột nhiên điên cuồng đạp chân, miệng không ngừng há ra khép vào. Cho dù đôi mắt bị che lại, cũng có thể thấy rõ vẻ phẫn nộ trên mặt cậu.
Chân cậu ta khá dài. Máy theo dõi ở quá xa nên không thu được tiếng.
Cũng rất trắng. Lần sau cũng lắp máy nghe trộm vậy.
Chỉ là đạp đạp, mười lần thì bảy lần đều đập vào chân giường.
Đèn xanh, anh vốn nên đi thẳng, nhưng lúc thoáng thấy một cửa hàng tiện lợi đối diện, Cố Ngu nhướng mày, đánh lái, rẽ vào cửa hàng tiện lợi đối diện.
Hơn mười phút sau, anh xách túi trở lại căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.
Khác với căn nhà cổ của nhà họ Cố, căn hộ này Cố Ngu không định thuê người giúp việc. Căn phòng khoảng bốn-năm trăm mét vuông, chỉ có ánh trăng bên ngoài chiếu vào, trông vừa lạnh lẽo vừa cô đơn.
Cố Ngu về nhà đầu tiên là tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ. Trước khi đi vào, anh mở ra túi vừa mới mua trên đường, từ bên trong lấy ra một món đồ, đeo lên người mình, cuối cùng mới xách theo hộp y tế rồi mở cửa bước vào.
Cánh cửa không tiếng động mở ra, luồng không khí tràn vào dường như làm thiếu niên giật mình, cậu khẽ nghiêng đầu về phía này.
Biểu cảm trên mặt cậu lập tức thay đổi, từ vẻ cáu kỉnh hung dữ biến thành chú cừu non ngoan ngoãn.
Hệ thống, sau hơn mười phút bị ký chủ mắng chửi thậm tệ, khóc lóc thảm thiết: Huhuhu, vẫn nhờ nam chính cứu tôi!
Một tia kỳ lạ chợt lóe lên trong lòng Cố Ngu, bước chân anh khẽ khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục tiến về phía trước.
Tai Giang Dữ Mặc áp sát sàn nhà, chính xác bắt được tiếng cọ xát rất nhỏ dừng lại trước mặt cậu.
Đầu tiên là một mùi hương nước hoa Cologne nhàn nhạt cuốn theo luồng không khí ẩm ướt mang theo hơi ấm phả đến, ngay sau đó là một luồng khí ấm lớn tiến đến gần, tiếp theo là ngón tay của người lạ khẽ chạm vào vị trí đầu gối bị va chạm của cậu, ấn vài cái vào mấy chỗ trên cẳng chân. Cảm giác căng tức, đau nhói khiến Giang Dữ Mặc khó chịu khẽ đạp đạp chân.
"Ưm."
Người kia như thể bây giờ mới phát hiện cậu nằm trên mặt đất, một tay luồn qua khe hở giữa cánh tay cậu và sàn nhà, tay kia móc lấy khoeo chân cậu, chỉ khẽ dùng chút sức đã ôm cậu từ mặt đất lên giường ngồi.
Quá nhẹ.
Nhẹ đến nỗi thậm chí hơi thở của Cố Ngu cũng không thay đổi chút nào.
Thiếu niên ngoan ngoãn ngồi tại mép giường, hai chân thuận theo đó buông thõng xuống mép giường. Lúc này cậu cứ như một con búp bê BJD* tinh xảo được trưng bày trong tủ kính cao cấp.
* BJD là viết tắt tiếng Anh của cụm từ Ball-Jointed Doll. Là búp bê được sản xuất dựa trên kích thước người thật.
Cố Ngu không nhận ra vẻ mặt mình đang lộ rõ sự hài lòng, ngay cả đôi mắt anh cũng khẽ nheo lại vì vui sướng.
Nếu cậu cứ mãi ngoan như hiện tại thì tốt rồi.
Anh quỳ một gối xuống trước giường, mở hộp y tế ra.
Tiếng 'cùm cụp' trong trẻo khiến mày Giang Dữ Mặc giật nảy. Cậu không nhìn thấy gì, không có năng lượng cũng không thể tự cởi trói tay, đáy lòng bắt đầu có chút hoảng loạn.
"Anh muốn làm gì?"
"Anh rốt cuộc là ai? Tôi một không có tiền, hai không có thế lực, anh trói tôi rốt cuộc có mục đích gì?"
Cậu không chờ được câu trả lời.
Không nhìn thấy gì, hai tay còn bị trói phía sau, cậu không dò được ý đồ của người đến, thân thể mắc kẹt trong bóng tối khiến nỗi bất an trong lòng dần dần lớn lên. Thậm chí khi chất lỏng hơi lạnh dừng lại trên đầu gối cậu, cậu bật cẳng chân, theo phản xạ giật đầu gối lại, nhưng chưa kịp đá trúng người đã bị một bàn tay lớn nóng hổi ấn xuống.
Giang Dữ Mặc thất vọng trong lòng, bề ngoài lại ngoan ngoãn hơn so với vừa rồi, ngay cả từng sợi tóc cũng ngoan ngoãn rũ xuống, cứ như mọi chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ là ngoài ý muốn.
Người kia tiếp tục động tác trên tay, chất lỏng lạnh lẽo che phủ những chỗ bị bầm tím.
Giang Dữ Mặc chun chun mũi, ngửi ngửi mùi dầu thuốc trong không khí.
Đây là… tự bôi thuốc cho mình?
Một gợn sóng kỳ lạ vừa dấy lên trong lòng Giang Dữ Mặc đã nhanh chóng bị cơn đau nhói bao trùm.
Lực tay của người đàn ông cứ như không tiếc sức, ấn sâu đến tận xương tủy.
"Suỵt." Giang Dữ Mặc nhíu mày cắn môi: "Anh, anh đừng ấn nữa, mấy ngày nữa nó sẽ tự khỏi thôi."
Cậu quen với đau đớn không có nghĩa là thích đau đớn, hơn nữa chưa từng bị ai tiếp xúc thân mật đến vậy, thế nên sau lưng cậu thoáng giật mình, nổi hết cả da gà.
Người kia vẫn không nói chuyện, chỉ tiếp tục động tác trên tay, vài lần đè xuống cái chân muốn đá người của thiếu niên, mạnh mẽ xoa bóp vết bầm tím xanh lè đáng sợ trên đầu gối cậu.
Giang Dữ Mặc không tránh thoát được, đá cũng không được, chỉ có thể chịu đựng.
"Ư a, ưm ưm, suỵt, ưm."
Âm thanh chịu đau không ngừng bật ra từ miệng thiếu niên, Giang Dữ Mặc rên rỉ. Người kia ngừng một chút, cậu tưởng có tác dụng, niềm vui trong lòng còn chưa kịp dâng lên, thì giây sau đã bị lực xoa bóp mạnh hơn, lớn hơn nữa kích thích đến toát mồ hôi.
Đầu gối càng xoa càng nóng, gần như ngay lúc Giang Dữ Mặc cảm thấy muốn cháy rát, cuối cùng cũng dừng lại.
Chỉ là cậu vừa mới thở ra một hơi, nhiệt độ nóng bỏng đã ấn lên một đầu gối khác.
Thiếu niên dường như khó chịu vì đau nên nhấc đầu gối lên, nhưng lập tức đã bị trấn áp một lần nữa, chỉ có thể bị ép chấp nhận "ý tốt" của "kẻ bắt cóc".
Hơn mười phút sau, Giang Dữ Mặc không thấy chân mình sáng bóng vì dầu, nhưng có thể cảm nhận được mấy chỗ đều tỏa ra nhiệt độ nóng ran.
Người kia mang theo mùi dầu thuốc khó ngửi trên người đứng dậy. Giang Dữ Mặc cũng không hiểu nổi anh ta rốt cuộc muốn làm gì.
Trói cậu lại rồi lại đối tốt với cậu, ừm, sao lại mâu thuẫn thế chứ?
Tiếng bước chân càng lúc càng xa.
Giang Dữ Mặc: ?
Cho nên anh ta đến là để xoa vết bầm cho cậu?
Này cũng quá khó hiểu.
Giang Dữ Mặc trong lòng thắc mắc nghĩ.
"Này! Anh rốt cuộc muốn làm gì? Anh nói thẳng đi, đừng làm những trò vô…" Lời còn chưa nói hết, lời của Giang Dữ Mặc bị một tràng tiếng 'ọc ọc' cắt ngang. Giang Dữ Mặc ngón chân quắp chặt mặt đất, chửi thầm cái bụng quá không biết điều, bộ không thể chờ cậu nói xong lời cay nghiệt rồi hẵng réo à? Cái này mẹ nó xấu hổ biết bao!
Một khi không nhìn thấy, các giác quan khác sẽ trở nên nhạy bén lạ thường.
Giang Dữ Mặc cảm thấy người kia đang nhìn mình, cậu cảm thấy người kia chắc chắn đang cười nhạo cậu, cũng không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp bất chấp tất cả: "Ta đói rồi!"
"Ha." Một tiếng nói nhẹ nhàng, mang theo đủ mọi cung bậc cảm xúc, cào vào tai. Giang Dữ Mặc ngứa tai muốn gãi, đáng tiếc hai tay cậu bị trói, chỉ có thể nhún vai, dùng bả vai cọ cọ lỗ tai để gãi ngứa.
"Cậu muốn ăn gì?" Giọng nói ấy nghe có chút trầm thấp.
Cho dù cách miếng vải đen cũng có thể cảm nhận được Giang Dữ Mặc đảo tròng mắt mấy vòng, bắt đầu gọi món như một đứa trẻ hư: "Tôi muốn ăn gà rán, trà sữa, vịt quay, chân heo hầm, canh hầm, tôm hùm đất, cua đồng xào, cua lông, tôm hùm…"
Người kia không đồng ý cũng không từ chối, chỉ thốt ra một câu: "Chờ."
Giang Dữ Mặc lại nhạy bén nhận ra ý cười trong lời anh, trong lòng chất vấn hệ thống: "Mẹ kiếp! Hắn ta có phải đang cười nhạo ta không?"
[Ặc, không có đâu, chắc do chưa từng thấy ai giống ký chủ ngài bị trói mà lá gan vẫn lớn như vậy, hắn ta chắc chắn là bị ngài làm cho khiếp sợ rồi!]
Giang Dữ Mặc trong lòng cười khẩy: "Hệ thống, ngươi có phải có chuyện gì giấu ta không?"
Hệ thống: ??? Nó cũng chưa nói gì mà, sao đã tự rước họa vào thân rồi?
[Không có, ký chủ ngài sao lại nghĩ như vậy?]
Giang Dữ Mặc không tỏ thái độ.
[Chúng ta chính là một thể, tôi có thể giấu anh gì chứ?]
Giang Dữ Mặc cười lạnh: "Vậy ngươi nói cho ta người này là ai!"
[Ặc, việc này cần sử dụng năng lượng...]
Hệ thống biết đây không phải cách, nhưng có thể trì hoãn được giây nào hay giây đó.
Cố Ngu đi vào phòng bếp, trong tủ lạnh có tôm hùm tươi do anh bảo người mua và mang đến.
Thiếu niên gầy cứ như cây trúc, hoàn toàn không nhìn ra là người đã tròn mười tám tuổi chút nào, còn tưởng rằng mới chỉ là học sinh lớp mười thôi đấy.
Nếu anh khống chế được người, vậy trong khoảng thời gian này, anh có trách nhiệm nuôi tốt thiếu niên.
Coi như bồi thường đi.
Có lẽ do đã kiểm soát được nguy cơ lớn nhất, chỉ cần coi chừng Giang Dữ Mặc, cậu sẽ không có cơ hội đến trước mặt những người khác mà gây sự, những chuyện đó ở kiếp trước cũng sẽ không xảy ra. Cảm xúc của Cố Ngu bình thản đến đáng sợ, sự nóng nảy, lo âu từ khi trùng sinh đến giờ dường như đều biến mất.
Căn bếp đã lâu không được sử dụng tối nay bắt đầu bận rộn. Cắt đầu tôm, xẻ lưng, rút chỉ tôm, cho thịt tôm vào nồi, nấu lửa lớn. Để tránh bị dính đáy, anh phải khuấy thìa chậm rãi. Chiếc tạp dề buộc quanh eo, càng tôn lên bờ vai rộng và vòng eo thon gọn của anh, mang đến một cảm giác dịu dàng như người chồng mẫu mực.
Giang Dữ Mặc nghĩ mình sẽ phải đợi rất lâu, nhưng không ngờ cậu vừa mới mắng thầm được mấy trăm chữ, người kia đã quay lại rồi.
Hơi nóng thoang thoảng cùng mùi đồ ăn xộc vào chóp mũi.
Giang Dữ Mặc:… Người này không phải là muốn đút cậu ăn cơm đấy chứ?
"Há miệng." Người đàn ông nói ít mà ý nhiều.
Trong ký ức tuổi thơ của Giang Dữ Mặc, cậu còn chưa từng được mẹ mình đút cơm đâu. Cậu nổi hết cả da gà, sống lưng càng thêm rờn rợn. Người khác đối xử tệ với cậu, cậu sẽ trả lại gấp trăm lần. Người khác đối tốt với cậu, cậu sẽ cẩn thận tiếp nhận tất cả.
Nhưng đối với người vừa tệ vừa tốt với cậu, như một kẻ bệnh tâm thần, thì lại khiến Giang Dữ Mặc trong lòng ớn lạnh, cũng không biết nên phản ứng thế nào.
Mẹ nó, người này không phải bị tâm thần đấy chứ?
Căng da đầu nói: "Tôi lại không phải con nít, ăn cơm thì cứ để tôi tự… ưm..."
Người đàn ông hiển nhiên không có hứng thú nghe lời đề nghị của cậu, trực tiếp cứng rắn nhét muỗng vào miệng cậu.
Cháo mới nấu thơm lừng, còn hơi nóng. Giang Dữ Mặc vừa cúi đầu đã muốn nhả ra, người đàn ông lại nắm miệng cậu, thẳng thừng bịt kín cửa miệng như đã đoán trước.
Ta đệt @#¥%&*@
Giang Dữ Mặc muốn chửi người, vội vàng nhai nuốt xuống, há miệng liền mắng: "Anh bị điên ưm..."
Lại bị muỗng chặn đứng. Muốn nhổ ra thì lại bị bóp miệng, cũng chỉ có thể nuốt xuống.
Liên tiếp vài lần như vậy, Giang Dữ Mặc đè nén cơn giận. Cậu phồng má lên, hung tợn nghĩ: Tiểu nhân báo thù, mười năm chưa muộn! Hừ!
Cậu bắt đầu bới móc: "Ưm, nóng quá. Sao lại là cháo? Nhạt nhẽo quá, khó ăn thật."
Nói là khó ăn, nhưng Giang Dữ Mặc vẫn nuốt xuống, không có ý đồ nhả ra nữa. Cái chính là nhả không được, bị bóp miệng mãi cứ thấy mình như một thằng hề.
Người đàn ông không nói chuyện, nghe thấy cậu nói nóng, anh dừng một chút, đứng dậy rời đi.
"Ơ? Đi đâu mất tiêu rồi." Giang Dữ Mặc tức giận đến mức ngã ngửa, suýt nữa nằm dài xuống giường: "Cái gì chứ, tôi chỉ nói nóng thôi mà đã mạo phạm đến rồi sao? Tính tình mấy kẻ bắt cóc thời nay cũng kém quá! Đánh giá tệ!"
Kết quả không đợi bao lâu, người đàn ông lại về rồi. Lần này không cần anh nói, Giang Dữ Mặc đã chủ động mở miệng đòi ăn một cách ầm ĩ.
Cười chết mất, nếu thật sự không cho ăn thì sao đây? Cậu cũng không muốn chết đói. Hơn nữa, nhìn từ một góc độ khác, được người hầu hạ như một ông lớn cũng khá tốt chứ?
Nếu người này là Cố Ngu vậy càng hoàn hảo. Kẻ địch ngày xưa giờ hầu hạ mình ăn uống, vậy có gì khác người hầu đâu?
Nghĩ như vậy, được người đút cơm cũng không phải khó chịu đến vậy. Giang Dữ Mặc giỏi nhất chính là tìm niềm vui trong khổ.
Cố Ngu dừng một chút, ánh mắt dừng lại một chút trên đầu lưỡi hơi đỏ vì bị nóng trong miệng cậu, sau đó tiếp tục.
Lần này vào miệng độ ấm thích hợp, Giang Dữ Mặc không bị nóng nữa, không biết thế nào, Giang Dữ Mặc cũng không nói nữa, yên tĩnh chỉ có âm thanh nhai nuốt.
Cố Ngu tuân thủ chính xác nguyên tắc dinh dưỡng toàn diện, một miếng thịt, một miếng rau. Một chén cháo hết, người đàn ông đứng dậy định rời đi.
"Ơ? Thế là xong rồi à?" Giang Dữ Mặc chép chép miệng: "Tôi còn chưa ăn no mà. Anh nghèo đến mức ngay cả một bữa cơm cũng không lo nổi sao?"
Lời nói bình thản của người đàn ông vang lên ngay trước mặt cậu: "Cậu hai ngày không ăn rồi, ăn quá nhiều sẽ khó chịu."
Giang Dữ Mặc không ngờ anh ta lại gần đến vậy, khẽ lùi ra sau, kéo giãn khoảng cách: "Tôi vậy là bị ai làm hại?"
"Đúng rồi, anh cởi trói tay cho tôi." Giang Dữ Mặc cười tươi ranh mãnh, như đang nói 'cuối cùng thì ta cũng bắt được sơ hở của ngươi rồi': "Nếu lát nữa tôi muốn đi vệ sinh thì sao đây? Còn nữa, tôi cảm thấy trên người thật dính, anh không giúp tôi cởi trói thì tôi tắm rửa kiểu gì?"
Cậu tạm dừng một chút, không chờ được người đàn ông trả lời, Giang Dữ Mặc đột nhiên trêu đùa: "Hay là, anh muốn giúp tôi đi tiểu, giúp tôi tắm rửa?"
Con ngươi Cố Ngu nhìn chăm chú cậu thật sâu. Giang Dữ Mặc một chân đạp lên giường, một chân buông thõng xuống mép giường, ngả người ra sau, cà lơ phất phơ như một tên du côn: "Tôi thì thực ra không ngại."
Dù sao được hầu hạ thì chính là ông lớn. Cậu coi như người này là thủ hạ của mình.
Cố Ngu chậm rãi nhíu mày lại, anh từ nhỏ được giáo dục tinh anh của nhà họ Cố, thành tích học tập và lễ nghi đều không thể chỉ trích.
Mỗi người gặp phải anh không ai mà không chú trọng lễ nghi. Tuy không đến mức khinh thường, nhưng thực sự không ưa nhìn.
Giang Dữ Mặc cười đắc ý, có thế nào cũng không thể giúp mình đi tiểu được thật. Chỉ là cậu không đợi được cởi trói, mà đợi được trước chính là người đàn ông đè lại vai cậu, đỡ thẳng cậu dậy. Ngay cả cổ chân cậu cũng bị tay người đàn ông một phen khoanh lại, kéo xuống.
Thiếu niên một lần nữa trở lại tư thế ngồi ngoan ngoãn như vừa rồi. Cố Ngu gật đầu hài lòng.
Giang Dữ Mặc nghiêng đầu: ???
"Anh ta có phải bị điên không?" Giang Dữ Mặc buột miệng thốt ra. Không phải, cậu ngồi thế nào có quan hệ gì với anh ta? Người này quản chuyện cũng rộng quá đấy. Người quản được cậu còn chưa sinh ra đâu! Ngay cả ba cậu cũng không quản được cậu!
Giang Dữ Mặc bằng cảm giác nhấc chân đạp một phát, vững vàng đá trúng đùi người đàn ông. Giang Dữ Mặc không chỉ không thu chân, thậm chí đạp thật mạnh, đồng thời còn dùng lực đá vài cái.
Bất kể ai bị người vô duyên vô cớ đá một cước cũng sẽ tức giận, huống chi còn bị đạp mạnh và dùng sức đẩy. Giang Dữ Mặc ngạo nghễ ngẩng cằm, chờ đợi thưởng thức khoảnh khắc người đàn ông sụp đổ và chửi ầm lên.
Kết quả lại là đợi được ngón tay người đàn ông khẽ câu lấy cổ chân cậu, kéo chân cậu ra rồi buông xuống như không có chuyện gì.
Giọng nói trầm thấp không chút cảm xúc: "Bây giờ cậu muốn đi vệ sinh không?"
Giang Dữ Mặc cười một cách vô tội: "Đúng vậy, anh trai bắt cóc ơi, anh có thể cởi trói tay tôi không? Tôi thế này không tiện đi vệ sinh."
Anh trai bắt cóc? Cố Ngu khẽ nhướng mày liếc cậu một cái.
Không nhận được trả lời ngay lập tức, Giang Dữ Mặc như nói đùa rằng; "Hay là anh ôm tôi đi à?"
Cậu cố ý chọc tức người đàn ông, thường thì lúc này người bình thường sẽ cởi trói cho cậu.
Nhưng lần này cậu đã tính sai rồi.
Bởi vì giây tiếp theo, Giang Dữ Mặc cảm nhận được hai chân mình được xỏ vào một đôi dép lê mềm mại.
Hửm?
Trong khoảnh khắc cậu kinh ngạc, cậu bị bế bổng lên, dưới thân lơ lửng. Đợi đến khi Giang Dữ Mặc hoàn hồn lại, hai chân cậu đã chạm đất.
"Đến rồi." Người đàn ông nói: "Có thể buông ra chưa?"
Giang Dữ Mặc hoàn hồn, phản ứng lại vì vừa rồi quá đột ngột nên nắm lấy quần áo người đàn ông, cậu chậm rãi buông ra, nhất thời có chút không biết nên nói gì.
"Này, chờ một chút! Anh ta muốn làm gì?"
Giang Dữ Mặc kịp thời lên tiếng ngăn cản, muốn ngăn cản nhưng tay vừa cử động mới nhớ ra tay mình đang bị trói rồi.
"Cậu nói, muốn tôi giúp cậu đi vệ sinh."
Giang Dữ Mặc hít vào một hơi: "Anh ta nói gì?"
Ngón tay thon dài thoáng móc vào đai lưng. Giang Dữ Mặc căn bản không ngăn cản được, một đợt lạnh lẽo ập đến, xúc cảm ấm áp như gần như xa, giọng nói thì thầm vang lên bên tai: "Được rồi, tiểu đi."
Giang Dữ Mặc sắc mặt nghẹn lại như người bị táo bón bảy ngày, trong lòng cậu có một tấn lời thô tục muốn tuôn ra: "Ta đệt ưm."
Vừa mới mắng được hai chữ, ánh mắt Cố Ngu biến đổi, bịt miệng thiếu niên: "Đừng nói tục."
Giang Dữ Mặc: A a a a a!
'Hắn ta bị điên đúng không!!! Đệt cha hắn ta %¥%@…'
Hệ thống chịu đựng hết mọi lời lẽ thô tục của ký chủ, nhẫn nhục như cục bông mặc người ta vò nát.
Nếu Giang Dữ Mặc hiện tại không bị trói chặt, cậu tuyệt đối tuyệt đối sẽ giết chết hắn ta!
Từng mảng đỏ hồng lớn lan ra từ gương mặt trắng ngần đến cổ, tai thiếu niên cũng đỏ bừng vì tức giận. So với sự dịu ngoan giả tạo trên bề ngoài vừa rồi, cơn tức giận hiện tại càng chân thật và có sức sống hơn.
Cố Ngu thế nhưng lại cảm thấy càng muốn nhìn thấy Giang Dữ Mặc như vậy hơn.
Thiếu niên sáng rỡ như hoa đào, sự ngượng ngùng trong tức giận khiến người nhìn không thể rời mắt.
Mắt Cố Ngu ánh lên ý cười. Anh còn tưởng rằng Giang Dữ Mặc người này không biết xấu hổ chứ.
Giang Dữ Mặc lần đầu tiên được người giúp đi tiểu từ khi có ký ức đến giờ, cả người cậu không được tự nhiên. Đừng nói muốn đi tiểu, cậu hiện tại thậm chí cũng chẳng buồn đi tiểu.
Đợi trong chốc lát, tiếng nước xì xì vang lên. Ngay sát bên tai còn có tiếng huýt sáo trong trẻo, lảnh lót. Trên bụng nhỏ còn được ấn nhẹ nhàng. Dưới tác động của mấy yếu tố này, Giang Dữ Mặc rốt cuộc không nhịn được.
Một khi đã bắt đầu thì không thể gián đoạn.
Trong tiếng nước tí tách, Giang Dữ Mặc nghiến chặt răng: 'Hệ thống, ta muốn giết chết hắn ta! Ta nhất định phải giết chết hắn ta!!'
Đừng nói ký chủ, ngay cả hệ thống cũng không hiểu nổi nam chính. Nam chính vốn là quân tử quang minh lỗi lạc, lý ra nên ngồi ngay ngắn trên đài cao. Anh vốn không hợp với ký chủ, không phải người chung một thế giới, cho dù trời xui đất khiến có giao thoa, cũng không nên phát triển đến tình trạng này.
Không phải, nam chính rốt cuộc là vì cái gì chứ? Người bình thường có thể làm ra chuyện kiểu này sao? Cảm giác hướng đi này càng ngày càng ảo diệu khiến Hệ thống không thể hiểu nổi.
Kiếp trước, Cố Ngu và Giang Dữ Mặc chỉ gặp mặt trong một số dịp công khai như ở công ty, tiệc tối. Lúc ấy Giang Dữ Mặc đã có chút thành tựu, tự mình mở công ty.
Ấn tượng ban đầu của Cố Ngu về Giang Dữ Mặc là một cậu nhóc đáng thương không cha không mẹ, nhưng dần dần thường xuyên tiếp xúc, anh biết Giang Dữ Mặc không cần sự thương hại.
Cậu không chỉ không đáng thương, ở trong mắt một số người, cậu còn rất đáng giận. Mặc kệ là dự án bảo mật cỡ nào, Giang Dữ Mặc luôn có thể nhận được một số tin tức trước để chuẩn bị sẵn sàng. Cố Ngu cũng từng chịu thiệt thòi dưới tay cậu.
Nếu không phải Giang Dữ Mặc lúc sau làm những chuyện đó, Cố Ngu có lẽ sẽ trở thành bạn bè có mối quan hệ không tệ với cậu.
Cố Ngu từng thấy dáng vẻ khí phách hăng hái của Giang Dữ Mặc, cũng từng thấy dáng vẻ kiêu ngạo, càn rỡ của cậu sau khi âm mưu thành công, nhưng chưa từng thấy cậu xấu hổ và giận dữ đến vậy.
Người khác xấu hổ và giận dữ đến muốn chết, còn cậu xấu hổ và giận dữ thì lại muốn giết người.
Cố Ngu gật đầu, tính tình này cuối cùng có điểm giống với kiếp trước rồi.
Bằng không, nếu cậu quá ngoan, sẽ luôn khiến Cố Ngu có cảm giác người này và Giang Dữ Mặc của kiếp trước không phải là một.
Bé Giang Dữ Mặc được nhẹ nhàng mặc quần vào, quần kéo lên, tiếng nước ào ào từ vòi nước biến mất.
"Cậu thế mà cũng có loại vẻ mặt này." Cố Ngu nhéo cằm cậu, da thịt gầy gò, không có chút thịt nào, nói bằng một giọng điệu vô cùng ngạc nhiên: "Thật là hiếm thấy."
Giang Dữ Mặc sửng sốt một chút, tiện đà nghĩ đến điều gì, ngửa ra sau tức giận mắng: "Đệt! Buông tay! Mả cha anh ta rửa tay chưa? Không rửa tay đừng chạm vào ta!"
Cố Ngu đương nhiên đã rửa tay rồi, nhưng có lẽ cảm thấy phản ứng này của cậu khá thú vị, anh không trả lời thẳng mà chỉ nói: "Không rửa tay thì không thể đụng vào cậu sao?"
Cằm một lần nữa bị người đàn ông mạnh mẽ nắm lấy. Giang Dữ Mặc giận dữ, bằng trực giác há miệng, duỗi cổ ra, thế nhưng lại thực sự cắn được ngón tay người đàn ông.
Người đàn ông vẻ mặt kỳ lạ: "Bộ cậu không sợ tôi chưa rửa tay sao?"
"A a a a phì phì!" Giang Dữ Mặc tức điên đầu, bị nhắc nhở vội vàng phun ra, nhe răng đe dọa: "Ta đệt! Ngươi đừng để ta biết ngươi là ai, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi sống yên!"
Ác long gầm thét?
Không, rồng non vồ mồi mới đúng.
Tuy rằng gầy, nhưng vẫn có trẻ con phúng phính, vẻ mặt có hung dữ cũng giảm đi nhiều.
"À đúng rồi," người đàn ông vừa mới bế cậu lên, như đột nhiên nhớ ra: "Bây giờ cậu còn muốn tắm rửa không?"
Giang Dữ Mặc: "Cút đi!"
Cố Ngu nhìn cổ và mảng lớn ngực cậu đều nhuộm thành màu đỏ rực, mím môi, không nhịn được nói: "Nếu cậu thật sự muốn tắm, tôi giúp cậu tắm cũng không phải không được."
Giang Dữ Mặc cười lạnh: "Ha."
Xem ra là không cần. Mang theo cảm xúc tiếc nuối mà chính bản thân cũng không biết, Cố Ngu lại ôm cậu trở về giường.
Giang Dữ Mặc kêu gào với hệ thống: 'Có một ngày, sớm hay muộn gì cũng có một ngày, ta tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để hắn ta sống yên!'
^
Cố Ngu về phòng tắm rửa, lau tóc rồi ra khỏi nhà vệ sinh. Anh vừa mới ngồi xuống giường, điện thoại rung lên 'brừm brừm', là tin nhắn gửi từ một số lạ.
Thứ anh muốn đã được chỉnh sửa kỹ lưỡng và gửi đến hộp thư.
Khoảng thời gian trước anh đã cho người đi điều tra Giang Dữ Mặc, từ nhỏ đến lớn, mọi chuyện lớn nhỏ đều được ghi lại. Điều tra càng kỹ càng tỉ mỉ thì tiền thưởng càng nhiều, nhân viên điều tra đương nhiên dồn hết sức lực để thăm dò, điều tra đủ kiểu, tốn không ít thời gian, mỗi ngày đều ngủ không quá mấy tiếng, nhưng thành quả rất khả quan. Hồ sơ hơn trăm M này, phần lớn đều là văn bản, viết chi tiết về một thiếu niên được sinh ra mà không được bất kỳ ai kỳ vọng, đã vất vả lớn lên đến mười tám tuổi như thế nào.
Mẹ chưa kết hôn đã có thai, bị cha mẹ đuổi ra khỏi nhà, chỉ có thể nương tựa vào Giang lão gia, một kẻ tồi tệ. Cho đến năm bốn tuổi, mẹ cậu tự tử vì trầm cảm. Cậu bé bốn tuổi sống chung với thi thể ba ngày mới bị phát hiện. Nếu không phải lúc ấy bị đối thủ phát hiện và đưa lên tin tức, Giang lão gia cũng sẽ không đón Giang Dữ Mặc về nhà chỉ để làm màu.
Con riêng về nhà đương nhiên sẽ không được đối xử tốt. Lúc ban đầu, vì ngại đối thủ nhắm vào, Giang lão gia đối với Giang Dữ Mặc có thể nói là yêu chiều hết mực. Vì danh dự của nhà họ Giang, đám người bà Giang và cậu cả Giang dù có ý kiến cũng phải nhịn.
Nhưng chờ đến năm thứ hai, sau khi đối thủ bị nhắm vào sụp đổ, oán hận mà nhà họ Giang nén nhịn suốt một năm đã đổ gấp bội lên cơ thể gầy gò của Giang Dữ Mặc, bắt đầu từ năm sau đó.
Sống trong ổ chó, cậu phải giành thức ăn từ miệng chó, nhưng một đứa trẻ mấy tuổi làm sao giành lại được một con chó lớn. Ăn đói mặc rách là chuyện thường ngày, người nhà họ Giang còn thường xuyên dùng đủ loại lý do để hành hạ đứa nhỏ.
Cho đến khi Giang Dữ Mặc học cùng trường với Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm. Cậu và Giang Nhiễm cùng lớp. Con riêng từ trước đến nay bị giới nhà giàu coi thường, không cần làm gì cho gia tộc, lại có thể kế thừa gia sản. Chỉ nghĩ thôi cũng có thể biết Giang Dữ Mặc sẽ chịu đối đãi thế nào.
Nơi này kèm một tấm ảnh chụp mờ, Giang Dữ Mặc tám, chín tuổi với làn da dơ bẩn, tóc rối bù, trông luộm thuộm như một chú chó con lông xù bị đày vào lãnh cung.
Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm thường xuyên chụp lại hình ảnh thảm hại của Giang Dữ Mặc rồi cùng nhóm bạn xấu giễu cợt, trêu đùa.
Cố Ngu ánh mắt phức tạp. Ngay từ nhỏ đã chịu đối đãi vô nhân tính thế này, về mặt tinh thần đã chịu tổn thương sẽ phải cần đến bác sĩ. Anh không thể tưởng tượng, nhưng có thể hiểu vì sao Giang Dữ Mặc lại độc ác đến vậy.
Hóa ra cậu không phải là quả táo thối bẩm sinh, mà là từ nhỏ đã không có ánh mặt trời, không có dinh dưỡng, thậm chí bị nhắm vào nhiều năm như vậy, nên bên trong mới hư thối, khô héo.
Cố Ngu xem xong tài liệu rồi tắt đèn đi ngủ.
Hai ngày trước anh rõ ràng đã bớt gặp ác mộng, nhưng hôm nay không biết có phải liên quan đến việc Giang Dữ Mặc đã tỉnh táo hay không, mà ác mộng anh gặp đêm nay rõ ràng hơn, cũng chân thật hơn.
Ngoài từng cảnh thảm trạng hiện ra trước mắt, những người bạn thân, người thân ngày xưa dường như biết mọi việc anh làm. Từ Phi Diệu đã tử vong vì tai nạn xe, từ vũng máu bò dậy chất vấn anh. Chu Ý Bạch chết đuối, với vẻ mặt sưng phù, bi phẫn.
Còn có Du Du, cơ thể vỡ vụn, mỗi một bước đi trên người đã rơi xuống không ít khối máu, trong miệng từng tiếng chất vấn: "Nếu đã sống lại, tại sao, tại sao không thẳng tay bóp chết mối họa khi mọi chuyện còn chưa xảy ra!"
Tại sao?!
Đến cuối cùng, ngay cả ba mẹ anh cũng bò ra từ trong quan tài, gia nhập đội ngũ chất vấn, từng bước dồn ép.
Cố Ngu liên tiếp lùi bước, lùi thêm một bước nữa thì cả người rơi vào vực sâu tăm tối.
"Hộc!"
Cố Ngu bỗng bừng tỉnh ngồi dậy, ấn công tắc bật đèn. Ánh đèn sáng lên, đồng hồ nơi đầu giường hiển thị bốn giờ nửa đêm.
Anh đè lại trán, phần khuôn mặt khuất trong bóng tối trông u ám.
Nửa đêm, Giang Dữ Mặc bị cơn buồn tiểu làm cho tỉnh giấc. Mẹ nó, thất sách rồi.
Dựa theo cảm giác, thứ bịt mắt hẳn là vải.
Giang Dữ Mặc chống trán xuống giường, cọ cọ, cọ cọ. Cho đến khi trán cũng đỏ vì cọ, tấm vải rốt cuộc cũng hơi lỏng ra. Giang Dữ Mặc vui vẻ tiếp tục uốn éo người, cọ như con sâu lông.
Cuối cùng, sau khi cậu tốn sức chín trâu hai hổ, suýt nữa cọ rách cả da, cuối cùng cũng hất được tấm vải trên mắt ra.
"Hê." Giang Dữ Mặc không khỏi đắc ý. Đôi mắt cậu thích ứng với bóng tối, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào vừa vặn, không chói mắt, không quá sáng làm tổn thương mắt.
Tốt, bây giờ nên đi vệ sinh thôi.
Giang Dữ Mặc chậm rãi quay đầu lại: "Đậu má!"
Một bóng người đen thui vẫn không nhúc nhích, lặng yên không một tiếng động ngồi đối diện cậu.